Showing posts with label Đinh La Thăng. Show all posts
Showing posts with label Đinh La Thăng. Show all posts

2016/03/21

Những phát ngôn “ấn tượng” và sự thật phía sau

Những phát ngôn “ấn tượng” và sự thật phía sau

Trong những ngày vừa qua, người dân Thành phố Sài Gòn bàn tán xôm trò về chuyện ông Bí thư thành ủy mới Đinh La Thăng và ông tướng Công an Thành phố Sài Gòn Phan Anh Minh “bật mí” về những chuyện “bí mật” về khó khăn của phòng chống tham nhũng ở TP. Sài Gòn. Cả hai ông đã “nổ” rất mạnh tưởng như phơi bày được hầu hết những ẩn ức của người dân Sài Gòn từ rất lâu rồi mà quan chức từ lâu tới nay chỉ thỉnh thoảng “xì” ra một tí rồi người dân lại quên béng ngay.

Hai tuần nay, không khí Sài Gòn như cũng muốn “đổi mới” vì những phát ngôn đó của hai ông “lãnh đạo” mới cũng như cái nóng bỏng cháy của mùa xuân đang qua mùa hè đang tới.

Những vụ “nổ” này như cơn gió mát thoảng qua trong chốc lát rồi cái nóng nực có thể sẽ lại quay về như cũ.

Bởi cái “đổi mới” thật sự, “đổi mới” rõ ràng thì chưa ai nhìn thấy nên tất cả cứ “wait and see” đã (câu nói của dân văn phòng mỗi khi nghi ngờ chuyện gì).

Trước hết tôi tường trình cùng bạn đọc vài nét về ông tân Bí Thư Thành Ủy Đinh La Thăng.

Người Sài Gòn không còn xa lạ gì với ông Thăng khi ông còn làm Bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải. Ông cũng đã có nhiều hành động cương trực, “trảm” hết các quan chức dưới quyền bê bối và thẳng tay với các nhà thầu dù là nhà thầu của các “ông lớn Trung Quốc”. Nay được đưa về làm Bí Thư Thành Ủy TP Sài Gòn, ông lập tức đã có ngay những phát ngôn thẳng thắn như kêu gọi cán bộ “hết Tết rồi quay lại làm việc đi”. Và ông lại xăng xái đi hết nơi này đến nơi kia, đích thân giải quyết các vấn đề mà các quan gọi là “vướng mắc” trong việc cai trị dân.

Không biết đó là “bản chất cố hữu” của ông hay ông “chơi nổi”, nhưng khách quan nhận xét, dù vì lý do gì ông cũng đã gây được một chút tin tưởng cho người dân.

Một chút thôi bởi thời gian còn quá sớm để xem việc ông làm đi tới kết quả nào. Ông đi tới khá nhiều nơi, ở đây tôi chỉ nói đến một nơi ông Thăng mới đến thăm trong ngày gần đây nhất.

Bệnh viện “không thể tưởng tượng” với Bí thư Thăng
Tôi quen một anh phóng viên trẻ của mấy tờ báo in và báo mạng, tôi khoái chơi với những anh phóng viên trẻ, họ thường “vượt qua hàng rào cản” để có thể tìm cách nói lên mọi sự thật. Tôi đã đọc trên báo Người Đưa Tin bài báo dưới tiêu đề trên đây và được nhiều báo đăng lại trong ngày 12 tháng 3.

Anh phóng viên này ký tên Quốc Ngọc hoặc Nam Anh tùy từng báo. Tôi điện thoại hỏi nhưng anh quá bận nên chỉ hẹn hôm nào “Hai bác cháu mình đi café có nhiều thì giờ hơn”.

Anh gửi cho tôi vài đường link bài viết của anh về các vấn đề của các bệnh viện và Sở Y Tế TP Sài Gòn. Đây là những “đau khổ” mà người dân Sài Gòn phải chịu đựng với các “bố” ở ngành Y Sài Gòn.

Bệnh viện mà anh phóng viên theo chân ông Thăng đến “thăm” chỉ là một điển hình cho những bệnh viện công ở VN kể cả ở miền Trung và miền Bắc. Nó “nhếch nhác” như thế nào qua bài viết của phóng viên, mời các bạn cùng đọc để chia sẻ với dân Sài Gòn chúng tôi.

Chứng kiến cảnh ở bệnh viện
Cảnh bệnh viện quá tải "kinh niên" mà Bí thư Thăng trong lần vi hành đã chứng kiến và ông phải thốt lên "không thể tưởng tượng".

Bí thư Thành ủy TP. Sài Gòn Đinh La Thăng đã phải thốt lên như thế trong lần vi hành đến một trong những bệnh viện “quá tải kinh niên” và trầm trọng nhất Sài Gòn.
Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình thành phố vẫn không giấu nổi cảnh chắp vá của một bệnh viện “tuyến cuối”.
Cuối tuần qua, tuy đã được thông báo trước để đơn vị “chuẩn bị”, nhưng khi Ủy viên Bộ Chính trị Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng bước vào, Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình thành phố vẫn không giấu nổi cảnh chắp vá của một “bệnh viện tuyến cuối”. Ông đã tận mắt chứng kiến cảnh bệnh nhân chen chúc chờ đợi, các hành lang đều chật kín người.
Mỗi ngày Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP Sài Gòn tiếp nhận từ 1.700 đến 1.800 bệnh nhân đến khám ngoại trú.
Mỗi ngày Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình tiếp nhận từ 1.700 đến 1.800 bệnh nhân đến khám ngoại trú. Thang máy chuyển bệnh thường xuyên “quá tải”.
Theo báo cáo của bệnh viện, số nằm điều trị nội trú luôn ở mức 500-600 bệnh nhân. Nếu số giường theo kế hoạch chỉ có 500 giường thì hiện số giường thực kê tại đây đã lên đến 619 chiếc. Có khoa phải kê giường cho bệnh nhân ngoài hành lang.

Bệnh nhân chen chúc chờ đợi, các hành lang đều chật kín người. (Ảnh của PV Nam Anh báo Người Đưa Tin)
Do mặt bằng chật hẹp, đôi lúc xe gắn máy của thân nhân người bệnh phải để tràn vào cả hành lang bệnh viện.

Từ 1975, bệnh viện chỉ được cơi nới, chắp vá chứ chưa bao giờ được làm mới bất cứ hạng mục nào.

Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng nói với lãnh đạo Bộ Y tế, UBND TP. Sài Gòn và lãnh đạo bệnh viện: “Tôi không thể tưởng tượng được tại một thành phố văn minh, hiện đại, lớn nhất nước như TP.HCM mà lại có một bệnh viện xập xệ, “manh múm” như Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình”. Ông yêu cầu giải quyết sớm “quỹ đất” cho việc xây bệnh viện mới theo hình thức BT - xây dựng chuyển giao. Nếu cần có thể thay nhà đầu tư để bảo đảm tiến độ.

Ngoài ra, lãnh đạo thành phố cũng cam kết với ông Thăng tháng 9 năm nay sẽ đưa vào sử dụng Bệnh viên Nhi đồng tại huyện Bình Chánh, đồng thời, tháo gỡ các vướng mắc, bảo đảm ngày 2/4 tới, có thể khởi công xây dựng Bệnh viện Ung bướu mới. Đây là các dự án chính yếu giúp tăng thêm giường bệnh, góp phần giảm “quá tải” bệnh viện tại thành phố.
Hồ sơ dự thầu chất đống tại Sở Y tế TP. Sài Gòn trong lần đấu thầu thuốc theo phương thức tập trung năm 2014 tại thành phố này.
Sau buổi thăm Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình ngày 6/3, Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng có dịp rảo bước trên đường Trần Hưng Đạo phía trước bệnh viện thuộc phường 1, quận 5.

Ông Thăng khá “bức xúc” với nạn lề đường tại đây bị chiếm dụng để kinh doanh nên dừng lại hỏi một vài người dân buôn bán trên vỉa hè: “Bán như vậy thì có phải trả tiền chỗ không?”. Người dân trả lời: “Dạ có chớ”. Bí thư thành phố hỏi phải trả bao nhiêu một tháng, thì họ nói: “Dạ không… nhớ”.
Bí thư Thăng “bức xúc” trước tình trạng chiếm dụng lề đường.
Ông Thăng sẽ còn đi được đến đâu?
Ở TP Sài Gòn còn biết bao nhiêu bệnh viện và biết bao nhiêu hệ lụy làm khổ người dân, ông Thăng không thể đi hết, càng không thể biết hết. Dù có biết cũng chỉ đưa ra những mệnh lệnh chung, khó có cơ quan nào kiểm soát nổi.

Chuyện ở các bệnh viện còn quá nhiều vấn đề nhiêu khê phức tạp, tôi chỉ tóm tắt vài chuyện liên quan trực tiếp đến nỗi khổ của người dân mua thuốc đắt tiền mà chữa không khỏi bệnh.

Một lý do dễ hiểu là việc đấu thầu thuốc dù tập trung lên để sở Y Tế TP hay tự các bệnh viện đấu thầu cũng phát sinh tệ nạn. Các nhà thầu cố bỏ giá rẻ và tất nhiên không thể tránh khỏi “đi đêm” với các quan xét thầu và họ không ngần ngại đưa thuốc VN vào các bệnh viện.

Ông Nguyễn Duy Thuận - Phó viện trưởng Viện nghiên cứu Kinh tế y tế và Quản trị bệnh viện TP Sài Gòn cho biết: “Thuốc không phải hàng hóa bình thường. Cùng là 2 viên thuốc trị đau bụng nhưng người này uống thuốc này mới khỏi, người kia uống thuốc kia mới dứt. Cơ địa mỗi người phản ứng khác nhau với một loại thuốc.  Bệnh nhân không sử dụng được thuốc này hoặc thuốc không đạt hiệu quả điều trị là phải đổi thuốc. Nhưng trong đấu thầu chỉ có một loại thuốc cho một bệnh lý. Nó không thể chữa hết bệnh đó cho cả triệu người”.

Hơn thế, việc đấu thầu thuốc riêng lẻ hay tập trung vẫn có thể xảy ra tiêu cực. Bằng chứng là thuốc giả, thuốc không số đăng ký, thuốc rẻ với chất lượng đáng ngờ vẫn trúng thầu như cơ quan điều tra đã phanh phui vào năm 2014.

Ngoài ra ông Thăng cũng gặp sự chống đối của ông BS Nguyễn Tấn Bỉnh Giám đốc Sở Y tế, ông này đã triệu tập cuộc họp khẩn với tất cả bệnh viện trực thuộc, bệnh viện quận huyện.

Nội dung cuộc họp nghe qua rất dân chủ, để cho các bệnh viện “đăng ký” chủ động phát huy quyền tự chủ mua sắm thuốc, trang thiết bị, vật tư tiêu hao do ông Bỉnh chủ trì. Sau đó, ông Bỉnh sẽ tiếp tục dựa trên kết quả lấy ý kiến của các bệnh viện để “đối phó” với chỉ đạo của Bí thư Thăng, rằng đây là mong muốn của đa số bệnh viện (?).

Ông Bỉnh muốn nói ý kiến của ông Thăng là không đúng. Nhưng sự thật là ông cố “ôm lấy cái bình sữa đấu thầu”, hình thành những khoản huê hồng “tập trung” hơn, “khủng” hơn, những nhóm lợi ích “cá kình” hơn, tinh vi hơn? Vì thế ông Thăng sẽ còn gặp nhiều khó khăn trong cuộc “đổi mới” này.

Chỉ khổ cho người dân nghèo, đã mua thuốc giá đắt lại không đúng bệnh, thuốc giả, thuốc “cà chớn”. Còn gì khổ hơn? Liệu ông Thăng có giúp cho dân thoát khỏi cái vòng kim cô này không?

Đấy là chỉ nói đến một chuyện cấp thiết trong đời sống nhân dân. Còn cả ngàn chuyện như chuyện lấn chiếm vỉa hè phải đóng “thuế, phí” mà ông đã nhìn thấy đã hỏi dân, rồi sẽ có hàng vạn con đường, bao giờ mới hết cảnh dân phải đi bộ dưới lòng đường?

Nữ du khách khóc nức nở sau khi bị cướp giữa TP Saigon ngày 11.3 và đã được ông Thăng chỉ thị phải xin lỗi người khách này.
Chuyện bị cướp giật ngay giữa đường phố, nhất là cướp của khách nước ngoài đang làm xấu bộ mặt cả dân Sài Gòn ông bắt phải xin lỗi người nước ngoài, nhưng có thể xin lỗi tất cả được không…? Chứ chưa nói đến chuyện tham nhũng vội. Nó tràn lan khắp các cơ quan lớn nhỏ, khắp các quan “cán lớn cán nhỏ”, một việc hầu như “đội đá vá trời”.

Hãy nghe ông Phan Anh Minh Phó giám đốc Công an TP Sài Gòn "bật mí" về cái khó của phòng chống tham nhũng ở TP này sẽ hiểu rõ hơn.

Sự bất lực trong chính sách chng tham nhũng
Chiều ngày 8/3 Thành ủy TP. Sài Gòn đã tổ chức hội nghị tổng kết công tác phòng chống tham nhũng, lãng phí năm 2015. Trong phần phát biểu của mình Thiếu tướng Phan Anh Minh - Phó giám đốc Công an TP - đã “dốc bầu tâm sự”. Đề cập đến những lĩnh vực dễ xảy ra tham nhũng trong năm tới, ông Minh xếp lĩnh vực xuất nhập khẩu hàng hóa lên đầu tiên. Ông nói:

“Hiện nay 50% các vụ án buôn lậu phát hiện tại TP có bóng dáng của nhân viên Hải quan dính đến tiêu cực, thông đồng”. Ông cũng nhận định rằng ngay cả trong việc chuyển giá cũng đều phải có sự móc nối thông qua hải quan, trong khi đó chính sách quản lý hiện nay khiến cho nhân viên có ý tiêu cực có điều kiện thuận lợi hơn để thực hiện hành vi.

Lĩnh vực được ông Minh xếp thứ hai là ngân hàng, tài chính và cho thuê tài chính. Thậm chí Phó giám đốc CATP còn cho biết: “Tôi cho rằng hiện nay tình hình tài chính ngân hàng của TP cũng đang tiềm ẩn một số vụ án mà có thể khởi tố được rồi, vấn đề là còn lượng giá xem tác động của nó với khủng hoảng dây chuyền tài chính tiền tệ nữa”.

Ngoài ra ông Minh cũng đề cập đến các lĩnh vực khác như đền bù giải phóng mặt bằng, phê duyệt dự án hay tham nhũng tại quỹ xóa đói giảm nghèo ở các phường xã.

Nhiều trường hợp ở TP phải hủy án, Ông Minh thú nhận: “Trong thâm tâm tôi phải chấp hành nhưng tôi không tin rằng cái hủy đó là đúng, hoặc là có đúng nhưng mà không tới mức hủy án”. Ông nói thêm:

“Tôi cũng xin lý giải thêm vì Ban Nội chính yêu cầu Công an TP giải trình là tại sao án tham nhũng được phát hiện do trinh sát là ít, tôi đã nói thẳng không phải là ít mà là không có. Lý do là vì CATP cũng phải chấp hành Chỉ thị 15*, hầu hết đối tượng thực hiện hành vi tham nhũng là đảng viên mà công an thì không được quyền tổ chức trinh sát đảng viên”.
Sự thật qua phát ngôn của vị tướng CA – Biếm họa của báo Dân Trí.
Thực ra người dân không hiểu nội dung chỉ thị 15 là gì, nên cho rằng nó có sức mạnh trói buộc cơ quan chức năng để che chắn cho kẻ tham nhũng?

Ông Minh nói những người tham nhũng thường “có bản lĩnh”, ông muốn ám chỉ rằng đó là những tay gian ngoan quỷ quyệt có quyền có thế, có hậu thuận lớn đỡ phía sau, chúng đã hợp thành “nhóm lợi ích” hay nói rõ hơn “tập  đoàn, đục khoét công quỹ, cướp cạn của dân”.

Anh chống tham nhũng chết trước
Bi đát hơn nữa, tại Hội nghị tổng kết 10 năm thi hành Luật Phòng chống tham nhũng do Bộ Tư pháp tổ chức ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ cũng có một phát ngôn “ấn tượng” không kém:

“Tham nhũng là những người có chức vụ quyền hạn. Chúng tôi chống lại có khi chết trước".

Ôi sao nghe bi thảm quá vậy! Ông Cục trưởng của ngành chống tham nhũng toàn quốc mà cũng sợ “chết trước” thì anh dân đen ngu gì mà chống tham nhũng, cứ cắm đầu mà chịu thôi. Im đi cho “được việc nhà nước”!

Đó là những sự thật còn ở phía sau những phát ngôn mà báo chí VN gọi là “ấn tượng”.

Văn Quang
Viết từ Sài Gòn ngày 21.03.2016

Khai Dân TríVăn Quang

2015/07/13

Nỗi nhục quốc thể còn dài dài

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 13.07.2015

Nỗi nhục quốc thể còn dài dài

Trong những ngày gần đây, ông Đinh La Thăng, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải VN được dư luận nhắc đến khá nhiều bởi cái tính cách “thẳng thừng” và “nổ” rất mạnh của ông. Có việc gì là ông thân chinh đến tận nơi giải quyết, la mắng om xòm bất kể người đó là ai. Sau chuyện ông than thở về muốn bỏ nhà thầu Trung Quốc trong dự án đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông, nhà thầu Trung Quốc yếu kém về năng lực nhưng không bỏ được vì mình vay vốn của nó (Trung Quốc). Các nhà thầu thi công, giám sát, cung cấp thiết bị cũng là của Trung Quốc. Nó muốn làm gì thì làm!

Chuyện mới nhất đang làm dư luận nổi sóng là tại cuộc họp chiều ngày 18-6-2015 vừa qua, ông Thăng đã nói “chúng ta đang thiếu lòng tự trọng” trước hầu hết các cấp “lãnh đạo” của Cục Hàng Không VN”. Bởi tình trạng mất hành lý đang ngày càng gia tăng: Khách đi chuyên cơ bị mất hành lý, ngay cả lãnh đạo Bộ Công an gửi kiện hàng về Nội Bài cũng mất cả iPad lẫn máy tính. Chỉ trong 5 tháng đầu năm 2015 đã có 168 trường hợp, tình trung bình mỗi ngày có hơn 1 vụ xảy ra. Theo báo cáo của Cục A85, từ 2013 đến hết 6 tháng đầu năm 2015, các sân bay xảy ra trên 600 vụ trộm cắp.
Hành khách gửi hành lý ở băng dây chuyền.
Cụ thể: Năm 2013 có 205 vụ khiếu nại về mất cắp hành lý, trong đó sân bay Nội Bài có 56 vụ, Tân Sơn Nhất có 149 vụ. Số khiếu nại liên quan đến chuyến bay quốc tế là 141 vụ.

Năm 2014, con số vụ mất cắp tăng lên là 301, trong đó sân bay Nội Bài là 144 vụ, Tân Sơn Nhất 157 vụ; và các chuyến bay quốc tế là 178 vụ.

Riêng trong 6 tháng đầu năm 2015 đã có 168 vụ khiếu nại, trong đó sân bay Nội Bài 79 vụ, Tân Sơn Nhất 88 vụ, số vụ liên quan đến chuyến bay quốc tế là 111 vụ.
Một chiếc vali của hành khách bị móc trộm.
Tình trạng nói trên đang có chiều hướng gia tăng, trong khi tính chất vụ việc vô cùng phức tạp, thủ phạm lại không thể tìm ra. Hành lý và hàng hóa ký gửi thường xuyên bị móc và rạch rất đúng chỗ và đúng đồ có giá trị lớn.

Các ông có thấy xấu hổ, có thấy sỉ nhục không? 
Ông Thăng nói: “Nguyên nhân lớn nhất là lãnh đạo các anh không nhận thấy trách nhiệm của mình, coi chuyện mất cắp chỉ bình thường như cháy nhà hàng xóm, không cảm thấy nhục, xấu hổ. Bao giờ các ông còn vô cảm, không thấy nhục khi khách quốc tế đến bị mất cắp, thì mất cắp chưa giảm được. Các ông phải xấu hổ, phải thấy sỉ nhục từ ông Thanh trở xuống”. (Ông Lại Xuân Thanh là Cục trưởng Cục hàng không Việt Nam).
Cục trưởng Cục Hàng không Lại Xuân Thanh thừa nhận rằng, số trường hợp phát hiện liên quan đến vấn nạn trộm cắp hành lý tại sân bay vần còn khiêm tốn. Việc phân định trách nhiệm của các đơn vị liên quan không rõ ràng. Một số đơn vị đã sử dụng camera giám sát, nhưng tại nhiều vị trí như hầm máy bay hay hầm hàng thì camrera chưa giám sát được.
Khu vực hầm hàng máy bay chưa có camera giám sát.
Ông Thanh cũng thẳng thắn cho rằng lãnh đạo các đơn vị chưa thực sự quyết liệt đấu tranh với nạn mất cắp. “Cần phải có quy chế giám sát nội bộ những nhân viên tiếp xúc trực tiếp với hàng hóa. Hành lý từ máy bay xuống khi đưa vào quầy trả nhà ga mới được phát hiện thì sẽ quy trách nhiệm do nhân viền bốc xếp”.

Những đường dây ăn cắp
Vậy là trách nhiệm thuộc về nhân viên bốc xếp? Còn các quan không có trách nhiệm gì?

Thưa ông cục trưởng, việc ăn cắp một chiếc laptop mang ra ngoài khu vực an ninh của phi trường không phải là chuyện dễ dàng, nó phải có hẳn một đường dây từ dưới lên trên, từ hàng ngang tới hàng dọc mới trót lọt được.

Cũng như việc các nhân viên hải quan “làm tiền” trắng trợn những người VN từ nước ngoài về. Chuyện này tôi đã tường thuật khá nhiều lần và điều này thì hỏi bất cứ một bà con nào ở nước ngoài đã từng về VN trong những năm gần đây, ai cũng biết. Tôi cũng đã viết rõ ràng trong bài “Nỗi nhục quốc thể” vào ngày 10-10-2011, từng giai đoạn làm tiền của các ông này từ khi mới bước xuống phi trường cho đến lúc thoát ra khỏi cửa sân bay do chính một người cháu tôi từ Mỹ về VN thuật lại. Vậy mà đến nay vẫn y chang chẳng thay đổi được gì. Nỗi nhục quốc thể sẽ còn dài dài.
Nguyễn Quốc Thắng đã móc ngoặc với một số đồng nghiệp trộm cắp hàng lý tại sân bay Nội Bài.
Còn người VN trong nước ai cũng biết đó là một đường dây ăn tiền, phải chia chác từ dưới lên trên. Cũng như chuyện cán bộ thuế thông đồng ăn chia với các doanh nghiệp. Con số 63% nhà kinh doanh “đi đêm” với cán bộ thuế để lách luật thuế.

Theo nghiên cứu của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) công bố tại một hội thảo mới đây một lần nữa lại được đưa ra mổ xẻ tại buổi họp báo thường kỳ quý II-2015 của Bộ Tài chính chiều 30/6/2015. 

Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Thuế - ông Nguyễn Đại Trí thừa nhận: “Con số này là khách quan, phần nào phản ánh đúng tình trạng hiện nay của một bộ phận cán bộ thuế trong quá trình tác nghiệp”.

Thật ra thì bất kỳ doanh nhân nào cũng muốn nộp thuế ít đi. Cán bộ thuế chẳng mất gì chỉ cần gật đầu là xong hết. Con số đó phải hơn 63% nhiều. Hoặc anh cảnh sát đứng đường xử phạt giao thông cũng đã nhiều lần được phơi ra trên mặt báo. Anh nào, ngành nào cũng ăn chia hết. Vậy ngành hàng không của ông cục trưởng Cục HKVN cũng thế thôi. Cụ thể như vụ mới nhất Nguyễn Quốc Thắng trộm cắp hành lý tại sân bay Nội Bài là nhân viên giám sát đã móc ngoặc với một số đồng nghiệp trộm cắp hàng lý tại sân bay Nội Bài.

Các ông nói hăng lắm, nào là “sẽ kiên quyết chấn chỉnh”, nào là “sẽ xử lý dứt điểm” nhưng cách làm và hiệu quả ra sao thì chẳng thấy đâu. Ông Bộ trưởng Thăng “nổ” như pháo, song làm thế nào để diệt được bọn ăn cắp và bọn “vô lương tâm, thiếu lòng tự trọng” thì chưa thấy.

Cấp trên làm cho có, làm sao mà nói cấp dưới?
Một số bạn đọc đã có lời bình rất thẳng thắn:

- Bạn vodinh (e-mail: vodinhbd@yahoo.com) viết:
“Thật ra đâu chỉ riêng ở sân bay mà là mọi lúc và mọi nơi. Đâu riêng cán bộ hàng không mất lòng tự trọng mà là bất cứ ngành nào. Tôi đã trải qua 11 đời Giám Đốc và thấy một điểm chung là bất chấp tất cả, không danh dự, không lương tâm, không đạo đức.. tiền là tất cả.

Sáng nay (20/6/2015) đoc bài báo nói vể cần phài nâng cao đạo đức cán bộ chứ có đầy mọi nghị định và thông tư mà cũng như không, nhưng đó là cấp trên và cán bộ cơ sở không cần biết. Vậy nguyên nhân nào? Thật ra "trên "làm cho có" làm sao mà nói cấp dưới. Tệ hại nhất là giữa công bộc và ăn cướp không phân biệt được”.

- Bạn Nguyễn Hùng (e-mail: thehung191073@gmail.com) viết:
“…Các anh phải biết xấu hổ, phải cảm thấy bị sỉ nhục, lúc đó thì mới hết được mất cắp. Đó là nguyên văn lời ông Thăng, nhưng liệu ông Thăng sẽ làm được gì khi vấn nạn này ngày càng nghiêm trọng?

Thời gian gần đây tôi thấy thất vọng về ông Thăng nhiều quá, đường hỏng, cầu hỏng, xe cháy, xe quá tải mọc lên như nấm sau mưa, đầu tư thì tràn lan, kém hiệu quả, trạm thu phí thì dày đặc, rồi lại đến việc thu phí xe máy của người nghèo, cùng khổ, hệ thống đường xá thì xuống cấp nghiêm trọng, máy bay thì hủy chuyến, chậm giờ, sân bay thì giá dịch vụ trên trời, trộm cắp như rươi, xe dù bến cóc thì lũ lượt như kiến chạy mưa, tai nạn thì luôn rình rập để xơi người đi đường, vỉa hè thì bị chiếm đoạt 100% để kinh doanh, sao ông chỉ nói mà không có kế hoạch, quyết sách cụ thể, hay là mọi lời nói chỉ để dành cho "mục đích" khác? Đường cao tốc thẳng đẹp lại chỉ cho phép chạy tối đa 120km/h, thu phí cao ngất ngưởng như vậy thì người tham giao thông nào chịu thấu? Ông hãy thẳng tay cách chức một số vị lãnh đạo đầu ngành xem nào? Có hết LÚN ĐƯỜNG,TRỘM CẮP Ở SÂN BAY KHÔNG?”.

Cần phải có biện pháp thực tế
Bạn đã hiểu tại sao những “vấn nạn” nhức nhối như thế từ bao năm nay vẫn tiếp tục xảy ra. Bởi các quan trên chỉ “nổ” cho yên chuyện chứ không có biện pháp thực tế, không muốn tận diệt những mầm mống tham nhũng này. Giả dụ như muốn bắt tận tay day tận trán những anh làm tiền ở cửa ngõ sân bay, các quan chỉ cần gài vài người nhà là người VN ở nước ngoài về là tóm được ngay, chứ có khó khăn gì.

Nạn ăn cắp ở các máy bay cũng vậy, các quan gài mấy anh người nhà vào làm ở các “khâu” đó, chẳng mấy chốc mà tìm ra hàng loạt thủ phạm. Với cán bộ thuế cũng vậy, thử hỏi có doanh nghiệp nào không muốn nộp thuế ít đi, người nhà quan có hàng đống là chủ doanh nghiệp, chẳng lẽ không có ai dám tố cáo đường dây này sao?
Khách du lịch quốc tế đến Việt Nam ngày càng sụt giảm.
Chính những con sâu này đang làm suy tàn đất nước, khách du lịch ngày càng “sợ VN” nên xuống dốc thê thảm.

Khách du lịch Lào và Campuchia sẽ vượt mặt VN
Ngày 03-7-2015, theo báo cáo của Ngành Du lịch, tổng lượng khách quốc tế đến Việt Nam trong 6 tháng đầu năm nay giảm 11,3% so với cùng thời kỳ này năm ngoái. Riêng trong tháng 6 năm nay, tổng lượng khách quốc tế đến Việt Nam ước đạt trên 500 nghìn lượt, giảm 8,2% so với tháng 5-2015 và là tháng thứ 13 giảm liên tiếp.

Ngành du lịch VN có nhiều lợi thế, tiềm năng để thu hút khách nước ngoài, tuy nhiên trong nhiều tháng trở lại đây lượng khách này lại sụt giảm liên tiếp khiến cho các cơ quan quản lý và nhiều DN lữ hành lo lắng, bất an.

Theo thống kê của Hiệp hội Du lịch Việt Nam thì số lượng khách quốc tế đến Việt Nam những năm qua luôn trượt dốc. Cụ thể, năm 2010 là 2,1 triệu, tới 2014 là 7,8 triệu khách trong khi đó các nước ASEAN như Lào, Campuchia lại có tốc độ tăng trưởng chóng mặt: nếu như năm 2010, Lào mới chỉ có hơn 737.000 khách quốc tế ghé thăm, Campuchia có hơn 466.000 khách thì đến năm 2014, con số này đã tăng lên lần lượt là hơn 4,1 triệu và 4,5 triệu khách.

Mức tăng trưởng được đánh giá “gây bàng hoàng” do hai quốc gia này có xuất phát điểm thấp hơn Việt Nam rất nhiều, nhưng với tốc độ này chẳng mấy chốc sẽ “vượt mặt” Việt Nam làm cho Người dân Việt đã nghèo càng nghèo thêm.

Hơn 40 triệu nông dân VN – những con người lam lũ, nghèo khó, không được học hành đầy đủ – nhưng thật đáng quý bởi tâm hồn thuần thiện, vẫn vui hưởng cuộc sống, biết cam chịu và đối mặt với cái nghèo…

Thôi thì không học ở đâu xa, không cần nhiều bằng cấp làm gì, các quan hãy học đức tính lương thiện của chính những người nông dân này./-

Văn Quang

Khai Dân TríVăn Quang