Showing posts with label Nguyễn Tiến Dân. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Tiến Dân. Show all posts

2016/06/20

Vài lời, thưa với Tổng Trọng

Vài lời, thưa với Tổng Trọng

Thưa ông Tổng,

1- Lão và ông: Sinh ra, phải thời loạn lạc – Lớn lên, gặp lúc thế Nước rối ren. Xuống biển, bị bọn hải tặc Trung cộng, chặn đường. Ra ngõ, chạm ngay lũ cướp ngày và bị chúng trấn lột, từ cửa. Ngồi trong nhà, cũng chẳng chút bình yên. Đinh tai – nhức óc, nghe lũ khuyển dương, buông lời lếu láo. Ruột đau như cắt – nước mắt đầm đìa. Chỉ hận, tuổi cao – sức yếu; tài hèn – chí cùn. Bởi thế, không thể trừ họa cho dân. Đành phải ngồi nhà, mà đọc sách Thánh hiền, cho qua ngày – đoạn tháng.

Một ngày kia, soi đến tấm gương oanh liệt của Triệu Thị Trinh, cùng câu nói để đời của Bà: “Tôi chỉ muốn: cưỡi cơn gió mạnh – đạp bằng sóng dữ – chém cá kình ở Biển Ðông – đánh đuổi quân Ngô – giành lại giang san – cởi ách nô lệ. Chứ không chịu khom lưng, làm tì thiếp người ta”. Lão, sa xẩm mặt mày. Choáng váng, như bị ai đó, gõ búa vào đầu. Xấu hổ, vô cùng ! Cho mình và cho những đấng nam nhi râu quặp của nước Việt.

Chẳng biết, ông và cái Đảng của ông, có cái cảm giác xấu hổ ấy không? Nếu có, hãy 1 lần, đến viếng Đền thờ Bà Triệu. Ở đó, hãy đốt hương lên, mà thề trước liệt tổ – liệt tông, rằng: “Nguyễn Phú Trọng nói riêng và cái Đảng CS Việt nam nói chung, không có được cái ý chí sắt son, như vua Bà. Chúng tôi, nhìn thấy tiền, là sáng mắt lên – ngó thấy giặc, là sun cái ấy lại. Luồn trôn – chui háng chúng, cũng chẳng từ !  Miễn sao, giữ cho bằng được, môi trường hòa bình và hữu nghị, với… giặc. Để, ổn cố quyền lực và quyền lợi của chính mình. Tuy vậy, chúng tôi thề, không bao giờ, làm cái việc táng tận Lương tâm. Đó là, đem Giang sơn gấm vóc của Tổ tiên, cộng với sổ hộ khẩu của nước Việt, dâng cho Trung hoa CS. Và, chấp nhận, làm tôi đòi – nô lệ cho chúng. Nhược bằng, trái lời thề, sẽ bị Trời tru – Đất triệt. Cho, tuyệt cái loài CS, đớn hèn và lếu láo”.

Đền thờ Bà, dễ tìm lắm. Nó, nằm ngay sát đường thiên lý Bắc – Nam. Ông ạ.

2- Lão và ông, không đồng tuế và cũng chẳng đồng môn. Nhưng, chúng ta, đều là “người miền Bắc” và cùng “có lý luận”. Tuy thế, cái sự học của lão và ông, khác nhau một trời – một vực. Lão, chỉ tìm và học những thứ gì, phù hợp với thực tế và có ích, cho cuộc sống. Còn ông, lại chọn học và tôn thờ cái Chủ nghĩa Mác – Lê, một thứ phế phẩm, hỏng từ lý luận, cho đến thực tiễn. Nhân loại đã quay lưng với nó, từ lâu lắm rồi !  Dẫu có điếc – lác, ai cũng nhìn ra thực tế đó. Còn các ông? Đến giờ phút này, vẫn kiên định, bới cái đống rác đã bốc mùi của Lịch sử và hi vọng, tìm được kim chỉ nam, ở đó. Đã tìm thấy chưa, thưa ông ?

Mới ngày nào, những người CS các ông, tràn vào Sài gòn. Thoáng cái, đã hơn bốn chục năm trời. Bằng mười lần, nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ. Nước người, càng ngày – càng đi lên, kể cả về thế và lực. Nước mình, càng ngày – càng tụt hậu thê thảm !  Ngay cả 2 người em, là Campuchia và Lào, cũng đã vượt qua mình trên nhiều lĩnh vực rồi. Phải không ông? Đã có bao giờ, những người CS các ông: Tự vấn lương tâm và sám hối về những thứ tồi tệ ấy chưa?  Hay vẫn nhâng nháo, nói lấy được, rằng thì là: “Đảng CS Việt nam, đã lãnh đạo Nhân dân Việt nam, đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác ”. Những “thắng lợi” mà chiến lợi phẩm ở đó, chỉ được dành riêng cho 1 nhóm người trong hàng ngũ chóp bu của Đảng CS. Để có được những “thắng lợi” đó, Nhân dân Việt Nam đã phải đổ cả núi xương – sông máu và giờ đây họ trắng tay, chẳng có được cái gì !  Để có được những “thắng lợi” đó, Đất nước Việt Nam đã sắp phải đào đến những mẩu quặng cuối cùng !
Không có Học thuyết đúng đắn dẫn đường, các ông hành động như những thằng mù và giống như kẻ sắp chết đuối, các ông bám vào bất cứ 1 vật nào còn nổi xung quanh. Cho dù đó là con rắn độc ! Thỏa hiệp với Trung cộng ở Thành đô là ví dụ thứ nhất. Đem máu của chàng trai vạm vỡ “kinh tế thị trường” tiếp cho bà lão móm mém “định hướng XHCN”, bất chấp sự khác nhau giữa nhóm máu của họ, là ví dụ thứ 2.

Đất nước mình, xác xơ – Dân mình, cơ cực – Đạo đức, xuống cấp – Môi trường, bị hủy hoại nặng nề – Nợ, như chúa Chổm. Tất cả, bởi các ông vẫn ngoan cố: “vận dụng 1 cách sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê vào hoàn cảnh thực tiễn của Việt Nam”. Bằng mọi giá và bất chấp thực tế. “Lượng đổi – chất đổi”. Khi cái “bọng cứt ” kia chưa vỡ: Con giun Việt Nam, vô phương hóa thành Rồng – thành Hổ. Các ông, chắc chắn, nhận ra được điều đó.  Nhưng, vẫn không muốn thay đổi ! Bởi, các ông:

– Hoặc đã nhận ra, ChuNghiaCongSan đang trên đà sụp đổ ở Việt Nam. Cho nên, cố mà “sống gấp” và tranh thủ, làm “chuyến tàu vét” cuối cùng.

– Hoặc, các ông, toàn 1 lũ ăn hại. Vô kế khả thi, để lèo lái Đất nước ra ngoài vũng lầy khủng hoảng.

3- Thưa ông Tổng. Một nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ có 4 năm. Ai làm tốt, cũng không được giữ chức vụ đó quá 2 nhiệm kì. Nói chi đến cái loại thiểu năng trí tuệ, mặt ngay – tay đờ.

Mới ngày nào, những người CS các ông, tràn vào Sài gòn. Thoáng cái, đã hơn bốn chục năm trời. Bằng mười lần, nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ. Nước người, càng ngày – càng đi lên, kể cả về thế và lực. Nước mình, càng ngày – càng tụt hậu thê thảm !  Ngay cả 2 người em, là Campuchia và Lào, cũng đã vượt qua mình trên nhiều lĩnh vực rồi. Phải không ông? Đã có bao giờ, những người CS các ông: Tự vấn lương tâm và sám hối về những thứ tồi tệ ấy chưa?  Hay vẫn nhâng nháo, nói lấy được, rằng thì là: “Đảng CS Việt nam, đã lãnh đạo Nhân dân Việt nam, đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác ”. Những “thắng lợi” mà chiến lợi phẩm ở đó, chỉ được dành riêng cho 1 nhóm người trong hàng ngũ chóp bu của Đảng CS. Để có được những “thắng lợi” đó, Nhân dân Việt Nam đã phải đổ cả núi xương – sông máu và giờ đây họ trắng tay, chẳng có được cái gì !  Để có được những “thắng lợi” đó, Đất nước Việt Nam đã sắp phải đào đến những mẩu quặng cuối cùng !

Nói thật với ông: cái mệnh đề mà ông nói, tốt đen như lão đây, không ngửi được !

Ông ơi ! Nếu tự xét mình không có đủ năng lực, xin đừng cố nữa ! Hãy dũng cảm, rời vũ đài Lịch sử, để Đất nước cất cánh. Đó là cách mà Tổng thống Thein Sein của Myanmar đã làm. Danh – lợi, bảo toàn – Tiếng thơm, lưu muôn thuở. Nhược bằng, vẫn ngoan cố bám và ngụy biện cho cái luận thuyết cù nhầy “Chùa đổ, nhưng đạo Phật không đổ ”. Tức là, Nga Xô và hàng loạt các nước CS Đông Âu bị đổ, nhưng CNCS vẫn là, “mùa Xuân của Nhân loại” – vẫn là... những gì tốt đẹp nhất của loài người - Xin hãy đem người thân của các ông và đồng đảng của các ông ra mà làm thí nghiệm tiếp. Đừng thí nghiệm  trên cả Dân tộc Việt chúng tôi nữa và đừng dùng súng – đạn, cộng với nhà tù, để bắt cả Dân tộc chúng tôi phải đi theo các ông, muôn năm và mãi mãi. Nếu muốn thí nghiệm, hãy làm trên phạm vi hẹp. Hãy xin Đất nước, cắt cho cái đảo Phú quốc. Để, những người CS di cư ra đó mà ở. Rồi, xây dựng Phú quốc thành cái Thiên đường thuần khiết CS. Cái Thiên đường chỉ của 1 loại: cuồng tín và vô học. Còn chúng tôi, chẳng muốn sống cùng với cái bọn: Cướp bóc, đã là thói quen và lừa đảo, đã trở thành bản chất.

4- Các ông, không chút ngượng ngùng, thường ra rả, rót vào tai lũ dân đen chúng tôi, rằng thì là: “Cán bộ CS, từ trên xuống dưới, rặt là những người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân”. Lão nghĩ mãi, mà chẳng ngộ ra: cái câu nói đó, đúng ở chỗ nào (?)

Thói đời, người tài giỏi, thì mới làm được chủ nhân. Kẻ tôi tớ, thuần 1 loại, ngu si – dốt nát và, có “mũi nhòm mồm”. Chủ nhân, ăn sung – mặc sướng. Đầy tớ, cơm hẩm – cháo thiu. Chủ nhân, bao giờ cũng được gọi là ông: “ông chủ ”. Đầy tớ, bao giờ cũng bị gọi là thằng: “thằng đầy tớ ”. Chủ nhân, quản lí đầy tớ. Đầy tớ phải làm lụng vất vả để nuôi ông chủ. Chưa thấy ở đâu và chẳng có bao giờ xảy ra cái vế ngược lại, trừ, ở Việt Nam. Dưới cái thời “rực rỡ nhất trong Lịch sử của Dân tộc”. Ở cái thời “rực rỡ nhất” đó, bọn đầy tớ tham ăn và dốt nát, lại được có cái quyền “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối ”… ông chủ. “Tẩu hỏa, nhập ma”. Bởi thế: Trên-dưới, lộn sòng – Luân thường-Đạo lý, đảo lộn – Những giá trị phổ quát nhất của loài Người, luôn được hiểu và làm theo cách ngược lại.

Thưa ông Tổng, lão xin hỏi ông: Vinh quang cái quái gì, mà các ông cứ ông ổng cái mồm, tự nhận tầm của mình chỉ ở hạng đầy tớ, như thế ?  Chẳng có nhẽ các ông tự nhận mình là bọn dốt nát ?  Chẳng có nhẽ các ông thấy: khố rách – áo ôm, là vinh quang. Cho nên, vác rá đi ăn mày – ăn xin của khắp năm châu – bốn bể, nhưng cũng chẳng cảm thấy ngượng ngùng !?

Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ, mà gọi ông là “thằng Trọng ”. Như thế, có phải là ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ xét việc các ông đã làm - rồi mắng rằng: ông và đồng đảng của ông, rặt 1 lũ mặt ngay – tay đờ. Như thế, có phải là ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Và, liệu ông có trở mặt, mà vu vạ cho lão: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Rồi, lấy quyền đầy tớ mà cho ông chủ Dân già “nhập kho”, hay không?  Chẳng có nhẽ, ông và đồng đảng của mình lại chịu nhục mà cam tâm tình nguyện: suốt đời làm đầy tớ cho Nhân dân Việt Nam?  Sao, không nuôi chí nhớn: dùng “bạo lực cách mạng” để lật đổ ách thống trị của Nhân dân và vùng lên, đè đầu – cưỡi cổ họ ?  Không dám làm cái việc ấy, bởi các ông biết: làm “đầy tớ ”, kể cả cho Nhân dân, lẫn ngoại bang, đều sung sướng hơn nhiều, ông nhỉ ?  Nói nhỏ với ông: Nhân dân Việt Nam đã chán làm ông chủ rởm lắm rồi !  Họ chỉ muốn tiễn các ông và cả cái ChuNghiaCS về cái nơi đã sản sinh ra nó. Để nước Việt chúng tôi được sống trong thương yêu – đùm bọc và thanh bình.

5- Đứng trước bàn dân thiên hạ, ông thường giơ tay chém gió, mà nói rằng: “Đảng phải chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”. Nghe ông nói, bao người đã phải bịt mũi – ngoảnh mặt. Bởi, đối với họ: Nói mà không làm, đó là bọn vô tư cách ! Nói 1 đàng – làm 1 nẻo, đó là bọn khốn nạn ! Họ muốn tiếp xúc để hỏi ông, chỉ 1 câu: “Cho dù có thực tâm muốn ‘chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân’, các ông, lấy nguồn nhân lực – vật lực nào để làm được việc đó ?”

– Công an và Quân đội, đông lắm. Nhưng, cái đội “quân điếu phạt ” ấy không được dùng để “lo trừ bạo” cho dân. Họ được huy động để đàn áp những cuộc biểu tình ôn hòa, chỉ để Bảo vệ Môi trường và phản đối quân Trung cộng xâm lược. Mỗi người đi biểu tình, được cả tá nhân viên công lực “chăm sóc” tận tình. Xe đưa, người đón – thăm hỏi, ân cần. Không có nhu cầu, vẫn có thể, được “mát xa” đến thâm tím cả mặt mày !  Vẫn còn dư người, họ phân ra “bảo vệ” dân lành. Từ hàng trí thức như TS Nguyễn Quang A, KS Lê Anh Hùng, cho đến chàng bán cua đẹp trai Trịnh Bá Phương: mỗi nhà, đều được hàng tiểu đội Công an, chầu chực ngày đêm trước cửa. Cơm, không phải nuôi – Lương, không phải trả. Nhưng cọng rác, cũng chẳng lo bị mất. Ưu việt, đến thế là cùng !

Thuế má, Đảng bóp nặn của dân, còn tàn bạo hơn cả thời Thực dân – Phong kiến !  Nhưng, nào có đủ để cho Đảng tiêu !  Mọi nguồn thu khác của Đất nước cũng được đổ dồn vào cái thùng không đáy có tên là Đảng CS. Vẫn thiếu để cho Đảng tiêu !  Đảng bán tiếp “lúa non” – Đảng đi vay với lãi suất cắt cổ để ăn chơi. Nói đâu xa: Mỗi năm, riêng cái gọi là Văn phòng TW Đảng, đã tiêu đến cả trăm triệu USD, tiền thuế của dân. Chuyện sát sườn như thế, chẳng có nhẽ ông Tổng, không biết ?  Các ông: Ăn vào cả Tương lai của đời con – đời cháu !  Ăn để cho Đất nước mang nợ đầm đìa !  Ăn tàn – phá hại như thế, lấy nguồn tiền nào, để “chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”, hỡi ông Tổng ?

Các ông, quên dân – Chỉ nghĩ, đến mình !  Cho nên Xã hội loạn lạc: Trai tài, thì đi làm cu-li cho khắp 4 phương trời – Gái sắc, đành mang cái “vốn tự có ” ra, mà kiếm ăn ở khắp hang cùng ngõ hẻm. Ngồi trong phòng có máy lạnh, ông Tổng có thấu được thực trạng thê thảm này, hay không ?
Huy động hết người vào đó, cho nên biển của mình, chẳng ai trông !  Các ông phải “nhờ ” thằng anh em “16+4 ” giữ hộ và dĩ nhiên, phó mặc bà con ngư dân của mình, cho chúng “chăm lo”.

Huy động hết người vào đó, cho nên từ Bắc vào Nam, lừa đảo – trộm cắp – cướp giật đầy đường !  Trước bức xúc của dân, Đinh La Thăng ra lệnh cho CongAn Sài gòn, trong 3 tháng, phải triệt được vấn nạn này. Bây giờ, đã quá cái hạn trên, ông hỏi Đinh “chính ủy” xem, kết quả đến đâu rồi và nhắc Đinh “chính ủy ”, nổ ít thôi !  Hãy nhớ cho thật kĩ: Quần chúng, không phải ai cũng bị thong manh và điếc lác như các ông đâu !

Huy động hết người vào đó, cho nên không có người để giải quyết những tranh chấp – khiếu kiện của dân chúng. Dưới, chỉ lên trên – Trên, “kính chuyển” xuống dưới. Bao người, vì khiếu kiện, đã phải khuynh gia – bại sản. Lão đây, là một trong những người đó. Trải qua gần hai chục năm trời bị Chính quyền CS lừa đảo – cướp giật hàng chục tỷ VND. Đến nay, vẫn không có ai đứng ra giải quyết, thậm chí trong 1 buổi “làm việc” với cái gọi là Cơ quan An ninh Điều tra, chúng còn ném thẳng vào mặt lão, 1 câu xanh rờn: “Công an không có nghĩa vụ và trách nhiệm đi đòi nợ thuê cho bác (!)”. Đã thế, chúng còn đe dọa lão: “Viết trên ba chục bài, thế là đủ rồi. Viết nữa, sẽ bị khởi tố ! ”. Nghĩa là, sẽ cho lão, “nhập kho ”. Với kiến thức của cái hạng trẻ trâu như thế, lão đây không thèm chấp !  Nhưng, ông là người có học. Do đó, lão phải có nghĩa vụ và trách nhiệm nhắc ông Tổng 1 câu: “Tốt đẹp, phô ra – Xấu xa, đậy lại ”. Cái bể phốt, có tên là “cướp của – hại người”, chính các ông, mới có nhu cầu, đậy kĩ – giấu biệt. Lão đây, rất muốn trưng cái bản mặt xấu xa – tàn độc của các ông, ra trước dư luận trong và ngoài nước. Chính vì thế, lão thích lấy xà beng, cậy cái bể phôt ấy ra lắm. Dời non – lấp biển, lão không làm được. Chứ lột trần truồng chế độ CongSan, trên cả 2 phương diện lí luận và thực tiễn, lão đây, thạo lắm !  Lão biết “bắn súng bằng cả 2 tay ”. Đối thoại hay đối đầu ?  Lão nhường ông, tùy chọn.

– Thưa ông Tổng, dân đen chúng tôi, thấm và sợ cách các ông “chăm sóc” túi tiền của chúng tôi, lắm lắm !  Ai đời: Mỗi con gà, Đảng chỉ bắt người nông dân gánh có mỗi 14 loại thuế và phí – Mỗi lít xăng, Đảng bắt dân phải cõng trên nó quá nửa tiền thuế và phí – Mỗi chiếc ôtô, Đảng bán ra, đắt gấp 3 lần giá nhập khẩu… Được Đảng “chăm sóc” kĩ lưỡng như thế, dân chúng, kiệt quệ. Tất thảy, đều “sụm bà chè ! ”  Làm ăn chân chính, không đủ tiền, nộp thuế cho Đảng !

Thuế má, Đảng bóp nặn của dân, còn tàn bạo hơn cả thời Thực dân – Phong kiến !  Nhưng, nào có đủ để cho Đảng tiêu !  Mọi nguồn thu khác của Đất nước cũng được đổ dồn vào cái thùng không đáy có tên là Đảng CS. Vẫn thiếu để cho Đảng tiêu !  Đảng bán tiếp “lúa non” – Đảng đi vay với lãi suất cắt cổ để ăn chơi. Nói đâu xa: Mỗi năm, riêng cái gọi là Văn phòng TW Đảng, đã tiêu đến cả trăm triệu USD, tiền thuế của dân. Chuyện sát sườn như thế, chẳng có nhẽ ông Tổng, không biết ?  Các ông: Ăn vào cả Tương lai của đời con – đời cháu !  Ăn để cho Đất nước mang nợ đầm đìa !  Ăn tàn – phá hại như thế, lấy nguồn tiền nào, để “chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”, hỡi ông Tổng ?

Các ông, quên dân – Chỉ nghĩ, đến mình !  Cho nên Xã hội loạn lạc: Trai tài, thì đi làm cu-li cho khắp 4 phương trời – Gái sắc, đành mang cái “vốn tự có ” ra, mà kiếm ăn ở khắp hang cùng ngõ hẻm. Ngồi trong phòng có máy lạnh, ông Tổng có thấu được thực trạng thê thảm này, hay không ?

– Về mặt Tư tưởng, thương dân chúng, các ông chăm sóc cho họ càng kĩ. Sợ họ non nớt, dễ bị ăn phải bả của “bọn phản động ”. Chính vì vậy, các ông mang Chủ nghĩa Mác – Lê, một món ăn đã bị ôi thiu ra và xào nấu nó lên. Sau đó, dẫu còn sống xít, cũng bắt dân chúng phải nhắm mắt mà nuốt !  Ngộ độc, hậu xét.

Món “đa nguyên – đa đảng ”, mà dân chúng thèm, thì Đinh Thế Huynh, thay mặt Đảng CS, từ chối thẳng thừng. Và, chẳng cần được Nhân dân ủy quyền, ông ta, trắng trợn tuyên bố: “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên – đa đảng”.

Món Nhân quyền, thì sao ? Đừng có mơ. Có tai, phải như điếc – Có mắt, phải như mù – Có mồm, phải câm như hến. Ý nghĩ cũng phải được Đảng cho phép. Đừng có thấy Đảng sai mà phê bình – Đừng có thấy Đảng hậu đậu mà dè bỉu. Ngược với Đảng, là “thù địch” – Trái với Đảng, là “phản động” và nơi cư trú tiếp theo sẽ là lao tù của Cộng sản, không thể khác.

6- Ông ơi ! Dân chúng chỉ muốn ông, 1 lần, thể hiện sự “quan tâm” đến họ. Bằng cách, hãy trở lại Vũng Áng. Để, hỏi thăm bà con ngư dân: “Chúng mày, sống – chết như thế nào ?”. Sau đó, ngụp lặn vài vòng trên biển. Cuối cùng, ngồi dạng háng trên bãi cát và ăn cá, mà bà con vừa đi lộng, đánh bắt về. Làm được như thế, ông sẽ hồi sinh cho ngành đánh cá và ngành du lịch biển. Hàng chục triệu con người đang bám biển mưu sinh. Họ, sẽ tôn ông là Thánh sống. Làm được như thế, mọi cuộc biểu tình vì Môi trường biển tự khắc sẽ tan. Việc gì phải dùng đến hạ sách, là đàn áp họ !

Công an và Quân đội sẽ được rảnh tay. Họ sẽ trở về, làm đúng nhiệm vụ của mình. Biên cương của Tổ quốc sẽ được giữ vững. Bọn bất lương sẽ hết đường áp bức và cùm kẹp dân lành.

– Ông ạ, muốn lo cho dân, việc thiết thực nhất của Đảng lúc này: “đáng mười làm một – đáng cả tiêu nửa ”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh của các ông, dẫu có vĩ đại đến đâu, thì một cái lăng to – mả lớn cũng đã là quá đủ !  Dựng thêm hàng loạt tượng đài của Chủ tịch, trên khắp Đất nước, cũng chẳng thể làm cho uy tín của Người tăng thêm, nếu không muốn nói là phản tác dụng !

Các ông, hãy rà soát lại những cơ quan – những đoàn thể – những con người thật sự không cần thiết và giải tán chúng đi !  Việc đó sẽ giúp Đất nước tiết kiệm hàng chục tỷ USD mỗi năm.

Hãy dành số tiền đó mà chăm lo cho dân – Hãy dành số tiền đó mà xây thêm trường học cho các cháu thiếu nhi không phải thất học và không phải học trong những cái “chuồng” học nữa – Hãy dành số tiền đó mà dựng thêm nhiều nhà thương cho người bệnh, đỡ phải “ba bốn người, một giường” và không phải chết vì không có tiền khám chữa bệnh nữa.

7- Cả cuộc đời, ông chỉ dành để nghiền Mác – Lê. Ông có thể nói vanh vách: “Cách mạng, không thể xuất khẩu ” là câu nói của ai – ở tập mấy và trang thứ bao nhiêu của kinh điển (?)  Ông cũng có thể dẫn lời của Putin: “Xuất khẩu Cách mạng Dân chủ chỉ mang tới bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội ” dể biện minh cho cái sự “ổn định” giả tạo ở những chế độ độc tài. Thông qua đó, gián tiếp đe dọa Nhân dân: Đừng có mơ tới cuộc Cách mạng Dân chủ ở Việt Nam. Ông và cả Putin nữa, đều có thể nói như những con vẹt và chỉ nhìn thấy Thực Tiễn một cách hết sức phiến diện !  Ai đã "xuất khẩu cách mạng vô sản” sang 2 nước láng giềng Lào và Campuchia. Để 2 xứ sở hiền lành đó, điêu linh? Phải chăng, những cuộc Các mạng Dân chủ ở Nga xô và các nước CS Đông Âu đã đem tới “bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội”, hay ngược lại ?

Các ông, u mê ! Đến giờ này, vẫn nghĩ mình là “đỉnh cao trí tuệ của Nhân loại ” – vẫn muốn ngồi xổm lên Thiên hạ. Không biết rằng: “Lợn – dê, chạy đến lò đồ tể / Mỗi bước, càng gần cõi chết thôi ! ”. Không “thế lực thù địch và phản động” nào có thể lật đổ được chế độ của các ông, mà chính cách cai trị của các ông sẽ dẫn các ông tới chỗ chết và làm cho cả Đất nước bị khổ lây !

8- Nhà Chu bên Tàu, giành và giữ được Chính quyền ròng rã trong suốt 800 năm trời. Bí quyết của họ: 无为以牧之. Vô vi dĩ mục chi. Nghĩa là, thuận theo Tự nhiên – thuận theo Xã hội, mà cai trị dân chúng. Tự khắc, Dân an – Quốc trị.

Ở Việt Nam, thiền sư Đỗ Pháp Thuận cũng có tư tưởng ấy. Ông đã thể hiện nó trong bài thơ “Quốc tộ ” nổi tiếng của mình. Chẳng có nhẽ, dân chuyên Văn như ông Tổng, lại chưa từng được đọc bài thơ ấy ?  Hay đọc rồi, mà không hiểu ?  Hay hiểu rồi, mà không biết cách vận dụng ?

Thương ông Tổng: có Tâm, nhưng chẳng đủ Tầm. Phép trị nước, chỉ được học 1 cách lớt phớt, chẳng đến nơi – đến chốn. Đồng đảng, biết ông, mắt mờ – chân chậm. Nhưng, chúng vẫn cố tình dựng ông lên, chỉ cốt làm bình phong, cho chúng vơ vét. Chúng được “ăn ốc” – còn ông, phải đi “đổ vỏ ”.

Muốn giúp ông một tay, lão dịch Lục thao, chuyển cho ông tham khảo. Không cảm ơn lão, đã đành, Ông Tổng còn định sai lũ lau nhau, xuống bắt lão. Làm ơn mà nên oán ! Đến bây giờ, lão đã ngộ ra: “đàn cầm, đem gẩy tai trâu”, nó có nghĩa, là như thế nào !

Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân
Tạm trú tại 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội. Tel: 0168-50-56-430
20-6-2016

Khai Dân TríNguyễn Tiến Dân

2016/01/09

Một ngày náo nhiệt cùng Hội Giáo chức Chu Văn An

Một ngày náo nhiệt cùng Hội Giáo chức Chu Văn An

1- Khi chép Sử, sách xưa, thường kiệm lời. Kiệm như vậy, nhưng Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, vẫn phải dành ra nhiều trang, để vinh danh thày Chu Văn An.

An (người Thanh Đàm), tính cương nghị, thẳng thắn, sửa mình trong sạch, bền giữ tiết tháo, không cầu lợi lộc. Ông ở nhà đọc sách, học vấn tinh thông, nổi tiếng gần xa, học trò đầy cửa. Nhiều kẻ đỗ đại khoa, vào chính phủ. Phạm Sư Mạnh, Lê Quát làm đến chức hành khiển, mà vẫn giữ lễ học trò. Kẻ nào xấu, ông nghiêm khắc trách mắng. Thậm chí, đuổi đi không tiếp. Ông là người trong sạch, thẳng thắn, nghiêm nghị, lẫm liệt. Minh Tông, mời ông là Quốc Tử giám tư nghiệp, dạy học cho Thái tử.

Dụ Tông, ham chơi bời – lười chính sự. Quyền thần, nhiều kẻ làm trái phép nước. An khuyên can, Dụ Tông không nghe. Ông bèn dâng sớ, xin chém bảy tên nịnh thần. Tất thẩy, đều là những kẻ quyền thế, được Vua yêu. Người bấy giờ, gọi là Thất trảm sớ. Sớ dâng lên, nhưng không được trả lời. Ông liền treo mũ, về quê.

Ông thích núi Chí Linh, bèn đến ở đấy. Khi nào, có triều hội lớn, thì đến kinh sư. Dụ Tông, đem chính sự, trao cho ông. Ông từ chối, không nhận. Hiến Từ thái hoàng thái hậu bảo: Ông ta, là người không thể bắt làm tôi. Ta, sai bảo thế nào được?. Thiên hạ, đều cho ông, là bậc cao thượng.

Sống khôn – thác thiêng”. Tạ thế, đã mấy trăm năm rồi. Nhưng những kẻ chẳng ra gì, chỉ nghe tên, vẫn sợ chết khiếp. Hội Giáo chức Chu Văn An, đang trong giai đoạn thai nghén, là 1 ví dụ.
Chúng mình chỉ muốn: Con em chúng ta, không bị đánh mất tuổi thơ – Con em chúng ta, không phải đi học thêm, ngày 3 ca. Ngay từ khi, chập chững vào lớp 1 - Con em chúng ta, được sống trong tình thương yêu của thày cô và bạn bè. Không bị ám ảnh, bởi bạo lực học đường. Không bị trù dập, bởi nhà nghèo - Con em chúng ta, được dạy dỗ, để trở thành Con Người. Không trở thành, lũ súc vật. Chỉ biết sống, cho riêng mình.

Tiêu chí của chúng mình:
  • Nhân bản (Sống với bản tính lương thiện của loài Người)
  • Khoa học (Sống phù hợp với những quy luật của Tự nhiên và Xã hội)
  • Đại chúng (Sống hòa nhập với cộng đồng)
  • Khai phóng (Bãi bỏ mọi cấm chế)
  • Sáng tạo (Trân trọng mọi sáng kiến)
2- Dưới sự lãnh đạo “toàn diện và tuyệt đối” của đảng CS, cỗ xe Giáo dục Việt nam, đang chạy băng băng đến bên bờ vực thẳm. Đạo đức, suy đồi – Văn hóa, tồi tệ – Bằng giả, tước đểu. Tất cả, chỉ có thể, gói gọn trong 1 câu: Xuống cấp, đến mức thê thảm. Mọi lời góp ý của cá nhân, dù chân thành đến đâu, cũng đều bị, để ở ngoài tai.

Trước cái thực trạng ấy, một số anh em (trong đó có mình), trăn trở không nguôi. Chúng mình, tìm đến với nhau, trong ban vận động thành lập Hội giáo chức Chu Văn An.

Trong tay chúng mình: Trụ sở, không – Tài chính, không – Cương lĩnh, còn sơ sài – Tổ chức, nào đã ai biết làm. Vượt lên trên tất cả những thứ đó, chúng mình có tấm lòng. Chúng mình, chỉ muốn góp phần nhỏ bé, để chặn đứng sự băng hoại của nền Giáo dục Việt nam.

Chúng mình chỉ muốn: Con em chúng ta, không bị đánh mất tuổi thơ – Con em chúng ta, không phải đi học thêm, ngày 3 ca. Ngay từ khi, chập chững vào lớp 1 – Con em chúng ta, được sống trong tình thương yêu của thày cô và bạn bè. Không bị ám ảnh, bởi bạo lực học đường. Không bị trù dập, bởi nhà nghèo – Con em chúng ta, được dạy dỗ, để trở thành Con Người. Không trở thành, lũ súc vật. Chỉ biết sống, cho riêng mình.

Tiêu chí của chúng mình:
  • Nhân bản (Sống với bản tính lương thiện của loài Người)
  • Khoa học (Sống phù hợp với những quy luật của Tự nhiên và Xã hội)
  • Đại chúng (Sống hòa nhập với cộng đồng)
  • Khai phóng (Bãi bỏ mọi cấm chế)
  • Sáng tạo (Trân trọng mọi sáng kiến)

Những tiêu chí này, hoàn toàn đối nghịch, với tiêu chí Giáo dục của những người CS. Chính vì vậy, họ không muốn, Hội giáo chức Chu Văn An ra đời.

3- Thông qua trinh sát, họ biết: Chúng mình, định ra mắt ban vận động, vào ngày 5-1-2016. Và, những thủ đoạn cũ rich, đã được tung ra, để đối phó. Tất cả mọi thành viên trong ban vận động, đều được “chăm sóc”, hết sức tận tình. Mình, cũng không phải, là ngoại lệ. Xin kể, cách mà họ đối phó với mình, cho bà con nghe.

Ngày 4-1-2016, ngay từ sớm, các lực lượng chức năng, đã đến “kiểm tra” nhà hàng của mình. Và, họ phát hiện ra 1 điều: Các cánh cửa của những phòng Karaoke của mình, không có đúng kích cỡ qui định của Chính quyền CS. Bất kể 1 thực tế: Các cánh cửa ấy, đã tồn tại y như thế, trong suốt hơn chục năm trời. Một phát kiến, vĩ đại. Christophe Colomb, là người tìm ra châu Mỹ. Dẫu có sống lại, ông cũng chỉ còn có cách: chắp tay và gọi họ, bằng cụ. Tất nhiên, họ lập biên bản và mời mình ra CAP Láng hạ, để “làm việc”. Thời gian, chắc bà con dễ đoán: sáng ngày 5-1-2016. Mình nhăn nhó: “Các ông, đến đây hôm nay, đâu phải vì kiểm tra mấy thứ vớ vẩn này”. Họ, cười thích thú: “Ông biết thế, là tốt”. Thôi thì, không đến gặp được anh em, ta đành phải tận dụng cuộc gặp gỡ này, để công khai tranh luận, về những thứ xấu xa – tồi tệ của nền Giáo dục CS. Đồng thời, quảng bá cho thương hiệu Hội giáo chức Chu Văn An.

4- Công an CS, quả là những người, có đủ các thuộc tính của 1 anh nhà giàu: Cẩn thận – Lo xa và Lễ phép. Họ, sợ mình không ra phường, nên chăng chốt chặn, ở khắp mọi nơi. Ngay trước cửa, một chiếc xe tải nhỏ, cùng mấy chú cảnh sát, ngồi chầu trực suốt đêm. Cổng nhà vừa mở, các chú chạy tót vào và xin “ngồi nhờ”. Ai chê các chú thô lỗ, tùy. Riêng mình, thấy các chú rất “tế nhị”: Chẳng thấy chú nào, chạy lên ngồi chồm chỗm, trước cửa phòng ngủ của vợ chồng mình. Được “bảo vệ” như 1 yếu nhân, mình sướng âm ỉ, suốt cả mấy tiếng đồng hồ. Sư tử nhà mình, không nghĩ vậy. Nàng, còn đang, dịu dàng trong giấc ngủ. Chưa vươn vai thức dậy, các chú, sao biết mặt anh tài.

Đúng hẹn, công an đến đón rước mình, tận nhà. Ra phường, các đối tượng của mình, chưa thấy ai cả. Đợi mãi, mới thấy các chú, lục tục kéo đến. Vừa đặt đít ngồi làm việc, về cái “cánh cửa”, chợt thấy nháo nhào cả lên. Hỏi nguyên nhân. Đáp rằng: vợ ông đang làm loạn cả 1 dãy đường Láng. Chúng tôi, chạy sang đối phó đây. Quan đi – lính chạy. Nhưng, họ vẫn không quên, cầm chân mình ở phường. Buổi làm việc của mình, trở nên nhạt toẹt. Ngoài cái “cánh cửa” ra, chẳng còn cái gì đáng nói. Nhưng, đâu phải vì thế, mà đại cục, kém đi phần hấp dẫn.

5- Sau khi ngủ chán mắt, việc đầu tiên Sư tử làm, đó là quờ tay sang bên, tìm lão Dân già. Không thấy người, mụ sôi tiết lên, lẩm bẩm chửi Chính quyền. Về tội: hành chồng mụ. Bước xuống cổng, thấy lù lù mấy chú Cảnh sát ngồi ám quẻ, mụ thét lạc cả giọng:

- Mấy thằng kia, bước ngay cho khuất mắt tao.
Mấy chú kia, kinh ngạc nhìn nhau. Từ thuở cha sinh – mẹ đẻ đến giờ, các chú đi đến bất cứ 1 nơi kinh doanh nhạy cảm nào, đều được chiều, như chiều vong. Gọi đến chủ quán, là phải dạ – bảo cái gì, cũng phải vâng. Ngoan hơn, cả trẻ con mẫu giáo. Thương thay, các chú không ngờ, vớ phải bà chằn. Bởi thế, tinh tướng:

- Chúng tôi đến đây, theo lệnh của chỉ huy. Chúng tôi thích ngồi đâu, là ngồi đấy. Bà muốn gì?

Còn muốn gì nữa. Sư tử, lồng lộn đi tìm cái chổi nan. May cho mấy chú, mụ không tìm thấy. Chừng đó, cũng đủ làm các chú phát hoảng. Các chú, dạt hết cả ra ngoài. Chỉ dám đứng từ xa, ngó lại. Các chú, xúi 1 bác dân phòng da nhăn – mắt toét, đi đến bên Sư tử và, chõ 1 câu:

- Đồ gái đĩ – già mồm.

Sư tử quắc mắt:
- Cái thằng già mất nết kia. Ngu si như mày, mới phải đi theo đám Công an CS. Chúng nó, thí cho mày, miếng cơm thừa – canh cặn. Nhưng chúng nó, sai mày như 1 con chó. Mày, hãy câm mõm lại và cuốn xéo khỏi nơi đây.

Biết dại, lão già lủi mất. Sư tử, quay sang chỉ đám công an, đang đứng bao vây cửa hàng:

- Còn chúng mày, cũng xéo đi. Chúng mày, hành chồng tao. Đã bắt chồng tao, sang đồn. Về đấy, mà làm việc. Ở đây, để tao bán hàng.

Các chú, cũng chẳng vừa:
- Chúng tôi đứng ở vỉa hè và bên ngoài nhà chị. Chẳng ảnh hưởng, đến ai.

Sư tử cười nhạt:
- Tổ sư bố, nhà chúng mày. Chúng mày, đã cướp nhà của tao – đã cướp đất của tao – đã cướp tiền của tao. Vợ chồng tao, đã nhịn lũ kẻ kẻ cướp chúng mày. Chồng tao nói chẳng sai: Chúng mày, sẽ không chịu dừng tay – Chúng mày, sẽ bao vây kinh tế của tao. Đối với tao, những thứ đó, là muỗi. Mở mắt ra mà xem, bà mày, làm được cái gì.

Mụ chạy vào nhà trong, đẩy ngay cái bàn bóng của mình ra ngoài. Rồi, viết lên đó, dòng chữ: “CHÍNH QUYỀN CS CƯỚP CỦA DÂN LÀNH”. Trước thanh thiên – bạch nhật, Sư tử đanh thép, vạch trần bộ mặt xấu xa – độc ác – đểu cáng của chính quyền CS. Đám công an, chỉ còn biết đứng nhìn. Chẳng ai, dám động đến mụ.

Không đối phó được với Sư tử. Chính quyền Thành phố và quận ủy Đống đa, phải gọi điện cho chủ đất của mình. Ép họ, phải sang bắt Sư tử, hạ bảng xuống.

Bảng hạ, họ thở phào. Nào ngờ, Sư tử chưa hạ hỏa. Không đốt lửa được, ở nhà hàng. Nàng, chuyển nguyên ngọn lửa, sang Công an Phường và quậy tưng bừng, tại đó. Nàng, nói thẳng cho họ biết: “Tôi đã làm băng-rôn Chính quyền CS cướp của dân lành. Vợ chồng chúng tôi, sẽ căng tầm băng rôn này và đi bộ, để lên gặp ông Nguyễn Đức Chung”. Bên An ninh, đề nghị mình thuyết phục Sư tử, không nên làm như thế. Họ hứa, sẽ chuyến nguyện vọng của Sư tử, lên Thành phố. Họ, cũng đề nghị mình: Trước khi đi vào hoạt động, Hội giáo chức Chu Văn An, phải đăng kí với Chính quyền (Trong khi, Quốc hội, chưa thông qua Luật về Hội)

6- Về nhà, mình hỏi Sư tử:

- Em không sợ sao?
 Nàng bộc trực:

- Xưa, chúng muốn bắt ai, cũng được. Nay, còn có Công luận và Quốc tế. Vả lại, em chỉ nói lên một sự thực: Chúng, là lũ kẻ cướp. Người ngay, đâu phải sợ lũ kẻ gian. Anh hãy chuẩn bị hồ sơ, đưa bọn này, ra Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc.

Mình hỏi tiếp:
- Sao lúc nãy, em nói bậy thế?

Nàng đáp:
- Đi với Bụt, mới cần mặc áo cà sa. Đi với lũ ma mọi CS, nhiều bà – nhiều chị đã cởi truồng. Họ, chẳng việc gì, phải xấu hổ. Nói bậy, đã là cái gì.

- Ôi, Sư tử. Em trình bày mọi vấn đề, thật giản dị – gãy gọn và khúc chiết. Anh luôn tự hào, về Sư tử của mình.
Nàng cười và nguýt mình, thật dài.

7- Trở lại, chuyện của Hội mình.

Cả buổi chiều, họ vẫn tìm cách, kín đáo quây mình. Họ tưởng rằng: Ban vận động, không gặp được nhau, Hội Giáo chức Chu Văn An, không thể liên kết thành 1 khối thống nhất. Họ đã nhầm. Đúng ngày giỗ của cụ, Hội Giáo chức Chu Văn An, đã chính thức tuyên bố chào đời.

Bà con cô bác. Những ai, còn trăn trở với sự nghiệp trồng Người, xin hãy đến với chúng tôi. Chúng ta, cùng chung sức: Xây dựng môi trường Giáo dục trong – lành, cho con em và quét sạch những thứ xấu xa – hủ lậu, ra khỏi đó.

Chừng nào, con em của chúng ta, không bị bôi đen – Chừng đó, Tương lai của Dân tộc Việt, vẫn còn ngời sáng.

Nguyễn Tiến Dân
Tạm trú tại: 544 – đường Láng – Đống đa – Hà nội.
Điện thoại: 0168-50-56-430


Khai Dân TríNguyễn Tiến Dân

2015/02/22

“Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”

“Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”

Kính gửi: ông Trương Tấn Sang, 
Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam.

Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.
Địa chỉ: 208 Định Công Thượng – quận Hoàng Mai – Hà nội.
Điện thoại: 0168-50-56-430

 
Như đã viết trong bức thư trước, lần này, xin hầu chuyện ông với đề tài “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”. Đề tài mà rất nhiều người đã đề cập. Tiếc thay, do không có thực tế, nên họ chỉ đề cập được 1 cách phiến diện.

1/ Phán xét về mại dâm, chưa có ai cho rằng nó là tốt. Ai cũng cho nó là xấu. Bởi ít nhất, nó chà đạp lên nhân phẩm của người phụ nữ.  Tuy vậy, cũng không thể không thừa nhận: Mại dâm là 1 thực tế khách quan. Nó hiện diện ở khắp nơi trên trái đất. Nó có từ xa xưa. Nó tồn tại đến ngày nay và chắc chắn, nó sẽ song hành cùng nhân loại.

Đừng có mơ cấm được mại dâm. Mại dâm chỉ không có trong xã hội nguyên thủy và trong thế giới của loài súc vật.

2/ Viết về mại dâm, không thể không nhắc đến 2 tác phẩm: Truyện Kiều của Nguyễn Du và Tiếng hát sông Hương của Tố Hữu.

a/ Ở truyện Kiều, Nguyễn Du tố cáo chế độ phong kiến mục nát, suy đồi. Ngay từ “thằng bán tơ” mạt hạng, cũng biết cách câu kết với quan lại, sai nha để ngang nhiên ăn cướp của dân lành. Truyện Kiều không nói rõ, nhưng tôi đoán (rất mong là đoán nhầm), chúng đã ném “2 cái bao cao su đã qua sử dụng” vào nhà Vương viên ngoại, tạo cớ cho “trận cướp đẹp”. Cướp sạch của nổi, của chìm của người ta rồi, chúng vẫn chưa thỏa mãn. Chúng tiếp tục “huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc”, để bắt bớ, đánh đập, tra người, khảo của. Chung cuộc, nàng Kiều dẫu có tài sắc vẹn toàn đến đâu thì cũng phải tự bán mình vào lầu xanh, lấy tiền mà đút lót tiếp cho lũ tham quan vô lại.  Chỉ dám mong 1 điều thật nhỏ nhoi: Của thì đã mất rồi, nhưng cha và em được “cốt nhục vẹn toàn". Xét về đạo lí, sự hi sinh ấy, thật là lớn lao, thật là cao thượng.

Cũng như nàng Kiều, từ xưa tới nay, bao cô gái khác, khi bước chân vào chốn lầu xanh, phải đâu do họ tự nguyện. Xã hội phong kiến vô pháp, vô luân đã dồn họ đến bước đường cùng.  Thúy Kiều tuy chỉ là gái lầu xanh. Nhưng từ đầu tới cuối tác phẩm, Nguyễn Du chưa bao giờ mạt sát, khinh bỉ nàng.  Ông mô tả nàng có tình cảnh đáng thương và có cuộc đời đáng được thông cảm. Sống trong đống bùn, mà nhân cách vẫn tỏa sáng. Nàng không giống những kẻ đê tiện: Tối chơi gái tràn lan, ngày vẫn lên mặt “Nghĩ mình phương diện Quốc gia”. Sự khinh bỉ nếu có, Nguyễn Du chỉ dành cho chế độ phong kiến suy đồi. Một cách nhìn đầy nhân văn, phải không ông?

b/ Trong truyện ngắn Chí phèo, Nam Cao mở đầu: “Một sáng tinh sương, anh thả ống lươn nhặt được đứa bé mới đẻ xám ngắt, đùm trong cái váy đụp vứt ở lò gạch cũ”… Cuối cùng: “Thị nhìn nhanh xuống bụng mình, và thoáng chợt thấy một cái lò gạch cũ bỏ không, xa nhà cửa, và vắng người lại qua…”. Nam Cao giỏi ở chỗ tuy không trực tiếp nói ra, nhưng độc giả vẫn hiểu: “Đó là kiếp luân hồi. Chí Phèo này có chết đi, còn nhiều thằng Chí Phèo khác đã chuẩn bị mọc lên thay thế. Đời không thể thiếu vắng Chí Phèo”.

Với Tiếng hát sông Hương, ông Tố Hữu cũng dùng thủ pháp tương tự. Mở đầu, hiện thực của thời Thực dân, Phong kiến: “Trên dòng Hương Giang” là cô gái với bao nỗi nhục nhã, ê chề khi phải bán thân nuôi miệng… Cuối cùng (nguyên văn trong tác phẩm), ông ta có cách dòng (ngầm hiểu là đã bước sang trang, đã đến “ngày mai huy hoàng”), rồi cũng vẫn lại “Trên dòng Hương Giang”.

Riêng về mặt này, Tố Hữu xứng đáng là bậc tiên tri. “Ngày mai huy hoàng” đã đến, không còn cô gái kia trên sông, bởi cô đã quá già. Thay vào đó, hằng hà sa số những cô gái trẻ khác, mọc lên thay thế. Mại dâm đâu có mất đi trong chế độ CS. Thậm chí nó còn phát triển mạnh mẽ hơn (Khắp hang cùng ngõ hẻm, tìm đâu cũng có), tinh vi hơn (Vì nó biết cách ứng dụng cả công nghệ thông tin) và trắng trợn hơn (Bởi nó ngang nhiên tiếp thị ở ngay ngã 3, ngã 4 đường phố. Thậm chí hành nghề ngay tại gốc cây, sườn đồi).

3/ Thưa ông Chủ tịch, Trời sinh ra con người.  Trên cơ thể mỗi con người, có nhiều bộ phận.  Mỗi bộ phận, đều có chức năng riêng. Nếu không hoạt động, chức năng ấy sẽ bị suy thoái.  Một kẻ, dẫu có mang danh Giáo sư – Tiến sĩ, nhưng đầu óc mà lười suy nghĩ, kẻ đó tất bị lú lẫn, u mê.  Mắt mà không tự nhìn đường, cứ đi theo “định hướng” của ai đó, lâu dần sẽ bị thong manh.

Đổ băng keo vào miệng thiên hạ, sẽ khiến người ta không nói được. Người ta không nói được, khiến ta không phải tranh biện với ai. Không phải tranh biện với ai, lâu dần lưỡi ta sẽ cứng lại.  Lúc đó, ta ăn nói giống như 1 kẻ ngây ngô, thiểu năng về trí tuệ.  “Đè đầu cưỡi cổ” thiên hạ, những tưởng mình giỏi giang và lấy làm đắc ý.  Đâu hay: Ngồi trên lưng người khác, chân tay ta lâu ngày không phải hoạt động, cơ của nó sẽ teo đi.

Trên con tàu vũ trụ, do được điều kiện không trọng lượng nâng đỡ, xương của phi hành gia không phải làm việc như bình thường. Lâu dần, nó sẽ bị thoái hóa. Trở về mặt đất, cần phải có thời gian và chế độ riêng để nó phục hồi… Khác gì những tổng công ty, những tập đoàn kinh tế nhà nước. Chúng hoạt động, mà không dựa vào thực lực của mình. Chúng tồn tại, dựa trên sự bú mớm vào ngân sách nhà nước.  Trước sau, chúng cũng phải chết. Đó là những sự thực hiển nhiên.

Tương tự, bộ phận sinh dục của con người, khi già-trẻ; ốm-khỏe có tần xuất hoạt động khác nhau. Nhưng nói chung, nếu không được “cọ sát”, dẫu có thủ dâm thì nó cũng vẫn sẽ bị suy nhược. Từ đó, u – xơ – ung – nhọt dễ có điều kiện phát sinh. Nghiêm trọng hơn, “bí hạ (thì phải) phá thượng”. Ối anh sẽ bị suy nhược theo nó.  Đó là thường thức cơ bản của phép dưỡng sinh.

4/ Chẳng cứ Việt nam, nhiều nước khác cũng muốn cấm mại dâm. Liệu họ có đạt được mục đích không? Ta hãy thử xét về mặt đạo lí và qui luật cung – cầu:  
a/ Với người đi mua dâm:  Xin không nhắc đến “một bộ phận không nhỏ” những kẻ mê tín, chỉ thích đi lùng gái trinh như Lương Quốc Dũng. Cũng không xét đến những những bậc nam nhi, vợ con đề huề, thỉnh thoảng vẫn thích đi ăn vụng như Nguyễn Trường Tô. Ở đây, chỉ xét những trường hợp có nhu cầu thật sự và mong nhận được sự thông cảm của những người, mà tối đến, vợ chồng vẫn còn được ôm nhau ngủ. Chẳng hạn: Có người, vợ chết sớm, để lại cho mình những đứa con thơ dại, kháu khỉnh, thông minh. Tuy còn trẻ khỏe, nhưng tình yêu mãnh liệt với người vợ, đã khiến ông ta không muốn đi bước nữa. Ông ta ở vậy để nuôi con. Bởi, chúng là kết tinh tình yêu của họ. Thỉnh thoảng, ông ta muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Tôi có quen 2 người cao tuổi. Vợ họ bị ốm liệt giường hàng chục năm trời. Họ dịu dàng chăm sóc vợ. Không hề có một lời phàn nàn, cáu gắt trong chừng ấy năm trời.  Họ cũng chẳng ngó ngàng tới bất cứ một người nào khác giới. Nhân cách, tình yêu của họ thật đáng ngưỡng mộ. Trên thế gian này, hỏi có mấy người được như vậy.  Đặt giả thiết: Thỉnh thoảng, họ muốn hòa hợp âm-dương.  Nhu cầu ấy có được coi là chính đáng và có nên thông cảm không?

“Tốt mái, hại trống" câu này ai cũng biết.  Chắc chắn, ông cũng quen nhiều bà quan chức. Họ ăn lắm, tẩm bổ nhiều, béo như con trâu trương. Gia đình họ, nếu sống thủy chung, ông chồng “má hóp đít tóp” là điều chẳng phải nghi ngờ. Ngược lại, có những ông chồng khỏe đến phát sợ. Có thể “nhất dạ, ngũ giao…”. Vợ khỏe cũng chẳng chịu nổi, kể chi đến những bà hom hem, bệnh tật.  Thế nên, ngày xưa có bà phải tự nguyện “tay bưng trầu, đầu đội lễ” đi hỏi vợ lẽ cho chồng. Mong sao có người, đêm đến nó đỡ đần cho.  Nay, làm gì có chế độ đa thê. Không đưa tiền cho người ta đi xả bớt ra, kẻ bị thiệt thòi chính là bà vợ. Nhu cầu ấy, đành rằng là không chính đáng, nhưng có nên thông cảm cho bà vợ của ông ấy không?

Những người nước ngoài sang công tác lâu dài ở Việt nam, do điều kiện, họ không thể mang vợ con theo được. Họ khỏe mạnh, họ có tập quán thoáng đãng về tình dục. Thỉnh thoáng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Có người thiệt thòi toàn diện: Không bảnh trai, văn hóa lùn, hoàn cảnh gia đình lại khó khăn. Không cô gái nào chịu lấy anh ta làm chồng. Nhu cầu kia rõ ràng là vẫn có. Thỉnh thoáng, anh ta muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Có những chàng trai, do phấn đấu cho sự nghiệp, nên họ lập gia đình muộn. Họ không muốn gạ gẫm, bồ bịch bất chính với bạn học. Không muốn gạ gẫm, bồ bịch bất chính với “con thày-vợ bạn-gái cơ quan”. Họ cũng không muốn “nhịn” quá lâu. Thỉnh thoáng, họ muốn hòa hợp âm-dương. Nhu cầu ấy có chính đáng và có nên thông cảm không?

Còn nhiều và rất nhiều trường hợp khác nữa.  Nhưng sợ phải làm mất thì giờ qúy báu của ông, nên tôi không tiện kể thêm.

b/  Với người đi bán dâm:
Thưa ông, tôi có mở quán Karaoke và Xông hơi tại 544 đường Láng – Đống đa – Hà nội.  Dĩ nhiên, trong quán của tôi không có dịch vụ mại dâm.  Do đặc thù công việc, tôi phải tiếp xúc hàng ngày với các cháu nhân viên. Xin khẳng định với ông: Không có cháu nào cảm thấy hãnh diện, khi phải làm cái nghề này.  Phải đi làm, bởi không có con đường nào khác. 

Tôi kể ông nghe một trường hợp:

Cách đây hơn chục năm, có 1 cháu đến làm việc ở chỗ tôi. Cháu nó không đẹp, ăn mặc lại giản dị.  Nhưng nhiều người thích nó.  Ai rủ đi ngủ, cháu cũng đi.  Lạ nhất là: kiếm được rất nhiều tiền, nhưng cháu không hề đua đòi, chưng diện.

Tò mò, tôi có hỏi cháu.  Nó khóc, rồi dẫn tôi về thăm nhà. Đến nơi, tôi bàng hoàng.  Nhà nó nghèo. Bố mẹ đã già yếu, lại bệnh tật. Các em đã đông, lại còn nhỏ.  Nhà cửa, trước kia chỉ là mái lều tranh xiêu vẹo.  Ruộng đất không có.  Là chị cả, cháu cam chịu hi sinh thân mình, để cứu cả nhà.  Cháu nghiến răng xác định: Ra Hà nội để kiếm tiền.  Bao nhiêu tiền kiếm được, cháu đều gửi về quê. Trước hết, cho tất cả các em được đi học.  Còn lại, để bố mẹ làm ăn và xây được căn nhà cấp 4.   Đối với gia đình cháu, đó là mơ ước, tưởng như không bao giờ là hiện thực. Chuyện của cháu, chỉ bố mẹ biết. Nhưng, khác hẳn với thái độ của những người CS các ông.  Họ luôn ân hận, xót xa vì mình không giỏi, nên con cái phải chịu khổ. Sau này, khi nhà cháu đã qua được bước khó khăn, cháu bỏ nghề. Lập gia đinh, cháu lấy người chồng biết rõ và thông cảm với hoàn cảnh của cháu. Về nhà chồng, cháu không có của riêng tư chìm nổi. Trước khi ra đi, cháu nó khóc và nói với tôi: “Con xin vĩnh biệt bố”.  Tôi hiểu, mình không được phép khuấy động cuộc sống riêng tư của cháu và sẽ tốt hơn, nếu để quá khứ đau buồn, nó chìm vào quên lãng.

Ông ơi, nhân cách của những CON NGƯỜI ấy, có xứng đáng được ta tôn trọng? Thúy Kiều có vĩ đại bằng cháu không? Đứng trước cháu, tôi có cảm giác, mình bị lùn đi.   Còn ông, ông thấy thế nào?

5/  Bây giờ, với tư cách là người đứng đầu đất nước, xin ông trả lời công khai cho người dân chúng tôi: Các ông luôn gào thét, đòi để “đảng CS được lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” xã hội Việt nam. Các ông lãnh đạo kiểu gì, mà bao nhiêu nam thanh, nữ tú của chúng ta thất nghiệp. Họ không thể kiếm tiền, để nuôi sống được chính bản thân mình. Nói chi đến gia đình. Không có tiền, đói các ông có cho họ ăn không? Không có tiền, con cái của họ có được các ông cho đi học không?  Không có tiền, ốm đau các ông có cho họ được đến bệnh viện không?  Không có tiền, lại thất học và vô nghề nghiệp, các ông có bố trí được công ăn việc làm cho họ không?...

Tất cả các câu hỏi trên, đều có chung câu trả lời.  Đó là “Không”.   Là người Việt, ông Chủ tịch không thể không biết câu này “Bụng đói, đầu gối phải bò”.  Đường cùng, các cháu đành mang cái “vốn tự có” ra mà kiếm ăn. Không sung sướng gì đâu, nhục nhã lắm, ông ạ.

Những người CS các ông, quả thật là lũ bất tài, vô dụng.  Làm lãnh đạo, mà không lo được cuộc sống tối thiểu về ăn mặc, khám chữa bệnh, học hành, công ăn việc làm cho người dân. Khiến rất nhiều cháu gái, chúng nó phải đi bán thân (18.000 gái Việt ra nước ngoài hành nghề mại dâm mỗi năm; còn Bộ Lao động - thương binh & Xã hội ước tính năm 2013 có 33.000 ​gái mại dâm, đó là không thèm thống kê ở 2 địa bàn trọng điểm Quất Lâm, Đồ Sơn).  Lẽ ra, người phải ân hận, phải xấu hổ là các ông, là đảng CS.  Đã không biết xấu hổ, lại còn nhâng nháo lên mặt đạo đức khi ra lệnh cấm mại dâm. Để mà đổ lỗi, cho rằng mại dâm là tàn dư của chế độ cũ (Chế độ, mà nó sụp đổ cách đây có nhõn 4 chục năm); cho rằng, các cháu phải đi bán thân, bởi chúng nó hư hỏng, lười lao động và thích ăn chơi. Ông Chủ tịch và các quí bà to mồm, ăn no, rửng mỡ ở hội Phụ nữ VN, ở bộ Lao động – Thương binh và Xã hội có hình dung ra kịch bản này không: Khi các ông cấm riết, các cháu làm nghề mại dâm trên toàn quốc, chúng nó kéo về trụ sở hội Phụ nữ và trương biểu ngữ: “Nhiệt liệt hoan nghênh nhà nước cấm mại dâm (chúng nó hoan nghênh thật lòng đấy, ông ạ) – Xin hãy bố trí công ăn việc làm cho chúng tôi – Nếu không được, hãy nuôi chúng tôi – Nếu không nuôi được chúng tôi, hoặc mặc kệ để chúng tôi đi bán dâm; hoặc các ông, các bà hãy từ chức đi, để chúng tôi bầu những người có tài, có đức lên làm thay  – Họ sẽ lo cho chúng tôi”. Lúc đó, các ông, các bà sẽ “xử lý” như thế nào?

6/  Ông ạ, đã có ai nói với ông về những sự thật này chưa:
Nhiều phụ nữ, trẻ em Việt ở độ tuổi vị thành niên, bị gạ gẫm, rồi bị đem bán vào các động mãi dâm ở Campuchia, ở Ma cau...?   Nhiều phụ nữ Việt bị bắt cởi trần truồng, cho mấy thằng Đại Hàn, Trung Quốc, Đài Loan ngắm nhìn, sờ mó để tuyển… “vợ”?  Có phụ nữ Việt bị đặt trong lồng kính để bán đấu giá tại Mã Lai; bị rao bán công khai trên bích chương tại Đại Hàn?  Nhiều phụ nữ lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan đã bị đánh đập, bị hành hạ, bị giết. Nhưng, tỉ lệ này còn thấp và ít rủi ro hơn so với lấy chồng Trung Quốc.  Tình trạng lấy chồng Trung Quốc, sau đó bịngược đãi, bị làm vợ tập thể, bị sang tay và vứt ra đường khá phổ biến.

Cuối năm 2013, ba cô dâu Việt Nam là Tô Thị Hà, Trịnh Thị Hoa, Mai Thị Sư được điều trị tại Bệnh viện thần kinh thành phố Phúc Châu, tỉnh Kiến Phúc (chắc là Phúc Kiến) – Trung Quốc. Cả ba người đều là nạn nhân của lấy chồng Trung Quốc. Họ bị đày đọa nhiều năm, cho đến khi thân tàn thì bị đuổi ra khỏi nhà…Có nhiều trường hợp bị đẩy vào động mại dâm, bị khai thác như súc vật cho đến khi bệnh tật, bị chết hoặc điên dại .”. Báo Dân trí ngày 18/01/2014 đưa tin: “Sự sỉ nhục nhìn từ những cô dâu bị giết”.

Nhân phẩm người phụ nữ Việt xuống cấp. Họ chỉ như một món hàng, bị bọn ngoại quốc, công khai giày vò, làm nhục. Tại ai?  Đó không phải là quốc nhục, thì đối với những người CS, cái gì đáng bị gọi là quốc nhục? Trước thực trạng ấy, với tư cách là nguyên thủ Quốc gia, ông có thấy nhục nhã và xấu hổ không?

Ra ngoài đường thì so vai, rụt cổ, im thin thít, chẳng dám ho he - thể hiện sự hèn hạ vô cùng. Về đến nhà, múa gậy vườn hoang, tỏ rõ bản lĩnh anh hùng nơi xó bếp. Thần dân trông thấy, họ khinh bỉ mãi không thôi. Đó là nói về tư cách của lũ đê tiện, “khôn nhà dại chợ”.

7/  Cứ coi các cháu phải đi bán dâm, chỉ là đồ chơi trong tay những thằng đàn ông.  Xin hỏi ông:

Làm đồ chơi trong tay con trai Việt và làm đồ chơi trong tay bọn đàn ông ngoại quốc, đằng nào đỡ nhục nhã hơn? Không dám mơ có lầu son, gác tía để hành nghề như nàng Kiều.  Làm đồ chơi trong nhà nghỉ kín đáo và ngồi vạ vật bên đường, đằng nào làm cho nhà nước đỡ xấu mặt hơn?

Không thể cấm được mại dâm. Vậy, hợp pháp hóa mại dâm + chăm sóc sức khỏe cho các cháu và để mại dâm lén lút, tự phát nguy cơ truyền nhiễm bệnh tật cao, đằng nào nhân đạo hơn?

8/   Tiếp xúc với những thứ chướng tai, gai mắt nơi nhà hàng, tôi không hề thích.  Chính vì vậy, tôi và gia đình đầu tư vào làm thủy lợi, vào trồng trọt, vào chăn nuôi. Ai ngờ, tôi bị chính quyền CS đủ cả 4 cấp: Xã – Huyện – Thành phố - Trung ương câu kết với nhau lừa đảo, cướp đoạt trắng tay hơn chục tỉ VND. Mĩ miều, thì nói là “cả hệ thống chính trị” nhà các ông. Còn dân gian, đơn giản hơn nhiều.  Chúng tôi nói rằng: “cả lò cả ổ” nhà các ông là 1 lũ khốn nạn, một lũ cướp ngày.  Ông Chủ tịch có cách gọi nào khác, “đẹp” hơn để thay thế không?

9/  Thưa ông Chủ tịch, sau khi đọc những loạt bài của tôi, có 1 bác nào đó quan tâm, gọi điện hỏi tôi có bị cơ quan an ninh làm khó dễ gì không?

Câu trả lời là chưa. Cứ như thể, chưa bao giờ có những bài như thế.  Lí do thật đơn giản.  Đơn từ đòi tiền, tôi gửi các ông nhiều lần, nhiều cấp trong hơn chục năm rồi.  Nhưng, chính quyền CS của các ông vẫn giả câm, giả điếc.  Để tránh tiếp xúc, các ông học những con chuột cống, chui sâu vào trong hang.  Bị hun bao nhiêu là khói, nhưng với bản lĩnh cao cường, các ông vẫn chưa chịu chui ra.  Bởi, chui ra tiếp xúc là phải nói đến chuyện trả tiền.  Đối với các ông, thà bị nghe chửi, thà bị người khác hạ nhục, thậm chí bị chết vì ngạt khói, còn hơn là phải trả lại những đồng tiền ăn cướp.

Đây cũng là nét “đặc thù” rất riêng về Nhân quyền của chính quyền CS Việt nam.

Tôi tin lần này, lượng khói mà tôi quạt vào hang vẫn chưa đủ “đô”, nên các ông chưa chịu chui ra đâu. Các ông vẫn coi như không có nó và hiển nhiên, các ông sẽ không sờ mó đến tôi cũng như cửa hàng của tôi. Về việc này, xin cảm ơn ông Chủ tịch trước.  Nhưng, những lần sau, lượng khói sẽ tăng lên. Không chịu được thì hãy bò ra.  Đừng cố thủ. Chết, uổng.

Lần sau, xin hầu chuyện ông Chủ tịch với đề tài “Dưới giác độ của nền văn minh Trung hoa cổ đại: Chủ nghĩa CS ở Việt nam, những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó”.  Đề tài này, cũng không đến nỗi khô khan lắm đâu. Nội dung của nó, tuy hơi dài, nhưng “Cơm ngon, (thì hãy) ăn làm nhiều bữa”.  Lo gì. Ông có muốn nghe không? Có muốn cử những tay lí luận hàng đầu của đảng CS vào tranh biện công khai và thẳng thắn không?  Xin ông:  Chớ có cho đội ngũ Dư luận viên dốt nát cộng với mớ lí luận cùn nhập cuộc và nhớ đừng có dùng bạo lực như lũ khùng điên.  Bọn chúng, khi đuối lí, chỉ có mỗi một cách, đó là giơ nắm đấm lên.  Đừng học lũ mất dạy đó, ông ạ.

Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân


Khai Dân TríNguyễn Tiến Dân