Showing posts with label Phật Quang. Show all posts
Showing posts with label Phật Quang. Show all posts

2015/10/03

CÁI LOẠN GIÁC ĐẲNG: CÁI BẤT LƯƠNG LỘ RA (02)

CÁI LOẠN GIÁC ĐẲNG
Bài số 2

CÁI BẤT LƯƠNG LỘ RA

HỒ TẤN VINH

KẾ TOÁN NHẬP MÔN

Sổ sách kế toán của một cuộc lạc quyên muốn tránh khỏi dị nghị cần có những đặc tính sau đây:

Chính xác. Tiền của ai gởi đến ngày nào thì phải vô sổ liền ngày đó.
Kiểm chứng. Người thủ quỹtrách nhiệm hằng ngày. Nhưng phải có một người khác chẳng hạn như Tổng Thư Ký hằng tuần kiểm nhận không có gì bất thường.
Công khai. Ai có yêu cầu xem sổ thì họ phải được xem.
Công bố. Từng định kỳ, phải công bố danh sách những người có đóng góp. Để coi có ai khiếu nại ‘tôi có gởi tiền mà sao không thấy tên’.
Báo cáo. Phải báo cáo tài chánh lên cấp trên.

Trong trường hợp lạc quyên cho chùa Phật Quang, Giác Đẳng và cô Ngọc Hân hai người đã nắm kín tiền bạc nên những tiêu chuẩn nêu trên đều trật lấc.

Họ làm gì có sổ sách để bàn giao. Thì phải bày ra mặt trận khác để đánh lạc hướng. Đó chính là căn cơ đầu tiên của rắc rối.

Như ta thấy, vụ lem nhem tiền bạc này chỉ dính tới lòng tham và cái kiêu căng riêng của Giác Đẳng chớ không có dính líu gì với Giáo Chỉ số 9 hay số 12, 13 gì cả. Nó cũng không có dính dáp gì tới Giáo Sư Võ Văn Ái, Huynh Trưởng Lê Công Cầu hay sự ‘lẫm cẩm’ nào của Đức Tăng Thống. Nhưng những người này bị chĩa mũi dùi tấn công và đổ thừa vì họ đang chính là lhiện thân của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhứt. Và phật tử đang hướng hy vọng về họ.


BÁN CHÙA

Kính thưa Quý Vị Quan Tâm,

Quý vị thấy gì qua 2 bản Thông Cáo báo Chí số 8 và số 9 dưới đây của cái “Tập Đoàn Ăn Cướp” mang tên Thích Giác Đẳng và Stephen Dieu. Toàn là luận điệu xảo trá, bịp bợm, để biện minh cho việc chúng âm thầm lén lút bán chùa Phật Quang ngày 16-9-2015 vừa qua màkhông cần xin phép hay hỏi ý kiến Ngài Tăng Thống Quảng Độcũng như công khai triệu tập Hội Đồng Quản Trị với sự đóng góp ý kiến rộng rãi của quảng đại quần chúng đồng bào Phật tử tại hải ngoạiThậm chí bọn chúng cũng không thông qua thủ tục Công Khai treo bản “bán chùa” hay đăng báo quảng cáo “bán chùa”, mà băng đảng tự  ý âm thầm móc nối với nhau một cách mờ ám và bất hợp phápBọn côn đồ ăn cướp quên rằng, ngôi chùa là do Đức Tăng Thống Quảng Độ kêu gọi quần chúng Phật tử quyên góp tịnh tài, là NGÔI CHÙA CHUNG của Giáo Hội PGVNTN… chứ không phải của riêng Giác Đẳng và tên Ls Stephen Dieu.

Lũ ma tăng dị giáo lén lút bán chùa rõ ràng là hành vi bá đạo bất hợp pháp. Cho mãi tới khi bị chư Phật tử phát giác báo động lên mạng toàn cầu, nên hôm qua 30-9-2015  họ mới tung ra 2 bản Thông Cáo Báo Chí một lúc để tìm cách lấp liếm cho có lệ cũng như tiếp tục lừa gạt các tín hữu nhẹ dạ cả tin. Đây rõ ràng là thủ đoạn gian manh ăn cướp trắng trợn y như CS, coi thường luật pháp của chánh phủ Hoa Kỳ.

(GÓP GIÓ 01-10-2015)

THÔNG BÁO CỦA UBCV VỀ NỔ LỰC GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ CHÙA PHẬT QUANG, HUNTINGTON BEACH, CALIFORNIA

HOUSTON – Ngày 30-9-2015

Hội Đồng Quản Trị Unified Buddhist Church Of Vietnam (UBCV) gặp phải (4) vấn đề phải giải quyết:

1. Đã có những đề xuất kiện cáo có thể khiến cơ sở bị niêm phong trong thời gian dài cản trở tất cả những giải pháp hợp lý trong tương lai.

2. Sự xáo trộn nội bộ khiến việc điều hành và bảo quản ngôi chùa gặp bế tắc, không có giải pháp khai thông, trong khi trách nhiệm về tài chánh và pháp lý thuộc về HĐQT.

3. Số nợ phải trả đợt đầu đã đáo hạn. Những ngày gần đây nhiều chủ nợ yêu cầu được trả ngay, trong khi việc gây quỹ hay vay mượn không thể thực hiện trong hoàn cảnh hiện tại.

4. Trong mấy tháng qua, thành phố Hungtington Beach đã và đang thụ lý những sai phạm về giấy phép hoạt động, giấy phép xây cất, và những trường hợp than phiền của cư dân quanh vùng bị quấy rầy vì hoạt động của chùaChính quyền thành phố đã gởi thư yêu cầu chùa ngưng hoạt động kể từ ngày 25/09/2015.

Với những khó khăn trên, sau khi tham khảo sâu rộng nhiều ý kiến, HĐQT đã quyết định bán cơ sở chùa Phật Quang với những điều kiện sau:

KHÔNG XIN GIẤY PHÉP SINH HOẠT VÀ VI PHẠM LUẬT LỆ XÂY CẤT.

From:NGUYEN Manh Hung hungevry@yahoo.fr
Sent:Thursday, October 1, 2015 8:08 PM
Subject:Thông tin

Thưa quý đạo hữu,

Chùa PQ đã bán hôm 17/9 với giá 900 ngàn mỹ kim. Hôm nay 30/9 họ mới công bố. Bốn vấn đề được nêu ra là trách nhiệm của ai, do ai, nhất là điều 4.

Chúng tôi mới nhận thơ của City hôm qua cho biết từ ngày mua chùa sư GĐ đã không làm thủ tục xin phép hoạt động, không hợp thức hóa việc xây một phòng tắm dùng chỉ shower và những sinh hoạt khác. Sao vậy?

Vậy bán chùa là mục tiêu của họ. Những lý do đưa ra chỉ để che đậy âm mưu.

KẾT TOÁN SAU CÙNG

Từ ngày mua chùa, Giác Đẳng là người đứng đầu tổ chức mà không có làm thủ tục xin phép hoạt động là đương nhiên khai tử cái chùa rồi! Từ bửa đó lận.

Vì vậy, Giác Đẳng không phải muốn sang đoạt chùa Phật Quang mà là muốn phá Giáo Hội PGVNTN không có cơ sở để hoạt động.

Bây giờ ta mới thấy rõ ràng việc tiêu xài phung phí không cần sổ sách số tiền gởi cũng nằm trong kế hoạch. Giác Đẳng trúng mánh lớn.


HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 3 tháng 10 năm 2015
(còn tiếp)

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh

2015/10/01

CÁI LOẠN GIÁC ĐẲNG: CÁI LỊCH SỰ TỐI THIỂU (01)

CÁI LOẠN GIÁC ĐẲNG
Bài số 1

CÁI LỊCH SỰ TỐI THIỂU

HỒ TẤN VINH

A/ TRONG BẤT CỨ cuộc lạc quyên nào, một cơ quan từ thiện, một bịnh viện hay một tôn giáo nào, cơ quan nhận được tiền có bổn phận sẵn sàng một thư cám ơn. Thông thường bức thư đó đã được in sẵn chỉ chừa ba chỗ cần điền vào trước khi gởi đi. Bức thư này trong vòng một hay hai ngày phải gởi đi là thời gian hợp lý.

1/ Họ và tên người cho, hay tên một nhóm người cho, hay tên một công ty cho.
2/ Số tiền cho phải viết nguyên chữ.
3/ Chữ ký tên của người trưởng cơ quan nhận tiền.

Tên và số tiền phải do người thủ quỹ hoặc kế toán của cơ quan viết bằng tay để tránh trường hợp gian lận, vì thư cám ơn cũng là cái biên nhận chánh thức có giá trị pháp lý (đối với sở thuế chẳng hạn).

Người trưởng cơ quan phải đích thân ký thư cám ơn để tỏ tấm lòng trân trọng đối với người có thiện tâm. Không thể tạo ra cái cảm giác 'khi xin tiền thì năn nỉ, khi nhận được tiền rồi thì khinh bỉ'.

Người nhận được thư cám ơn có thể sử dụng tùy ý. Hoặc để xin miễn thuế, hoặc để đưa cho bạn bè xem, hoặc lộng hình chưng trên tường như một kỷ niệm tha thiếc.

B/ Theo lời kêu gọi của Đức Tăng Thống GHPGVNTN người Việt đã có đóng góp để xây Chùa Phật Quang làm cơ sở cho Văn Phòng 2 VHĐ. Một số họ về VN trực tiếp than phiền với Đức Tăng Thống rằng họ không có nhận được thư cám ơn. Trong một cuộc phỏng vấn của Dương Phục ngày 1 tháng 9, Giáo Sư Võ Văn Ái xác nhận rằng rất đông người đã có đóng góp mà đến tháng Tư cần khai thuế vẫn xin biên lai không được. Lời GS Ái nói ‘thư viết không trả lời, điện thoại không bắt’.

C/ Lẽ tất nhiên, sau đó cũng có một số người nhận được biên lai. Nhưng làm sao giải thích cái trễ nãi hồi âm cả mấy tháng trường? Tại sao không thể gởi thư cám ơn liền để tránh mọi người chờ đợi mà sanh ra thắc mắc? Có phải có một lệnh riêng rằng chỉ gởi thư cám ơn cho những người nào kiên trì đòi hỏi nhiều lần?

Như vậy thì số tiền những người gởi tặng không có biên lai có thể cũng không nằm trong sổ sách kế toán?

Tấm lòng hăng hái đóng góp tiền bạc để giúp Giáo Hội, để giúp xây chùa bây giờ lại trở thành ê chề, chán nản.

Có một nhóm người thành tâm chung góp được một số tiền đưa một người đại diện gởi đi cho Văn Phòng 2. Nhắc đi nhắc lại nhiều lần, cả tháng chờ mãi chưa có thư cám ơn. Anh chủ trương đứng ra gởi tiền ở trong thế kẹt, rất bối rối. Phải giải thích với bạn bè rằng mình đã gởi tiền rồi? Có ai nghi ngờ mình không?

Làm sao hiểu hết cái cay đắng của người thí chủ gởi tiền giúp xây chùa Phật Quang lại nhận được cái biên lai của chùa Pháp Luân?

D/ Đứa trẻ nào cũng được mẹ dạy hai chữ đầu môi. Khi ai giúp mình cái gì, ai cho mình cái gì thì mình phải nói cám ơn. Khi mình làm sai một cái gì thì mình phải xin lỗi. Lời mẹ dạy ân cần như vậy, lập đi lập lại như vậy nhiều lần mà mình vẫn trơ trơ thì ai ai cũng sẽ lắc đầu cho là một đứa trẻ mất dạy.

E/ Tiếng ‘cám ơn’ Giác Đẳng nói liền không được. Tiếng ‘xin lỗi’ Giắc Đẳng còn chờ chỉ thị. Cái mất dạy này phần nào là bản chất của người trong rừng mới ra, phần nào là cái tính toán nham hiểm để gây loạn?


HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 1 tháng 10 năm 2015
(còn tiếp)

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh

2015/09/24

Thư của Phật tử Minh Phúc Gởi Thầy Giác Đẳng, Hội Đồng Quản Trị, Luật sư Steven Dieu

Thư của Phật tử Minh Phúc Gởi Thầy Giác Đẳng,
Hội Đồng Quản Trị, Luật sư Steven Dieu


Kính bạch Thầy Giác Đẳng,
Con xin phép được kính chúc Thầy mạnh khỏe. Từ lúc con đến thăm Thầy ở chùa đến nay đã hơn một tháng, con biết Thầy đã rất bận rộn. Con vẫn hằng nhớ lời Thầy dạy là làm Phật sự thì phải bình tâm. Con muốn viết vài dòng để thăm Thầy và cũng cúi đầu xin Thầy, đã đến nước này, thì thôi mình phủi áo ra đi. Vua Trần Nhân Tông còn bỏ nguyên cả ngai vàng. Một cái chức thành viên Ban Quản Trị con biết chẳng có gì đáng để Thầy phải lưu luyến. Một bước ra đi, Thầy sẽ cứu nguy cho toàn thể Giáo Hội. Cá nhân con sẽ dùng Pháp Luân làm nơi nương tựa và luôn luôn nhớ đến Thầy như là gương sáng cho con để suốt đời tu thân dưỡng tánh. 

Kính thưa quí anh trong Hội Đồng Quản Trị,
Đối với quí anh, Minh Phúc là bậc hậu bối về đường đời cũng như đường đạo. Ngay từ lúc đầu, Minh Phúc vẫn tin rằng cái tổ chức UBCV – GHPGVNTN là một cái thuyền tạm đủ để đưa chúng ta qua đến bến bờ mới. Quí anh, những người có danh vọng và sự nghiệp mà bỏ thời giờ và công sức ra lèo lái con thuyền này, là những người đáng được thán phục. Ước mong sao sau này, Minh Phúc sẽ có dịp ngồi cùng quí anh vui cười vỗ tay hát bài Sen Trắng. Hôm nay, Minh Phúc xin thưa với quí anh là mình đã lầm. Minh Phúc xin được chia sẽ nguyên do cùng quí anh vì Minh Phúc nghĩ, nếu mình lầm thì biết đâu quí anh cũng vậy? Trong khi đó những thư mà Minh Phúc có viết trước đây biết đâu đã làm ảnh hưởng sai lạc cho người khác. Nếu biết mà không đính chính thì đúng là làm ác vậy. 

Cũng như mọi sự lường gạt tinh vi, nó bắt đầu bằng một bằng một vài chuyện nhỏ nhặt. Đầu tiên, về vấn đề chính danh, tên gọi của tổ chức là một sự tráo danh của Giáo Hội mẹ ở Việt Nam. Từ khi sáng lập, đã có lời kêu gọi là danh từ hải ngoại (overseas) được cộng vào với danh xưng của tổ chức nhưng đã không được đáp ứng. Đây là manh nha của một soán nghịch. Suốt hơn một năm trời, tổ chức đã không có một nội qui chỉ đạo, mặc dầu người đăng bạ hiểu được nhu cầu cần thiết của nó. Không có nội qui đưa đến những mập mờ về mục đích, hệ thống quản trị, đường lối điều hành, và nhất là biện pháp tài chánh. 

Cơ hội đến khi Luật Sư Steven Dieu, hiểu được những vấn nạn của Giáo Hội và tâm thức vô vị lợi của TT Giác Đẳng, vận động Thầy và quí anh để nắm lấy vai trò lãnh đạo của UBCV – GHPGVNTN. Quí anh, một phần vì tâm hồn trong sáng của những người Phật Tử, một phần vì cảm kích tài năng và sự năng động của Luật Sư, nhẹ dạ đưa chiếc thuyền UBCV – GHPGVNTN cho một người mà quí anh chị nghĩ, nhờ vào khả năng luật pháp, có thể lèo lái qua những sóng gió đương thời. Minh Phúc nghĩ, nếu như đứng vào vị trí của quí anh, chắc Minh Phúc cũng không làm khác. 

Nhưng để trả lại thành tâm của quí anh chỉ là những man trá. Man trá đầu tiên là việc bầu cử quí anh vào Hội Đồng Quản Trị đã không được thực hiện đúng pháp luật. Là người cố vấn, Luật Sư đã không giải thích là muốn bầu thì phải họp Hội Đồng Quản Trị đầu tiên, mà muốn họp thì phải có thư hẹn ít nhất là trước 3 ngày. Như quí anh đã biết, quí anh được bầu vào HĐQT ngày 18/8. Sáng 19/8 luc 5:56 AM, mới có một kêu gọi mời HĐQT cũ họp vào lúc 10:00 AM (4 giờ sau) để thông qua danh sách của HĐQT mới, một hình thức đặt cái cày trước con trâu (xin lỗi quí anh, tiếng Việt của Minh Phúc lâu ngày không dùng, không được trau chuốt). Buổi họp này xảy ra vào ngày 20/8, một ngày sau lời mời, như vậy là phi pháp. Danh sách này đã được Luật Sư trình với tiểu bang vào ngày 22/8 (xem Nonprofit Periodic Report). Những buổi họp sau đó chỉ là giả tạo vì ván đã đóng thuyền rồi. Luật Sư chắc cũng không có trình với quí anh là dựa trên luật pháp đăng bạ của tiểu bang Texas, muốn tăng số lượng của HĐQT từ 3 lên 9, UBCV – GHPGVNTN cần phải có một bổ túc nội qui (xem Sec. 22.103 của Business Organizations Code), mà lúc đó đâu có nội qui, lấy gì mà bổ túc? 

Đáng buồn là chúng ta đôi khi có suy nghĩ luật pháp là một cái gì có thể bóp méo được. Xin thưa rằng đó là luật rừng của chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Luật pháp Mỹ không phải như vậy, đã là luật thì văn bản rất là rõ ràng, và người luật sư hiểu rõ vấn đề này hơn ai hết. Vâng, thưa qúi anh, Minh Phúc biết là Luật Sư đã có đưa ra đầu tháng 9 một bản thảo nội qui (xin đính kèm). Trễ còn hơn không, chắc quí anh nghĩ. Nhưng trong trường hợp này, trễ còn tệ hơn không. Xin quí anh giúp Minh Phúc, nếu phân tích có gì sai thì xin cho ý kiến. 

Nói đến thuận ngôn, mục đích ban đầu của UBCV – GHPGVNTN là “phát huy Phật Giáo, Phật học và hướng dẫn Phật pháp; bảo vệ quyền làm người công nhận bởi Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền; và vận động cho một Việt Nam tự do và dân chủ.” Những mục tiêu nầy phảng phất tư tưởng Hộ Quốc, Hộ Dân, Hộ Pháp của Đức Tăng Thống. Thêm vào đó, mục tiêu mới của tổ chức của Luật Sư sẽ là “sự tiến bộ của các cộng đồng người Việt gốc Mỹ ở Hoa Kỳ và dân tộc Việt Nam ở Việt Nam; tích cực bảo vệ và bảo tồn cộng đồng Việt Nam tránh những đối xử và phân biệt bất công; thúc đẩy những mục tiêu đúng đắng của người Việt gốc Mỹ (?); và chia xẻ những quan điểm và giúp tuyên truyền những vấn đề quan tâm của người Việt gốc Mỹ và dân tộc Việt” (xin lỗi Minh Phúc chỉ là người thông dịch, không chịu trách nhiệm về văn từ, nếu quí anh muốn tham khảo lối hành văn này xin xem trang 1, Section 1.3 của Steven Dieu Bylaws). Các mục tiêu sau này, mặc dầu cao cả, sẽ làm UBCV – GHPGVNTN biến dạng từ một tổ chức tôn giáo thành một tổ chức dân sự, có tính cách sinh hoạt chính trị. 

Chính trị ở đây không có cùng ý nghĩa với nguyện vọng tự do dân chủ cho Việt Nam. Chính trị ở đây rõ ràng mang ý nghĩa tham chính. Section 10.1 nói rõ là tiền quỹ của tổ chức sẽ được dùng vào “contributions and expenditures to or on behalf of federal, state or local candidates or political committees …” (các đóng góp và phí tổn cho các ứng cử viên liên bang, tiểu bang hay địa phương hoặc là các ủy ban chính trị. Trang 11). Theo Section 13.2, trang 13, trong trường hợp UBCV – GHPGVNTN bị giải thể, tài sản còn lại, dựa trên văn kiện này, sẽ trở thành “contributions to political candidates, political parties, other political committees, charities, etc., as determined by ¾ vote of the Board of Directors” (các đóng góp cho ứng cử viên chính trị, các đảng phái chính trị, các ủy ban chính trị khác, các tổ chức từ thiện, vân vân, như được quyết định bởi ¾ số phiếu của Hội Đồng Quản Trị). 

Cho dù là quí anh đã đạt được tỉ lệ ¾, Minh Phúc không tin là quí anh nỡ lòng biến tài sản của Phật tử trở thành tiền yểm trợ tranh cử của các nghị viên. Một tổ chức tôn giáo, cho dù có được miễn thuế theo dạng 501 c) 3 hay không, trên luật pháp cũng không được đóng góp cho các đảng phái chính trị hay các ứng cử viên. Nếu làm như vậy, không những bị phạt mà sẽ ảnh hưởng đến vị trí của tổ chức và việc các đóng góp sẽ được trừ thuế hay không trong tương lai. 

Cũng mong quí anh hiểu, trọng trách của một người quản trị viên của một tổ chức là phải đặt lợi ích của tổ chức lên trên và hành động trong thiện ý (“in good faith”). Hai điều nầy quan trọng vì nó quyết định xem quí anh có chịu một phần trách nhiệm hay không. Việc tuyên bố trong nội qui là các quản trị viên mới “shall not personally be responsible for the debts, liabilities, or other obligations of the Organization incurred before the (sic) August 17, 2015,” thứ nhất là không đúng chỗ, thứ hai là không đầy đủ pháp lý để bảo vệ cho quí anh, và thứ ba là chứng tỏ quí anh không có tin tưởng mấy vào các vấn đề tài chính tiền nhiệm. Nhưng lỡ có người chủ nợ cắc cớ hỏi, nếu như quản trị viên mà không chịu trách nhiệm cho những nợ nần, thì quí anh quản trị cái gì và ai chịu trách nhiệm? Có người còn lo lắng sợ là câu văn này giúp UBCV – GHPHVNTN chạy nợ, thì quí anh sẽ trả lời ra sao? 

Ngoài căn bản pháp lý, một tổ chức hay một đơn vị có được tính chính thống qua hai phương cách, hoặc là được ủy nhiệm, hoặc là được đắc cử. Hội Đồng Quản Trị không có sự ủy thác do từ Giáo Hội mẹ, cũng như không cần sự chấp thuận của Đức Tăng Thống vì trong bản nội qui không có điều lệ như vậy. Chỉ có Section 4.2, trang 3, là ghi rõ thành viên (Hội Đồng Quản Tri) phải là công dân Mỹ hay dân thường trú (permanent residents) và đã định cư ít nhất 5 năm. Chắc là quí anh muốn loại bỏ Cư Sĩ Ỷ Lan, nhưng bức giây động rừng, quí anh chị làm như vậy thì ngay Đức Tăng Thống cũng không được làm thành viên, nói chi Ngài có được quyền chấp thuận. 

Sống trong nền dân chủ lập hiến lâu dài nhất trong lịch sử và từ bỏ một chế độ độc tài đảng trị, chúng ta biết được giá trị của lá phiếu, nhất là từ những tấm lòng chân tình, cút cun đóng góp tài sản cho Giáo Hội. Trong Certificate of Formation và được lập lại trong Section 3.1, thành viên chỉ có quyền đóng góp chứ không có quyền có quyết định gì về UBCV – GHPGVNTN (non-voting), ngay cả về vận mạng của chùa Phật Quang. Không những phản dân chủ, nội qui như vậy là trái nhân nghĩa. Hội Đồng Quản Trị sẽ là một đơn vị tự tung tự tác, thượng bất trung, hạ bất tùng. Thâm tâm Minh Phúc không tin là quí anh muốn như vậy. 

Minh Phúc cầu mong quí anh hồi tâm. Mỗi ngày mà quí anh còn tiếp tục là mỗi ngày trái pháp luật, trái với thiện chí và lương tâm, chưa kể là trái với Hiến Chương của Giáo Hội. Nếu quí anh tin là sẽ được Luật Sư Chủ Tịch giúp đỡ, xin quí anh nên bỏ ra chút thời gian nghiên cứu, luật sư cũng như bác sĩ có nhiều loại. Quí anh mà muốn Minh Phúc mổ tim cho thì chỉ có chết. Nếu quí anh muốn nghiên cứu, xin đến website Texas Board of Legal Specialization www.tbls.org mà tìm thử có kiếm ra Luật Sư Chủ Tịch hay không. Hãy thử hỏi xem ông ấy có được chứng nhận là chuyên về corporate laws hay không. 

Một cơ cấu mà danh không chính, ngôn không thuận, trên không kính, dưới không trọng, mục tiêu trong nghi vấn, lãnh tụ thiếu khả năng, không đáng sự hy sinh của quí anh. Xin quí anh xét lại. 

Kính thưa Luật Sư Steven Dieu, 
Luật Sư đã nhận được thư tôi tán thán công phu vô lượng của Luật Sư. Thưa Luật Sư, tôi vẫn nghĩ Luật Sư là người có lòng và tha thiết với đại cuộc. Nhìn hoàn cảnh xót xa của đất nước và Giáo Hội, không ai không muốn tìm mọi cách để cứu vãn. Tôi cảm thông với nguyện vọng đó. 

Có một câu chuyện tôi đọc từ hồi nhỏ mà dư ảnh vẫn còn trong tôi. Câu chuyện hồi xưa có vị vua hiền thương dân bị quân xâm lăng đánh đuổi phải chạy vào rừng sâu cùng bốn quần thần tránh giặc. Bị đuổi đánh và thiếu ăn, bốn vị trung thần xin vua cùng nhau hóa thành cọp để tiếp tục sứ mạng, vua làm đầu và bốn trung thần làm bốn chân. Nhưng hỡi ôi, khi đã thành cọp rồi thì mất luôn nhân tính và không muốn trở lại làm người nữa. Ngụ ngôn của câu chuyện là cứu cánh không biện minh được cho phương tiện. Cho dù phải bỏ nước ra đi, chúng ta vẫn mang trong mỗi cá nhân lòng trung kiên của Trần Bình Trọng, cái đại nghĩa của Nguyễn Trãi, nhất quyết đi theo chính nghĩa, không theo bá đạo. 

Vì quí đứa bé ngày xưa theo anh trai vượt biển để rồi trở thành luật sư giúp xã hội và cộng đồng, tôi tin anh có lý tưởng cao cả. Nhưng xin thưa với anh, nó không đủ để chúng ta bất chấp luật pháp hay bất chấp phương tiện, nhất là khi phương tiện là của bá tánh. Chẳng hạn, luật pháp Texas ghi rõ ràng là thành viên của một tổ chức có quyền tham khảo hồ sơ tài chánh, thì cho dù Giáo Sư Võ Văn Ái là quỉ sứ hiện hình đi nữa (xin lỗi Giáo Sư!), anh vẫn có trách nhiệm, trên vai trò Chủ Tịch, để trình bày. 

Tôi nghĩ đến các em trong GĐPT mà tôi đã có duyên dạy dỗ Phật Pháp, những nhân sự bé nhỏ nhưng cũng là tương lai của Giáo Hội. Chúng ta phải làm sao sống và xử sự cho xứng đáng là lớp người đi trước. Hồi đầu thị ngạn, cầu mong Ơn Trên cho anh biết sai để sửa. Làm sao để biết mình sai? Xin mạn phép thưa rằng, khi mà nhìn lên trên thì sợ Đức Tăng Thống, nhìn xuống thì sợ thành viên, bên này thì sợ chủ nợ, bên kia thì sợ PTTPGQT, ở đâu cũng đem lại sợ hãi tức là mình đã sai rồi đó. Sai trái là chuyện thường tình, biết sửa sai mới là xuất chúng. Mong thay! 

Kính thư,
Minh-Phúc Trần Quốc-Hưng

Khai Dân TríMinh-Phúc Trần Quốc-Hưng