Showing posts with label Đảng CSVN. Show all posts
Showing posts with label Đảng CSVN. Show all posts

2017/03/02

ĐẢNG NÓI CHẢ MA NÀO NGHE

ĐẢNG NÓI CHẢ MA NÀO NGHE

“Công tác kiểm tra, giám sát, kỷ luật đảng vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu, nhiệm vụ trong tình hình hiện nay; không ít địa phương, cơ quan, đơn vị tiến hành kiểm tra, giám sát còn chiếu lệ, hình thức, chưa quyết liệt; hiệu lực, hiệu quả thấp, chưa đủ sức răn đe; đấu tranh với những vi phạm vẫn còn tình trạng nể nang, né tránh, đùn đẩy, không nghiêm túc”. Đó là xác nhận của Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị toàn quốc tổng kết công tác kiểm tra, giám sát của Đảng ngày 24/02/2017 tại Hà Nội, do Đài tiếng nói Việt Nam (VOV, Voice of Vietnam) phổ biến.

Nhưng tại sao cho đến nay, sau 5 tháng thi hành Nghị quyết Trung ương 4/XII (30/10/2016) “về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ trong nội bộ” và 10 năm áp dụng Quy định số 115- QĐ/TW, ngày 07/12/2007 của Bộ Chính trị về “19 điều đảng viên không được làm” mà đảng viên vẫn coi “kỷ luật đảng” là thứ nói chả ai nghe và làm theo?

Thậm chí, theo lời ông Trọng: “Còn có tổ chức đảng thiếu bản lĩnh, dĩ hòa vi quý, cá biệt có biểu hiện bao che cho cán bộ, đảng viên có chức, có quyền vi phạm. Sự phối hợp công tác giữa uỷ ban kiểm tra với các cơ quan có liên quan như thanh tra, kiểm toán, công an, viện kiểm sát, toà án… có lúc, có việc chưa chặt chẽ, chưa thường xuyên, hiệu quả còn thấp.”

Vì vậy ông kết luận: “Chính vì còn những khuyết điểm, hạn chế nêu trên, nên tình hình vi phạm của tổ chức đảng, của cán bộ, đảng viên còn diễn biến phức tạp, nhất là tình trạng tham nhũng, tiêu cực, lãng phí, lợi ích nhóm, suy thoái về đạo đức, lối sống…”

Than phiền, chê trách về công tác xây dựng đảng của ông Trọng không mới mà chỉ chứng minh đảng không còn kiểm soát được đảng viên viên nữa. Hay vì thượng đã bất chính thì hạ phải tắc lọan? Nhân nào thì sinh ra qủa nấy là lẽ tuần hòan của tạo hoá không ai cưỡng được.

Nhưng những người cầm đầu đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) từ xưa cho đến bây giờ cứ tưởng học tập lời “Bác nói” càng nhiều thì cán bộ, đảng viên sẽ biết sợ để tu thân tích đức mà cống hiến hết mình cho dân cho nước.
Khổ nỗi, ông Hồ nói nhiều điều dạy đảng viên nghe rất nổ như “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”, hay “cán bộ là đầy tớ của nhân dân”, nhưng chính các cháu ngoan của ông lại tham nhũng ngập đầu và tranh nhau làm chủ nhân dân để bóc lột mồ hôi nước mắt. Thậm chí có kẻ còn cam tâm cúi đầu trước ngọai bang để được yên thân mà miệng cứ oang oang kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ.

Vì vậy không lạ khi thấy những khẩu hiệu như “xây dựng Đảng ta thật sự trong sạch, vững mạnh” ; “đảng ta là đạo đức, là văn minh”; “nêu cao tinh thần trách nhiệm, chống chủ nghĩa cá nhân, nói đi đôi với làm’’; “trung thực, trách nhiệm; gắn bó với nhân dân; đoàn kết, xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh’’ đã được xào qua xáo lại không biết bao nhiêu triệu lần mà tham nhũng thì lúc nào cũng “vẫn còn nghiêm trọng” và “tinh vi” . Tình trạng kèn cựa trong đảng, lợi ích nhóm, nịnh trên nạt dưới, vây bè kết cánh cũng đã được nói hết trong Nghị quyết Trung ương 4, khóa đảng XII.

NƯỚC ĐỔ ĐẦU VỊT

Vậy tại sao 3 công tác “kiểm tra”, “giám sát” và “kỷ luật” trong đảng vẫn cứ trơ gan cùng tuế nguyệt?

Theo quy định thì: “Ủy ban Kiểm tra Trung ương là cơ quan kiểm tra, giám sát chuyên trách của Ban Chấp hành Trung ương, thực hiện các nhiệm vụ, quyền hạn được quy định trong Điều lệ Đảng; tham mưu, giúp Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư chỉ đạo thực hiện nhiệm vụ kiểm tra, giám sát và thi hành kỷ luật trong Đảng”.

Và nục đích của Quy định 115- QĐ/TW ngày 07/12/2007 là để “tăng cường kỷ cương, kỷ luật của Đảng và giữ gìn phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, tính tiên phong gương mẫu của cán bộ, đảng viên, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của tổ chức đảng.”

Cả hai tài liệu cùng nhằm mục tiêu bảo vệ chặt chẽ kỷ luật đảng đối với ngót 4 triệu đảng viên, nhất là cấp lãnh đạo và những người đứng đầu.

Về tư tưởng, đảng viên phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh; phải tuyệt đối trung thành với đảng; phải thường xuyên “học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” để rèn luyện bản thân.

Nhưng Nghị quyết Trung ương 4/XII, ngày 30/10/2016 lại thừa nhận: “Công tác giáo dục chính trị tư tưởng, nghiên cứu, tổng kết thực tiễn, giảng dạy và học tập chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh chưa đáp ứng yêu cầu. Nội dung sinh hoạt đảng ở nhiều nơi còn đơn điệu, hình thức, hiệu quả chưa cao.”

Tại sao lại như thế nhỉ?

Có thắc mắc vì công tác này, trên nguyên tắc đã bắt đầu từ sau khi ông Hồ Chí Minh qua đời năm 1969 với “khẩu hiệu “Sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại.” (Theo tài liệu Ban Tuyến gíao 4/10/2016)

Chả ai biết chuyện học tập này có đi đến đâu không. Chỉ biết mãi đến ngày 27-3-2003, Ban Bí thư Trung ương Đảng khóa IX thời Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư đảng thì công tác “học Bác” mới chính thức trở thành phong trào với Chỉ thị số 23-CT/TW về “Đẩy mạnh nghiên cứu, tuyên truyền, giáo dục tư tưởng Hồ Chí Minh trong giai đoạn mới”, có xác định mục đích: “Tạo ra phong trào rèn luyện phẩm chất đạo đức cách mạng theo gương Bác Hồ vĩ đại, đẩy lùi sự suy thoái đạo đức, lối sống”. (Tài liệu Ban Tuyên giáo, 4/10/2016)

Tài liệu tuyên truyền này viết tiếp: ”Năm 2005, Bộ Chính trị khóa IX đã quyết định làm điểm việc tổ chức Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Trên cơ sở kết quả việc làm điểm, ngày 7-11-2006, Bộ Chính trị khóa X ban hành Chỉ thị 06-CT/TW về tổ chức Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

Sau 2 nhiệm kỳ 10 năm, ông Mạnh về vườn “vui thú điền viên” mà công tác học Bác vẫn ngổn ngang trăm bề khiến cho người kế nhiệm, ông Nguyễn Phú Trọng phai lăn lưng ra yêu cầu tại khoá đảng XI “đưa việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là nhiệm vụ quan trọng, thường xuyên, lâu dài của cán bộ, đảng viên, của các chi bộ, tổ chức đảng và các tầng lớp nhân dân.”

Ngày 14-5-2011, Bộ Chính trị đã ban hành Chỉ thị 03-CT/TW về “Tiếp tục đẩy mạnh học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

Như vậy, nếu tính sơ từ thời Nông Đức Mạnh (10 năm) đến gần nửa nhiệm kỳ khóa XII của ông Nguyễn Phú Trọng (7 năm), đảng CSVN đã mất toi 17 năm học Bác mà vẫn chưa làm nên cơm cháo gì. Đấy là không ai đếm, đong được những tháng năm, thời giờ và tiền bạc của dân đã bị tiêu phí cho chuyện “học” ít mà “hành” nhiều này.

Vậy mà Tuyên giáo vẫn còn khoe: “Lần đầu tiên trong Văn kiện Đại hội XII của Đảng khẳng định xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh không chỉ về chính trị, tư tưởng, tổ chức, mà còn nhấn mạnh xây dựng Đảng về đạo đức.
Nhưng sau 5 năm thi hành Bộ Chính trị do ông Trọng cầm đầu lại thấy: “Việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh còn có những hạn chế, chưa trở thành việc làm thường xuyên, chưa thành ý thức tự giác của không ít tổ chức đảng, cơ quan, địa phương, đơn vị và một bộ phận cán bộ, đảng viên.”

Sau 5 năm xôi hỏng bỏng không, ông Tổng Trọng lại tung chưởng tại Đại hội XII để “tiếp tục khẳng định “đẩy mạnh việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh; coi đó là công việc thường xuyên của các tổ chức Đảng, các cấp chính quyền, các tổ chức chính trị – xã hội, địa phương, đơn vị gắn với chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ”.

Tài liệu của Ban Tuyên giáo viết: ”Mục đích, yêu cầu của việc tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh được xác định cao hơn, phạm vi rộng hơn so với Chỉ thị 06-CT/TW và Chỉ thị 03-CT/TW. Trong đó, nhấn mạnh, chống suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, nhất là về tư tưởng chính trị và các biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ; góp phần xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức.”

Như vậy, nếu tính sơ từ thời Nông Đức Mạnh (10 năm) đến gần nửa nhiệm kỳ khóa XII của ông Nguyễn Phú Trọng (7 năm), đảng CSVN đã mất toi 17 năm học Bác mà vẫn chưa làm nên cơm cháo gì. Đấy là không ai đếm, đong được những tháng năm, thời giờ và tiền bạc của dân đã bị tiêu phí cho chuyện “học” ít mà “hành” nhiều này.

Vậy mà Tuyên giáo vẫn còn khoe: “Lần đầu tiên trong Văn kiện Đại hội XII của Đảng khẳng định xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh không chỉ về chính trị, tư tưởng, tổ chức, mà còn nhấn mạnh xây dựng Đảng về đạo đức.

Đây cũng là lần đầu tiên “phong cách Hồ Chí Minh” được nhấn mạnh chính thức trong văn kiện Đại hội Đảng. Ngày 15-5-2016, Bộ Chính trị khóa XII đã ban hành Chỉ thị 05 về “Đẩy mạnh việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”, với trọng tâm là học tập và làm theo phong cách, tác phong Hồ Chí Minh về: dân chủ, nêu gương, quần chúng, khoa học, nói đi đôi với làm.., với mục tiêu tạo động lực mới trong việc đổi mới phong cách, tác phong công tác của đội ngũ cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu các cấp, các ngành.” (Tuyên giáo, 4/10/2016)

Thật tội nghiệp cho cái miệng Tuyên giáo cứ nói như con vẹt. Chả nhẽ họ không biết rằng cán bộ, đảng viên CSVN đã suy thoái nghiệm trọng. Nền móng đảng cũng đang rữa ra từng mảng khi Nghị quyết 4/XII, 30-10-2016 thừa nhận hiện nay, đang có “số không nhỏ cán bộ, đảng viên”:

(1) “Nói và viết không đúng với quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Nói không đi đôi với làm; hứa nhiều làm ít; nói một đằng, làm một nẻo; nói trong hội nghị khác, nói ngoài hội nghị khác; nói và làm không nhất quán giữa khi đương chức với lúc về nghỉ hưu.

(2) Nói, viết, làm trái quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Hạ thấp, phủ nhận những thành quả cách mạng; thổi phồng khuyết điểm của Đảng, Nhà nước. Xuyên tạc lịch sử, bịa đặt, vu cáo các lãnh tụ tiền bối và lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

(3) Duy ý chí, áp đặt, bảo thủ, chỉ làm theo ý mình; không chịu học tập, lắng nghe, tiếp thu ý kiến hợp lý của người khác.

(4) Tham vọng chức quyền, không chấp hành sự phân công của tổ chức; kén chọn chức danh, vị trí công tác; chọn nơi có nhiều lợi ích, chọn việc dễ, bỏ việc khó; không sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở nơi xa, nơi có khó khăn. Thậm chí còn tìm mọi cách để vận động, tác động, tranh thủ phiếu bầu, phiếu tín nhiệm cho cá nhân một cách không lành mạnh.”

Trong khi ấy thì trong Quy định số 115- QĐ/TW ngày 07/12/2007 về 19 điều cấm đảng viên không được làm, có ghi:

1- Nói hoặc làm trái Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định, quyết định, kết luận của Đảng; làm những việc mà pháp luật không cho phép công dân, cán bộ, công chức làm.

2- Cung cấp những thông tin, tài liệu bí mật của Đảng và Nhà nước hoặc những việc chưa được phép công bố; tuyên truyền, tán phát hoặc xúi giục người khác tuyên truyền, tản phát thông tin, tài liệu dưới mọi hình thức để truyền bá những quan điểm trái với đường lối của Đảng và pháp luật của Nhà nước.

Như vậy thì tình hình hiện nay trong nội bộ đảng CSVN có rối như canh hẹ không, hay khi cá Đối đã bằng đầu thì đảng có hét lên cũng chả ai thèm nghe?

Phạm Trần

Khai Dân TríPhạm Trần

2017/02/11

TỔ QUỐC TRÊN HẾT: MỘT HẬU PHƯƠNG NHÂN ÁI (04)

TỔ QUỐC TRÊN HẾT
Bài số 4

MỘT HẬU PHƯƠNG NHÂN ÁI

HỒ TẤN VINH

A - NGƯỜI VIỆT TRONG NƯỚC PHẢI CHỐNG CỘNG - ĐÓ LÀ BỔN PHẬN

Tất cả chúng ta đều biết rằng đất nước đang lâm nguy. Chuyện lệ thuộc Tàu đã xẩy ra rồi hay đang xẩy ra. Người Việt trong nước cũng như người Việt hải ngoại đều lo lắng.

Đương nhiên người Việt trong nước phải lo nhiều hơn vì cuộc sống hằng ngày của họ, tương lai của con cái của họ đều buộc họ phải đứng lên lật đổ chế độ. Việc làm phải cẩn mật, phải có kế hoạch tinh vi. Việc đứng dậy là việc chắc chắn sẽ xẩy ra, chúng ta chưa biết chừng nào, nhưng nó chắc chắn sẽ xẩy ra trong nay mai. Không ai có thể làm dùm mình, người tiền tuyến phải làm phận sự của người tiền tuyến. Chống cộng đối với người Việt trong nước là một bổn phận phải làm để sống còn. Không chống cộng là chết hết cả đám.

B - NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI CHỐNG CỘNG LÀ ĐI HÀNH HIỆP

Người Việt hải ngoại vì thực tế của cuộc sống dần dần hòa nhập vào đời sống kinh tế, văn hóa với nước họ đang sống. Cái nước cưu mang họ có phát triển hay suy thoái, có được năm châu kính nể hay bị sĩ nhục đó mới là chuyện sinh tử đối với họ. Họ có bổn phận với nước cho họ lại cuộc sống.

Còn nếu họ có nghĩ đến nước Việt Nam thì cũng chỉ là một sợi dây tình cảm quê hương. Họ không còn trực tiếp chống cộng nữa nhưng họ mong mỏi những dấu hiệu nổi dậy, những hành động phản kháng của người dân trong nước để mà ủng hộ. Tình yêu nước của người Việt hải ngoại không phải là vấn đề sinh tử mà nó là một hành động của một hiệp sĩ đi bệnh vực kẻ yếu, kẻ bị chà đạp, kể bị mất nhân quyền và hơn nữa, kẻ đang mất nước.

Tiềm năng ủng hộ tinh thần, vật chất, ngoại giao của người Việt hải ngoại rất lớn nhưng cho tới nay không thể phát huy được vì cái hậu phương này mấy chục năm nay đã bị một bọn ‘độc quyền chống cộng’ nắm giữ.

Tôi không biết tác giả những câu dưới đây là ai, nhưng uất ức chắc cũng đã có nhiều nên mới cô đọng thành những hàng chữ dưới đây:

Cờ Vàng Ba Sọc là cờ quốc gia Việt Nam không thể dùng bừa bải.
Chỉ có bè lũ này, những thằng già và những con mụ già "Chống Cộng" làm ô uế lá Cờ Vàng ba sọc đó thôi!
Tụi này có bao giờ "chống cộng" và tôn trọng lá cờ vàng này đâu!
Tụi này chỉ biết chửi, vu khống, chụp mũ, làm nhục cờ Vàng Tổ Quốc ... đến ngày vào tù như thằng Tống Lý và đến lúc bị Tòa giao công ty Saigon Nhỏ cho Người Việt.

Cho nên, trong lúc người Việt trong nước đang tìm đủ mọi cách để phá xiềng xích trên đầu mình, thì người Việt hải ngoại muốn hỗ trợ người trong nước cũng phải đứng lên phá vở cái xiềng xích trên đầu của chính mình.

Chủ đề của loạt bài này là để TỔ QUỐC TRÊN HẾT. Tôi không có làm chuyện cải vả cá nhân. Khi vạch rõ âm mưu ‘chống phụ Việt Cộng’ của bà Nguyễn Thị Bé Bảy và bè lũ tôi chỉ muốn vạch rõ hai thái độ khác nhau đối với cùng một sự kiện như sự kiện Mai Khôi.

Mai Khôi xuất hiện với bài hát nổi danh XIN ÔNG. Đây là một bài hát phỉ báng chế độ chớ không thể nào hiểu khác đi được. Cô và những người tuổi trẻ đồng hành, các nhóm sinh hoạt dân sự là hy vọng trong bao thất vọng, là một ngọn nến trong đêm đen.

Người yêu nước thật sự phải coi đấy là những dấu hiệu nổi dậy dầu cho nó còn rất yếu ớt. Phải ân cần hoan nghênh nó, giúp đỡ nó, tiếp tay với nó. Dầu cho sau này nó không phải thật sự như vậy thì cũng chẳng sao, ủng hộ nó chỉ có thắng hoặc huề chớ không có cái gì để thua.

Thái độ thứ hai là chụp mũ Mai Khôi liền là chống Cộng cuội và chửi bới ôm sòm và để cho có tánh thuyết phục, tạo dựng những bằng cớ để vu khống.

Thông điệp mà những người này muốn nói với người dân trong nước ‘tụi bây ở đâu thì ở yên đó, đừng tìm cách nổi dậy, nếu không nghe thì tụi tao cũng sẽ chụp mũ tụi bây như đã làm với Mai Khôi vậy’

Trên phương diện đấu tranh cứu nước thì đây là một hành động phản quốc.

Trên phương diện dân sự, tạo dựng chứng cớ giả để vu khống, chửi bới, mạ lỵ công khai là một tội hình sự. Công ty Saigon nhỏ đã có kinh nghiệm về chuyện này.

Để kết thúc loạt bài này, đối với người trong nước, tôi cầu mong họ dũng cảm đứng lên lật đổ chế độ. Họ phải biết rằng ở hải ngoại có rất nhiều người kỳ vọng và sẳn sàng tiếp tay với họ.

Còn cái đám Việt Gian? bọn Chống Phụ Việt Cộng này tự mình tạo ra cái nhục thì thôi để cho chúng hồ hởi mang cái nhục với đời.

LS LÊ DUY SAN, MẸ CỦA ÔNG MỒNG TÍM HAY MỒNG XANH?


Hồ Tấn Vinh
Melbourne
Ngày 11 tháng 2 năm 2017

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh

2016/12/17

GIẢI PHÓNG VIỆT NAM: LƯƠNG TÂM THẾ GIỚI VÀ CỘNG SẢN VIỆT NAM (04)

GIẢI PHÓNG VIỆT NAM
Bài số 4

LƯƠNG TÂM THẾ GIỚI VÀ CỘNG SẢN VIỆT NAM

HỒ TẤN VINH

1.- LƯƠNG TÂM THẾ GIỚI
Nếu không phải là người của một tổ chức chánh trị nào, hay một học giả hay chuyên viên có nghiên cứu tường tận thì cuộc chiến Việt Nam ở những năm thập niên 60 tới 70 thế k trước đối với người dân thế giới đứng ngoài nhìn vô thấy có hai khía cạnh. Một là một nước chậm tiến thuộc địa tranh đấu giành độc lâp. Hai là một cường quốc đem bom dội xuống thường dân của một nước nhỏ.

Hai phạm trù đó đã dễ dàng đánh động đến lương tâm thế giới: ủng hộ xu hướng giải phóng dân tộc và tâm lý phù suy, tội nghiệp kẻ yếu. Hai phạm trù đó là động cơ đưa đến phong trào chống chiến tranh Việt Nam mà tột đỉnh của nó là vụ Jane Fonda năm 1972 bay qua Hà Nội chụp hình ngồi trên cây súng cao xạ dùng nhắm bắn những máy bay Mỹ.

Thiên hạ đã nghĩ như vậy rồi thì chánh phủ Mỹ đành phải rút dù và VNCH phải thua.

Năm 1975, CSBV đã đánh chiếm được Miền Nam, thống nhứt đất nước và lập nên nhà nước CHXHCN. Chánh quyền nào cũng vậy, khi mới thành lập thường làm sai nhiều chuyện, cần rút kinh nghiệm để sửa chữa. Thời gian thông cm này, có thể gọi là thời gian ‘trăng mật’ dầu không có ai ấn định nó, nhưng nó cũng phải hợp lý.Trong một chế độ dân chủ, một nhiệm kỳ cũng chỉ 4 hay 5 năm, thì thời gian trăng mật cũng chỉ có thể vài tháng chớ không thể kéo dài hơn 4 hay 5 năm!

Đối với chánh quyền CS, dầu cho dễ dãi cách mấy, học chậm cách mấy thì cũng không thể quá 20 năm là phải chứng tỏ thực lực. Nếu không, sau đó thì chỉ chứng tỏ bất lực, vô dụng mà thôi.

Lương tâm thế giới sau hơn 20 năm nhiệt tình giúp đ chánh quyền CS, bắt đầu hiểu ra rằng hai phạm trù mà họ đã dựa vào để có cảm tình với CSBV thật ra sai bét hết rồi.

2.- VIỆT CỘNG LÀ GÌ?
Việt Cộng là chữ gọi tắt của Cộng Sản Việt Nam, tự nó vô thưởng vô phạt. Nó có giá trị tùy theo những gì Việt Cộng làm.

Năm 1975, tự xưng là Việt Cộng là một niềm hãnh diện vô biên. Người dân nhìn Việt Cộng mà sợ và nể, còn mặt Việt Cộng thì nghênh ngang, tự đắc.

40 năm sau, Việt Cộng là thứ mà người dân đem ra nguyền rủa. Tại sao có những biến nghĩa trái ngược như vậy? Mà thực chất Việt Cộng là gì?

Từ ngun gốc, Việt Cộng là sản phm của chiến dịch giết người cướp của. Trong CCRĐ, Việt Cộng là người đã đem cha mẹ ra đấu tố. Các con thú ăn thịt như cọp beo, sư tử cũng không có làm chuyện đó. Việt Cộng là thứ đem ân nhân của mình ra giết. Con chó không bao giờ làm chuyện đó với người nuôi nó, cho nó ăn. Từ hai sự kiện trên thật ra ngôn từ không có chữ nào gọi cái thứ ghê tởm không phải người cũng chphải thú.

3.- BÁN NƯỚC, GIÀNH ĂN
Chuyện bán nước thì từ Nguyễn Văn Linh đến Nguyễn Phú Trọng đều đã làm công khai rồi, thôi không cần nói thêm.

Chỉ xin kể ra đây vài chuyện giành ăn thô tục.

A.- Cấp học bổng quốc tế là một ý niệm nhân ái luân hoàn. Người tài giỏi được tuyển chọn sẽ có cơ hội học hành đổ đạt để sau đó tự mình tiến thân và cũng là đồng thời đóng góp cho xã hội nhiều hơn, đền đáp lại cái ơn trước.

Không cho phát học bổng lẻ tẻ, Bộ Giáo Dục CS giành độc quyền phân phát và tuyển chọn người, không cho ngay cả nơi cấp học bổng được có ý kiến hay xía vô. Từ đó, nội bộ giành giựt, chia chác cho con em có cơ hội đi ngoại quốc chơi không tốn tiền, chớ đâu có tuyển lựa công bằng hay công khai gì. Phùng Xuân Nhạ có cái học bổng Fulbright là do cha mẹ hắn giựt mạnh quá mới được chớ hắn đâu có hiên ngang đoạt thắng lợi trong một cuộc so tài nào. Hắn đâu có cái cảm giác nợ nần gì với xã hội.

B.- Cái bất nhân nhứt đang xẩy ra là việc cứu trợ đồng bào ở Miền Trung. Không ai dè việc cứu trợ nhân đạo mà cũng phải tập trung như việc phát học bổng. Không cho dân đi phát cứu trợ lẻ tẻ. Chánh phủ buộc việc cứu trợ phải qua tay hội Hồng Thập Tự. Hội này lấy 10% tiền đầu rồi chuyển cứu trợ đến Huyện Xã. Nơi đây lập danh sách gia đình dòng họ, bà con thật đầy đủ rồi đem phát. Đối tượng của việc cứu trợ là người nghèo khó lại không có trong danh sách! Còn nếu ai cứng đầu đi cứu trợ trực tiếp cho người nghèo thì cứ ch phái đoàn về thì xã cho người thâu lại, phân phát lại cho ‘công bằng’!

4.- LƯƠNG TÂM THẾ GIỚI BÂY GIỜ Ở ĐÂU?
Từ năm 1975 cộng thêm 20 năm thành 1995 là quá đủ để nhận diện rằng CSBV không bao giờ có ý định tranh đấu thật sự cho nền độc lập nước Việt Nam, và họ cũng không bao giờ có ý định cho người dân Việt được hưởng tự do, dân chủ, hạnh phúc gì cả.

Thế thì từ 1995 đến nay, lương tâm thế giới đã nuông chiều, hà hơi tiếp sức cho một chế độ nó gạt chính mình và đồng thời giúp nó sống lâu thêm để nó hành hạ dân của nó, phá banh môi trường sống, làm kiệt quệ kinh tế, tài chánh để hoàn thành bán nước.

Trong chiến tranh Việt Nam, hơn nửa triệu lính Mỹ đã sống chung và giúp sức người Việt Nam chiến đấu. 58 ngàn lính Mỹ đã hy sinh để bảo vệ quyền sống tự do của dân chúng nước này, nhưng nguyện vọng của họ chưa được hoàn thành. Năm 2012, 40 năm sau, Jane Fonda đã xin lỗi với các Cựu Tù Binh Mỹ và gia đình.

Còn thế giới, chợt nhận thấy mình đã từng tiếp tay, cổ võ cho một đám ngu tập thể, một đám tàn ác tập thể, một đám bán nước tập thể. Thế giới có thể kinh ngạc, hối tiếc thôi, nhưng dân chúng Việt Nam thì đang phải lãnh đạn thê thảm.

Chừng nào lương tâm thế giới mới dứt khoát ngưng đú đởn với thứ quái thai Việt Cộng này?


HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 17 tháng 12 năm 2016

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh

2016/07/10

Địa Ngục Trần Gian

Địa Ngục Trần Gian
Thích Thiện Minh


Thượng Tọa Thích Thiện Minh, thế danh là Huỳnh Văn Ba, sinh năm 1955 tại Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu.

  • Quy Y Tam Bảo năm 12 tuổi tại chùa Long Phước, phường 5, thị xã Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu, Bổn sư là HT. Thích Huệ Hà.
  • Xuất gia năm 14 tuổi, tại chùa Long Phước, vừa tu học vừa học thuốc Đông Y và Châm cứu, do Đông Y Sĩ Trần Bá Lân truyền dạy.
  • Năm 1972 TT.Thích Thiện Minh được bổ nhiệm về trụ trì chùa Vĩnh Bình, ấp Cái Dầy, xã Châu Hưng, huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu. Tuổi rất còn trẻ đã thọ giới Sa Di nhưng chưa thọ Đại Giới Tỳ Kheo, vừa làm trụ trì vừa hốt thuốc Nam và Châm Cứu.
  • Năm 1972 cho đến ngày bị cầm tù Cố Vấn thêm 3 phòng thuốc Từ Thiện, xem mạch, hốt thuốc Nam và Châm Cứu đó là:
    • Chùa Vĩnh Bửu, (còn gọi là chùa Quan Đế) ấp Trà Văn, Châu Hưng, Bạc Liêu,
    • Chùa Từ Quang, ấp 1, Cây Gừa, xã Thạnh Bình, huyện Giá Rai, Bạc Liêu và
    • Chùa Khánh Lâm, xã Tuân Tuất, huyện Thạnh Trị, Sóc Trăng.
  • Trong thời gian nầy TT. cùng HT. Thích Tịnh Hạnh, Chánh Đại Diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN ) tỉnh Hậu Giang vận động bảo vệ GHPGVNTN bởi chế độ Cộng Sản bắt đầu kỳ thị tôn giáo và âm mưu quản lý tôn giáo, cái gọi là “Ban Liên Lạc PG yêu nước do Mặt Trận Giải Phóng”. TT. điều hành và giúp đỡ các cựu chiến binh Việt Nam Cộng Hòa trốn học tập cải tạo trong rừng.
  • Năm 1977, TT.Thích Thiện Minh thọ giới Tỳ Kheo tại chùa Ấn Quang, do HT.Thích Trí Thủ làm HT Đàn Đầu, Phó Tăng Thống Đại Lão HT. Thích Hành Trụ làm Chứng Minh Đạo Sư, làm trụ trì được 7 năm.
  • Ngày 28/03/1979, TT.Thích Thiện Minh bị CS bắt, can tội Âm Mưu Lật Đỗ Chính Quyền, vì cố vấn cho Tổ chức Mặt Trận Nghĩa Quân Cứu Quốc (Tổ chức gồm đủ mọi tầng lớp, nông dân, công nhân, trí thức và các cựu Dân Quân Cán Chính/VNCH gồm: Cán bộ xây dựng nông thôn, Biệt kích Mỹ (còn gọi City), An Ninh Quân đội, lính Sư đoàn 21 (các vị này đa số trốn học tập cải tạo ở rừng U Minh) giam tại công an tỉnh Minh Hải.
  • Năm 1981, TT.Thích Thiện Minh nhận bản Cáo sắc luật 03 khoảng A, án: tử hình T, gần tới giờ xử án, rất bất ngờ phiên tòa bị đình.
  • Ba tháng sau cùng năm 1981 nhận bản Cáo Trạng mới, Sắc luật 03, khoảng A+B, án Chung thân.
  • Năm 1983 TT.Thích Thiện Minh bị lưu đày từ Nam ra Miền Trung, tại trại giam A20, Xuân Phước, còn gọi là “Thung lũng tử thần” tỉnh Phú Khánh (Phú Yên + Khánh Hòa).
  • Ngày 21/03/1987 TT.Thích Thiện Minh ra tòa thêm 1 án Chung thân, do tòa án lưu động tỉnh Phú Khánh, xét xử tại trại giam, can tội: Tổ chức cướp trại giải thoát tù nhân (gọi là Chống phá trại giam).
  • Năm 1989 TT.Thích Thiện Minh chuyển từ trại A20 Phú Khánh về trại Z30A, Xuân Lộc, Đồng Nai cho đến ngày được trả tự do (ở trại Z30A 16 năm).
  • Năm 1995 tại trại tù Z30A Xuân Lộc (tỉnh Đồng Nai) TT.Thích Thiện Minh cùng anh em tù nhân đấu tranh đòi cải thiện chế độ lao tù khắc nghiệt của nhà tù cộng sản, yêu cầu xóa bỏ điều 4 Hiến pháp, bị biệt giam cùm hai chân trong xà lim gần 6 năm.
  • Năm 2004, ông Abdel Fattah Amor, Đặc phái viên đặc biệt về Bất bao dung tôn giáo của LHQ đã đến thăm TT. Thích Thiện Minh tại nhà tù Z30A.
  • Năm 2005, vào dịp Tết Ất Dậu, TT. Thích Thiện Minh được trả tự do nhờ vào sự can thiệp của LHQ, chính phủ các nuớc Hoa Kỳ, EU... và các tổ chức nhân quyền quốc tế.
  • Ngày 27/01/2005 TT. Thích Thiện Minh được trả tự do theo quyết định số 109/QĐ/CTN của Chủ Tịch nước CHXHCNVN về đặc xá tha tù trước thời hạn, do sự can thiệp của LHQ và các tổ chức nhân quyền quốc tế, cùng chính phủ Hoa Kỳ, Châu Âu.
  • Tổng cộng ở liên tục 26 năm tù.
  • Khi ra tù, ngôi chùa Vĩnh Bình (tỉnh Bạc Liêu) đã bị tịch thu, TT. Thích Thiện Minh về cư ngụ tại gia đình người em trai ở Bạc Liêu.
  • Năm 2006, sau khi ra tù TT.Thích Thiện Minh tham gia tiếp tục Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất nhằm phục hoạt lại Giáo hội (GHPGVNTN) phụ trách Tổng vụ Trưởng Tổng vụ Thanh Niên GHPGVNTN và Chánh Đại diện Miền Khánh Anh (Các tỉnh Miền Tây Nam Phần) kiêm Chánh đại diện GHPGVNTN tỉnh Bạc Liêu.
  • Ngày 19/11/2006, TT.Thích Thiện Minh thành lập Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Viêt Nam (Hội Ái hữu) và TT được bầu làm Hội trưởng, đây là tổ chức XHDS (độc lập) đầu tiên tại Việt Nam. Tính cho đến nay, Hội Ái hữu đã giúp tài chính và pháp lý cho hàng trăm Tù Nhân Chính trị và Tôn Giáo cũng như gia đình họ.
  • Năm 2006, TT Thích Thiện Minh xuất bản quyển hồi ký “26 năm lưu đày” bằng tiếng Việt tại hải ngoại.
  • Năm 2007 và 2008, TT. Thích Thiện Minh bị công an Việt Nam khám xét nhà nhiều lần, bị bắt giam ngắn hạn, bị tịch thu tài sản như tiền bạc, kinh sách, computer, máy in, điện thoại…đến nay công an vẫn chưa hoàn trả.
  • Với công việc của Tổng vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên GHPGVNTN và Hội truởng Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam từ năm 2007 cho đến nay, TT.Thích Thiện Minh thường xuyên giúp đỡ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa và Tù nhân Chính trị/Tôn giáo, cứu trợ đồng bào nghèo miền Trung, cho dù sự đi lại luôn gặp nhiều khó khăn, bị ngăn cản của chính quyền và nơi ở bị theo dõi.
  • Năm 2014, TT.Thích Thiện Minh xuất bản hồi ký “26 năm lưu đày” (Memories of 26 years in exile in Communist Vietnam) bằng tiếng Anh.
  • TT. Thích Thiện Minh đuợc Mạng luới nhân quyền Việt Nam (Hoa Kỳ) vinh danh vào năm 2008 với giải thuởng nhân quyền vì những cống hiến cho phong trào dân chủ – nhân quyền tại Việt Nam.
  • Năm 2009, Human Rights Watch (Hoa Kỳ) đã trao giải thưởng nhân quyền Hellman/Hammett cho TT. Thích Thiện Minh.
  • Hiện nay, TT. Thích Thiện Minh mang trong người các bệnh tiểu đường, cao máu, thần kinh tọa và sức khỏe suy yếu do hậu quả của sự giam cầm khắc nghiệt và vô nhân đạo nhiều năm trong nhà tù cộng sản. Mặc dầu sức khỏe có suy yếu nhưng TT.Thích Thiện Minh luôn sẵn sàng ủng hộ các phong trào đấu tranh ôn hòa góp phần vào công cuộc xây dựng một xã hội thật sự Tự do, Dân chủ tại Việt Nam.


Khai Dân TríThích Thiện Minh

2016/06/29

GIẢI ĐOÁN SẤM TRẠNG TRÌNH: Khi nào đảng CSVN do ông HCM lãnh đạo sụp đổ hoàn toàn?

GIẢI ĐOÁN SẤM TRẠNG TRÌNH: Khi nào đảng CSVN do ông HCM lãnh đạo sụp đổ hoàn toàn?

Câu hỏi trên sẽ dựa trên bộ môn LÝ SỐ HỌC HÀ LẠC của nền văn hóa Dịch Lý cổ xưa mà chỉ ra con đường ta phải đi để có đối sách với Phương Bắc và hóa giải các mâu thuẩn đến từ Đông Tây. Nghĩ cũng cần thưa: Lý số học Hà Lạc là một môn toán nghiên cứu cái lý số nằm trong các con số Âm Dương “Tiên Rồng Trăm Trứng”.

Đây là một môn học khách quan, vì nó là môn đạo học dựa trên các con toán số. Chính nhờ môn này mà xưa cụ trạng Nguyễn Bỉnh Khiêm đã dựa vào đó mà toán ra và nói lên những lời tiên tri thế cuộc để đời, như cụ đã nói trong lời mở đầu sấm ký của cụ:

Nước Nam từ thuở Hồng Bàng
Đổi thay cuộc thế thời gian chuyển vần
Từ Đinh, Lê, Lý, Trần thuở trước
Đã bao lần vận nước đổi thay
Núi sông Thiên Định đặt bày
Đồ Thư một quyển xem ngay mới rành.

Tài tiên tri của Cụ được lưu truyền qua nhiều câu sấm ký gọi là “Sấm Trạng Trình”. Cụ được xem là người đầu tiên trong lịch sử nhắc đến quốc hiệu Việt Nam. Cụ để lại cho đời một di sản văn hóa đồ sộ, trăm bài thơ văn với giá trị nhân đạo, giàu chất triết lý, đầy tình yêu nước và là kho tàng minh triết cho muôn đời sau.

Thì với Biển Đông, cụ Trạng cũng có lời tiên tri dạy rằng:

Biển Đông vạn dậm giang tay giữ
Đất Việt muôn năm vẫn trị bình
Chí những phù nguy xin gắng sức
Cõi bờ xưa cũ tổ tiên mình.

Với con mắt chiến lược, nhìn thấy đại cục thiên hạ ngàn năm, Trạng Trình đã khuyên thế hệ sau phải nắm giữ được Biển Đông, thì đất nước mới thái bình, thịnh trị muôn đời.
Để biết được một chế độ từ lúc nắm chính quyền cho đến thời điểm suy và sụy đổ, ta phải áp dụng và giải mã lời tiên tri của cụ Trạng, và Cụ đã nói: “Một câu là một nhiệm mầu”. Lấy 3 câu trong 483 câu sấm.

Các câu số:

116. Chí anh hùng xem lấy mới ngoan
117. Chữ rằng lục thất nguyệt gian
118. Ai mà nghĩ được mới gan anh tài

Trong 3 câu, chỉ lấy ra một câu để giải mã: câu 117.
117: Chữ rằng Lục Thất nguyệt gian

Ẩn ý chữ “Lục Thất: là gì?
Lục là số 6, thất là số 7, tổng số là 13. Số 13 gọi là Lục Thất. Ẩn ý nói thời gian hưởng được 13 năm.

Tiếp tục lấy 3 câu sấm khác. Các câu số:

395. Canh niên tàn phá
396. Tuất Hợi phục sinh
397. Nhị Ngũ dư bình

Ba lời tiên tri cũng lấy ra câu 397 để giải mã, để biết được thời gian suy và sụp đổ.

“Nhị Ngũ” là gì? Nhị là số 2, ngũ là số 5. Hai số 5 là số 10. Ẩn ý nói: thời gian 10 năm mới là thời gian suy và sụp đổ.

Tổng số thời gian của một chế độ kéo dài bao nhiêu. Số thời gian đó đem chia cho số 13, ta biết được số Lục Thất được hưởng của chế độ.

Để chứng minh và áp dụng từ nhà Hậu Lê.

NHÀ HẬU LÊ
Lê Lợi xưng vương năm 1428 và truyền đến vua Chiêu Thống tức là Mẫn Đế thì hết. Nhà Hậu Lê làm vua kể cả tiền Lê được 360 năm. Năm (1428 đến 1788).

Lấy 360 năm chia cho 13 được 27 Lục Thất tức là 13 x 27 = 351 năm.

Nhà Hậu Lê hưởng được 351 năm thì bị suy. Tức năm 1428 + 351 = 1779. Trong 10 năm Nhị Ngũ thì vong, tức 1779 + 10 = 1789.

NHÀ NGUYỄN TÂY SƠN
Nguyễn Nhạc xưng vương năm 1779. Nhà Nguyễn Tây Sơn hưởng được một Lục Thất 13 năm thì bị suy, tức năm 1779 + 13 = 1792. Trong 10 năm Nhị Ngũ thì vong, tức năm 1792 + 10 = 1802.

NHÀ NGUYỄN GIA LONG
Gia Long xưng vương năm 1802, hưởng được 11 Lục Thất, tức 13 x 11 = 143 năm thì bị suy tức 1802 + 143 = 1945. Trong 10 năm Nhị Ngũ thì vong, tức 1945 + 10 = 1955 (ngày 23 tháng 10 Bảo Đại bị dân truất phế.)

NHÀ HỒ
Hồ Chí Minh cướp chính quyền nhà Nguyễn, vua Bảo Đại năm 1945. Nhà Hồ hưởng được 5 Lục Thất, tức 13 x 5 = 65 năm thì bị suy, tức 1945 + 65 = 2010. Trong 10 năm Nhị Ngũ thì vong, tức 2010 + 10 năm = 2020.

Sau khi áp dụng 2 câu sấm ký của cụ Trạng để chứng minh 3 triều đại Quân Chủ của nước Việt Nam, từ nhà Hậu Lê, nhà Nguyễn Tây Sơn và nhà Nguyễn Gia Long, từ khi xưng vương cho đến khi suy và sụp đổ, tôi đã thấy đúng và chính xác theo sử liệu Việt Nam. Do đó, tôi khẳng định rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện đang nắm chính quyền sẽ sụp đổ hoàn toàn vào năm 2017, và sự sụp đổ như thế nào? chờ thấy mới biết, không giải thích. Ứng với câu sấm “Thân Dậu niên lai kiến thái bình”.
  • Canh Dần 2010
  • Tân Mẹo 2011
  • Nhâm Thìn 2012
  • Quý Tị 2013
  • Giáp Ngọ   2014
  • Ất Mùi       2015
  • Bính Thân  2016
  • Đinh Dậu   2017
    (Cộng Sản sẽ sụp đổ hoàn toàn vào năm 2017 ứng theo Sấm Ký Thân Dậu)
  • Mậu Tuất  2018
  • Kỷ Hợi     2019 (Tuất + Hợi phục sinh)
  • Canh Tý   2020

Sau khi áp dụng 2 câu sấm ký của cụ Trạng để chứng minh 3 triều đại Quân Chủ của nước Việt Nam, từ nhà Hậu Lê, nhà Nguyễn Tây Sơn và nhà Nguyễn Gia Long, từ khi xưng vương cho đến khi suy và sụp đổ, tôi đã thấy đúng và chính xác theo sử liệu Việt Nam. Do đó, tôi khẳng định rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện đang nắm chính quyền sẽ sụp đổ hoàn toàn vào năm 2017, và sự sụp đổ như thế nào? chờ thấy mới biết, không giải thích. Ứng với câu sấm “Thân Dậu niên lai kiến thái bình”.

Sau khi Cộng Sản sụp đổ, chế độ mới lên thay thế dưới sự lãnh đạo của một đấng Minh Quân tài đức vẹn toàn và mang lại cho dân tộc Việt Nam một đời sống tự do, ấm no và hạnh phúc muôn đời.

Tôi là một HO thầm lặng bình thường, không phải là một nhà bình luận, không phải nhà chính trị, không phải nhà văn, không phải nhà báo. Nhưng tôi cũng yêu quê hương tôi, yêu dân tộc tôi. Tôi nói lên những điều mà tôi hiểu và biết cho tất cả mọi người Việt Nam giảm bớt sự âu lo, và đất nước Việt Nam không mất một tấc đất nào cho bọn bành trướng Bắc Kinh, dù trong đất liền hay ngoài các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Hiện nay, bọn bành trướng đã làm những gì mà người Việt chúng ta nhìn thấy. Bọn chúng sẽ giao lại cho người Việt Nam sau này.

Mai Xuân Tấn
Vĩnh Liêm sưu tầm, 29-6-2016

Khai Dân TríMai Xuân Tấn

2016/06/20

Vài lời, thưa với Tổng Trọng

Vài lời, thưa với Tổng Trọng

Thưa ông Tổng,

1- Lão và ông: Sinh ra, phải thời loạn lạc – Lớn lên, gặp lúc thế Nước rối ren. Xuống biển, bị bọn hải tặc Trung cộng, chặn đường. Ra ngõ, chạm ngay lũ cướp ngày và bị chúng trấn lột, từ cửa. Ngồi trong nhà, cũng chẳng chút bình yên. Đinh tai – nhức óc, nghe lũ khuyển dương, buông lời lếu láo. Ruột đau như cắt – nước mắt đầm đìa. Chỉ hận, tuổi cao – sức yếu; tài hèn – chí cùn. Bởi thế, không thể trừ họa cho dân. Đành phải ngồi nhà, mà đọc sách Thánh hiền, cho qua ngày – đoạn tháng.

Một ngày kia, soi đến tấm gương oanh liệt của Triệu Thị Trinh, cùng câu nói để đời của Bà: “Tôi chỉ muốn: cưỡi cơn gió mạnh – đạp bằng sóng dữ – chém cá kình ở Biển Ðông – đánh đuổi quân Ngô – giành lại giang san – cởi ách nô lệ. Chứ không chịu khom lưng, làm tì thiếp người ta”. Lão, sa xẩm mặt mày. Choáng váng, như bị ai đó, gõ búa vào đầu. Xấu hổ, vô cùng ! Cho mình và cho những đấng nam nhi râu quặp của nước Việt.

Chẳng biết, ông và cái Đảng của ông, có cái cảm giác xấu hổ ấy không? Nếu có, hãy 1 lần, đến viếng Đền thờ Bà Triệu. Ở đó, hãy đốt hương lên, mà thề trước liệt tổ – liệt tông, rằng: “Nguyễn Phú Trọng nói riêng và cái Đảng CS Việt nam nói chung, không có được cái ý chí sắt son, như vua Bà. Chúng tôi, nhìn thấy tiền, là sáng mắt lên – ngó thấy giặc, là sun cái ấy lại. Luồn trôn – chui háng chúng, cũng chẳng từ !  Miễn sao, giữ cho bằng được, môi trường hòa bình và hữu nghị, với… giặc. Để, ổn cố quyền lực và quyền lợi của chính mình. Tuy vậy, chúng tôi thề, không bao giờ, làm cái việc táng tận Lương tâm. Đó là, đem Giang sơn gấm vóc của Tổ tiên, cộng với sổ hộ khẩu của nước Việt, dâng cho Trung hoa CS. Và, chấp nhận, làm tôi đòi – nô lệ cho chúng. Nhược bằng, trái lời thề, sẽ bị Trời tru – Đất triệt. Cho, tuyệt cái loài CS, đớn hèn và lếu láo”.

Đền thờ Bà, dễ tìm lắm. Nó, nằm ngay sát đường thiên lý Bắc – Nam. Ông ạ.

2- Lão và ông, không đồng tuế và cũng chẳng đồng môn. Nhưng, chúng ta, đều là “người miền Bắc” và cùng “có lý luận”. Tuy thế, cái sự học của lão và ông, khác nhau một trời – một vực. Lão, chỉ tìm và học những thứ gì, phù hợp với thực tế và có ích, cho cuộc sống. Còn ông, lại chọn học và tôn thờ cái Chủ nghĩa Mác – Lê, một thứ phế phẩm, hỏng từ lý luận, cho đến thực tiễn. Nhân loại đã quay lưng với nó, từ lâu lắm rồi !  Dẫu có điếc – lác, ai cũng nhìn ra thực tế đó. Còn các ông? Đến giờ phút này, vẫn kiên định, bới cái đống rác đã bốc mùi của Lịch sử và hi vọng, tìm được kim chỉ nam, ở đó. Đã tìm thấy chưa, thưa ông ?

Mới ngày nào, những người CS các ông, tràn vào Sài gòn. Thoáng cái, đã hơn bốn chục năm trời. Bằng mười lần, nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ. Nước người, càng ngày – càng đi lên, kể cả về thế và lực. Nước mình, càng ngày – càng tụt hậu thê thảm !  Ngay cả 2 người em, là Campuchia và Lào, cũng đã vượt qua mình trên nhiều lĩnh vực rồi. Phải không ông? Đã có bao giờ, những người CS các ông: Tự vấn lương tâm và sám hối về những thứ tồi tệ ấy chưa?  Hay vẫn nhâng nháo, nói lấy được, rằng thì là: “Đảng CS Việt nam, đã lãnh đạo Nhân dân Việt nam, đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác ”. Những “thắng lợi” mà chiến lợi phẩm ở đó, chỉ được dành riêng cho 1 nhóm người trong hàng ngũ chóp bu của Đảng CS. Để có được những “thắng lợi” đó, Nhân dân Việt Nam đã phải đổ cả núi xương – sông máu và giờ đây họ trắng tay, chẳng có được cái gì !  Để có được những “thắng lợi” đó, Đất nước Việt Nam đã sắp phải đào đến những mẩu quặng cuối cùng !
Không có Học thuyết đúng đắn dẫn đường, các ông hành động như những thằng mù và giống như kẻ sắp chết đuối, các ông bám vào bất cứ 1 vật nào còn nổi xung quanh. Cho dù đó là con rắn độc ! Thỏa hiệp với Trung cộng ở Thành đô là ví dụ thứ nhất. Đem máu của chàng trai vạm vỡ “kinh tế thị trường” tiếp cho bà lão móm mém “định hướng XHCN”, bất chấp sự khác nhau giữa nhóm máu của họ, là ví dụ thứ 2.

Đất nước mình, xác xơ – Dân mình, cơ cực – Đạo đức, xuống cấp – Môi trường, bị hủy hoại nặng nề – Nợ, như chúa Chổm. Tất cả, bởi các ông vẫn ngoan cố: “vận dụng 1 cách sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lê vào hoàn cảnh thực tiễn của Việt Nam”. Bằng mọi giá và bất chấp thực tế. “Lượng đổi – chất đổi”. Khi cái “bọng cứt ” kia chưa vỡ: Con giun Việt Nam, vô phương hóa thành Rồng – thành Hổ. Các ông, chắc chắn, nhận ra được điều đó.  Nhưng, vẫn không muốn thay đổi ! Bởi, các ông:

– Hoặc đã nhận ra, ChuNghiaCongSan đang trên đà sụp đổ ở Việt Nam. Cho nên, cố mà “sống gấp” và tranh thủ, làm “chuyến tàu vét” cuối cùng.

– Hoặc, các ông, toàn 1 lũ ăn hại. Vô kế khả thi, để lèo lái Đất nước ra ngoài vũng lầy khủng hoảng.

3- Thưa ông Tổng. Một nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ có 4 năm. Ai làm tốt, cũng không được giữ chức vụ đó quá 2 nhiệm kì. Nói chi đến cái loại thiểu năng trí tuệ, mặt ngay – tay đờ.

Mới ngày nào, những người CS các ông, tràn vào Sài gòn. Thoáng cái, đã hơn bốn chục năm trời. Bằng mười lần, nhiệm kì Tổng thống của Hoa kỳ. Nước người, càng ngày – càng đi lên, kể cả về thế và lực. Nước mình, càng ngày – càng tụt hậu thê thảm !  Ngay cả 2 người em, là Campuchia và Lào, cũng đã vượt qua mình trên nhiều lĩnh vực rồi. Phải không ông? Đã có bao giờ, những người CS các ông: Tự vấn lương tâm và sám hối về những thứ tồi tệ ấy chưa?  Hay vẫn nhâng nháo, nói lấy được, rằng thì là: “Đảng CS Việt nam, đã lãnh đạo Nhân dân Việt nam, đi từ hết thắng lợi này đến thắng lợi khác ”. Những “thắng lợi” mà chiến lợi phẩm ở đó, chỉ được dành riêng cho 1 nhóm người trong hàng ngũ chóp bu của Đảng CS. Để có được những “thắng lợi” đó, Nhân dân Việt Nam đã phải đổ cả núi xương – sông máu và giờ đây họ trắng tay, chẳng có được cái gì !  Để có được những “thắng lợi” đó, Đất nước Việt Nam đã sắp phải đào đến những mẩu quặng cuối cùng !

Nói thật với ông: cái mệnh đề mà ông nói, tốt đen như lão đây, không ngửi được !

Ông ơi ! Nếu tự xét mình không có đủ năng lực, xin đừng cố nữa ! Hãy dũng cảm, rời vũ đài Lịch sử, để Đất nước cất cánh. Đó là cách mà Tổng thống Thein Sein của Myanmar đã làm. Danh – lợi, bảo toàn – Tiếng thơm, lưu muôn thuở. Nhược bằng, vẫn ngoan cố bám và ngụy biện cho cái luận thuyết cù nhầy “Chùa đổ, nhưng đạo Phật không đổ ”. Tức là, Nga Xô và hàng loạt các nước CS Đông Âu bị đổ, nhưng CNCS vẫn là, “mùa Xuân của Nhân loại” – vẫn là... những gì tốt đẹp nhất của loài người - Xin hãy đem người thân của các ông và đồng đảng của các ông ra mà làm thí nghiệm tiếp. Đừng thí nghiệm  trên cả Dân tộc Việt chúng tôi nữa và đừng dùng súng – đạn, cộng với nhà tù, để bắt cả Dân tộc chúng tôi phải đi theo các ông, muôn năm và mãi mãi. Nếu muốn thí nghiệm, hãy làm trên phạm vi hẹp. Hãy xin Đất nước, cắt cho cái đảo Phú quốc. Để, những người CS di cư ra đó mà ở. Rồi, xây dựng Phú quốc thành cái Thiên đường thuần khiết CS. Cái Thiên đường chỉ của 1 loại: cuồng tín và vô học. Còn chúng tôi, chẳng muốn sống cùng với cái bọn: Cướp bóc, đã là thói quen và lừa đảo, đã trở thành bản chất.

4- Các ông, không chút ngượng ngùng, thường ra rả, rót vào tai lũ dân đen chúng tôi, rằng thì là: “Cán bộ CS, từ trên xuống dưới, rặt là những người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân”. Lão nghĩ mãi, mà chẳng ngộ ra: cái câu nói đó, đúng ở chỗ nào (?)

Thói đời, người tài giỏi, thì mới làm được chủ nhân. Kẻ tôi tớ, thuần 1 loại, ngu si – dốt nát và, có “mũi nhòm mồm”. Chủ nhân, ăn sung – mặc sướng. Đầy tớ, cơm hẩm – cháo thiu. Chủ nhân, bao giờ cũng được gọi là ông: “ông chủ ”. Đầy tớ, bao giờ cũng bị gọi là thằng: “thằng đầy tớ ”. Chủ nhân, quản lí đầy tớ. Đầy tớ phải làm lụng vất vả để nuôi ông chủ. Chưa thấy ở đâu và chẳng có bao giờ xảy ra cái vế ngược lại, trừ, ở Việt Nam. Dưới cái thời “rực rỡ nhất trong Lịch sử của Dân tộc”. Ở cái thời “rực rỡ nhất” đó, bọn đầy tớ tham ăn và dốt nát, lại được có cái quyền “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối ”… ông chủ. “Tẩu hỏa, nhập ma”. Bởi thế: Trên-dưới, lộn sòng – Luân thường-Đạo lý, đảo lộn – Những giá trị phổ quát nhất của loài Người, luôn được hiểu và làm theo cách ngược lại.

Thưa ông Tổng, lão xin hỏi ông: Vinh quang cái quái gì, mà các ông cứ ông ổng cái mồm, tự nhận tầm của mình chỉ ở hạng đầy tớ, như thế ?  Chẳng có nhẽ các ông tự nhận mình là bọn dốt nát ?  Chẳng có nhẽ các ông thấy: khố rách – áo ôm, là vinh quang. Cho nên, vác rá đi ăn mày – ăn xin của khắp năm châu – bốn bể, nhưng cũng chẳng cảm thấy ngượng ngùng !?

Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ, mà gọi ông là “thằng Trọng ”. Như thế, có phải là ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Giả sử, lão đây, lấy thân phận ông chủ xét việc các ông đã làm - rồi mắng rằng: ông và đồng đảng của ông, rặt 1 lũ mặt ngay – tay đờ. Như thế, có phải là ông chủ hỗn với đầy tớ, hay không? Và, liệu ông có trở mặt, mà vu vạ cho lão: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Rồi, lấy quyền đầy tớ mà cho ông chủ Dân già “nhập kho”, hay không?  Chẳng có nhẽ, ông và đồng đảng của mình lại chịu nhục mà cam tâm tình nguyện: suốt đời làm đầy tớ cho Nhân dân Việt Nam?  Sao, không nuôi chí nhớn: dùng “bạo lực cách mạng” để lật đổ ách thống trị của Nhân dân và vùng lên, đè đầu – cưỡi cổ họ ?  Không dám làm cái việc ấy, bởi các ông biết: làm “đầy tớ ”, kể cả cho Nhân dân, lẫn ngoại bang, đều sung sướng hơn nhiều, ông nhỉ ?  Nói nhỏ với ông: Nhân dân Việt Nam đã chán làm ông chủ rởm lắm rồi !  Họ chỉ muốn tiễn các ông và cả cái ChuNghiaCS về cái nơi đã sản sinh ra nó. Để nước Việt chúng tôi được sống trong thương yêu – đùm bọc và thanh bình.

5- Đứng trước bàn dân thiên hạ, ông thường giơ tay chém gió, mà nói rằng: “Đảng phải chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”. Nghe ông nói, bao người đã phải bịt mũi – ngoảnh mặt. Bởi, đối với họ: Nói mà không làm, đó là bọn vô tư cách ! Nói 1 đàng – làm 1 nẻo, đó là bọn khốn nạn ! Họ muốn tiếp xúc để hỏi ông, chỉ 1 câu: “Cho dù có thực tâm muốn ‘chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân’, các ông, lấy nguồn nhân lực – vật lực nào để làm được việc đó ?”

– Công an và Quân đội, đông lắm. Nhưng, cái đội “quân điếu phạt ” ấy không được dùng để “lo trừ bạo” cho dân. Họ được huy động để đàn áp những cuộc biểu tình ôn hòa, chỉ để Bảo vệ Môi trường và phản đối quân Trung cộng xâm lược. Mỗi người đi biểu tình, được cả tá nhân viên công lực “chăm sóc” tận tình. Xe đưa, người đón – thăm hỏi, ân cần. Không có nhu cầu, vẫn có thể, được “mát xa” đến thâm tím cả mặt mày !  Vẫn còn dư người, họ phân ra “bảo vệ” dân lành. Từ hàng trí thức như TS Nguyễn Quang A, KS Lê Anh Hùng, cho đến chàng bán cua đẹp trai Trịnh Bá Phương: mỗi nhà, đều được hàng tiểu đội Công an, chầu chực ngày đêm trước cửa. Cơm, không phải nuôi – Lương, không phải trả. Nhưng cọng rác, cũng chẳng lo bị mất. Ưu việt, đến thế là cùng !

Thuế má, Đảng bóp nặn của dân, còn tàn bạo hơn cả thời Thực dân – Phong kiến !  Nhưng, nào có đủ để cho Đảng tiêu !  Mọi nguồn thu khác của Đất nước cũng được đổ dồn vào cái thùng không đáy có tên là Đảng CS. Vẫn thiếu để cho Đảng tiêu !  Đảng bán tiếp “lúa non” – Đảng đi vay với lãi suất cắt cổ để ăn chơi. Nói đâu xa: Mỗi năm, riêng cái gọi là Văn phòng TW Đảng, đã tiêu đến cả trăm triệu USD, tiền thuế của dân. Chuyện sát sườn như thế, chẳng có nhẽ ông Tổng, không biết ?  Các ông: Ăn vào cả Tương lai của đời con – đời cháu !  Ăn để cho Đất nước mang nợ đầm đìa !  Ăn tàn – phá hại như thế, lấy nguồn tiền nào, để “chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”, hỡi ông Tổng ?

Các ông, quên dân – Chỉ nghĩ, đến mình !  Cho nên Xã hội loạn lạc: Trai tài, thì đi làm cu-li cho khắp 4 phương trời – Gái sắc, đành mang cái “vốn tự có ” ra, mà kiếm ăn ở khắp hang cùng ngõ hẻm. Ngồi trong phòng có máy lạnh, ông Tổng có thấu được thực trạng thê thảm này, hay không ?
Huy động hết người vào đó, cho nên biển của mình, chẳng ai trông !  Các ông phải “nhờ ” thằng anh em “16+4 ” giữ hộ và dĩ nhiên, phó mặc bà con ngư dân của mình, cho chúng “chăm lo”.

Huy động hết người vào đó, cho nên từ Bắc vào Nam, lừa đảo – trộm cắp – cướp giật đầy đường !  Trước bức xúc của dân, Đinh La Thăng ra lệnh cho CongAn Sài gòn, trong 3 tháng, phải triệt được vấn nạn này. Bây giờ, đã quá cái hạn trên, ông hỏi Đinh “chính ủy” xem, kết quả đến đâu rồi và nhắc Đinh “chính ủy ”, nổ ít thôi !  Hãy nhớ cho thật kĩ: Quần chúng, không phải ai cũng bị thong manh và điếc lác như các ông đâu !

Huy động hết người vào đó, cho nên không có người để giải quyết những tranh chấp – khiếu kiện của dân chúng. Dưới, chỉ lên trên – Trên, “kính chuyển” xuống dưới. Bao người, vì khiếu kiện, đã phải khuynh gia – bại sản. Lão đây, là một trong những người đó. Trải qua gần hai chục năm trời bị Chính quyền CS lừa đảo – cướp giật hàng chục tỷ VND. Đến nay, vẫn không có ai đứng ra giải quyết, thậm chí trong 1 buổi “làm việc” với cái gọi là Cơ quan An ninh Điều tra, chúng còn ném thẳng vào mặt lão, 1 câu xanh rờn: “Công an không có nghĩa vụ và trách nhiệm đi đòi nợ thuê cho bác (!)”. Đã thế, chúng còn đe dọa lão: “Viết trên ba chục bài, thế là đủ rồi. Viết nữa, sẽ bị khởi tố ! ”. Nghĩa là, sẽ cho lão, “nhập kho ”. Với kiến thức của cái hạng trẻ trâu như thế, lão đây không thèm chấp !  Nhưng, ông là người có học. Do đó, lão phải có nghĩa vụ và trách nhiệm nhắc ông Tổng 1 câu: “Tốt đẹp, phô ra – Xấu xa, đậy lại ”. Cái bể phốt, có tên là “cướp của – hại người”, chính các ông, mới có nhu cầu, đậy kĩ – giấu biệt. Lão đây, rất muốn trưng cái bản mặt xấu xa – tàn độc của các ông, ra trước dư luận trong và ngoài nước. Chính vì thế, lão thích lấy xà beng, cậy cái bể phôt ấy ra lắm. Dời non – lấp biển, lão không làm được. Chứ lột trần truồng chế độ CongSan, trên cả 2 phương diện lí luận và thực tiễn, lão đây, thạo lắm !  Lão biết “bắn súng bằng cả 2 tay ”. Đối thoại hay đối đầu ?  Lão nhường ông, tùy chọn.

– Thưa ông Tổng, dân đen chúng tôi, thấm và sợ cách các ông “chăm sóc” túi tiền của chúng tôi, lắm lắm !  Ai đời: Mỗi con gà, Đảng chỉ bắt người nông dân gánh có mỗi 14 loại thuế và phí – Mỗi lít xăng, Đảng bắt dân phải cõng trên nó quá nửa tiền thuế và phí – Mỗi chiếc ôtô, Đảng bán ra, đắt gấp 3 lần giá nhập khẩu… Được Đảng “chăm sóc” kĩ lưỡng như thế, dân chúng, kiệt quệ. Tất thảy, đều “sụm bà chè ! ”  Làm ăn chân chính, không đủ tiền, nộp thuế cho Đảng !

Thuế má, Đảng bóp nặn của dân, còn tàn bạo hơn cả thời Thực dân – Phong kiến !  Nhưng, nào có đủ để cho Đảng tiêu !  Mọi nguồn thu khác của Đất nước cũng được đổ dồn vào cái thùng không đáy có tên là Đảng CS. Vẫn thiếu để cho Đảng tiêu !  Đảng bán tiếp “lúa non” – Đảng đi vay với lãi suất cắt cổ để ăn chơi. Nói đâu xa: Mỗi năm, riêng cái gọi là Văn phòng TW Đảng, đã tiêu đến cả trăm triệu USD, tiền thuế của dân. Chuyện sát sườn như thế, chẳng có nhẽ ông Tổng, không biết ?  Các ông: Ăn vào cả Tương lai của đời con – đời cháu !  Ăn để cho Đất nước mang nợ đầm đìa !  Ăn tàn – phá hại như thế, lấy nguồn tiền nào, để “chăm lo đầy đủ và sâu sắc đời sống của nhân dân”, hỡi ông Tổng ?

Các ông, quên dân – Chỉ nghĩ, đến mình !  Cho nên Xã hội loạn lạc: Trai tài, thì đi làm cu-li cho khắp 4 phương trời – Gái sắc, đành mang cái “vốn tự có ” ra, mà kiếm ăn ở khắp hang cùng ngõ hẻm. Ngồi trong phòng có máy lạnh, ông Tổng có thấu được thực trạng thê thảm này, hay không ?

– Về mặt Tư tưởng, thương dân chúng, các ông chăm sóc cho họ càng kĩ. Sợ họ non nớt, dễ bị ăn phải bả của “bọn phản động ”. Chính vì vậy, các ông mang Chủ nghĩa Mác – Lê, một món ăn đã bị ôi thiu ra và xào nấu nó lên. Sau đó, dẫu còn sống xít, cũng bắt dân chúng phải nhắm mắt mà nuốt !  Ngộ độc, hậu xét.

Món “đa nguyên – đa đảng ”, mà dân chúng thèm, thì Đinh Thế Huynh, thay mặt Đảng CS, từ chối thẳng thừng. Và, chẳng cần được Nhân dân ủy quyền, ông ta, trắng trợn tuyên bố: “Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên – đa đảng”.

Món Nhân quyền, thì sao ? Đừng có mơ. Có tai, phải như điếc – Có mắt, phải như mù – Có mồm, phải câm như hến. Ý nghĩ cũng phải được Đảng cho phép. Đừng có thấy Đảng sai mà phê bình – Đừng có thấy Đảng hậu đậu mà dè bỉu. Ngược với Đảng, là “thù địch” – Trái với Đảng, là “phản động” và nơi cư trú tiếp theo sẽ là lao tù của Cộng sản, không thể khác.

6- Ông ơi ! Dân chúng chỉ muốn ông, 1 lần, thể hiện sự “quan tâm” đến họ. Bằng cách, hãy trở lại Vũng Áng. Để, hỏi thăm bà con ngư dân: “Chúng mày, sống – chết như thế nào ?”. Sau đó, ngụp lặn vài vòng trên biển. Cuối cùng, ngồi dạng háng trên bãi cát và ăn cá, mà bà con vừa đi lộng, đánh bắt về. Làm được như thế, ông sẽ hồi sinh cho ngành đánh cá và ngành du lịch biển. Hàng chục triệu con người đang bám biển mưu sinh. Họ, sẽ tôn ông là Thánh sống. Làm được như thế, mọi cuộc biểu tình vì Môi trường biển tự khắc sẽ tan. Việc gì phải dùng đến hạ sách, là đàn áp họ !

Công an và Quân đội sẽ được rảnh tay. Họ sẽ trở về, làm đúng nhiệm vụ của mình. Biên cương của Tổ quốc sẽ được giữ vững. Bọn bất lương sẽ hết đường áp bức và cùm kẹp dân lành.

– Ông ạ, muốn lo cho dân, việc thiết thực nhất của Đảng lúc này: “đáng mười làm một – đáng cả tiêu nửa ”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh của các ông, dẫu có vĩ đại đến đâu, thì một cái lăng to – mả lớn cũng đã là quá đủ !  Dựng thêm hàng loạt tượng đài của Chủ tịch, trên khắp Đất nước, cũng chẳng thể làm cho uy tín của Người tăng thêm, nếu không muốn nói là phản tác dụng !

Các ông, hãy rà soát lại những cơ quan – những đoàn thể – những con người thật sự không cần thiết và giải tán chúng đi !  Việc đó sẽ giúp Đất nước tiết kiệm hàng chục tỷ USD mỗi năm.

Hãy dành số tiền đó mà chăm lo cho dân – Hãy dành số tiền đó mà xây thêm trường học cho các cháu thiếu nhi không phải thất học và không phải học trong những cái “chuồng” học nữa – Hãy dành số tiền đó mà dựng thêm nhiều nhà thương cho người bệnh, đỡ phải “ba bốn người, một giường” và không phải chết vì không có tiền khám chữa bệnh nữa.

7- Cả cuộc đời, ông chỉ dành để nghiền Mác – Lê. Ông có thể nói vanh vách: “Cách mạng, không thể xuất khẩu ” là câu nói của ai – ở tập mấy và trang thứ bao nhiêu của kinh điển (?)  Ông cũng có thể dẫn lời của Putin: “Xuất khẩu Cách mạng Dân chủ chỉ mang tới bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội ” dể biện minh cho cái sự “ổn định” giả tạo ở những chế độ độc tài. Thông qua đó, gián tiếp đe dọa Nhân dân: Đừng có mơ tới cuộc Cách mạng Dân chủ ở Việt Nam. Ông và cả Putin nữa, đều có thể nói như những con vẹt và chỉ nhìn thấy Thực Tiễn một cách hết sức phiến diện !  Ai đã "xuất khẩu cách mạng vô sản” sang 2 nước láng giềng Lào và Campuchia. Để 2 xứ sở hiền lành đó, điêu linh? Phải chăng, những cuộc Các mạng Dân chủ ở Nga xô và các nước CS Đông Âu đã đem tới “bạo lực, bần cùng và thảm họa xã hội”, hay ngược lại ?

Các ông, u mê ! Đến giờ này, vẫn nghĩ mình là “đỉnh cao trí tuệ của Nhân loại ” – vẫn muốn ngồi xổm lên Thiên hạ. Không biết rằng: “Lợn – dê, chạy đến lò đồ tể / Mỗi bước, càng gần cõi chết thôi ! ”. Không “thế lực thù địch và phản động” nào có thể lật đổ được chế độ của các ông, mà chính cách cai trị của các ông sẽ dẫn các ông tới chỗ chết và làm cho cả Đất nước bị khổ lây !

8- Nhà Chu bên Tàu, giành và giữ được Chính quyền ròng rã trong suốt 800 năm trời. Bí quyết của họ: 无为以牧之. Vô vi dĩ mục chi. Nghĩa là, thuận theo Tự nhiên – thuận theo Xã hội, mà cai trị dân chúng. Tự khắc, Dân an – Quốc trị.

Ở Việt Nam, thiền sư Đỗ Pháp Thuận cũng có tư tưởng ấy. Ông đã thể hiện nó trong bài thơ “Quốc tộ ” nổi tiếng của mình. Chẳng có nhẽ, dân chuyên Văn như ông Tổng, lại chưa từng được đọc bài thơ ấy ?  Hay đọc rồi, mà không hiểu ?  Hay hiểu rồi, mà không biết cách vận dụng ?

Thương ông Tổng: có Tâm, nhưng chẳng đủ Tầm. Phép trị nước, chỉ được học 1 cách lớt phớt, chẳng đến nơi – đến chốn. Đồng đảng, biết ông, mắt mờ – chân chậm. Nhưng, chúng vẫn cố tình dựng ông lên, chỉ cốt làm bình phong, cho chúng vơ vét. Chúng được “ăn ốc” – còn ông, phải đi “đổ vỏ ”.

Muốn giúp ông một tay, lão dịch Lục thao, chuyển cho ông tham khảo. Không cảm ơn lão, đã đành, Ông Tổng còn định sai lũ lau nhau, xuống bắt lão. Làm ơn mà nên oán ! Đến bây giờ, lão đã ngộ ra: “đàn cầm, đem gẩy tai trâu”, nó có nghĩa, là như thế nào !

Chào ông.

Nguyễn Tiến Dân
Tạm trú tại 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội. Tel: 0168-50-56-430
20-6-2016

Khai Dân TríNguyễn Tiến Dân