Tùng Lâm
Gần đây dư luận
xã hội đang đặc biêt quan tâm đến thông tin Bộ Xây dựng vừa có tờ trình gửi Bộ
Kế hoạch - Đầu tư đề nghị thẩm định Dự án đầu tư xây dựng Bảo tàng Lịch sử quốc
gia.
Rất nhiều nhà nghiên cứu lịch sử, văn hoá, đặc biệt là các nhà bảo tàng học phân vân không biết sẽ lấy gì bày biện vào đó. Các nhà quản lý thì lo làm sao để vận hành và quản lý một bảo tàng lớn như thế, dư luận xã hội thì cho rằng nền kinh tế đang xuy thoái, còn nhiều việc cấp bách phải ưu tiên giải quyết thì lấy tiền đâu mà xây bảo tàng, và còn nhiều bảo tàng trống rỗng chưa có gì để vào đó thì xây thêm làm gì? Lại có những chuyên gia cho rằng công trình hoành tráng này đang thực hiện theo quy trình ngược… Mỗi ý kiến ở một góc độ, một khía cạnh nhưng nói chung là không đồng tình và thậm chí dư luận còn cho rằng đó là một dự án nhảm nhí, đầy thách đố, có nhiều uẩn khúc bên trong. Dù sao đó cũng là tâm trạng và tình cảm của những công dân yêu nước.
Về phần mình tôi cũng xin được bổ
xung ý kiến và cảm xúc cá nhân như sau:
Bảo tàng là một công trình văn hóa, luôn mang một ý nghĩa tinh thần rất lớn không giống với những dự án kinh tế.
Dự án kinh tế được hình thành và thực hiện do ý muốn và khả năng của nhà đầu tư, với mục tiêu trước hết là lợi nhuận . Dự án kinh tế cấp quốc gia sẽ do chính phủ lập tờ trình để quốc hội phê chuẩn, các dự án nhỏ hơn sẽ do các cấp các ngành thực hiện theo thẩm quyền.