Showing posts with label Bắc Kinh. Show all posts
Showing posts with label Bắc Kinh. Show all posts

2014/12/02

Bắc Kinh quyết cắt yết hầu VN!

Bắc Kinh quyết cắt yết hầu VN!

Hà Nhân Văn

BỐI CẢNH Á ĐÔNG – TBD
Sau thượng đỉnh APEC và G20 Úc Đại Lợi, Chủ Tịch Tập Cận Bình công du đảo quốc Fiji, 45% gốc Ấn Độ, mở hầu bao chi viện không hoàn trả 50 triệu đô, họp thượng đỉnh các đảo quốc Nam TBD ngoại trừ Tây Samoa, lãnh thổ Hoa Kỳ. Tháng 9, tân Thủ tướng Ấn vừa đắc cử đã đến Fiji, TT Modi Ấn coi Fiji là một “tiền đồn thân hữu”, nối liền Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương.

Với chính sách cố hữu “Phóng tài hóa thu nhân tâm”, “Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn; Đồng tiền đi sau là đồng tiền dại!”, Chủ Tịch Tập Cận Bình chi ngay tại chỗ, vương quốc Tonga được chi 45 triệu. Đảo quốc Vanuatu cũng được chi xôm tụ, lớn hơn cả Tonga. Vương quốc này dành riêng một đảo “cỏ xanh đến tận chân trời” cho Nhật Bản nuôi bò ăn thịt, chở về Kobé Nhật, cho vào lò sát sinh, xuất cảng qua Tàu và VN, gọi là “bít tết bò Kôbê” và phở tái bò Kôbé (trước đây giá 35$US một tô ở Hà Nội). Bắc Kinh rất ham có một đảo cỏ nuôi bò như Nhật ở Vanuatu.
 

TC ham những gì ở các đảo Nam TBD? Tài nguyên không đáng kể, đưa và mang về cái gì ở các đảo quốc thần tiên này? Lãnh đạo Bắc Kinh từ thời Mao Chu, trông thấy các đảo Nam TBD mà ham! Đưa người xuống đây là ưu tiên.
 

Nhớ lại năm đầu nội các Obama, theo tin AFP dạo ấy, bà NT Hillary Clinton qua Tàu gặp Ngoại Trưởng Dương Khiết Trì, bà làm cao, chỉ gặp Trì ở Thẩm Quyến, tình cờ bà Hillary hỏi Trì: “Cái gì khó khăn nhất của Trung Hoa bây giờ?”. Họ Dương cao hứng dại dột bật miệng nói: Nạn Nhân mãn! Bà Hillary giật mình, bà ý thức được ngay nguy cơ rất lớn của thế giới mà ĐNA và Nam TBD là mục tiêu số một của Bắc Kinh vào thời đại này. Cái nguy cơ ấy trải dài từ ĐNA qua phía Nam và phía Tây. Bất hạnh, rất bất hạnh VN lại là địa bàn chiến lược tiên khởi. Nghĩa là phải làm chủ VN mới có thể làm chủ ĐNA – Biển Đông, tiến xuống Nam Thái Bình Dương.
 

CON ĐƯỜNG MỚI TẬP CẬN BÌNH!
Bố trí và chuẩn bị đã từ rất lâu. Thập niên 1970 sau khi Mỹ rút khỏi VN, cố vấn TC ào vào Nam Vang, bảo trợ chế độ Miên Cộng Pol Pot, với hơn 1500 cố vấn TC. Ý đồ của Mao là nổi bềnh lên, lấy Cao Miên (Pol Mot) làm trọng điểm, áp đảo VN, nhoài tay qua Thái Lan, tung tiền như nước vào Mã Lai và chính phủ trung lập thân Cộng Sukarno Nam Dương, nơi mà Mao – Chu đặt hy vọng nơi 1.5 triệu Hoa kiều, đảng CS Nam Dương, hợp tác với TT Sukarno, có thể nói là đảng CS Hoa kiều.
 

Biển Đông vắng mặt hạm đội 7 Hoa Kỳ, hạm đội Nga không làm nao núng Bắc Kinh. Sau khi cướp được quần đảo Hoàng Sa, Bắc Kinh đã đặt được đầu cầu chiến lược Biển Đông – Đông Nam Á. Chiến lược Đại dương Nam tiến của Đặng Tiểu Bình nối tiếp chủ trương Đại Hán bành trướng của Mao Trạch Đông. Và nay, Tập Cận Bình quyết thực hiện. Không thể tin và không bao giờ tin Tập Cận Bình với giọng lưỡi hòa hoãn của ông ta từ APEC Bắc Kinh đến thượng đỉnh ASEAN Miến Điện và thượng đỉnh G20 Brisbane, Úc Đại lợi. Phải nói rằng, chiến lược chuyển trục của Obama là một phần đóng góp lớn của Hillary từ khi gặp Dương Khiết Trì nhận được chỉ dấu nhân qua cửa miệng họ Dương!
 

Da trắng đã trung hòa ở khắp nơi, chỉ còn lại Nam Thái Bình Dương với Úc và Tân Tây Lan, đảo quốc như Fiji, Tonga, Samoa, Vanuatu vẫn nằm trong tay Úc mà Mỹ không bao giờ bỏ rơi. Pháp còn lại một chút ở Tahiti, Nouvelle Calédonie với Nouméa nơi CĐVN giàu có nhất Nam TBD. Ở thế sống còn, Tập Cận Bình vẫn chấp nhận đương đầu tiến tới bằng con đường hòa hoãn và phóng tài hóa.
 

LỢI DỤNG KHÓ KHĂN CỦA MỸ
Qua thượng đỉnh APEC Bắc Kinh, TC quyết đi tới, xin lập lại bài trước: hòa hoãn với Nhật Bản, xiết chặt tay với Đài Loan và ngầm phá TPP của Mỹ. Nay, Bắc Kinh đã gần như nắm được 12 quốc gia trong APEC. Nga Sô mất uy tín trong thượng đỉnh G20, tiền hội nghị, các nước G7 và nhiều nước khác Á Phi lạnh lùng ra mặt với Putin. Sau phiên khoáng đại khai mạc, Putin lạnh lùng bỏ hội nghị trở về Nga. Bắc Kinh bất chiến tự nhiên thành thắng lớn, vừa có cơ hội ngang vai vế với Mỹ ở G20 Úc.
 

Thẳng đường, họ Tập lao vào Nam Thái Bình Dương. Tập phu nhân mặc y phục hải đảo (Fiji). Cuộc tiếp đón cực kỳ long trọng. Tất cả các nguyên thủ đảo quốc Nam TBD đều theo nhau đến Fiji triều kiến, ước lượng Bắc Kinh chi trên 500 triệu cho chuyến công du của họ Tập đến Fiji. Họ Tập chớp thời cơ, có thể nói ông là đại đệ tử của Kim Dung, ông đã đạt được “tuyệt chiêu”: xử Ls. Lâm Đại Đại, con gái của Thống đốc Lâm Bưu dám giương cao ngọn cờ quyết tử đòi xử Mao Xếnh Xáng! Dùng tòa án để giải quyết biến cố sinh viên Hồng Kông nổi dậy.Rất gai góc! Đối ngoại, hòa hoãn với Nhật, Liên Âu, Úc, Ấn Độ …không đụng Mỹ nhưng triệt để khai thác tình hình phân hóa nội bộ Mỹ 2 năm còn lại của HP Obama, huyền ngọc sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Vẫn là Obamacare, vấn đề di dân, thuế và ngân sách. Đối ngoại cũng sẽ khó khăn không kém, phải đương đầu với 3 “mặt trận lớn”. Với Nga và Ukraine, với Syria – Iraq và khủng bố Nhà nước Hồi giáo chặt đầu người, với Palestine Hamas và Do Thái, với Afghanistan hậu chiến chiến tranh.
 

Tập Cận Bình mở “mặt trận” Hiến Pháp và pháp trị ở quốc nội. Cuộc thanh trừng vĩ đại, vượt rất xa 2 cuộc thanh trừng của Mao Trạch Đông:
1. Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng (1955-1959).
2. “Cuộc cách mạng văn hóa 10 năm”!
 

Bây giờ Tập Cận Bình chuyển hóa. Điều đầu tiên và căn bản nhất “Phải nắm chặt VN bằng bất cứ giá nào. Chiến lược cốt lõi của Tập Cận Bình trước sau vẫn là VN. Việt Nam trước hết!”

HẢI VÂN – ĐÀ NẴNG
TC sẽ không đánh VN bằng quân sự, trên bộ và dưới biển. Bài học 1997 “dạy cho VN một bài học” thất bại ở Thượng du VN, rốt cuộc để lại 60,000 (tài liệu mới nhất 2013: sáu mươi ngàn xác chết Giải Phóng Quân Tàu).
 

Sau thượng đỉnh Việt – Trung Thành Đô 1990 với các mật ước đôi bên đã ký kết, Bắc Kinh theo một chiến lược mới: “Dạy cho VN một bài học Không tiếng súng” để VNCS tự dâng hiến “lấy lại đất cũ của TQ” (!), Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường thực hiện theo lớp lang từ thời Mao Trạch Đông “lấy xưa để phục vụ nay” (!). Làm mới cái xưa, viết lại cái xưa như “VN là đất cũ của TQ” (!) và hoàn tất cái nay bằng tài hóa, không cần súng đạn.
 

TỪ CÁI NHÌN CỦA TÌNH BÁO!
Năm 2005, tình cờ, rất tình cờ một nhân vật cao niên ở Hồng Kông đã nắm được một tài liệu gọi là nghiên cứu mật mà lại không mật cuả tình báo chiến lược Á Đông về đại kế hoạch Đoạt chiếm VN và Biển Đông của TC, gọi là cuộc “giải phóng không tiếng súng để lấy lại đất cũ của TQ từ thời Tần – Hán” (!).
 

Tưởng đâu là chuyện giả tưởng ai ngờ lại là chuyện thật 100% qua vụ dân Vũng Áng nổi dậy đánh phá nhà máy gang thép Formosa và qua 2 vụ: trước đây và nay do Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Đảng bộ TP Đà Nẵng theo lệnh bộ Chính trị ĐCSVN thực hiện (NTD chỉ là một). Theo tấm bản đồ mà một nhà báo lão niên có được, đại cương chia VN ra làm 10 vùng: 1. Đông Bắc. 2. Tây Bắc thượng du. 3. Đồng bằng sông Hồng. 4. Bắc Trung bộ. 5. Nam Trung bộ. 6. Tây Nguyên. 7. Đông Nam bộ. 8. Đồng bằng Cửu Long. 9. Hoàng Sa. 10. Trường Sa. 
 

Thượng du coi như đã ổn định với vùng tự do mậu dịch được ghi trong Thông cáo chung Tập Cận Bình và Trương Tấn Sang 2013, TC tha hồ tự tung tự tác. Thí dụ Hè vừa qua, tỉnh ủy Quảng Ninh cho TC thuê cả trăm mẫu đất rừng với thời hạn 149 năm do công nhân Tàu khai thác, phá rừng trồng cây nông nghiệp. Đồng bằng sông Hồng lấy khu công nghiệp Quỳnh Phụ, Thái Bình làm tiêu biểu (Quỳnh Côi và Phụ Dực). Số báo này, tôi chỉ bàn sơ lược. Hải Vân và Hòa Vang nằm giữa vùng chiến lược số một của Tàu từ Nghệ An đến Quảng Nam, với trọng điểm Vũng Áng – Hà Tĩnh và Hải Vân – Hòa Vang (Thừa Thiên – Quảng Nam).

Từng bước một, từ Thanh Hóa trở vào Hà Tĩnh rồi từ Đà Nẵng – Hòa Vang, Hội An ngược lên Hải Vân, toàn vùng chiến lược của tổ tiên ta từ thời vua Lê Thánh Tôn và chúa Nguyễn Đàng trong như tôi đã trình bày sơ lược vào số báo trước.
 

Đối với TC, đây là vùng quan trọng bậc nhất, điểm tối trọng giữa tuyến chiến lược Nghệ An Hà Tĩnh và Quảng Nam với Chu Lai, trực tiếp quan hệ với chiến lược bành trướng của TC ở Nam Lào, đúng hơn là toàn bộ xứ Lào mà Bắc Kinh nhắm tới từ thập niên 1950. Vùng này chỉ cần “bước qua” là đã sang tới Lào. Bắc Kinh đánh cắp được 2 tài liệu căn bản. Một, của VNCH phát triển kinh tế thời hậu chiến. Hai, Đại học Harvard, Viện phát triển quốc tế với 13 đề án mà Hà Nhân Văn tôi đã trình bày trên mục này trước đây.
 

Bắc Kinh tổng hợp lại làm mồi dụ dỗ Hà Nội.
 

Riêng Bắc Trung bộ, Bắc Kinh nắm được Nguyễn Bá Thanh, xuất thân bần cố, ủy viên Trung Ương Đảng. Đầu tư và phát triển trên một địa bàn qui mô, một vòng cánh cung lớn, phía Nam là Giá Liên chiểu – Dung Quất sẽ là một hành lang chủ yếu trên trục giao thông quốc gia Nam Bắc. Tiếp Đà Nẵng trên đường Đông Tây là Tiên Phước-Quế Sơn. Thị trấn hạt nhân là Tam Kỳ và Vạn Tượng. Khôi phục sân bay Chu Lai, nâng cấp phi trường quốc tế Đà Nẵng.
 

Hà Nội ham quá. Ai mà không ham! Những ai am tường thì đây chỉ là một phần nội dung chính yếu của Mỹ để lại và kế hoạch phát triển của Đại học Harvard (1993), Bắc Kinh có được xào lại làm mồi dụ Hà Nội!
 

Kế hoạch vùng Bắc Trung bộ mới là chính yếu của Bắc Kinh, cực kỳ nguy hiểm cho VN ngay từ hôm nay và ngày mai con cháu, chắt, chút, chít. Vùng này với 670 km duyên hải, 23 con sông, thềm lục địa nhiều tài nguyên, chính yếu là gỗ. Vùng hoa gấm của kỹ nghệ du lịch, thật là “rừng vàng biển bạc”, tuy dân vẫn còn nghèo, một kho tài nguyên nhân lực. Ở đây, tôi chỉ giới hạn ở vùng Hải Vân, Bạch Mã, Cảnh Dương, Lăng Cô, cảng biển Chân Mây… Bắc Kinh đã có sẵn kế hoạch nay mới thòi ra! Chính yếu của nó là cắt đôi VN.
 

Vùng Hải Vân núi non trùng trùng điệp điệp, thuộc tỉnh Thừa Thiên, trước năm 1945 gọi là Thừa Thiên Phủ Doãn (kinh thành), quần đảo Hoàng Sa trực thuộc Thừa Thiên, do sắc dụ của vua Bảo Đại năm 1934. Sách Đại Nam Nhất Thống chí – bộ Học, Quốc Sử giám triều Duy Tân lại đặt Hải Vân vào tỉnh Quảng Nam. Tôi chép ra đây để quí độc giả dùng làm học liệu cho giới trẻ:
 

Núi Hải Vân: ở cách huyện Hòa Vang 38 dặm về phía bắc, mạch này từ các núi Đại Tu Nông, núi Tiểu Tu Nông, núi Tía và núi Kiền Kiền ở biên giới Ai Lao về phía tây, từngđợt kéo đến, ngọn núi trùng điệp, cao vót từng mây thẳng đến sát biển; trên có cửa Hải Vân, là chỗ tiếp giáp giữa Thừa Thiên và Quảng Nam về phía bắc cửa quan ải thì xem Thừa thiên phủ chí, phía nam cửa thuộc địa phận huyện Hòa Vang. Trước cửa quan chừng vài ba trượng, đá núi dựng đứng rất là hiểm dốc. Trước kia họ Trịnh từng đắp lũy để chống Tây Sơn, nên gọi là đỉnh Lũy. Phía nam chân núi là núi Thông Sơn, tục gọi hòn Hành, năm Minh mệnh thứ 4 cho tên là núi Định Hải, có xây pháo đài ở đây; phía tây có núi Sen, núi Sảng là chỗ đường trạmđi qua, năm thứ 7, đều đổi tên làm Thạch Lĩnh, đường núi gập ghềnh, cây đá lẫn lộn; chân núi phía nam kề liền vụng biển, có ghềnh đá đứng sững ở bờ biển, cao thấp lô nhô, như hình non bộ, sóng biển đập vào, nước phun như mưa. Ngoài biển về phía đông bắc nổi vọt một ngọn, năm Minh Mệnh thứ 21 cho tên là đảo Ngự Hải, ở đó có đặt đàiPhong Hỏa, phía bắc của biển Đà Nẵng (sách đã dẫn, Q. VII, tỉnh Quảng Nam, bản dịch, tt. 146-147).
 

Sách địa lý Đất nước ta chép về Hải Vân như sau: “Cửa ải cao 6m. Trước kia có chức “phòng thủ” và quân đội đóng, có “kinh thiên lý” để theo dõi tàu nước ngoài vào Đà Nẵng. Đỉnh đèo có lũy, địa giới Quảng Nam. Từ đèo, nhìn phía tây, núi non trùng điệp, phiá đông, bể lớn bao la. Phía tây bắc là phá Hà Trung. Phía nam một chi núi chạy ra biển rồi dừng lại với bán đảo Sơn Trà. Dưới mặt, vịnh Đà Nẵng trong vòng bán nguyệt. Xa xa cù lao Chàm. Bãi biển Đà Nẵng, cát vàng, cây xanh. Đám núi Sơn Trà. Tất cả, nối vào dãy núi phía tây. Đây là môït trong những phong cảnh đẹp nhất của nước ta. Đường đèo đi hết 20 km: lên 10 km, xuống 10 km. Đà Nẵng cách đỉnh Hải Vân 25 km (từ ngã ba Đường 1A rẽ vào 5 km). (sđd, Hoàng Đạo Thý chủ biên, nxb KHXH, HN 1989).

Hải Vân quan ngày xưa
Biến cố CSVN nhượng Hải Vân cho Bắc Kinh 50 năm, chỉ là một phần kế hoạch xâm lăng VN không tiếng súng mà tình báo Á Đông đã nắm được mấu chốt.
 

Không phải chỉ một Hải Vân! Hải Vân chỉ là một điểm, một tên gọi của toàn bộ kế hoạch bao trùm toàn vùng rừng núi. Thừa Thiên – Quảng Nam, vượt xa Trường Sơn, xin lập lại nối tiếp với Lào, đất rộng nguòi thưa. Cắt đôi, cắt ba VN bằng các vùng đầu tư phát triển của TC. Tài liệu còn cho biết: một là nấp dưới nhãn hiệu khu du lịch sinh thái sẽ xây các khu nghỉ mát ở vùng rừng núi Bạch Mã mà Pháp đã mở mang trước năm 1940. Đây cũng là trung tâm huấn luyện hướng đạo VN trước năm 1945.

Hải Vân quan ngày nay
Từ từ, tằm ăn dâu, TC sẽ mở một sinh lộ mới, vượt Trường Sơn, vượt qua Lào, làm chủ cả Trường Sơn, cắt ngang yết hầu VN, Thừa Thiên và Quảng Nam. Thời hạn 50 năm đâu phải là ngắn, đủ để phá vỡ thế đất sinh tồn và thống nhất Bắc Nam về mọi mặt, nghĩa là TC án ngữ quốc lộ số 1, làm chủ đường hầm Hải Vân khi có biến.
 

TIẾN HÀNH CƯỚP HẢI VÂN VÀ HÒA VANG
Hải Vân và Hòa Vang là phên dậu chiến lược quan trọng nhất của Đà Nẵng. Bắc Kinh đã hạ xong Cồn Dầu qua tay sai Nguyễn Bá Thanh và tập đoàn đầu nậu Việt – Trung, đáng lẽ, cho TC thuê Hải Vân đã từ lâu. Trước hết, như Thượng du miền Bắc, sẽ phá rừng cho nhẵn nhụi, thu góp hết danh mộc đem về Tàu, sau đồi, địa, núi phá tan vị trí chiến lược truyền thống của VN, đem công nhân đổ vào vùng núi Hải Vân – Hòa Vang biến thành Tô giới (the Concession) trong 50 năm rồi tính sau. Hải Vân, đường hầm và quốc lộ 1, đường xe lửa xuyên Việt mặc nhiên nằm trong bàn tay vô hình của Bắc Kinh. Gần nhất, Bắc Kinh sẽ phá tan miền đất địa gấm hoa thiêng liêng của VN, chưa nói đến vấn đề tâm linh và phong thủy.
 

Rồi Ngũ hành sơn sẽ như thế nào? Đoạt Hải Vân dù 50 năm, đây là mưu sâu chước hiểm vô cùng độc của TC. Xin mở bản đồ ra, nhìn vào miền núi rừng Hải Vân và toàn bộ Quảng Nam – Thừa Thiên sẽ như thế nào khi ông Ba Đỏ chễm chệ đứng trên đỉnh núi Hải Vân? Theo tài liệu của tình báo Á Đông, lập khu du lịch sinh thái và công nghệ Hải Vân – Bạch Mã chỉ là một diện dưới cái mũ đầu tư. Cái điểm chính là vô hình vô ảnh cắt đôi VN, mở đường qua Lào và từ Lào lại trở về Biển Đông: Đà Nẵng là tâm điểm.
 

QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VNCS CHỐNG LẠI
Tướng Thống, QĐNDVN lên tiếng cực kỳ chống lại “sự cố” Đảng ủy Thừa Thiên hay bất cứ ai chủ trương cho TC đầu tư và thuê Hải Vân 50 năm. Đồng thời tin từ Hà Nội ngày 22-11 vừa qua, bộ QPVNCS cũng cực lực chống lại việc cho thuê Hải Vân, một hành động vô cùng ngang ngược, dám ngang nhiên cắt yết hầu của Tổ quốc./-


HÀ NHÂN VĂN


Khai Dân TríHà Nhân Văn

2014/06/04

Lời thú tội kinh hoàng của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Lời thú tội kinh hoàng của Đảng Cộng Sản Việt Nam
                           
Trúc Giang MN
  

1* Mở bài


Ngày thứ bảy, 31 tháng 5, 2014 đài BBC đưa tin như sau:

“Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam nói quan hệ Việt-Trung vẫn "phát triển tốt đẹp" và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với 'mâu thuẫn gia đình'.

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh

Ông Thanh nói:"Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi." (Phùng Quang Thanh)

Ông Thanh ví cuộc tranh chấp như mâu thuẩn trong một gia đình rất đúng. Về mâu thuẩn gia đình thì Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và phái đoàn của đảng CSVN đã xin cho Việt Nam được làm một khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương Bắc Kinh, và đã được “Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc “gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)

Mâu thuẩn trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc là hiện thực, Tây Tạng và Tân Cương là một chứng minh cụ thể.

GS Carl Thayer cho biết: "Giới chức Việt Nam thường có thói quen nói chung chung và không đi vào cụ thể", do đó ta có thể nhận ra 'mâu thuẫn gia đình' nằm trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.

“Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là lời xác nhận của một cán bộ Việt Cộng cao cấp thuộc Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam, Nguyễn Cơ Thạch, Bộ trưởng Ngoại giao, đã tuyên bố sau Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên năm 1990.

Bài nầy nêu những bằng chứng cụ thể để chứng minh hoạt động của hai bên Việt-Trung trong chương trình 30 năm về mọi mặt gọi là “đại cuộc”, và ngụy trang bằng cụm từ “16 chữ vàng”

Do kinh nghiệm ở hai khu tự trị Tây Tạng và Tân Cương, chính quyền trung ương ở Bắc Kinh đã kiềm chế CSVN bằng cách đã cấy sinh tử phù và đặt chiếc vòng kim cô lên đầu CSVN cho nên những tên Hán ngụy hiện nay như cá nằm trên thớt, vô phương cục cựa.

Giang Trạch Dân đã cho CSVN thời gian 30 năm để tiến hành sự kiện vĩ đại đối với Việt Nam cho nên gọi đó là “đại cuộc” và việc thực hiện chương trình 30 năm nằm trong khuôn khổ “16 chữ vàng”. Vì thế cứ mỗi lần có tranh chấp thì Bắc Kinh khuyên nhũ Việt Cộng hãy vì “đại cuộc”, và CSVN luôn luôn cam kết thực hiện 16 chữ vàng.

Tuyên bố của Phùng Quang Thanh thật đúng là lời thú tội kinh hoàng đối với người Việt trong nước.

Cho dù Wikileaks không tiết lộ, xem như không có biên bản đó, thì xuyên qua những hành động mà đảng CSVN đã thể hiện và nhiều người đã xác nhận đó là hành động bán nước.

2* Đảng Cộng Sản Việt Nam xin được làm một khu tự trị trực thuộc Bắc Kinh

Từ trái qua phải.
Lý Bằng, Giang Trạch Dân (nắm tay Nguyễn Văn Linh),
Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng (chắp tay)

Hàng trước từ trái sang:
1) Hoàng Bích Sơn, trưởng ban đối ngoại T.Ư., (3) Phạm Văn Đồng,
(4) Nguyễn Văn Linh (bên phải Giang Trạch Dân),
5) Giang Trạch Dân (áo xám đứng giữa), 6) Lý Bằng,
7) Đỗ Mười, 9) Hồng Hà (bìa phải)

Wikileaks xác định văn kiện đó là một trong 3,100 bức điện thư lưu trữ tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tài liệu chi tiết như sau:
“Biên bản buổi họp kín giữa Nguyễn Văn Linh , Tổng Bí Thư đảng CSVN, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, đại diện phía Việt Nam, và Giang Trạch Dân, TBT/CSTQ, Lý Bằng, Thủ tướng, đã họp 2 ngày từ 3 và 4-9-1990, tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc ”.

“Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản, đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Tây”.

“Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN “giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)

3* Bí mật của chương trình 30 năm sát nhập Việt Nam vào Trung Cộng
 

Hội nghị tái lập bang giao giữa hai nước được tổ chức công khai vào hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 tại Thành Đô, Tứ Xuyên, nhưng nội dung CSVN xin được sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc là bí mật.

Cho mãi đến khi Wikileaks phổ biến tài liệu mật đó thì người Việt ở nước ngoài mới biết đến, nhưng đối với đa số người trong nước thì nó vẫn còn là một bí mật. Vì thế, để lừa bịp nhân dân Việt Nam, chương trình 30 năm mà hai đảng Cộng Sản nầy thực hiện được ngụy trang dưới những từ ngữ mỹ miều như “đại cuộc”, “phương châm 16 chữ vàng”, “hợp tác chiến lược toàn diện”, “Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác toàn diện”…

Những cụm từ nêu trên là cái nhãn hiệu che giấu chương trình 30 năm ở Thành Đô.

4* Sự ra đời của “16 chữ vàng”

 

4.1. Bước mở đầu

Tháng 11 năm 1991, sau hội nghị Thành Đô, lãnh đạo cao cấp hai đảng, hai nước liên tiếp thăm viếng lẫn nhau. Sự giao lưu, hợp tác giữa hai bên về các lãnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật, văn hoá… được mở rộng, nâng lên tầm cao là bước đầu của việc hội nhập.

Trung Cộng cho biết con đường hợp nhất của hai nước vô cùng thuận lợi vì đó là những đặc thù về địa lý tự nhiên, chế độ chính trị, văn hoá, xã hội và vận mệnh của hai dân tộc, của hai đảng được xem như một.

“Sơn thủy tương liên, Lý tưởng tương thông, Văn hóa tương đồng, Vận mệnh tương quan”

Việt Trung tuy hai mà một, tương nhập là lẻ tất yếu và hợp tình, hợp lý.

4.2. Trung Cộng khởi tạo phương châm 16 chữ vàng

Tiếp tục thúc đẩy tiến trình bí mật 30 năm Thành Đô, Giang Trạch Dân đưa ra chiêu bài để ngụy trang là phương châm 16 chữ vàng. Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu nhất trí ngay và cam kết luôn luôn thực hiện với quyết tâm cao độ để hoàn thành “đại cuộc” đó.

Thế là phương châm 16 chữ vàng ra đời từ đó. Bản tuyên bố chung về 16 chữ vàng chính thức được Giang Trạch Dân và Lê Khả Phiêu ký vào tháng 2 năm 1999.

16 chữ vàng:

Láng giềng hữu nghị (mục lân hữu hảo), hợp tác toàn diện (Toàn diện hợp tác), ổn định lâu dài (Trường kỳ ổn định), hướng tới tương lai (Diện hướng vị lai).

Tháng 11 năm 2000 khi tân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang diện kiến thì Giang Trạch Dân nhắc đến và nhấn mạnh, phương châm 16 chữ vàng là cái khung chỉ đạo căn bản và nhất quán để Việt Nam phát triển quan hệ với Bắc Kinh. Cũng giống như những người tiền nhiệm, Nông Đức Mạnh hạ quyết tâm thực hiện nội dung của 16 chữ vàng.

5* Thực hiện chương trình 30 năm trên cơ sở 16 chữ vàng

5.1. Nội dung chương trình

Chương trình 30 năm Thành Đô được các đời Tổng bí thư CSVN ký kết qua những bản tuyên bố chung về hợp tác toàn diện để Việt Nam hội đủ điều kiện sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.

Hợp tác toàn diện về các mặt:

- Việc quản lý đảng, quản lý nhà nước thông qua những cuộc thăm viếng của các lãnh đạo cao cấp hai bên.

- Giao lưu về các mặt: chính trị, kinh tế thương mại, quân sự, văn hóa, hữu nghị nhân dân…từng bước nâng lên tầm cao mới sẵn sàng cho ý nguyện hội nhập theo tinh thần của hội nghị Thành Đô năm 1990.

5.2. Những bước cụ thể đã được thực hiện

5.2.1. Hợp tác toàn diện về việc quản lý đảng và quản lý nhà nước

Các lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước hai bên liên tục có những cuộc viếng thăm quan trọng, không ngừng vun đắp quan hệ hợp tác toàn diện, từng bước nâng lên tầm cao mới để đáp ứng “nguyện vọng của nhân dân hai nước” là hội nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.

1). Những lãnh đạo Trung Cộng sang thăm Việt Nam
Từ tháng 11 năm 1992 đến năm 2013 đã có 8 lãnh đạo cao cấp Trung Cộng
đến thăm và làm việc với lãnh đạo đảng CSVN

Thủ tướng Lý Bằng (tháng 11 năm 1992). Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch Đàng (tháng 11, 1994 và tháng 3, 2002). Chủ tịch nước Giang Trạch Dân (tháng 6, 1996). Thủ tướng Chu Dung Cơ (tháng 11, 1996). Thủ tướng Ôn Gia Bảo (tháng 12, 1996).

Từ 31-10 đến 2-11-2005 Hồ Cẩm Đào kinh lý Việt Nam. Đó là chuyến viếng thăm cao cấp nhất, đầy đủ cương vị: Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy TW, là bước ngoặt quan trọng thúc đẩy Việt Nam hội nhập vào Trung Quốc.

Sau đó là viếng thăm của Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Quốc Cường. Ngoài ra còn có nhiều lãnh đạo cấp thấp tới lui rộn rịp.

2). Về phía lãnh đạo Việt Nam sang chầu thiên triều

Tất cả những Tổng bí thư, chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội và thủ tướng đều phải qua diện kiến lãnh đạo Trung Cộng. Tổng bí thư, chủ tịch nước đều phải ký những bản Tuyên bố chung xác định quyết tâm thúc đẩy, hợp tác toàn diện trên phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt mà thực chất là hoàn tất chương trình 30 Thành Đô, sát nhập vào “đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”.

Ngoài những bản tuyên bố chung, Việt Nam bị bắt buộc phải thành lập “Ủy Ban Chỉ Đạo Hợp Tác Toàn Diện” để làm việc một cách cụ thể với Ủy ban Hợp tác Toàn diện của Trung Cộng.
Phiên họp lần thứ tư, phiên họp lần thứ 5 Ủy ban Chỉ đạo Hợp Tác Toàn Diện

Vì sao phải thành lập ủy ban chỉ đạo hợp tác toàn diện? Một quốc gia độc lập chỉ cần xác định chính sách ngoại giao là đủ. Khi cần thì ký những hiệp ước, những thỏa thuận riêng biệt cho mỗi vấn đề.

5.2.2. Hợp tác toàn diện về kinh tế với Bắc Kinh
 

1). Thiết lập những nguyên tắc luật pháp căn bản về kinh tế

Năm 2005, trong số 44 hiệp định và thỏa thuận về kinh tế và thương mại, Việt Nam và Trung Cộng đã có 20 văn bản thỏa thuận làm căn bản pháp lý trong quan hệ giữa Việt Nam với các địa phương bên Trung Cộng. Đó là: Hiệp định thương mại, Hiệp định mua bán vùng biên giới, Hiệp định thành lập Ủy Ban Việt-Trung về kinh tế và thương mại.

Hiệp định giao thông đường sắt cao tốc và đường bộ, đường hàng không để lưu thông hàng hóa giữa địa phương với trung ương Bắc Kinh.

Từ ngày 1-1-2004 Việt Nam và Trung Cộng thực hiện bãi bỏ thuế xuất, nhập khẩu. Các cặp cửa khẩu hai bên đã được khai thông tạo điều kiện cho hàng hoá lưu thông tự do, mở ra một thời kỳ giao lưu hàng hóa không biên giới giữa hai bên.

2). Kinh tế Việt Nam đã lệ thuộc vào chính quyền trung ương Bắc Kinh
Hợp tác toàn diện về kinh tế thương mại

a. Về đầu tư xây dựng

Nhà thầu Trung Cộng hầu như thắng thầu hầu hết những công trình quan trọng với loại thầu trọn gói EPC, còn gọi là “hợp đồng trọn gói” hay “hợp đồng chìa khoá trao tay”.

EPC là Engineering , Procurement and Construction. (Thiết kế, mua sắn, xây dựng). 

Hiện nay có 90% gói thầu EPC được giao cho Trung Cộng thực hiện, bao gồm những dự án lớn và quan trọng về năng lượng (nhà máy điện), kim loại, hoá chất…điều nầy cho biết Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng rồi.

b. Trung Cộng chiếm lĩnh thị trường Việt Nam

Thương lái Trung Cộng xâm nhập vào các vùng sâu, dùng thủ thuật giá, mua những thứ như cây tràm cỗ ở Quảng Ngãi, và những thứ không biết để làm gì, nhưng đã để lại những tác hại vô cùng to lớn. Đó là đánh phá thị trường VN.

Nông sản, thực phẩm, hàng công nghiệp giá rẻ, mà không được kiểm soát về chất lượng, vệ sinh, an toàn, thậm chí có những mặt hàng Trung Cộng mà dán nhãn sản xuất ở VN. Nhiều trường hợp dán cờ Trung Cộng trên các sản phẩm bày bán ở các siêu thị VN.

Hàng hóa rẻ tiền của Trung Cộng chiếm lĩnh thị trường Việt Nam, giết chết các công ty trung bình và nhỏ trong nước, đưa đến công nhân thất nghiệp.

c. Nhập siêu của Việt Nam chứng tỏ lệ thuộc kinh tế

Năm 2013, Việt Nam nhập khẩu hàng hóa Trung Cộng (TC) 36tỷ 960 triệu USD, trong khi đó xuất khẩu chỉ có 13tỷ 960 triệu USD. Đó là nhập siêu. Sự chênh lệch về cán cân mậu dịch nầy khiến cho VN phụ thuộc vào TC.

TS Lê Đăng Doanh nêu nhận xét: “Mức nhập siêu to lớn nầy gây sức ép rất nặng khiến cho VN phụ thuộc vào TC: mất ngoại tệ, mất thị trường trong nước, công nhân mất việc. Khi người dân mua hàng hóa TC đồng nghĩa với việc trả lương cho công nhân nước nầy”.

5.2.3. Hợp tác toàn diện về văn hóa giáo dục

1). Việt Nam cam kết giáo dục nhân dân về 16 chữ vàng và 4 tốt

Ngày 21-2-2013, Nguyễn Thiện Nhân, ủy viên BCT dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao sang Bắc Kinh. Hai bên đã ký một thỏa thuận hợp tác toàn diện cho giai đoạn 5 năm từ 2014-2019.

Nguyễn Thiện Nhân, cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục, cam kết, với tư cách Chủ tịch Ủy ban Trung Ương Mặt Trận Tổ quốc VN (MT/TQ/VN), ông sẽ vận động quần chúng nhân dân thực hiện tốt 16 chữ vàng và 4 tốt để hoàn thành tốt thoả thuận của hai bên từ khi bình thường hóa năm 1990. Ông Nhân cho biết MT/TQ/VN sẽ triển khai chức năng và nhiệm vụ mới trong Hiến pháp 2013 là “giám sát phản biện xã hội” để tăng cường hiểu biết của nhân dân Việt Nam với nhân dân Trung Quốc.

Việt Nam sẽ thực hiện Cung Văn hoá Việt-Trung tại Hà Nội. Trong 15 năm, kể từ 2005 Việt Nam đã cử hơn 100 đoàn đại biểu văn hóa trên các lãnh vực: báo chí, âm nhạc, điện ảnh, kịch nghệ, truyền hình sang tham quan học hỏi và trình diễn ở Bắc Kinh.

2). Giáo dục thanh niên
Chủ tịch Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam và Bí thư Thứ nhất TƯ Đoàn Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Nguyễn Đắc Vinh giao lưu với các đại biểu thanh niên hai nước
Hữu nghị giữa hai đoàn thanh niên khu tự trị VN & Trung Quốc

Theo một hiệp định, mỗi năm Trung Cộng cấp 130 suất học bổng cho sinh viên VN, đồng thời VN chỉ cấp 15 học bổng cho sinh viên Trung Cộng, có nghĩa là Bắc Kinh đào tạn cán bộ tương lai cho họ.

Việt Nam đưa những đoàn thanh niên sang thăm viếng, hợp tác hữu nghị với thanh niên sắc tộc của các khu tự trị. Nổi bật nhất là Liên hoan thanh niên VN-TQ được tổ chức vào ngày 26-11-2013, 3,000 thanh niên do Nguyễn Thiện Nhân hướng dẫn tham dự liên hoan. Trong diễn văn, ông Nhân cho biết: “Đây là dịp để thế hệ trẻ hai nước kết chặt quan hệ hai đảng, hai nước, không ngừng đơm hoa kết trái, vun đắp tình hữu nghị của hai dân tộc”.

Định hướng dư luận, Lập Viện Khổng Tử, nằm trong hợp tác văn hoá giáo dục cho thanh niên.

16 chữ vàng và 4 tốt là chiêu bài ngụy trang cho chương trình 30 năm để VN hội nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc, nói thẳng ra là chương trình bán nước của đảng CSVN.

5.2.4. Trung Cộng di dân vào Việt Nam

Bọn Tàu khựa vào Việt Nam không cần Visa nhập cảnh, nên tự do đi luông tuồng như đi vào Tây Tạng, Tân Cương, Mãn Châu, Nội Mông. Bọn họ đã có mặt trên khắp hang cùng ngỏ hẻm của đất nước Việt Nam. Trong 65 khu chế xuất, khu công nghiệp, không nơi nào vắng bóng người Hoa cả.

Chúng chiếm đóng các vị trí chiến lược, từ việc thuê đất 306,000 hecta trong 50 năm với giá rẻ mạt ở biên giới phía Bắc, từ Bauxit Tây Nguyên đến Cà Mau, có thể thành lập nhiều sư đoàn của đạo quân thứ năm với những công nhân, mà thực chất là binh sĩ, tình báo, đặc công. Họ nắm trong tay những bản đồ vị trí các nhà máy điện, nhà máy quốc phòng, cơ xưởng…

Những người di dân tạo lập thành những khu riêng biệt của người Hoa mà công an Việt Nam không được vào đó để kiểm soát.

1). Khu phố Tàu Bình Dương
Trung tâm thương mại Đông Đô Đại Phố (Chữ Tàu trên cổng vào)
Khu công nghệ cao. Khu thể thao

Tờ Việt Báo tại hải ngoại có bài viết tựa đề: “Cờ Trung Quốc treo rợp Bình Dương: Dân Việt có nguy cơ mất đất”
 

Theo bài báo thì “Cờ Trung Cộng treo tưng bừng tại Bỉnh Dương để mừng Quốc Khánh lần thứ 90 của Trung Cộng bởi vì người Hoa đang cư ngụ đông đảo ở Phố Tàu nơi đây.

Một bài viết có tựa đề “Phố người Hoa, Rừng người Hoa, sòng bạc người Hoa,…và người Hoa” còn đưa ra quan ngại rằng “trong một tương lai không xa, con cháu người VN sẽ không còn được sống trên quê hương mình”.

Bài báo viết tiếp:

“Sau Casino của người Hoa ở Đà Nẳng chỉ dành cho người nước ngoài, lại đến khu phố dành riêng cho người Hoa ở Bình Dương, nơi mà người Việt cũng không được bén mảng tới. Vậy trong tương lai, người Việt sẽ chỉ được sử dụng một phạm vi bao nhiêu bởi vì, biển, rừng, đô thị đều có bóng dáng của người Hoa.

Phố Tàu là khu vực riêng biệt của cộng đồng người Hoa, người Việt khó chen chân vào. Phố Tàu ở Bình Dương mang tên Trung Tâm Thương Mại Đông Đô Đại Phố, trong đó có một trường Đại học quốc tế Miền Đông, một bịnh viện 1,000 giường, một khu phức hợp: thể thao, hội nghị, tiệc cưới, một sân golf, các cửa hiệu thương mại và một khu giải trí.

Bọn Tàu khựa sinh hoạt theo phong tục tập quán của họ và luật pháp Việt Nam bị bỏ ra ngoài. Nhân viên công lực VN không được vào kiểm tra cần thiết để nắm quyền kiểm soát khu vực.

Ngay cả nghĩa địa người Hoa ở Việt Nam cũng là một khu vực riêng biệt bất khả xâm phạm. 


Vậy hỏi quyền lực quốc gia còn đâu nữa?  

6* Những bản tuyên bố chung của lãnh đạo CSVN

6.1. Thỏa thuận 4 điểm của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh

Ngày 22-8-2006, Nông Đức Mạnh sang Bắc Kinh thúc đẩy tăng cường quan hệ toàn diện và nhất trí với Hồ Cẩm Đào 4 khía cạnh:

 

Thứ nhất. Lãnh đạo cao cấp hai bên phải duy trì “quan hệ gần gũi” thông qua những cuộc viếng thăm cấp cao.

Thứ hai. Quan hệ kinh tế thương mại phải được nâng lên nấc thang cao mới, cụ thể hơn.

Thứ ba. Vấn đề lãnh thổ phải luôn luôn đạt được “sự đồng thuận”, bảo đảm ổn định lâu dài. (Nếu đồng thuận thì ổn định)

 

Thứ tư. Hai bên thống nhất về chính sách ngoại giao, quốc phòng để có nền tảng phát triển bền vững và hữu nghị. 

Năm 2009, tỉnh Hải Nam và Việt Nam nhất trí hợp tác toàn diện về chiến lược quân sự.

(Tại sao một quốc gia lại phải hợp tác với một tỉnh của quốc gia khác?) 

6.2. Bản tuyên bố chung của Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào ngày 15-10-2011

1. Hai bên đã thông báo cho nhau về tình hình mỗi Đảng, mỗi nước.

 

2. Phía Việt Nam nhiệt liệt chúc mừng 90 năm thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc vui mừng trước những thành tựu mang tính lịch sử dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

3. Hai bên đã nhìn lại và tổng kết 20 năm kể từ khi bình thường hóa quan hệ (1990), khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau.( Thôn tính tương lai)

6.3. Bản tuyên bố chung của Trương Tấn Sang

Trong bản tuyên bố chung ngày 21-6-2013 được ký bởi Trương Tấn Sang và Tập Cận Bình, có đoạn ghi như sau:


– Dân sự: Đào tạo nhân dân, văn hóa, giáo dục, y tế, sản xuất, chế biến. Khai thác lãnh thổ, lãnh hải, đất liền, biên giới, cửa khẩu, biển Đông, rừng núi, đầu tư, khoa học, công nghệ, kinh tế, thương mại, môi trường, nông nghiệp, ngư nghiệp, dầu khí, giao thông, vận tải và du lịch.

– Chính trị: Xây dựng nguồn máy đảng, và nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tham vấn chính phủ, ban tuyên giáo, ban đối ngoại trung ương, ban lý luận, đào tạo hữu nghị quân, dân, cán chính cao cấp.

– Quân sự: Quân đội, quốc phòng, khí tài, an ninh, ngoại giao.

Kế hoạch toàn diện qui định mỗi bộ phận đặt đường dây nóng tự quản và kết nối quản trị Bắc Kinh. 

(Đường dây nóng tự quản với Bắc Kinh là nhận lịnh trực tiếp từ chính quyền trung ương ở Bắc Kinh)

Ngoài ra, đảng CS và nhà nước Việt Nam, ưu tiên để 4 tỉnh phía Nam Trung Quốc, như Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông, Hải Nam được hưởng đặc quyền khai thác toàn diện trên 7 tỉnh biên giới của Việt Nam, như Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh. Người Trung Quốc được hưởng qui chế "bất xâm phạm" từ khi có mặt tại Việt Nam để thi hành công tác khai thác toàn diện trên lưng người Việt Nam.

“Hai bên nhất trí tăng cường hơn nữa sự hợp tác giữa các tỉnh, khu vực của hai nước, nhất là giữa 7 tỉnh của Việt Nam: Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, hợp tác toàn diện với 4 khu tự trị của Trung Quốc gồm có: Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam, Vân Nam”.

Trước hết Trung Cộng muốn Việt Nam hội nhập với 4 khu tự trị để trở thành 5 khu tự trị gồm có: Mãn, Tạng, Hồi, Mông và khu tự trị mới là Việt Nam. Và cờ Trung Cộng trở thành 6 ngôi sao mà VN đã dùng để chào mừng Tập Cận Bình vừa qua.

Thực tế là chỉ có 3 tỉnh của Trung Cộng mà đòi hợp tác toàn diện với 7 tỉnh Việt Nam, tạo điều kiện dễ dàng và hợp pháp cho thương lái, nhân viên Trung Cộng được đi khắp mọi nơi để nắm tình hình các mặt, biết rõ địa hình địa vật, đường đi lối về, tài nguyên, khoáng sản, đặc sản để khi cần thì xử dụng.

Trên Facebook, nhà bình luận Trần Trung Đạo nêu nhận xét như sau: “Đọc bản tuyên bố chung mới thấy số phận chùm gởi của CSVN phụ thuộc sâu xa vào cây cổ thụ già Cộng Sản Trung Quốc đến mức độ nào. Sự khiếp nhược và ươn hèn thể hiện rõ đến mức chỉ trong một văn bản 8 điểm mà có tổng cộng 29 lần “nhất trí”. 

7* Cộng Sản Việt Nam bị cấy sinh tử phù

Trung Cộng đang nắm trong tay những con bài tẩy bằng văn bản chính thức đã được các lãnh đạo CSVN ký và cam kết thi hành. Công hàm bán nước Phạm Văn Đồng chỉ là con bài thứ nhất mà thôi. Những lá bài khác như biên bản bí mật ở Thành Đô năm 1990 và những bản tuyên bố chung đã được ký kết như đã nêu trên.

Thiên la địa võng đã bày ra để khống chế và trừng trị Hán ngụy Việt Nam nếu phản chủ. Các vị trí chiến lược chủ yếu như rừng đầu nguồn, Lào, Campuchia, Tây Nguyên, hệ thống giao thông cao tốc xuyên Việt…và những sư đoàn của đạo quân thứ năm dưới lớp áo công nhân, thương nhân…khiến cho số phận của lãnh đạo CSVN thê thảm như con cá nằm trên tấm thớt của Trung Cộng.

Khi Tập Cận Bình niệm thần chú thì bộ tứ “hùng dũng sang trọng” vừa ôm đầu vừa gật đầu lia lịa.

8* Vì sao Trung Cộng không muốn đưa nội vụ ra tòa án quốc tế?

Ngày 2-6-2014 báo South China Morning Post tường thuật rằng ngày 1-6-2014 Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho biết Hà Nội vẫn chưa quyết định bao giờ sẽ yêu cầu toà án trọng tài quốc tế phân xử tranh chấp, nhưng nói đó là tùy thuộc vào hành động của Trung Quốc.

Trước đó, Nguyễn Tấn Dũng cũng cho biết là VN đã chuẩn bị bằng chứng cho hồ sơ pháp lý nầy, nhưng mọi việc sẽ do Bộ Chính Trị quyết định.

Ông Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ lại lên tiếng là kiện chẳng ăn thua gì.

Có thể dùng câu “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm” để biết bản chất của CSVN trong vấn đề nầy.

Vì sao Trung Cộng không muốn nội vụ được đưa ra toà án quốc tế?

Không phải TC sợ bị thua kiện, vì họ đã có khả năng vô hiệu hóa vụ kiện 100% bởi quyền phủ quyết ở HĐ/BA/LHQ, mà cũng không phải vì Trung Cộng sợ dư luận quốc tế, vì nếu sợ thì đã không làm ngang tàng như thế..

Điều mà Trung Cộng mong muốn là “những mâu thuẩn trong gia đình” phải để gia đình giải quyết. Tập quán Á Đông là nếu đưa chuyện nôi bộ gia đình ra ngoài thì chẳng khác gì “vạch áo cho người xem lưng”. Điều Trung Cộng muốn là Việt Nam phải là một trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc mà Nguyễn Văn Linh đã lặn lội từ Hà Nội đến Thành Đô để thỉnh cầu hồi năm 1990.

Đây là phép thử, xem CSVN có đủ can đảm để thoát ra đại gia đình các dân tộc TQ đó không?

Nếu quan sát kỹ những tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Chí Vịnh và Trần Công Trục nêu trên, thì có thể đoán được lãnh đạo CSVN vẫn còn hèn nhát, vì không dám phản chủ, nên chỉ dám nói mà không dám làm. Hơn nữa Việt Cộng đã bị cấy sinh tử phù và niền chiếc vòng kim cô lên đầu rồi thì chẳng còn hành động can đảm nào nữa cả.

Hãy chờ xem!

9* Kết luận

Giả sử như Wikileaks không tiết lộ biên bản bí mật ở hội nghi Thành Đô năm 1990, hoặc xem như không có nó, thì những hành động của đảng CSVN cũng đã bị lên án là bán nước, hèn nhát vì đã đặt đất nước, dân tộc Việt Nam dưới tay bọn Trung Cộng. Sự thật hiển nhiên đó không thể vối cãi được.

Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi. Ông Vương Gia Thụy, Trưởng ban Đối ngoại Trung Cộng, đã nêu những bằng chứng cho thấy Việt Nam đã được sát nhập vào Trung Cộng, như sau: “Việt Nam và Trung Quốc đã hợp tác chiến lược toàn diện. Cơ chế xã hội giống hệt nhau. Con đường phát triển tương tự như một. Quan hệ hai nhà nước ổn định và cùng một mục đích phát triển chấn hưng sự nghiệp Xã Hội Chủ Nghĩa”.

Đảng CSVN là tội đồ của dân tộc. Hãy đối chiếu với di chúc của vua Trần Nhân Tông thì thấy rõ ngay. Nhà vua di chúc: “Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không để lọt vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhũ nầy như là một lời di chúc cho muôn đời con cháu về sau” (Vua Trần Nhân Tông)

“Các vua Hùng có công dựng nước. Đức Trần Hưng Đạo có công giữ nước để bác cháu ta tha hồ bán nước!”./-


 
Trúc Giang
Minnesota ngày 4-6-2014

Khai Dân TríTrúc Giang MN

2014/05/31

Nhật Ký Biển Đông: Trận Chiến Ngọai Giao, Công Luận và Pháp Lý

Nhật Ký Biển Đông: Trận Chiến Ngọai Giao, Công Luận và Pháp Lý


Hai tuần lễ sau cùng của Tháng 5, Nhật Ký Biển Đông ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:

-Báo Điện Tử Thanh Niên ngày 19/5/2014: “Nhật Bản có thể can dự vào xung đột ở biển Đông nếu quyết định mở rộng quyền phòng vệ tập thể đối với các nước Đông Nam Á. Đó là nhận định của Asahi Shimbun, tờ báo lớn thứ hai của Nhật. Theo Asahi Shimbun, một số quan chức cấp cao của Nhật đã đề cập khả năng mở rộng quyền phòng vệ tập thể không chỉ đối với Mỹ mà còn cả những quốc gia như Philippines, Malaysia, Indonesia và Việt Nam.”      

-TTX/VN  Ngày 20/5/2014: “Trả lời câu hỏi của phóng viên TTX/VN tại Liên hợp quốc trong cuộc họp báo ngày 19-5, ông Stephane Dujarric (Xti-phen Đu-gia-rích), người phát ngôn LHQ, cho biết vấn đề căng thẳng trên Biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc đã được Tổng Thư ký Ban Ki-moon (Ban Ki Mun) thảo luận với giới lãnh đạo cấp cao Trung Quốc nhân chuyến thăm nước này.”

-BBC tiếng Việt ngày 20/5/2014:  Trong cuộc họp các bộ trưởng quốc phòng Asean tại Miến Điện hôm 20/5. “Thông Tấn Xã Việt Nam tường thuật Bộ trưởng Phùng Quang Thanh phát biểu tại Myanmar rằng Việt Nam "sẽ hết sức kiềm chế để không xảy ra xung đột quân sự trên biển. Chúng tôi không sử dụng máy bay, tàu tên lửa, tàu pháo, lực lượng đặc công người nhái tấn công, phá hủy giàn khoan của Trung Quốc. Việt Nam chỉ sử dụng các tàu cảnh sát biển, tàu kiểm ngư và tàu cá của ngư dân để bảo vệ chủ quyền." Trong khi đó, Tân Hoa Xã đưa tin Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn đã mạnh mẽ chỉ trích Việt Nam khi gặp người tương nhiệm Phùng Quang Thanh tại hội nghị ở Naypyidaw, Myanmar.

-RFI tiếng Việt ngày 20/5/2014: Với tiêu đề “Giàn khoan HD-981 : Indonesia can dự mạnh mẽ hơn vào cuộc đối đầu Việt-Trung” RFI đưa tin, “Mục tiêu được Ngoại trưởng Indonesia tuyên bố vào hôm nay 20/05/2014 là để giúp ổn định tình hình, nhưng theo giới phân tích, Jakarta đã tung ra một thông điệp cứng rắn hơn về phía Bắc Kinh. Trả lời phỏng vấn nhật báo Mỹ Wall Street Journal, Ngoại trưởng Marty Natalegawa như đã lần lượt phản bác một số quan điểm từng được Trung Quốc đưa ra để biện minh cho hành động leo thang tranh chấp với Việt Nam tại vùng quần đảo Hoàng Sa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.” Ngọai trưởng Indonesia nói rằng hai bên đều nói tự kiềm chế, nhưng thế nào là tự kiềm chế?

-Voive of Russia ngày 21/5/2014: Tại Hội Nghị Tương Giao và Những Biện Pháp Xây Dựng Niềm Tin Ở Châu Á (Conference on Interaction and Confidence Building Measures in Asia, or CICA) diễn ra ở Thượng Hải. Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố, "Khu vực này đòi hỏi phải có một kiến ​​trúc an ninh đảm bảo tính chất bình đẳng của sự qua lại, sự cân bằng đích thực và hài hòa lợi ích”. Còn Ô. Tập Cận Bình ngầm cảnh cáo  những liên minh quân sự mới đây là sẽ không đem lại lợi ích an ninh cho khu vực, nhưng cam kết sẽ giải quyết những tranh chấp tại Biển Đông bằng giải pháp hòa bình. Nhưng không biết chuyện vẽ “Đường Lưỡi Bò” rồi áp đặt luật lệ đánh cá, chuyển bãi đá ngầm thành phi đạo, đặt giàn khoan rồi đem cả trăm tàu chiến, máy bay, tàu hải giám, tàu ngư chính tới để bảo vệ giàn khoan có phải là biện pháp “hòa bình” không? Nhân dịp này Ô. Tập Cận Bình cũng đề nghị thiết lập một cấu trúc hợp tác an ninh bao gồm Trung Quốc, Nga và Iran để ngăn chặn ảnh hưởng của Mỹ mà ông gọi là “những tình huống khẩn cấp lớn lao”.

-VOV ngày 21/5/2014: “Trong phiên điều trần tại Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ vào sáng nay (21/5, theo giờ Việt Nam), các nghị sỹ Mỹ đã bày tỏ mối lo ngại đặc biệt trước hàng loạt các hành động gây căng thẳng của Trung Quốc trong thời gian qua. Ngay trong phần hỏi đáp đầu tiên với Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách khu vực Đông Á-Thái Bình Dương, Daniel Russel, nhiều Hạ nghị sỹ đã mạnh mẽ lên án việc Trung Quốc đặt giàn khoan dầu trong vùng biển của Việt Nam.Trả lời câu hỏi về phản ứng của Mỹ, Trợ lý Ngoại trưởng Daniel Russel cho biết: "Mỹ đã trao đổi trực tiếp với Trung Quốc về những vấn đề này qua kênh ngoại giao và nói thẳng rằng Trung Quốc phải sử dụng biện pháp ngoại giao thay vì vũ lực. Vấn đề ở đây không phải là tiềm lực của Trung Quốc mạnh như thế nào mà là cơ sở pháp lý của nước này mạnh như thế nào trong các tranh chấp lãnh thổ. Mỹ không phản đối quyền đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc nhưng phản đối các hành vi cưỡng ép, hăm dọa và phi ngoại giao".

-BBC tiếng Việt ngày 21/5/2014:  Nhân dịp tham dự Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới về Đông Á 2014 tổ chức tai Phi Luật Tân, “Thủ tướng Việt Nam nói trong chuyến thăm Philippines hôm 21/05 rằng việc Trung Quốc đặt giàn khoan ở vùng biển Đông đe dọa nghiêm trọng hòa bình. Sau cuộc họp với Tổng thống Philippines Benigno Aquino, ông Nguyễn Tấn Dũng nói lãnh đạo hai nước đã đồng thuận trong việc Trung Quốc nên bị cộng đồng quốc tế lên án về vụ giàn khoan và rất nhiều các hành động trái phép khác trên biển.” Cũng theo BBC, Giáo Sư Carl Thayer nhận định như sau, “Việc Việt Nam cùng sát vai với một đồng minh của Hoa Kỳ và kêu gọi trực tiếp để có sự ủng hộ từ cộng đồng quốc tế là chưa có tiền lệ." GS. Carl Thayer cũng nói rằng, “Việt Nam phải chơi tất cả lá bài họ có trong tay vì rõ ràng là ASEAN đã không phản đối Trung Quốc.”

-Ngày 22/5/2014: Trả lời các câu hỏi của các phóng viên Reuters và AP, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam nói, “Tôi muốn nhấn mạnh rằng, Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Chúng tôi luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó. Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế”. Trả lời câu hỏi trong bối cảnh căng thẳng leo thang hiện nay ở Biển Đông, Việt Nam có những đề nghị gì đối với cộng đồng quốc tế, có xem xét tham gia các liên minh an ninh không? Ô. Nguyễn Tấn Dũng đáp,Việt Nam không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào để chống lại một quốc gia khác. Đây là chính sách đối ngoại nhất quán của Việt Nam. Chúng tôi đã công khai về điều này rất nhiều lần với thế giới. "

-Báo Điện Tử Thanh Niên ngày 22/5/2014: “Tham dự Hội thảo quốc tế về tương lai châu Á lần thứ 20 do hãng tin Nikkei tổ chức. Nikkei trích các nguồn tin chính phủ Nhật Bản cho hay, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam và Thủ tướng Shinzo Abe “đồng ý tăng cường hợp tác nhằm bảo đảm an ninh biển giữa lúc Trung Quốc ngày càng hung hăng trong các vùng biển lân cận”. Cũng trong hôm qua, nguồn tin chính phủ Nhật Bản cho biết Ngoại trưởng Fumio Kishida sẽ thăm Hà Nội vào cuối tháng 6 để thảo luận với Phó thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh nhằm đẩy nhanh kế hoạch hỗ trợ tàu tuần tra bảo vệ biển Đông cho Việt Nam.

-Báo Điện Tử Thanh Niên ngày 22/5/2014: Khi được yêu cầu bình luận về phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Patrick Ventrell nói, “Mỹ ủng hộ việc dùng kênh ngoại giao và các biện pháp hòa bình khác để kiểm soát và giải quyết bất đồng, chẳng hạn như nhờ đến tòa án quốc tế hoặc các cơ chế pháp lý quốc tế khác”. Reuters bình luận động thái này của Mỹ nhiều khả năng sẽ khiến Bắc Kinh bực tức.

-AP ngày 23/5/2014: Tư Lệnh Thái Bình Dương, Đô Đốc Locklear nói với báo chí bên lề Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới về Đông Á tổ chức tại Manila, “Sau ba tuần đụng chạm căng thẳng tại Giàn Khoan Haiyang 981 tại Biển Đông, tôi thật lo lắng, theo tôi, nguy cơ tính tóan sai lầm thật cao, tôi khuyến khích hai bên kiềm chế.”

-BBC tiếng Việt ngày23/5/2014: Trong một cuộc họp báo quốc tế tại Hà Nội, Ô. Trần Duy Hải -
Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới quốc gia nói, “Việt Nam tôn trọng vấn đề 12 hải lý nêu trong công thư chứ không đề cập tới Hoàng Sa, Trường Sa vì thế đương nhiên không có giá trị pháp lý với Hoàng Sa và Trường Sa. Bạn không thể cho ai thứ mà bạn chưa có quyền sở hữu, quản lý được. Vậy nên điều đó càng khẳng định công văn của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng không có giá trị pháp lý.”

-Bloomberg News ngày 25/5/2014: Bộ Trưởng Quốc Phòng Nhật Bản tsunori Onodera tố cáo máy bay chiến đấu Trung Quốc đã bay sát máy bay trinh sát Nhật chỉ cách 30 mét và coi đây là hành động nguy hiểm. Còn Trung Quốc cảnh cáo Nhật Bản không được xâm nhập vào cuộc thao diễn hải quân Trung Quốc với Nga.

-Nguồn tin Canada ngày 25/5/2014: “Ba tàu ngầm trang bị tên lửa đạn đạo liên lục địa với tầm bắn 4900 dặm đã được nhìn thấy ở vùng biển ngoài khơi Đảo Hải Nam, cực nam Trung Quốc. Tờ Washington Free Beacon ngày 28/5/2014 xác nhận tin và hình ảnh này. -Thanh Niên Online ngày 25/5/2014:  “Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long phát biểu tại hội nghị về tương lai châu Á ở Nhật ngày 23/5/2014: Chiến tranh tại châu Á không phải là điều không thể xảy ra nếu căng thẳng trong khu vực không được giải quyết một cách có trách nhiệm,”  

-VnExpressngày 26/5/2014: “Ngày 26/5, lực lượng Kiểm ngư Việt Nam phát hiện Trung Quốc đưa tàu quét mìn hoạt động trong khu vực hạ đặt giàn khoan trái phép ngoài tàu tên lửa tấn công nhanh.”  

-Reuters ngày 26/5/2014: Vào ngày Thứ Hai 26/5/2014, phát ngôn viên Bộ Ngọai Giao Trung Quốc, “Nhìn Bộ Trưởng Ngọai Giao Việt Nam tổ chức cuộc họp báo vào Thứ Sáu vừa rồi về chủ quyền Biển Đông, tôi thấy chuyện rất là lố bịch (ridiculous)”. -Thanh Niên Online ngày 27/5/2014: “Ngày 27/5/2014 Chánh Văn Phòng Thủ Tướng Nhật Bản yêu cầu Trung Quốc kiềm chế không để căng thẳng leo thang ở Biển Đông sau khi có tin tàu cá của ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm chìm trong vùng biển tranh chấp ngày 25/5/2014.” -BBC tiếng Việt ngày 27/5/2014: Tiến Sĩ Hoàng Ngọc Giao- Viện Trưởng Viện Nghiên Cứu Chính Sách Pháp Luật và Phát Triển (thuộc Vusta) nói với BBC, “Chuẩn bị hồ sơ kiện Trung Quốc về vụ giàn khoan Hải Dương 981 tại Hoàng Sa, trên Biển Đông không mất quá lâu về mặt thời gian”.  

-RFI ngày 28/5/2014: “Hôm qua, 27/05/2014, Bắc Kinh đã phản ứng mạnh mẽ về tuyên bố của phía Nhật Bản  lên án vụ tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá của Việt Nam trên Biển Đông. Trong khi đó, tờ Yomiuri của Nhật số ra ngày hôm nay, trích dẫn nguồn tin từ bộ Quốc phòng Nhật Bản, cho biết nước này sẽ điều một tàu vận tải đổ bộ có bãi đáp cho tám trực thăng chuyển quân và chống tàu ngầm thuộc Lực lượng Phòng vệ vùng biển đến Biển Đông chở theo 140 binh lính Mỹ và Úc tham gia diễn tập cứu hộ với Việt Nam, Cam Bốt và Philippines. Cuộc diễn tập cứu hộ này cũng là nhằm thể hiện tình đoàn kết của Nhật, Hoa Kỳ và Úc đối với các nước Đông Nam Á trước Trung Quốc. Tàu Kunisaki sẽ đến Việt Nam ngày 06/06. Đây là lần đầu tiên tàu Lực lượng phòng vệ vùng biển Nhật Bản tham gia vào một hoạt động như vậy. ”  

-VOV ngày 28/5/2014: Trong cuộc gặp gỡ báo chí diễn ra chiều 28/5 tại Hà Nội, Thượng nghị sỹ Mỹ Benjamin Cardin, Chủ tịch Tiểu ban Đông Á-Thái Bình Dương thuộc Uỷ ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ nói, “Các hành vi của Trung Quốc không chỉ đe dọa đến an ninh của Việt Nam mà còn đe dọa đến an toàn, an ninh hàng hải của cả khu vực, ảnh hưởng đến những lợi ích của Mỹ.”

-Bloomberg ngày 30/5/2014: Tại Diễn Đàn An Ninh Shangri-La, Singapore Thủ Tướng Nhật Bản Abe tuyên bố, “Nhật Bản sẽ không từ bỏ một nỗ lực nào để giúp các quốc gia Đông Nam Á bảo vệ biển và cam kết trợ giúp mạnh mẽ cho Phi Luật Tân và Việt Nam trong tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc.” Tuyên bố này coi như lời tuyên chiến trực tiếp đối đầu với Trung Quốc tại Biển Đông.

-AP ngày 31/5/2014:  Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel nói tại Diễn Đàn An Ninh Shangri-La, “Tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc làm bất ổn khu vực và chuyện Bắc Kinh không giải quyết những tranh chấp đe dọa sự phát triển lâu dài của Đông Á.”

Nhận Định:

Trong lúc trận chiến giằng co ngày đêm trên địa bàn giàn khoan Haiyang 981 với thiệt hại nặng nề cho lực lượng Cảnh Sát Biển và Kiểm Ngư kể cả ngư dân Việt Nam vẫn tiếp diễn (30 tàu bị đâm húc) thì trận chiến ngọai giao, tranh thủ công luận và chuẩn bị pháp lý cũng rất căng thẳng. Tin tức về những cọ sát ở giàn khoan và nhất là lời tuyên bố của Ô. Nguyễn Tấn Dũng trong chuyến công du tham dự  Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới về Đông Á, gặp gỡ tổng thống Phi Luật Tân được loan tải dường như muốn lấn át cả những tin tức nóng bỏng về cuộc khủng hoảng Ukraine. Chưa bao giờ số lượng học giả, nhà bình luận, nghiêu cứu trên khắp thế giới lại đưa ra giả thuyết, lời bình, phỏng đoán  về cuộc khủng hoảng Biển Đông nhiều đến như vậy. Trong mặt trận ngọai giao, Nhật Bản là nước hỗ trợ Việt Nam mạnh  mẽ nhất. Quốc Hội Hoa Kỳ rất nhiệt tình. Còn hành pháp Hoa Kỳ tức Ô. Obama vẫn còn e dè, diễn văn thì quá nhiều văn chương, bóng bẩy. Nếu nổ ra chiến tranh, chắc chắn Nhật Bản sẽ đứng bên cạnh Việt Nam trong học thuyết “Phòng Thủ Tập Thể” qua việc làm và lời tuyên bố của Ô. Abe tại Đối Thọai Shangri-La ngày 30/5/2014.

Ba trận chiến này đang tạo áp lực nặng nề lên Bắc Kinh. Do thất thế về căn bản pháp lý và công luận, Hoa Lục bắt đầu mất bình tĩnh, hành xử man rợ và bộ ngọai giao nói năng thô lỗ không xứng với tư cách của một đại cường. Đây là khúc quanh nguy hiểm không phải chỉ liên quan đến vận mệnh Việt Nam mà cả vận mệnh của Trung Quốc. Khi Việt Nam còn do dự thì trận chiến âm ỉ. Khi Việt Nam “chấp nhận thương đau” và” Vàng quý nhưng không quý bằng chủ quyền quốc gia” thì trận chiến nổ lớn. Theo các nhà nghiên cứu, Hoa Lục đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng khi dồn Việt Nam vào chân tường. Nếu Việt Nam không thể sống chung với Trung Quốc thì không một ai trên thế giới này có thể sống chung với Trung Quốc. Dù Việt Nam có tan nát vì chiến tranh nhưng thế giới sẽ mau chóng giúp Việt Nam khôi phục. Nhưng Hoa Lục sẽ phá sản hoàn toàn trên các lãnh vực ngọai giao, uy tín và thương mại…trên quy mô toàn cầu. Thế giới sẽ nhìn Hoa Lục như một tái sinh của Hitler và Quân Phiệt Nhật và đẩy Hoa Lục vào chu kỳ khủng hoảng. Lúc đó một liên minh quân sự rộng lớn bao gồm: Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn, Phi Luật Tân, Singapore, Ấn Độ, Nam Dương, Mã Lai sẽ không còn úp mở mà công khai ra mặt đối đầu với Trung Quốc. Ngày 24/5/2014 BBC tiếng Việt đã đăng bài bình luận của Giáo Sư Francois Huchet thuộc Viện Nghiên Cứu Quốc Gia về Ngôn Ngữ và Văn Hóa Phương Đông của Pháp tại Paris (INALCO): “Trung Quốc cần thận trọng nếu không muốn mắc sai lầm chiến lược khi làm cho Việt Nam và nhiều nước láng giềng nổi giận vì những hành động khiêu khích và thách thức chủ quyền…tính toán của ê kíp lãnh đạo do ông Tập Cận Bình đứng đầu có thể đang dẫn tới một sai lầm lớn. Sau một loạt các diễn biến, tôi cho rằng Trung Quốc đã đang nhận thấy một tình thế nguy hiểm, bên bờ xảy ra, khi một loạt quốc gia xung quanh Trung Quốc từ Nhật Bản tới Việt Nam, hay Philippines và Hàn Quốc thảo luận với nhau và đều nổi giận với Trung Quốc. 

Reuters ngày hôm nay 31/5/2014 trích dẫn Tân Hoa Xã nói rằng trong dịp gặp gỡ Thủ Tướng Mã Lai Najib Razak đang thăm viếng nước này, Chủ Tịch Tập Cận Bình tuyên bố, “Chúng tôi sẽ không bao giờ khuấy động rắc rối, nhưng sẽ phản ứng một cách cần thiết đối với sự khiêu khích của quốc gia nào đó”. Hiện nay cả thế giới đều nói Trung Quốc đang khiêu khích Nhật Bản, Phi Luật Tân và Việt Nam. Nhưng báo chí Trung Quốc lại nói chính Nhật Bản, Phi Luật Tân và Việt Nam khiêu khích Trung Quốc cho nên Trung Quốc buộc lòng phải “phản ứng một cách cần thiết”. Vậy thì lời tuyên bố của Ô. Tập Cận Bình chẳng có ý nghĩa gì cả.

Lịch sử cổ đại Trung Hoa đã từng sản sinh ra những nhân vật vĩ đại về tư tưởng, triết học, ngọai giao và an bang tế thế. Nhưng lịch sử cận đại Trung Hoa lại toàn sản sinh ra những nhân vật lãnh đạo ngu xuẩn và hung ác. Xã hội cũng như con người Trung Hoa cả trăm năm qua không phải mẫu mực, tốt lành để thế giới kinh trọng, học hỏi. Nhưng không hiểu bằt nguồn từ đâu các nhà cai trị Trung Hoa luôn luôn coi mình là “cái rốn của vũ trụ”. Có thể tư tưởng ngạo mạn này phát xuất từ ý niệm “Con Trời” của thời phong kiến. Trong thế giới tự do cạnh tranh ngày hôm nay không ai bài  bác hay ghen tỵ chuyện Trung Quốc trở thành siêu cường hoặc tranh ngôi bá chủ thế giới với Hoa Kỳ. Nhưng sự “trỗi dậy để trở thành siêu cường” phải làm trong hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế và trong tinh thần trách nhiệm. Tràch nhiệm có nghĩa là phải gìn giữ hòa bình và không gây bất ổn cho thế giới. Vạch một “Đường Lưỡi Bò” bao gồm 90% biển đảo của các nước lân bang nói rằng có từ đời Hán, rồi  ban hành  lệnh cấm đánh cá, đem tàu ngư chính, tàu hải giám và hằng trăm tàu dánh cá tới để vơ vét tài nguyên và chiếm đóng biển đảo, biến các bãi đá ngầm thành phi đạo, ngang  nhiên thiết lập thành phố để quản trị hành chính các vùng biển đảo vừa cưỡng chiếm, cho đấu thầu khai thác tài nguyên trên các vùng thuộc thềm lục địa của các quốc gia khác. Và mới đây nhất cho giàn khoan khổng lồ tới khoan dầu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam với sự bảo vệ của chiến hạm, trực thăng và tàu vét mìn. Tất cả hành động trên không thề gọi là “hòa bình” mà là hành vi “cướp biển trên quy mô quốc gia” theo như nhận định của học giả Carl Thayer.

Vì quá nóng vội và tham vọng, cộng thêm với sự o ép của giới quân phiệt hiếu chiến, Hoa Lục đang lao vào cuộc phiêu lưu cực kỳ nguy hiểm cho Đông Nam Á và Á Châu. Không phải hiện nay Trung Hoa không có “hiền tài”. Nhưng “hiền tài” không được các nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc lắng nghe, chẳng hạn như học giả Lý Lệnh Hoa đã từng nói Trung Quốc chẳng có cơ sở pháp lý nào về Đường Lưỡi Bò. Nếu thực thi Đường Lưỡi Bò tức đẩy cả dân tộc Trung Hoa vào cuộc phiêu lưu không lối thóat. Khi trí thức bị gạt bỏ thì thế nào đất nước cũng xụp đổ cho dù có mạnh như Quốc Xã Đức, Quân Phiệt Nhật, Tần Thủy Hoàng, hay Mông Cổ đi nữa.

Lắng nghe tiếng nói của người dân để lấy “thế nước”. Lắng nghe ý kiến các bậc sĩ phu để hình thành “sách lược”. Dân là thế mạnh của nước, nhưng đánh thắng họăc giữ yên bờ cõi là trí tuệ của sĩ phu. Quần chúng cuồng nhiệt xuống đường biểu tình nhưng sau đó lại về nhà lao vào cuộc sống áo cơm và không có sách lược. Đất nước mà còn có sĩ phu thì đất nước tồn tại, dù giang sơn có nguy biến như thế nào đi nữa. Sĩ phu ở đây là các bậc trí thức, các nhà quân sự, ngọai giao có khả năng hình thành sách lược như Lý Thường Kiệt, Thái Sư TrầnThủ Độ, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Trãi chứ không phải trí thức bàn tán vu vơ. Đây là thuật trị nước “Non sông muôn thuở vững âu vàng” của các bậc minh quân Đại Việt. Đó là lý do tại sao một dân tộc nhỏ bé như Việt Nam vẫn tồn tại sau bao nhiêu giông bão của lịch sử  và ngửng cao đầu với thế giới. 

Trung Quốc muốn trở thành siêu cường nhưng phải biết lãnh đạo một siêu cường không dễ. Phạm sai lầm bình thường thì còn sửa chữa được. Nhưng nếu phạm phải sai lầm chiến lược thỉ tiêu vong. Sai lầm chiến lược của Trung Quốc ở đây là đòi khống chế một vùng biển - không phải là vùng biển hoang -  mà là “nồi cơm hũ gạo của thế giới” bằng cách chiếm đọat biển đảo của các nước nhỏ, khiến các đại cường liên minh lại để “thế thiên hành đạo” tru diệt mình. Sự thất bại đưa tới xụp đổ của Trung Quốc nếu xảy ra theo như tiên đoán thì cũng chỉ là “Thuận thiên giả tồn. Nghịch thiên giả vong”. Thiên ở đây là lòng người. Khi mà toàn bộ Đông Nam Á, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc Châu nhìn Hoa Lục như một đe dọa an ninh của họ thì “lòng người không còn tựa Hoa Lục nữa rồi”. Khi “lòng người” đã không còn thì thế ngọai giao xụp đổ. Đó là lúc Hoa Lục dù mạnh gấp ba lần bây giờ cũng sẽ bại vong./-

Đào Văn Bình
(California ngày 31/5/2014)

Khai Dân TríĐào Văn Bình