Showing posts with label Trung Cộng. Show all posts
Showing posts with label Trung Cộng. Show all posts

2016/09/30

Nhật Ký Biển Đông: Phi Luật Tân và Ngoại Giao Đa Phương

Nhật Ký Biển Đông: Phi Luật Tân và Ngoại Giao Đa Phương

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Chín ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
- Reuters ngày18/9/2016: “Theo kết quả sơ khởi từ ban bầu cử trung ương, đảng đương quyền Nước Nga Thống Nhất đạt 51% số phiếu trong cuộc bầu cử diễn ra vào ngày hôm nay sau khi ¼ số phiều được kiểm kê. Điều này cho phép đảng do Ô. Putin sáng lập và thừa hưởng uy tin của ông sẽ kiểm soát Hạ Viện gọi là Duma. Cuộc thăm dò các cử tri ngay khi dời phòng phiếu cho thấy Đảng Nước Nga Hợp Nhất thắng áp đảo.”

Đây là tin vui cho Ô. Putin cho dù nước Nga đang bị ảnh hưởng nặng nề bởi cuộc cấm vận của Mỹ và Âu Châu. Cũng theo Reuters, “Các phụ tá của Ô. Putin chắc chắn sẽ dùng kết quả này như tấm ván nhún lấy đà cho cuộc bầu cử tổng thống vào năm 2018, cho dù Ô. Putin chưa xác nhận là ông có ứng cử thêm một nhiệm kỳ nữa hay không.”

- AFP ngày 19/9/2016: “Trên đường tham dự Đại Hội Đồng LHQ tại Nữu Ước, Tổng Thống Hassan Rouhani của Ba Tư đã ghé Cuba, Venezuela đồng thời viếng thăm Ô. Fidel Castro và Chủ Tịch Raul Castro. Trước chuyến đi, Ô. Rouhani nói rằng ông muốn ghé Cuba- một nước thân thiện và cách mạng.” Ba Tư là quốc gia duy nhất ở Trung Đông mở rộng tầm ảnh hưởng tới Nam Mỹ “sân sau” của Hoa Kỳ. Thủ tướng Ấn Độ Modi, Ô. Putin và Ô. Tập Cận Bình cũng đã viếng thăm Ba Tư. Chỉ trong năm, mười năm nữa thôi, Ba Tư sẽ nổi lên như một cường quốc mới.

- Business Insider ngày 20/9/2016: “Không Đoàn Thứ 5 tại Căn Cứ Không Quân North Dakota đã cho cất cánh cùng lúc 12 siêu pháo đài bay B-52 như là sự phô diễn khả năng của phi đội có thể phóng ra sức mạnh hạt nhân hay quy ước tại bất cứ nơi nào và thời điểm nào.” Trong Chiến Tranh Việt Nam, khoảng 34 B-52 đã bị bắn rơi nhưng Mỹ chỉ công nhận 16 chiếc bị bắn rơi tại chỗ và không tính những chiếc bị rớt trên biển hoặc hư hỏng khi về tới căn cứ. Còn trong cuộc chiến Iraq và A Phú Hãn, tính tới ngày hôm nay, chỉ một chiếc B-52 bị rơi vì hư hỏng máy móc, tức toàn bộ hệ thống phòng không của Saddam Hussein đã bị hỏa tiễn hành trình tiêu diệt trước khi các pháo đài bay B-52 tới nơi, an toàn “trải thảm”.

- International Business Times ngày 20/9/2016: “Đáp trả lại lời kêu gọi của Liên Hiệp Âu Châu rằng Phi Luật Tân nên chấm dứt chiến dịch đẫm máu để đối phó với những kẻ chuyển vận ma túy, Ô. Duterte nói rằng một số thành viên của Liên Hiệp Âu Châu như Anh, Pháp nên nhìn lại những gì họ đang làm tại Trung Đông.”

- CNN ngày 21/9/2016: Nhân dịp tham dự Đại Hội Đồng LHQ, Tổng Thống Poroshenko của Ukraina (Crưm) ngỏ ý muốn được gặp hai ứng cử viên tổng thống là Ô. Trump và Bà Clinton nhưng cuối cùng chỉ có Bà Clinton đáp ứng. Còn Ô. Trump thì không trả lời. Hiện nay Ukraina đang trở thành gánh nặng của Hoa Kỳ và Âu Châu. Nếu Ô. Trump đắc cử, chắc chắn ông sẽ phối hợp với Nga để giải quyết dứt khoát “cục nợ” Ukraina. Theo tôi, chỉ có giải pháp phi liên kết hay một thể chế trung lập cho Ukraina theo như đề nghị của Ô. Henri Kissinger mới có thể đem lại ổn định vĩnh viễn cho Ukraina. Lúc đó chắc chắn Ô. Poroshenko sẽ phải ra đi.

- Newsweek ngày 26/9/2016: “Bốn ngàn lính Nga cùng tham gia diễn tập quân sự với lực lượng ly khai của quốc gia sát nách Georgia/Gruzia. Nam Ossetia và Abkhazia là hai vùng ly khai ở bắc Georgia đang đặt dưới sự kiểm soát hữu hiệu của quân đội Nga từ năm 2008. Liên Hiệp Quốc không công nhận tuyên bố độc lập của họ, tuy nhiên họ đã điều hành đất nước ngoài tầm kiểm soát của chính phủ Georgia với sự hỗ trợ của Nga và đang thảo luận về một cuộc trưng cầu dân ý sát nhập vào Nga (giống như Crimea). Hiện Nga chưa tuyên bố có chấp nhận điều này hay không. Hiện nay Georgia đang nỗ lực để xin gia nhập Liên Hiệp Âu Châu và NATO, thế nhưng tình trạng chưa dứt khoát của cuộc tranh chấp tại hai vùng Nam Ossetia và Abkhazia khiến quyết định bị ngăn chặn.”

- AP ngày 28/9/2016: “Hoa Kỳ đang gửi thêm 615 lính tới Iraq để tiến hành cuộc tấn công do Iraq chỉ huy để chiếm lại Mosul- một thành phố ở phía bắc hiện là căn cứ địa quan trọng của Nhà Nước Hồi Giáo hơn hai năm. Cuộc tấn công dự trù vào Tháng 10 được coi như giờ phút quyết định cho Iraq và chiến lược đánh bại Nhà Nước Hồi Giáo bị nhiều người chỉ trích của Tổng Thống Obama.” Tính tới ngày hôm nay hơn 5000 lính Mỹ đang hiện diện tại Iraq, 4486 lính Mỹ tử trận mà chưa một lối thoát danh dự cho Hoa Kỳ.

- Reuters ngày 29/9/2016: “Điện Cẩm Linh cho biết Bà Merkel và Ô. Putin đã thỏa thuận về những cuộc tiếp xúc trong tương lai nằm trong cái gọi là Khuôn Khổ Normandy (Normandy Framework) lần đầu tiên được chấp thuận tại Pháp năm 2014 bao gồm lãnh đạo các nước Ukraina, Nga, Đức và Pháp. Bà Merkel cũng nhắc nhở Ô. Putin giữ gìn ổn định cho cuộc ngưng bắn mong manh tại Ukraina và làm những gì có thể làm để cải thiện tình trạng bi thảm về nhân đạo tại Syria.”.

Tình hình Syria:
- Homeland Security ngày 16/9/2016: “Một đoạn phim ngắn đáng lo ngại xuất hiện ngày hôm nay cho thấy các phiến quân của Quân Đội Syria Tự Do (Free Syrian Army) do Hoa Kỳ hỗ trợ lại đe dọa giết những lính biệt kích Mỹ tại thị trấn Al-Rai gần Thành Phố Aleppo. Thị trấn này vừa được tái chiếm từ tay Nhà Nước Hồi Giáo sau nỗ lực của Thổ Nhĩ Kỳ và yểm trợ không quân từ Mỹ.” Theo Reuters cùng ngày, năm binh sĩ thuộc lực lượng đặc biệt Mỹ đã rút về phía biên giới Thổ Nhĩ Kỳ sau khi có những đe dọa.

Vì nhu cầu lật đổ Ô. Assad, Mỹ đã hỗ trợ cho nhiều nhóm phiến quân mà Mỹ gọi là “ôn hòa” dù những nhóm này hành động cũng vô cùng tàn bạo và còn bán cả vũ khí cho ISIS, cũng như trước đây Mỹ viện trợ cho Khmer Đỏ vì nói rằng trong Khmer Đỏ có thành phần ôn hòa.

- AP ngày 17/9/2016: “Hoa Kỳ lấy làm tiếc vì đã oanh tạc lầm trong khi thực hiện những cuộc oanh kích chống Nhà Nước Hồi Giáo làm chết 62 binh sĩ Syria, khiến đe dọa thỏa thuận ngưng bắn vốn đã mong manh, phần lớn được tôn trọng nhưng có thể đã có hàng chục các vụ vi phạm từ hai phía và Hội Đồng Bảo An LHQ phải tổ chức cuộc họp khẩn cấp về vụ oan tạc lầm này.” Trong khi đó Nhà Nước Hồi Giáo (ISIL/ISIS) cho biết họ đã bắn rơi một máy bay quân sự của chính phủ Syria tại Deir Az Zar và giết chết viên phi công.

Đây có thể thật và cũng có thể do tình báo Mỹ tung ra để “cảnh cáo” Ô. Duterte đã có lập trường chống Mỹ. Hiện nay Liên Hiệp Quốc đã được Mỹ bật đèn xanh để tiến hành cuộc điều tra về những hành vi giết người mà Ô. Duterte nói là kế hoạch chống tội phạm xì-ke ma túy lúc còn làm thị trưởng Davao. Trong tình thế mà Hoa Lục đang rình rập nuốt trọn Biển Đông và một số đông các quốc gia Đông Nam Á đang ngả theo Hoa Lục, một Phi Luật Tân bất ổn sẽ là thảm họa cho Mỹ, Nhật Bản và Việt Nam. Theo tôi nghĩ, Mỹ nên kiên nhẫn và chịu đựng như đã làm với Ô. Erdogan- tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ. Thương thảo để Phi Luật Tân “ở lại” với Mỹ vẫn tốt hơn là đảo chính, xúi giục biểu tình lật đổ hay truy tố Ô. Duterte ra Tòa Án Hình Sự Quốc Tế. Khi mà tình hình Phi Luật Tân hỗn loạn, chắc chắn Bãi Cạn Scarborough sẽ mất vào tay Hoa Lục, miền nam của Phi sẽ lọt vào tay các chiến binh Hồi Giáo. Là một sai lầm chí tử nếu Mỹ tìm cách lật đổ Ô. Duterte vào lúc này, giống như lật đổ Ô. Saddam Hussein và Ô. Guadafi trước đây. Nước Mỹ là tinh hoa của hành tinh này, nhưng lãnh đạo lại thường đi vào “vết xe đổ” của quá khứ vì không có tầm nhìn chiến lược, chẳng hạn như Ô. Bush Con tạo ra cuộc chiến Iraq và Afghanistn mà Ô. Obama tám năm gỡ không ra. Rồi Ô. Obama tạo ra cuộc chiến Syria, Libya và sẽ “bàn giao” gánh nặng này cho tổng thống kế tiếp.
- AP ngày 19/9/2016: “Thủ tướng Úc bày tỏ hối tiếc về việc máy bay trong khi phối hợp với Mỹ đã oanh kích lầm làm 62 binh sĩ Syria tử thương.” Cùng ngày hôm nay, AFP cho biết, hai giờ sau khi quân đội Syria tuyên bố thỏa hiệp ngưng bắn chấm dứt, đã tiến hành một cuộc oanh kích dữ dội xuống khu vực Aleppo do phiến quân kiểm soát. Trong khi đó Ngoại Trưởng John Kerry nói rằng Nga đã không thi hành phần mình trong thỏa thuận là kiềm chế không để quân chính phủ mở các cuộc tấn công vào phiến quân.

- AP ngày 20/9/2016: “Những tình nguyện viên còn đang dập tắt những đám cháy do cuộc không kích đêm qua vào đoàn xe cứu trợ khiến 20 dân thường mạng vong trong khi LHQ loan báo đình chỉ các chuyến cứu trợ bằng đường bộ tại Syria, làm nguy hại cho việc cung cấp y tế và thực phẩm cho cả triệu dân đang bị vây hãm trong khu vực khó có thể đến gần. Hoa Kỳ quy trách nhiệm cho Nga về vụ không kích đoàn xe cứu trợ.”

- AFP ngày 27/9/2016: “Các nhà phân tích cho rằng Nga quyết định tung ra sức mạnh quân sự để hỗ trợ cho chính phủ Syria chiếm lại phần còn bị chia cắt của Thành Phố Aleppo để đẩy Hoa Kỳ vào thế phải chấp nhận những yêu cầu của Mạc Tư Khoa. Sau khi thỏa thuận ngừng bắn chết yểu, các phi cơ chiến đấu của Nga phối hợp với không quân và pháo binh của chính phủ đã oanh kích dữ dội khu vực do phiến quân kiểm soát ở phía đông với một hỏa lực chưa từng có. Thomas Pierret - một chuyên viên về Syria của Đại Học Edingburgh cho rằng những cuộc thương thảo với Hoa Kỳ chỉ là màn khói để mua thời gian hầu chuẩn bị cho những chiến dịch quân sự sắp tới.”

Tình hình Biển Đông:
- Reuters (Hà Nội) ngày 16/9/2016: “Việt Nam sẽ không đưa việc phê chuẩn hiệp ước Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership) vào chương trình nghị sự sắp tới của quốc hội vì tương lai không chắc chắn của hiệp ước mà Tổng Thống Obama đã ký vào đó. Tin tưởng rằng có thể là người hưởng lợi nhiều nhất của thỏa hiệp bao gồm 40% kinh tế toàn cầu, Việt Nam hy vọng là quốc gia đầu tiên phê chuẩn thỏa hiệp giúp thúc đẩy con số đầu tư kỷ lục của ngoại quốc năm ngoái vào khu vực chế tác đang nở rộ.”

Việt Nam nhìn thấy và 11 quốc gia tham gia thỏa hiệp này cũng đã thấy, dù Ô. Trump hay Bà Clinton thắng cử, thỏa hiệp TPP cũng sẽ chết. Bây giờ mình phê chuẩn mà người đề xướng lại vứt thỏa hiệp vào thùng rác…thì bẽ bàng quá. Thôi thì chờ (wait and see) sau bầu cử cục diện diễn biến như thế nào rồi tính. Cho nên các cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ làm thay đổi vận mệnh thế giới. Mỗi ông tổng thống đều có sách lược riêng và còn tùy theo quyền lợi của Hoa Kỳ. Ông trước cam kết, ông sau thấy bất lợi sẽ bội ước. Cho nên các nước nhỏ “đi với Mỹ” phải chuẩn bị trước ngày Mỹ tháo chạy, kẻo chết bỏ mạng. Theo tạp chí Forbes, việc Việt Nam hoãn phê chuẩn thỏa hiệp là một thất bại của Ô. Obama.

- AFP ngày 19/9/2016: Hoa Lục đã nặng nề chỉ trích Nhật Bản rằng, “Trung Quốc buồn lòng tới mức thất vọng về thái độ của Nhật Bản tại Biển Đông sau khi Tokyo tuyên bố có thể sẽ tuần tra để huấn luyện chung với hải quân Hoa Kỳ tại vùng biển tranh chấp.”

Có những quốc gia do yếu tố địa lý chính trị (geopolitics) không thể theo chính sách ngoại giao đa phương mà phải cột chặt vào qũy đạo của một đại cường nào đó, chẳng hạn như Mễ Tây Cơ và Gia Nã Đại. Giả thử ngày mai đây nếu Mễ Tây Cơ hay Gia Nã Đại theo chính sách ngoại giao đa phương bằng cách “giao hảo” với Nga hay Tàu, lập tức Hoa Kỳ sẽ tìm cách lật đổ chính quyền hiện hữu để thiết lập một chính quyền thân Mỹ tại đây. Nếu Nga hay Tàu có một căn cứ hải quân hay không quân tại đây, thì Mỹ sẽ tiến quân vào, chia cắt đất nước này để lập một vùng trái độn chứ không bao giờ chấp nhận để Mễ Tây Cơ hay Gia Nã Đại trở thành bàn đạp để tấn công Hoa Kỳ giống như tình trạng của Ukraine bây giờ. Do yếu tố địa lý, do nhược tiểu so với Mỹ, hai quốc gia Mễ Tây Cơ, Gia Nã Đại sẽ là “đàn em” trung thành với Hoa Kỳ muôn đời và không bao giờ có chính sách ngoại giao độc lập hay đa phương.
- UPI ngày 20/9/2016: “Đài Loan có thể đang xây các bệ phòng không tại Đảo Ba Bình (Thái Bình) trong lúc Hoa Lục tiếp tục các cuộc tập trận tại Biển Đông.”

- ibtimes (Luân Đôn) ngày 20/9/2016: “Chính phủ Phi Luật Tân nói rằng một âm mưu đảo chính lật đổ Tổng Thống Duterte đang được tiến hành và nhà cầm quyền đang trấn áp những nghi can chủ mưu. Phát ngôn viên của chính phủ Phi nói rằng một vài người Mỹ gốc Phi tại Nữu Ước đang lên kế hoạch lật đổ nhà lãnh đạo ăn nói thô lỗ.”

Đây có thể thật và cũng có thể do tình báo Mỹ tung ra để “cảnh cáo” Ô. Duterte đã có lập trường chống Mỹ. Hiện nay Liên Hiệp Quốc đã được Mỹ bật đèn xanh để tiến hành cuộc điều tra về những hành vi giết người mà Ô. Duterte nói là kế hoạch chống tội phạm xì-ke ma túy lúc còn làm thị trưởng Davao. Trong tình thế mà Hoa Lục đang rình rập nuốt trọn Biển Đông và một số đông các quốc gia Đông Nam Á đang ngả theo Hoa Lục, một Phi Luật Tân bất ổn sẽ là thảm họa cho Mỹ, Nhật Bản và Việt Nam. Theo tôi nghĩ, Mỹ nên kiên nhẫn và chịu đựng như đã làm với Ô. Erdogan- tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ. Thương thảo để Phi Luật Tân “ở lại” với Mỹ vẫn tốt hơn là đảo chính, xúi giục biểu tình lật đổ hay truy tố Ô. Duterte ra Tòa Án Hình Sự Quốc Tế. Khi mà tình hình Phi Luật Tân hỗn loạn, chắc chắn Bãi Cạn Scarborough sẽ mất vào tay Hoa Lục, miền nam của Phi sẽ lọt vào tay các chiến binh Hồi Giáo. Là một sai lầm chí tử nếu Mỹ tìm cách lật đổ Ô. Duterte vào lúc này, giống như lật đổ Ô. Saddam Hussein và Ô. Guadafi trước đây. Nước Mỹ là tinh hoa của hành tinh này, nhưng lãnh đạo lại thường đi vào “vết xe đổ” của quá khứ vì không có tầm nhìn chiến lược, chẳng hạn như Ô. Bush Con tạo ra cuộc chiến Iraq và Afghanistn mà Ô. Obama tám năm gỡ không ra. Rồi Ô. Obama tạo ra cuộc chiến Syria, Libya và sẽ “bàn giao” gánh nặng này cho tổng thống kế tiếp.

- Reuters (Liên Hiệp Quốc) ngày 24/9/2016: “Phát biểu trước Đại Hội Đồng thường niên LHQ, Bộ Trưởng Ngoại Giao Phi Luật Tân Yasay nói rằng tân tổng thống của đất nước ông có một mạng lệnh chưa có trong tiền lệ và thế giới không nên can dự vào cuộc trấn áp tội phạm ma túy mà chính quyền của Ô. Duterte đã quyết định đưa Phi Luật Tân ra khỏi sự hư đốn và những tập tục tù hãm bao gồm cả việc chế tạo, phân phối và sử dụng ma túy.”

Theo tôi nghĩ, mặc dù chính quyền của Ô. Duterte giết người bừa bãi nhưng thực tế đau buồn của đất nước ông có thể khiến các quốc gia khác không thể lấy cớ “vi phạm nhân quyền” để làm áp lực hay can thiệp vào nội tình Phi Luật Tân. Nhưng khuyến cáo của LHQ có thể khiến Ô. Duterte nhẹ tay hơn hoặc tuân thủ những quy định tối thiểu của luật pháp về quyền con người. Trong khi đó theo AP, Ô. Duterte cho biết ông sẽ mời Tổng Thư Ký LHQ và các giới chức trong Liên Hiệp Âu Châu tới để điều tra về chiến dịch trấn áp tội phạm ma túy đẫm máu nhưng với điều kiện ông được truy vấn họ sau đó nếu những quan tâm của họ về nhân quyền không có bằng cớ. Nhân dịp này Ô. Duterte tấn công luôn Tổng Thống Obama và các nước Âu Châu là đạo đức giả trong khi nêu vấn đề nhân quyền của đất nước ông trong chiến dịch trấn áp tội phạm ma túy lại phóng ra những cuộc tấn công quân sự giết hại các thường dân vô tội ở Trung Đông.

- Sputnik News ngày 23/9/2016: “Thứ Trưởng Bộ Phát Triển Viễn Đông Kirill Stepanov cho biết theo kết quả cuộc họp lần thứ 19 của Ủy Ban Liên Chính Phủ Nga-Việt về hợp tác kinh tế-thương mại và khoa học-kỹ thuật, phía Việt Nam đang nghiên cứu khả năng hợp tác cùng với Nga tổ chức tại vùng Viễn Đông những cơ sở chế tạo tàu cao tốc chở khách, tàu đánh cá và tàu nạo vét sâu.” Đây là tiến trình thực hiện Kế Hoạch Hướng Đông của Ô. Putin mà Việt Nam là cửa ngõ để Nga tiến vào Đông Nam Á.

- International Business Times ngày 28/9/2016: “Đại Sứ Tân Gia Ba tại Trung Quốc đã phản đối tới tờ Hoàn Cầu Thời Báo ngụy tạo tin tức khi nói rằng tại hội nghị thượng đỉnh của Phong Trào Phi Liên Kết tổ chức tại Venezuela khi phái đoàn Tân Gia Ba đưa ra vấn đề Biển Đông đã bị nhiều thành phần khác ngăn chặn lại.”

- VnPlus ngày 29/9/2016: “Vào ngày 28/9/2016, Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte đã viếng thăm Việt Nam. Trong cuộc hội đàm với Chủ Tịch Trần Đại Quang, về vấn đề Biển Đông, hai bên cam kết duy trì và thúc đẩy hòa bình, an ninh, ổn định, an toàn và tự do hàng hải và hàng không, cũng như thương mại không bị cản trở trong khu vực, đặc biệt là ở Biển Đông; kêu gọi các bên kiềm chế, không đe dọa vũ lực hoặc sử dụng vũ lực; tôn trọng đầy đủ các tiến trình ngoại giao, pháp lý; giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình, trên cơ sở các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Luật Biển năm 1982 (UNCLOS). Việt Nam cũng cam kết cung cấp đều đặn gạo cho Phi Luật Tân.”

- MarineTimes ngày 29/9/2016: Trung Tướng Gen. Lawrence Nicholson- Tư Lệnh Lực Lượng Viễn Chinh TQLC Hoa Kỳ nói với Marine Times rằng khi còn là cậu bé, tôi đã coi Chiến Tranh Việt Nam qua truyền hình và không thể tưởng tượng được sau này trong đời, tôi lại có cơ hội được huấn luyện với quân đội Việt Nam. Việt Nam và Mã Lai có những tàu tuần tra nhỏ. Họ có lực lượng hải quân đánh bộ và họ muốn Hoa Kỳ tới xem và mong có cơ hội thực hiện một vài cuộc huấn luyện.”

Nếu sự kiện này diễn ra thì đây là một biến cố lớn ở Biển Đông. Việt Nam đi một nước cờ rất táo bạo. Trong lúc Ô. Duterte nói rằng đây là lần cuối cùng mà Hoa Kỳ và Phi tập trận chung, thì Việt Nam lại “huấn luyện” với lực lượng viễn chinh thiện chiến nhất của Hoa Kỳ thì Việt Nam nổi bật lên như một đồng minh duy nhất của Mỹ tại Đông Nam Á.

Không nên có bất cứ lời tuyên bố chính thức nào của chính phủ chống đối lại một trong ba “ông kẹ” nói trên trong những vấn đề quốc tế. Chính sách ngoại giao đa phương cũng là chính sách “giả ngu giả điếc” hay nói nôm na là “ngậm miệng ăn tiền” giống như Phần Lan. Ba “Ông Kẹ” đụng độ với nhau, mình là “tép riu” sức đâu mà “bình luận” hay phê phán ngoại trừ liên quan đến quyền lợi của đất nước. Ngay như Úc còn phải “ngậm miệng” trước sự hung hãn của Hoa Lục tại Biển Đông. Trong trường hợp bảo vệ quyền lợi của đất nước, dù hành động cương quyết nhưng vẫn chừng mực, trong khuôn khổ luật pháp quốc tế. Cái “phao” để các nước nhỏ bám vào là Liên Hiệp Quốc và luật pháp quốc tế. Việc Ô. Duterte đe dọa rút ra khỏi Liên Hiệp Quốc là tuyên bố thiếu suy nghĩ.
Nhận Định:
Hiện nay Phi Luật Tân đang phải đối đầu với đe dọa từ Trung Quốc tại Biển Đông. Trong lúc nội bộ lại phải tiến hành cuộc chiến đẫm máu với quân nổi dậy Maoist và Hồi Giáo mà hai lực lượng này không chấp nhận sự diện diện quân sự của Mỹ ở Phi Luật Tân. Để giải quyết thảm họa của đất nước đã kéo dài, sau một thời gian tung ra những lời tuyên bố rất mạnh bạo và khá nguy hiểm trong mối bang giao với Hoa Kỳ, Ô. Duterte đã lật con bài tẩy là ông muốn tiến hành chính sách ngoại giao đa phương để bớt lệ thuộc vào Hoa Kỳ.

Theo Reuters, “Ô. Duterte nói rằng ông có thể sẽ viếng thăm Nga và Hoa Lục năm nay để thiết lập một chính sách ngoại giao độc lập và mở rộng liên minh với hai cường quốc vốn là đối thủ truyền kiếp của Hoa Kỳ. Phi Luật Tân đã ở vào thời điểm không thể quay trở lại mối liên hệ với Hoa Kỳ đã từng đô hộ đất nước này cho nên cần phải tăng cường ngoại giao với những nước khác và đã lựa chọn hai cường quốc mà Hoa Thịnh Đốn đang đối đầu trên vũ đài chính trị thế giới.”

Chính sách ngoại giao đa phương, nôm na là giao hảo với tất cả các đại cường, là chính sách ngoại giao khôn ngoan của nước nhỏ để giữ yên đất nước. Tuy nhiên theo đuổi chính sách này không phải dễ.

- Có những quốc gia do yếu tố địa lý chính trị (geopolitics) không thể theo chính sách ngoại giao đa phương mà phải cột chặt vào qũy đạo của một đại cường nào đó, chẳng hạn như Mễ Tây Cơ và Gia Nã Đại. Giả thử ngày mai đây nếu Mễ Tây Cơ hay Gia Nã Đại theo chính sách ngoại giao đa phương bằng cách “giao hảo” với Nga hay Tàu, lập tức Hoa Kỳ sẽ tìm cách lật đổ chính quyền hiện hữu để thiết lập một chính quyền thân Mỹ tại đây. Nếu Nga hay Tàu có một căn cứ hải quân hay không quân tại đây, thì Mỹ sẽ tiến quân vào, chia cắt đất nước này để lập một vùng trái độn chứ không bao giờ chấp nhận để Mễ Tây Cơ hay Gia Nã Đại trở thành bàn đạp để tấn công Hoa Kỳ giống như tình trạng của Ukraine bây giờ. Do yếu tố địa lý, do nhược tiểu so với Mỹ, hai quốc gia Mễ Tây Cơ, Gia Nã Đại sẽ là “đàn em” trung thành với Hoa Kỳ muôn đời và không bao giờ có chính sách ngoại giao độc lập hay đa phương.

- Đối với những quốc gia nằm trong vùng tranh chấp giữa các đại cường như Việt Nam và Phi Luật Tân, nếu muốn tồn tại và vươn lên và không để đất nước mình biến thành bãi chiến trường đẫm máu thì bắt buộc phải theo chính sách ngoại giao đa phương tức giao hảo và cân bằng ảnh hưởng giữa các siêu cường. Hiện nay ba quốc gia có tầm ảnh hưởng rộng lớn ở khu vực theo thứ tự và theo thực lực là: Hoa Kỳ, Trung Quốc và Nga. Nhật Bản cũng có ảnh hưởng nhưng không phải ảnh hưởng quyết định. Do đó một chính sách ngoại giao đa phương cho các quốc gia trong vùng Biển Đông là phải giao hảo với ba “ông kẹ” Mỹ, Nga và Tàu. Rõ ràng Phi Luật Tân đã theo chân Việt Nam để theo đuổi chính sách này. Thế nhưng chính sách ngoại giao “đu dây” vô cùng khó khăn và đòi hỏi nhiều điểu kiện.

Thứ nhất: Chính trị nội bộ phải ổn định. Nếu chính phủ muốn giao hảo với Mỹ hay Trung Quốc mà đối lập kích động dân chúng xuống đường biểu tình chống Mỹ hay Trung Quốc thì sách lược ngoại giao gặp khó khăn.

Thứ hai: Đất nước phải đủ mạnh để không bị lệ thuộc ngoại bang về kinh tế cũng như quốc phòng.

Thứ ba: Phải có bản lĩnh và vô cùng linh động. Âm thầm mà làm, không tuyên bố ồn ào, tránh khiêu khich hay chạm tự ái lãnh đạo các quốc gia khác dù trong bụng mình khinh thường hay căm ghét.

Thứ tư: Không nên có bất cứ lời tuyên bố chính thức nào của chính phủ chống đối lại một trong ba “ông kẹ” nói trên trong những vấn đề quốc tế. Chính sách ngoại giao đa phương cũng là chính sách “giả ngu giả điếc” hay nói nôm na là “ngậm miệng ăn tiền” giống như Phần Lan. Ba “Ông Kẹ” đụng độ với nhau, mình là “tép riu” sức đâu mà “bình luận” hay phê phán ngoại trừ liên quan đến quyền lợi của đất nước. Ngay như Úc còn phải “ngậm miệng” trước sự hung hãn của Hoa Lục tại Biển Đông. Trong trường hợp bảo vệ quyền lợi của đất nước, dù hành động cương quyết nhưng vẫn chừng mực, trong khuôn khổ luật pháp quốc tế. Cái “phao” để các nước nhỏ bám vào là Liên Hiệp Quốc và luật pháp quốc tế. Việc Ô. Duterte đe dọa rút ra khỏi Liên Hiệp Quốc là tuyên bố thiếu suy nghĩ.

Thứ năm: Xin nhớ cho, chính sách ngoại giao đa phương là chính sách không chống ai. Nếu Ô. Duterte tiếp tục có những lời tuyên bố chống Mỹ hay phớt lờ quyền lợi của Mỹ tại Biển Đông thì chính sách ngoại giao đó sẽ thất bại. Rất may mới đây ông tuyên bố chấp nhận tuần tra chung với Mỹ tại Biển Đông và đã viếng thăm Việt Nam. Các nước nhỏ cần phải liên kết với nhau để ít ra trong lúc tối lửa tắt đèn” sẽ hỗ trợ và bênh vực lẫn nhau. Thực ra, Phi Luật Tân chẳng thua thiệt gì nếu Phi Luật Tân làm như Việt Nam đã làm là tuyên bố, “Sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Biển Đông là cần thiết nếu nó đem lại hòa bình và ổn định cho khu vực.” Lời tuyên bố này sẽ làm Hoa Kỳ “mát lòng mát dạ” dù sau đó ông Duterte có ghé thăm Bắc Kinh hay Mạc Tư Khoa thì cũng Hoa Kỳ cũng sẽ lờ đi. Theo tôi, chính sách ngoại giao đa phương của Ô. Duterte chỉ thành công và đem lại phúc lợi cho Phi Luật Tân nếu “không chống Mỹ” và chấp nhận sự hiện diện quân sự của Mỹ ở một mức độ nào đó hầu làm đòn bẩy để ông “làm bạn” hay “đu dây” với Bắc Kinh mà không bị lên án là “ngả” theo Trung Quốc. Theo RFI ngày 21/9/2016, Ô. Duterte nói rằng “Manila cần có quân đội Mỹ hiện diện tại Biển Đông.” Đây là lời tuyên bố cần thiết cho sinh mệnh của Phi Luật Tân. Nhân chuyến công du Việt Nam của Ô. Duterte, Newsweek ngày 29/9/2016 đưa nhận định, “Việc Phi Luật Tân tiếp tục công kích Hoa Kỳ khiến Việt Nam lo ngại, Ô. Duterte có thể tham khảo với các nhà lãnh đạo Việt Nam xem cách họ điều hành mối liên hệ với Hoa Kỳ,Trung Quốc và Nhật Bản trong bối cảnh vô cùng phức tạp ngày hôm nay.” (Duterte might consult Vietnam's leaders about how they manage relations with China, the United States, and Japan in what was now "a very complicated environment.) Cùng ngày, AFP loan tin, “Bộ Trưởng Quốc Phòng Carter nói rằng, “Liên minh quân sự Mỹ-Phi vững như bàn thạch cho dù tổng thống nước này nói rằng sẽ chấm dứt những cuộc tập trận chung với Hoa Kỳ.” Điều này cho thấy Mỹ quyết tâm ở lại Phi Luật Tân cho dù lập trường của Ô. Duterte thế nào đi nữa.

Trong tương quan lực lượng của thế giới ngày hôm nay, không một quốc gia nào, kể cả Nga hay Trung Quốc có thể phớt lờ cảnh báo cũng như quyền lợi của Mỹ. Theo tin tức ngày 27/9/2016, tàu duyên phòng Trung Quốc đã xua đuổi tàu đánh cá Phi Luật Tân tại Bãi Cạn Scarborough cho dù Tổng Thống Duterte kêu gọi Hoa Lục cho phép Phi được đánh cá tại Vùng Đặc Quyền Kinh Tế của chính mình. Liệu Phi Luật Tân có thể “làm bạn” với Hoa Lục được không? Do đó, dù độc lập dân tộc là tối thượng, dù quá khứ Mỹ đô hộ Phi Luật Tân (1898-1946) là tủi nhục, nhưng Ô. Duterte phải hết sức thận trọng để tránh một thảm họa cho chính ông và cho đất nước ông.

Đào Văn Bình
(California ngày 30/9/2016)

Khai Dân TríĐào Văn Bình

2016/08/15

Nhật Ký Biển Đông: Trái Mìn Nổ Chậm?

Nhật Ký Biển Đông: Trái Mìn Nổ Chậm?

Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng Tám ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
- Good Morning America ngày 1/8/2016: “Theo yêu cầu của Chính Phủ Hòa Hợp Quốc Gia (Government of National Accord), Hoa Kỳ đã tiến hành các cuộc không kích chống Nhà Nước Hồi Giáo ISIS tại Sirte, Libya.”

Sau khi Hoa Kỳ đem HKMH vào Địa Trung Hải, thiết lập Vùng Cấm Bay, tiêu diệt Ô. Qaddafi năm 2011, từ một đất nước tuy độc tài nhưng không khủng bố, không Nhà Nước Hồi Giáo nay chia đôi, khủng bố quốc tế và ISIS bắt rễ, khiến Hoa Kỳ phải gửi biệt kích và máy bay không người lái tới để chống lại cái mà quốc tế nói rằng do chính Hoa Kỳ tạo ra mà Ô. Obama nói rằng đó là một sai lầm tệ hại trong suốt nhiệm kỳ tám năm của ông.

- AP ngày 3/8/2016: “Đệ Nhất Phu Nhân của Nicaragua - Rosario Murillo đã được chồng là Daniel Ortega cử làm ứng cử viên phó tổng thống trong cuộc tranh cử nhiệm kỳ thứ ba của ông vào ngày 6/11/2016.”

Trên đời có nhiều chuyện lạ xoay quanh việc ham mê và thâu tóm quyền lực. Trong một loạt các nhà độc tài chúng ta thấy Ô. Ferdinand Marcos cho vợ làm Thị Trưởng Manila sau bị lật đổ, sống lưu vong rồi chết tại Hawaii. Nhà độc tài Juan Peron của Argentina để bà vợ thứ ba làm phó tổng thống và trở thành tổng thống khi ông qua đời vào năm 1974. Tống Mỹ Linh và cả gia đình nắm hết quyền lực của Trung Hoa Dân Quốc dưới thời Tưởng Giới Thạch sau thua chạy qua Đài Loan rồi bà chết tại Cựu Kim Sơn năm 2003.  Bill Clinton làm tổng thống 8 năm, thấy chức vụ tổng thống “thơm” quá cho nên chuẩn bị cho Bà Hillary làm tổng thống cho vui và xem cái thú làm tổng thống sướng thế nào. Chứ nếu chức vụ tổng thống mà khổ, phải bỏ tiền của ra để “hy sanh” chắc chẳng ai ham. “Ai bảo tổng thống là khổ? Không, tổng thống sướng lắm chứ.” Quyền lực là cái gì thật quyến rũ. Đã nắm rồi thì mê đắm, sửa hiến pháp để “hy sanh” thêm dăm ba nhiệm kỳ nữa và chỉ buông ra khi bị cất chức, lật đổ hoặc chết. Hễ còn sống thì truyền con con cái, anh chị em và nhất là vợ… cho chắc ăn. Ở Mỹ chúng ta thấy có Kennedy Dynasty, Bush Dynasty rồi sẽ tới Clinton Dynasty…cô Chelsea chuẩn bị ra ứng cử thượng nghị sĩ nếu mẹ đắc cử là vừa. Ô. Clinton nói rằng con gái ông còn giỏi hơn vợ ông nữa. Không biết tương lai Ô. Ortega đi về đâu? Hay Nicaragua cũng nên có một nữ tổng thống cho kịp trào lưu thế giới từ từ chuyển quyền lực vào tay các bà?

- Los Angeles Times ngày 9/8/2016: Xuất hiện trên truyền hình tại miền nam của Thành Phố Davao, tổng thống vừa tuyên thệ Duterte đã đưa ra danh tánh 150 viên chức chính phủ Phi Luật Tân đã can dự vào việc chuyển vận ma túy trong đó có dân biểu quốc hội, cảnh sát lẫn năm ông tướng đương nhiệm lẫn hồi hưu và ít nhất bảy thẩm phán và cho họ thời hạn 24 tiếng phải trình diện và vài chục ông đã đã tự nạp mình tại sở cảnh sát.”

Thật chưa có một ông tổng thống nào có hành động kỳ lạ và “bạo” như vậy. Nhưng biết đâu “Thuốc đắng dã tật? “ Trước thảm trạng đất nước muốn tiêu ma vì xì-ke ma túy mà sử dụng biện pháp “rùa hành chánh”,  ba tòa quan lớn bàn cãi, kháng cáo, các luật sư nhân quyền khiếu nại mọi thứ để xin tha bổng thì “từ chết tới bị thương”. Hãy thử nhìn vào đất nước Mễ Tây Cơ mà xem. Ô. Duterte có thể là người nhiệt tình yêu nước. Vào ngày 10/8/2016, Washington Post đưa tin Tổng Thống Duterte đã hạ nhục đại sứ của Hoa Kỳ khi ông nói, “Như quý vị đã biết, tôi đang chống lại đại sứ của John Kerry- một gã ái nam ái nữ, con của một con điếm. Y đái vào mặt tôi. Nhưng Ô. Duterte nói bằng tiếng Tagalog cho nên chữ “con của con điếm” có thể chỉ có nghĩa là “chó đẻ” trong tiếng Anh. (As you know, I’m fighting with [U.S. Secretary of State John Kerry’s] ambassador. His gay ambassador, the son of a whore. He pissed me off,” Duterte said. (He was speaking in Tagalog, the main language of the Philippines, and the word for "son of a whore" isn't quite as pointed as it seems in English. It might be compared to calling someone an S.O.B.) Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã triệu tập Tham Vụ Ngoại Giao của Tòa Đại Sứ Phi Luật Tân tại Hoa Thịnh Đốn để yêu cầu giải thích về lời tuyên bố này. “

Đây là một vụ án nghiêm trọng có thể do thành phần cực đoan người Mỹ tiến hành và cũng có thể là sự thanh toán trong nội bộ Hồi Giáo. Nước Mỹ phải mau chóng tìm ra thủ phạm nếu không, thành phần Hồi Giáo quá khích sẽ lợi dụng để kích động phong trào chống Mỹ. Trong khi đó bạo động bùng phát tại Mayhem, Milwaukee. Khoảng 800 dân Da Đen đã tràn ra đường, phóng hỏa một khu phố, đập phá xe cảnh sát, trạm xe buýt và hôi của sau khi cảnh sát mặc thường phục, đuổi theo và bắn chết một thanh niên Da Đen 23 tuổi mà họ nói có cầm vũ khi. Cộng với tin đáng buồn này, hai cảnh sát Mỹ lại bị bắn chết tại Tiểu Bang Georgia.
Như tôi đã nói trước đây, kể từ khi Ô. Duterte nhậm chức, Mỹ sẽ gặp khó khăn về ngoại giao với Phi Luật Tân. Đây có thể chỉ là “nút xì” của ẩn ức kéo dài kể từ cuộc chiến tranh Phi Luật Tân-Hoa Kỳ 1899-1902 sau đó Phi trở thành thuộc địa của Hoa Kỳ. Vị đại sứ Hoa Kỳ tại Phi Luật Tân sắp tới phải hết sức cẩn thận, khéo léo đừng để chạm tự ái “ông tổng thống Trương Phi” này giữa lúc Hoa Lục đang bành trướng quân sự và ảnh hưởng chính trị tại Á Châu. Ông/Bà đại sứ mới hãy trông gương Ô. Đại Sứ Hoa Kỳ Ted Osius tại Việt Nam. Mình là siêu cường mà khiêm cung thỉ người ta mới nể sợ. Hách xì xằng gặp “ông Trương Phi” phang cho thì  xấu hổ, có khi mất chức và hỏng việc.

- Reuters ngày 9/8/2016: “Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vừa chấp thuận việc có thể bán (potential sale) cho Ả Rập Sê-út 130 xe thiết giáp Abrams, 20 thiết vận xa chuyên dùng để sửa chữa xe tăng hư hại và những thiết bị khác trị giá 1.15 tỉ Mỹ Kim. Việc chấp thuận bán vũ khí dùng cho bộ binh xuất hiện giữa lúc Ả Rập Sê-út đang cầm đầu một liên minh quân sự để hỗ trợ cho lực lượng của tổng thống lưu vong Hadi đang muốn trục xuất phiến quân Shiite-Houthis do Ba Tư hỗ trợ đang chiếm cứ Thủ Đô Sanna.” Một số nhà bình luận cho rằng việc mua thêm vũ khí phơi bày tổn thất của Ả Rập Sê-út trong chiến dịch tiêu diệt phe phiến quân Houthis. 

- USA Today ngày 9/8/2016: “Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan và Tổng Thống Nga Putin trong cuộc gặp gỡ hôm 9/8/2016  đã thỏa thuận phục hồi kinh tế bị thiệt hại sau khi Thổ bắn rơi một máy bay Nga vào Tháng 11. Hai người bắt tay nhau và trao đổi một vài lời vui đùa sau cuộc họp tại Lâu Đài Konstantin ở St. Petersburg, Ông Erdogan đã cám ơn Ô. Putin đã sớm gọi điện thoại ngay sau âm mưu đảo chính vào ngày 15/7/2016. Nhà lãnh đạo Nga ca ngợi người đồng cấp đã cam kết nối lại bang giao và nói rằng chuyến thăm viếng có nghĩa là tất cả hai bên đều muốn tái tục thương thảo.” Chưa thấy phản ứng của Hoa Kỳ về chuyển động ngoại giao này.

- AP ngày 13/8/2016: “11 cuộc nổ bom liên tiếp tại những khu du lịch Thái Lan khiến 4 người chết mấy chục người bị thương trong đó có 11 du khách ngoại quốc khiến Thủ Tướng Prayut Chan-ocha hối hả tìm xem động lực của những cuộc khủng bố này là gi? Chưa biết tổ chức nào đứng đằng sau những cuộc tấn công, nhưng bất ổn chính trị có thể là nguyên do chính. Sau cuộc đảo chính năm 2014, tập đoàn quân phiệt đang phải đối đầu với sự chống đối chính trị của phe Áo Đỏ và cuộc nổi dậy dai dẳng của nhóm chiến binh Hồi Giáo ở miền nam từ năm 2004 khiến 5000 người chết.” Tin tức mới nhất cho biết cảnh sát Thái Lan đã bắt giữ một số nhân vật chính trị nói là có dính líu tới những vụ đánh bom này. Nhưng Đảng Pheu Thái (Áo Đỏ) đã bác bỏ mọi liên quan đến hoạt động khủng bố. Phải chăng Thái Lan lại theo chân Thổ Nhĩ Kỳ “mượn gió bẻ măng” lợi dụng  vụ đánh bom khủng bố để tiêu diệt hàng ngũ đối lập? Nếu vậy “nhóm khủng bố” sẽ mừng hết lớn vì được an toàn tiếp tục đánh bom mà không bị điều tra, bắt giữ, truy tố…và đất nước Thái Lan rồi sẽ thối nát thêm. Đây là căn bệnh trầm kha của các nước độc tài chậm tiến Á-Phi và Châu Mỹ La Tinh và ngày nay thêm Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập nữa.

- Reuters ngày 13/8/2016: “Một giáo sĩ Hồi Giáo bị bắn chết cùng với một tín đồ trong lúc đi bộ về nhà sau buổi lễ cầu nguyện tại một thánh đường tại Queens thuộc Thành Phố New York.”

Đây là một vụ án nghiêm trọng có thể do thành phần cực đoan người Mỹ tiến hành và cũng có thể là sự thanh toán trong nội bộ Hồi Giáo. Nước Mỹ phải mau chóng tìm ra thủ phạm nếu không, thành phần Hồi Giáo quá khích sẽ lợi dụng để kích động phong trào chống Mỹ. Trong khi đó bạo động bùng phát tại Mayhem, Milwaukee. Khoảng 800 dân Da Đen đã tràn ra đường, phóng hỏa một khu phố, đập phá xe cảnh sát, trạm xe buýt và hôi của sau khi cảnh sát mặc thường phục, đuổi theo và bắn chết một thanh niên Da Đen 23 tuổi mà họ nói có cầm vũ khi. Cộng với tin đáng buồn này, hai cảnh sát Mỹ lại bị bắn chết tại Tiểu Bang Georgia.

Tình hình Syria:
- AP ngày 1/8/2016; “Một phi cơ trực thăng chuyển quân của Nga bị bắn rơi trên lãnh thổ của phe  phiến quân tại bắc Syria, cả 5 phi hành đoàn và sĩ quan trên tàu đề tử nạn.”

- AFP ngày 2/8/2016: “Trong lúc cuộc giao tranh giữa các phe gia tăng dữ dội, Ngoại Trưởng John Kerry thúc giục Nga và chính quyền Syria tự chế để sự chuyển tiếp chính trị có thể bắt đầu. Ông cũng nói rằng về phần Hoa Kỳ, trách nhiệm là làm sao để phe phiến quân cũng tự chế.”

Theo tôi nghĩ, đây là những tuyên bố cường điệu để che dấu thất bại và bẽ bàng của một chính sách bành trướng thiếu suy tính. Lãnh đạo đất nước mà che dấu thất bại hoặc không dám nhận thất bại để sửa chữa sẽ là một thảm họa. Các minh quân đều biết nghe lời nói phải trong đó có việc nhận định đúng-sai. Hôn quân ám chúa - ai nói mình sai là chém đầu liền cho nên hôn quân ám chúa đều chết thảm và có khi cả gia đình, tộc họ cũng chết theo. Ngày xưa để trị quốc, các minh quân đều có Quan Ngự Sử can gián. Một đất nước không có lời nói “phải” cất lên thì đất nước đó sớm muộn cũng tiêu vong. Tuy nhiên cũng cần phân biệt giữa lời nói “phải” và phá hoại. Phá hoại là dù làm đúng vẫn chống đối, bôi lọ hay bẻ quẹo, xuyên tạc. Còn lời nói “phải” là lời nói cẩn trọng của các bậc sĩ phu, trung thần nghĩa sĩ, đặt quyền lợi tối thượng của đất nước, của nhân dân lên trên mà nói. Có thể Trung Quốc sẽ xụp đổ vì không còn hàng ngũ trí thức. Khi trí thức hoặc sĩ phu bị tiêu diệt thì đất nước giống như “Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm.” Vì mù cho nên thay vì đâm kẻ thù lại đâm vào chính mình luôn.
Trong Chiến Tranh Việt Nam, John Kerry là trung úy thuyền trưởng một giang tốc đỉnh hoạt động ở Cà Mau, nhưng chắc chắn ông không phải là một nhà quân sự. Tôi không hiểu trong lúc hai bên giao tranh dữ dội để tranh giành nửa phần còn lại của Aleppo để phân thắng bại mà lại buộc các bên phải “tự chế” là như thế nào? Tự chế là không tiến thêm nữa? Không bắn trả khi bị tấn công? Hay bắn trả vừa vừa thôi? Và thế nào là vừa vừa? Và ai giám sát, làm chứng cho sự “tự chế” này? Nếu đơn vị của tôi bị tấn công, là cấp chỉ huy, tôi phải tận dụng tối đa hỏa lực để tiêu diệt đối phương. Đó là quy luật sống còn trên chiến trường và không thể có sự ‘tự chế”. Chính ra Ô. John Kerry nên đề nghị một cuộc ngưng bắn tạm thời, dù vài tiếng đồng hồ cũng được, thì may ra mới khả thi. Đề nghị của Ô. John Kerry phản ảnh sự lúng túng của Hoa Kỳ trong việc giải quyết cuộc chiến Syria. Vào ngày 4/8/2016, trong cuộc họp báo tại Ngũ Giác Đài, Tổng Thống Obama nói rằng những lựa chọn (một giải pháp) cho Syria rất hạn chế. Điều này cho thấy Hoa Kỳ không có biện pháp  mạnh để lật đổ Ô. Assad và có thể sẽ để phe nổi dậy trôi theo số phận. Tin tức mới nhất cho biết phe phiến quân đang tung ra những trận đánh quyết tử để bảo vệ phần đất phía đông của Aleppo. Theo AFP, hơn 500 binh sĩ chính phủ và phiến quân đã chết trong các cuộc giao tranh này. Dĩ nhiên là hai bên chẳng “tự chế” tí nào cả.

Tình hình Biển Đông:
- AP ngày 1/8/2016: “Trung Quốc tái khẳng định cam kết bảo vệ lãnh thổ giữa lúc căng thẳng mới về biên giới và tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông. Trong một buổi tiếp tân, Bộ Trưởng Quốc Phòng Thường Vạn Toàn nói rằng sự toàn vẹn lãnh thổ, an ninh quốc gia và quyền lợi phát triển cần phải được bảo vệ.” Trong khi đó theo Business Insider,”Tờ Hoàn Cầu Thời Báo đã đi bài xã luận đòi tấn công Úc Đại Lợi vì đã ủng hộ phán quyết của Tòa Hague và tấn công luôn các tàu của Úc tham gia chiến dịch Tự Do Hàng Hải ở trong vùng.” Còn theo Reuters, một giới chức Trung Quốc dấu tên cho biết,”Ông Tập Cận Bình nói rằng quân đội hãy sẵn sàng, chúng ta phải tiến vào và cho chúng nó “lỗ mũi ăn trầu” (bloody nose) giống như Đặng Tiểu Bình làm năm 1979, ý nói cuộc chiến trừng phạt Hà Nội vì đã tiêu diệt Khờ Me Đỏ - đồng minh của Trung Quốc.”

Theo tôi nghĩ, đây là những tuyên bố cường điệu để che dấu thất bại và bẽ bàng của một chính sách bành trướng thiếu suy tính. Lãnh đạo đất nước mà che dấu thất bại hoặc không dám nhận thất bại để sửa chữa sẽ là một thảm họa. Các minh quân đều biết nghe lời nói phải trong đó có việc nhận định đúng-sai. Hôn quân ám chúa - ai nói mình sai là chém đầu liền cho nên hôn quân ám chúa đều chết thảm và có khi cả gia đình, tộc họ cũng chết theo. Ngày xưa để trị quốc, các minh quân đều có Quan Ngự Sử can gián. Một đất nước không có lời nói “phải” cất lên thì đất nước đó sớm muộn cũng tiêu vong. Tuy nhiên cũng cần phân biệt giữa lời nói “phải” và phá hoại. Phá hoại là dù làm đúng vẫn chống đối, bôi lọ hay bẻ quẹo, xuyên tạc. Còn lời nói “phải” là lời nói cẩn trọng của các bậc sĩ phu, trung thần nghĩa sĩ, đặt quyền lợi tối thượng của đất nước, của nhân dân lên trên mà nói. Có thể Trung Quốc sẽ xụp đổ vì không còn hàng ngũ trí thức. Khi trí thức hoặc sĩ phu bị tiêu diệt thì đất nước giống như “Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm.” Vì mù cho nên thay vì đâm kẻ thù lại đâm vào chính mình luôn.

- Reuters ngày 6/8/2016: “Viên Thượng Tá Không Quân Trung Quốc Shen Jinke cho biết Hoa Lục đã cho oanh tạc cơ H-6 và chiến đấu cơ Su-30 bay tuần thám trên không phận chung quanhTrường Sa và Bãi Cạn Scarbotrough. Chiến dịch này bao gồm cả máy bay tuần thám và máy bay tiếp nhiên liệu trên không.” Trong khi đó theo International Business Times (Luân Đôn), Nhật Bản đã lên tiếng phản đối sau khi phát hiện sáu tàu duyên phòng và 230 tàu đánh cá Trung Quốc tiến vào gần khu vực tranh chấp tại Biển Hoa Đông.

- Sputnix News ngày 7/8/2016: “ HKMH đầu tiên của Trung Quốc là tàu Liêu Ninh mua lại xác tàu cũ của Ukraine vào năm 1998, đóng từ thời Liên Xô. Ngày 31/12/2015, Bộ Quốc Phòng Trung Quốc cho biết nước này đang đóng tàu sân bay thứ hai có độ choán nước/trọng tải 50.000 tấn tại Cảng Đại Liên, bắc Trung Quốc, với kỹ thuật hoàn toàn trong nước. Sputnik News tiết lộ rằng trong khi đang đóng HKMH  thứ hai, PLA đã lên kế hoạch đóng tiếp một tàu thứ ba.” Điều này cho thấy Hoa Lục không phải “đồ dổm”, “hàng mã” như chúng ta suy nghĩ. Trung Quốc hiện nay đang có khả năng cạnh tranh với Hoa Kỳ để làm chủ Thái Bình Dương. Hoa Kỳ chỉ muốn hòa dịu chứ không muốn căng thẳng với Hoa Lục. AP ngày 9/8/2016 đưa tin, “Việc Khu Trục Hạm Benfold trang bị hỏa tiễn đạn đạo viếng thăm Cảng Thanh Đảo của Trung Quốc tuần này là chuyển động mới nhất trong nỗ lực dài nhằm xây dựng lòng tin giữa hai lực lượng quân sự, giữa những căng thẳng và cạnh tranh khống chế Á Châu.” 

- Reuters (Hương Cảng) ngày 9/8/2016:  “Việt Nam đã bí mật phòng thủ nhiều đảo của mình tại Biển Đông bằng các giàn phóng hỏa tiễn di động mới có khả năng tấn công phi đạo và căn cứ quân sự của Trung Quốc dọc theo hải lộ chiến lược. Các giới chức quân sự và ngoại giao nói với Reuters rằng tin tức tình báo cho biết Hà Nội đã chuyên chở những giàn phóng từ đất liền để bố trí trên 5 căn cứ ở Quần Đảo Trường Sa trong những tháng vừa qua, một chuyển động chắc chắn làm gia tăng căng thẳng với Bắc Kinh. Các giàn hỏa tiễn tối tân mua của Do Thái (*) này đã được ngụy trang để che mắt máy bay thám sát trên không, chưa được lắp đạn nhưng có thể triển khai trong vòng hai-ba ngày. Vào Tháng Sáu, Tướng Nguyễn Chí Vịnh- thứ trưởng quốc phòng nói với Reuters ở Hương Cảng rằng không có việc triển khai các giàn hỏa tiễn như vậy tại Trường Sa nhưng trong quyền tự vệ chính đáng, chúng tôi có quyền di chuyển bất cứ loại vũ khí nào, khắp nơi trong lãnh thổ của chúng tôi. (It is within our legitimate right to self-defense to move any of our weapons to any area at any time within our sovereign territory.) 

Những diễn biến đang xảy ra ở Biển Đông bây giờ, chúng ta thấy cách đây ba năm hoàn toàn không có, như:

- Hải Quân Trung Quốc tập trận liên miên. Oanh tạc cơ và phi cơ chiến đấu của Hoa Lục thường xuyên tuần thám Biển Đông.
- HKMH Mỹ hoạt động ở vùng này. Theo National Interest ngày 13/8/2016, Hoa Kỳ cho chuyển các máy bay ném bom tối tân nhất như B-1, B-2 và B-52 tới Đảo Guam- một cuộc biểu dương sức mạnh quân sự thật bất thường ở khu vực Thái Bình Dương.
- Việt Nam gấp rút tăng cường sức mạnh hải quân và đưa hỏa tiễn tối tân ra Trường Sa.

Với những chuyển động quân sự mỗi lúc mỗi gia tăng đó, phải chăng Biển Đông đang là trái mìn nổ chậm? Quả bóng đang ở về phía Trung Quốc vì chắc chắn Hoa Kỳ, Việt Nam và Phi Luật Tân không mong muốn một cuộc chiến với Hoa Lục. Nhưng theo tôi,  nếu Hoa Lục bước thêm một bước nữa, chắc chắn có đụng độ quân sự tại Biển Đông.

Đào Văn Bình
(California ngày 15/8/2016)

(*) Hỏa tiễn EXTRA do Do Thái chế tạo có tầm bắn 150 km với các đầu đạn 150kg mang theo chất nổ hoặc bom  có thể tấn công nhiều mục tiêu trên biển và trên đất liền.

Khai Dân TríĐào Văn Bình

2016/07/31

Nhật Ký Biển Đông: Biển Đông Rối Như Tơ Vò

Nhật Ký Biển Đông: Biển Đông Rối Như Tơ Vò

Đại hội đề cử ứng cử viên của hai đảng vừa hoàn tất, cuộc bầu cử tiến vào giai đoạn mới với những cuộc đối đầu trực tiếp giữa Ô. Trump và Bà Clinton. Giữa những vấn đề nóng bỏng của đất nước như di dân, kinh tế trì trệ, nợ công chồng chất, lo sợ khủng bố... Đảng Dân Chủ đang phải đối đầu với vụ tai tiếng - bà chủ tịch Ủy Ban Trung Ương Đảng - thay vì đứng trung lập và công bằng giữa các ứng cử viên của đảng - đã thiên vị Bà Clinton và triệt hạ Ô. Sanders trong suốt thời gian tranh cử sơ bộ khiến bà phải từ chức. Trong khi đó, nước Mỹ bỗng nổ ra cuộc khủng hoảng màu da tưởng chừng như đã được hàn gắn khi nước Mỹ có một tổng thống Da Đen.

Sau vụ một cựu chiến binh Da Đen đã từng phục vụ tại A Phú Hãn dùng súng bắn tỉa giết chết năm cảnh sát Da Trắng tại Dallas, Texas; Tình hình căng thẳng tới mức khiến Tổng Thống Obama đã phải dùng hình thức đối thoại theo kiểu “Town Hall Meeting” giữa cảnh sát và người Da Đen để hàn gắn vết thương… thì vào ngày 17/7/2016, một cựu chiến binh thủy quân lục chiến lại bắn chết ba cảnh sát, làm bị thương ba người ở Baton Rouge, Louisiana. Câu hỏi đặt ra ở đây là:

- Người Da Đen có nhiều hành vi bạo động, nguy hiểm khiến cảnh sát phải mạnh tay?
- Cảnh sát Da Trắng thô bạo, kỳ thị, giết người bừa bãi khiến gây phẫn nộ trong cộng đồng người Da Đen?

Tình hình mỗi lúc mỗi nguy kịch.Tổng Thống Obama phải cương quyết. Hai Đảng Cộng Hòa và Dân Chủ bây giờ là Bà Clinton và Ô. Trump không được khai thác những biến cố bi thảm để kiếm phiếu - Bà Clinton bênh vực người Da Đen để kiếm phiếu của người Da Đen. Ông Trump bênh vực cảnh sát để kiếm phiếu của cảnh sát. Hai bên phải đặt quyền lợi tối thượng của đất nước lên trên đó là: Hòa Giải và Đoàn Kết giữa người Da Đen và Da Trắng. Phải cương quyết duy trì luật pháp nhưng điều tra và truy tố ngay tất cả những cảnh sát giết người vô cớ hoặc lạm quyền. Nếu không, nước Mỹ sẽ phải đối đầu với thảm họa nội chiến giữa lúc nguy cơ khủng bố mỗi lúc mỗi gia tăng. Đây là lúc Ô. Obama thi hành trách nhiệm của mình với đầy đủ quyền hạn của tổng thống Mỹ để cứu vãn nước Mỹ - mà lúc ông vừa ra tranh cử năm 2008, Đảng Dân Chủ và báo chí ủng hộ Đảng Dân Chủ đã ví ông là Abraham Lincoln tái sinh. Cuộc thăm dò của ABC News/Washington Post ngày 17/7/2016 cho biết, ”83% dân chúng Mỹ nói rằng vị tổng thống sắp tới của Hoa Kỳ phải đặc biệt tập trung vào việc cải thiện mối quan hệ về chủng tộc.” (A vast 83 percent of Americans say the next president should place an “especially major” focus on trying to improve race relations.)

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Bảy ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:

Tình hình thế giới
- Tin Tổng Hợp ngày 18/7/2016: Sau cuộc đảo chính bất thành, khoảng 8000 nhân viên cảnh sát, 6000 binh sĩ Thổ bị bắt, một số đào tẩu qua Hy Lạp xin tỵ nạn, 21000 giáo chức bị cho nghỉ việc, khoảng 1600 khoa trưởng các đại học công, tư cũng bị ép phải từ chức. Tổng Thống Erdogan đổ lỗi cho Hoa Kỳ đứng đằng sau cuộc đảo chính cho dù không có bằng chứng cụ thể nào. Ngoại Trưởng John Kerry sau cuộc họp với các lãnh đạo Âu Châu đã cùng NATO, Âu Châu cảnh báo Thổ Nhĩ Kỳ hiện đang đi “quá xa” trong việc vãn  hồi trật tự, lợi dụng đảo chính để đàn áp dân chủ. Và hành động bắt giữ hàng ngàn binh sĩ, quan tòa và cảnh sát sẽ có hậu quả với NATO. Ông John Kerry không nói rõ hậu quả như thế nào nhưng có thể là “trục xuất” Thổ ra khỏi NATO. Thông thường, nếu đảo chính thành công, để chinh phục nhân tâm, lãnh đạo mới thường chỉ loại bỏ hoặc giết hoặc truy tố một số đứng đầu hay trung thành với chế độ cũ, kỳ dư thì tha vì họ chỉ là cấp dưới phải thi hành mệnh lệnh của cấp trên. Nhưng nếu đảo chính thất bại thì sẽ là một cuộc thanh trừng đẫm máu vì nghi ngờ…riêng Thổ lại lợi dụng để đàn áp phe đối lập hầu thiết lập một chế độ độc tài, một “bàn tay sắt” và gán cho những người tham gia đảo chính là “khủng bố”. Hiện nay cuộc thanh trừng đã lên tới mức báo động. Tin mới nhất cho biết Ô. John Kerry đe dọa trục xuất Thổ ra khỏi NATO. Các cụ Việt Nam nói không sai, “Càng cay nghiệt lắm càng oan trái nhiều.” Vào ngày 19/7/2016, một nhật báo lớn của Thổ Nhĩ Kỳ đi một cột  nói rằng Hoa Kỳ lên kế hoạch đảo chính tuần vừa qua là để giết Tổng Thống Erdogan? (A column in a major Turkish daily claims the United States planned last week's failed coup and tried to kill Turkish President Recep Tayyip Erdogan.)

Theo tôi nghĩ, dù CIA có nhiều thủ đoạn can thiệp, lật đổ kinh hoàng mà ngày xưa Miền Nam gọi là “bàn tay lông lá” nhưng giữa lúc tình hình Trung Đông rối beng, Ô. Obama không thể có kế hoạch giết Ô. Erdogan - nhất là vào lúc cả nước đang diễn ra cuộc tranh cử tổng thống và bốn tháng cuối của nhiệm kỳ. Có thể Ô. Erdogan điên rồi chăng? Ô. John Kerry đòi Thổ trưng bằng chứng ngoài việc gán cho một giáo sĩ lưu vong hiện đang sống tại Philadelphia cầm đầu cuộc đảo chính. Theo Newsmax ngày 25/7/2016, Thổ Nhĩ Kỳ bắt giam 42 ký giả khiến Liên Hiệp Âu Châu phải lên tiếng báo động về Ô. Erdogan và cho rằng trong đoản kỳ cũng như trong trường kỳ Thổ khó lòng trở thành hội viên của tổ chức này. Tổng số người bị thanh trừng đã lên tới con số 60,000 người.

Thật lạ lùng! Nhật Bản là quốc gia văn minh vào bậc nhất thế giới với một dân tộc đầy tự trọng và tinh thần kỷ luật, sao có thể xảy ra một vụ thảm sát kinh hoàng như vậy? Phải chăng thế giới đang đi vào một kỷ nguyên đầy chia rẽ, hận thù, bạo động, cộng thêm với đời sống mỗi lúc mỗi khó khăn, căng thẳng cho nên con người dễ “nổi điên”. Có khi càng văn minh, tiến bộ lại càng điên khùng và mất nhân tính trong khi đó bộ tộc hoang sơ lại ngây thơ, chân chất. Mà khi đã nổi điên rồi thì bạo động và giết người là phương thức để thoát khỏi cơn khủng hoàng tinh thần đó. Cho nên có thể nói, dù chúng ta có sống ở Cung Trời mà Tâm chúng ta còn Động thì vẫn có thảm sát như thường. Nếu muốn Cung Trời bình yên thì ngay bây giờ chúng ta phải tu sửa thế nào để Tâm mình không còn Vọng Niệm, tức tâm hồn nhẹ nhàng của một vị Thiền Sư, tâm hồn trong trắng của một bé thơ. Cung Trời ví như một tấm vài nệm trắng tinh. Nếu chân ta lấm bùm mà bước lên… thì tấm vải nệm đó cũng trở thành lấm lem. Bây giờ tâm địa còn hung dữ mà cầu nguyện lên Cung Trời thì thật tội nghiệp cho Cung Trời, sẽ phá nát Cung Trời.
- Business Insider ngày 18/7/2016: “Theo thông tấn xã Tasnim, Ba Tư vừa nhận đợt giao hàng đầu tiên hệ thống  hỏa tiễn phòng không S-300 từ Nga.” Hỏa tiễn S-300 có khả năng bắn hạ hỏa tiễn và máy bay tàng hình.

- AP ngày 19/7/2016: “Các giới chức Libya nói rằng nhóm chiến binh Hồi Giáo đã bắn hạ một phi cơ trực thăng của Pháp ở phía đông Thành Phố Benghazi, giết chết hai lính biệt kích trên máy bay.”

- International Business Times ngày 22/7/2016: “Nhà cầm quyền Bắc Kinh kêu gọi hòa bình sau khi Ấn Độ triển khai 100 xe tăng T-72 tại Ladakh khu vực biên giới với Trung Quốc và viện dẫn rằng biên giới Ấn-Hoa hiện luôn luôn ổn định và nói thêm Ấn Độ cần tiếp tục giải quyết tranh chấp lãnh thổ qua thương lượng. Thế nhưng Ấn Độ đã đưa xe tăng tới đây để đáp trả sự gia tăng hiện diện quân sự dọc biên giới.”

- AFP ngày 23/7/2016: “Nhà Nước Hồi Giáo (IS) xác nhận đã tiến hành hai vụ nổ xé banh một đám đông thuộc hệ phái Shiite Hazaras đang tụ tập biểu tình tại Thủ Đô Kabul, giết chết ít nhất 80 người và làm bị thương 231 người và là vụ đánh bom giết chết nhiều người nhất tại thủ đô của A Phú Hãn kể từ năm 2001. “

Năm 2001, để trả thù vụ tấn công khủng bố vào World Trade Center, Hoa Kỳ cùng đồng minh NATO đã tiến hành cuộc tấn công vào A Phú Hãn, lật đổ chính quyền Taliban đã dung chứa khủng bố và không chịu giao nạp Osama bin Laden. Cuộc chiến kéo dài đã 15 năm. Tính tới năm 2014 Hoa Kỳ đã tiêu phí khoảng 2000 tỉ đô-la cho cuộc chiến, 2356 lính Mỹ chết…mà tương lai cuộc chiến còn mờ mịt, không thấy chiến thắng, rút lui thì không được và đất nước A Phú Hãn biến thành một “lò nướng thịt” khổng lồ. Theo VOA tiếng Việt ngày 25/7/2016, “ Liên Hiệp Quốc cho biết đã thu thập tài liệu về hơn 5.000 trường hợp thương vong của thường dân Afghanistan, trong đó 1.600 người thiệt mạng chỉ trong vòng 6 tháng đầu năm nay, tăng 4% so với năm 2015.”

Vào ngày 6/7/2016,  xuất hiện bên cạnh Bộ Trưởng Quốc Phòng và tướng Tham Mưu Trưởng Liên Quân, Tổng Thống Obama tuyên bố Hoa Kỳ sẽ duy trì 8400 binh sĩ tại A Phú Hãn thay vì 5,500 như dự trù vì tình hình A Phú Hãn vẫn rất nguy hiểm. Nhưng quân đội Hoa Kỳ sẽ không can dự vào các cuộc hành quân lớn trên bộ nữa mà tập trung vào vai trò cố vấn, huấn luyện và phương thức giải quyết cuộc xung đột tại A Phú Hãn phải thông qua chính trị -tức đàm phán với Taliban. Không biết cuộc mật đàm Mỹ-Taliban đi tới đâu để Mỹ có thể rút lui êm thắm khỏi bãi lầy này. Theo AP ngày 30/7/2016, Taliban đã đánh chiếm được một quận quan trọng thuộc phía nam của Helman là nơi trồng thuốc phiện sau một cuộc giao tranh dữ dội giết chết 17 cảnh sát và làm bị thương 10 người khác.”

- Miami Herald ngày 25/7/2016: “Vào ngày hôm nay Thứ Hai 25/7/2016, Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte đơn phương tuyên bố ngưng bắn với phe nổi dậy cộng sản và lệnh ngưng bắn có hiệu lực ngay lập tức, đồng thời kêu gọi đối phương cũng làm như vậy để chấm dứt nhiều thập niên xung đột đẫm máu và tái tục các cuộc hòa đàm.” Thế nhưng vào ngày 28/7/2016, Ô. Duterte đe dọa hủy bỏ cuộc ngưng bắn sau khi có tin phe nổi dậy cộng  sản đã giết một phòng vệ dân sự và làm bị thương bốn người khác. Theo Washington Post ngày 30/7/2016, Tổng Thống Duterte đã rút lại lệnh đơn phương ngưng bắn khi phe cộng sản không chịu tuyên bố một lệnh ngưng bắn tương tự.

- AP (Tokyo) ngày 25/7/2016: “19 người chết và tối thiểu 20 người bị thương trong một cuộc tấn công bằng dao tại một cơ sở dành cho người khuyết tật phía tây Tokyo- một vụ giết người tập thể thật hiếm hoi tại Thành Phố Sagamihara, Nhật Bản. Một thanh niên 26 tuổi, cựu nhân viên của cơ sở - nghi can của vụ thảm sát đã tới nạp mình tại sở cảnh sát. “

Thật lạ lùng! Nhật Bản là quốc gia văn minh vào bậc nhất thế giới với một dân tộc đầy tự trọng và tinh thần kỷ luật, sao có thể xảy ra một vụ thảm sát kinh hoàng như vậy? Phải chăng thế giới đang đi vào một kỷ nguyên đầy chia rẽ, hận thù, bạo động, cộng thêm với đời sống mỗi lúc mỗi khó khăn, căng thẳng cho nên con người dễ “nổi điên”. Có khi càng văn minh, tiến bộ lại càng điên khùng và mất nhân tính trong khi đó bộ tộc hoang sơ lại ngây thơ, chân chất. Mà khi đã nổi điên rồi thì bạo động và giết người là phương thức để thoát khỏi cơn khủng hoàng tinh thần đó. Cho nên có thể nói, dù chúng ta có sống ở Cung Trời mà Tâm chúng ta còn Động thì vẫn có thảm sát như thường. Nếu muốn Cung Trời bình yên thì ngay bây giờ chúng ta phải tu sửa thế nào để Tâm mình không còn Vọng Niệm, tức tâm hồn nhẹ nhàng của một vị Thiền Sư, tâm hồn trong trắng của một bé thơ. Cung Trời ví như một tấm vài nệm trắng tinh. Nếu chân ta lấm bùm mà bước lên… thì tấm vải nệm đó cũng trở thành lấm lem. Bây giờ tâm địa còn hung dữ mà cầu nguyện lên Cung Trời thì thật tội nghiệp cho Cung Trời, sẽ phá nát Cung Trời.

- Newsmax ngày 30/7/2016: Trong bài báo nhan đề “Thù hận gia tăng giữa Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo” (Growing Animosity Between Christianity and Islam) tác giả đã nhận định như sau: “Cả Thiên Chúa Giáo lẫn Hồi Giáo đều có nguồn gốc từ Trung Đông (Palestines). Do tình cờ của lịch sử, hầu hết những xung đột ngày hôm nay lại đều tập trung ở vùng này. Trong bối cảnh đó, Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo – hai tôn giáo lớn nhất hoàn cầu đang nhanh chóng tiến tới thù hận lẫn nhau.(Both Christianity and Islam have emanated from the Middle East. It is an accident of history that much of today’s conflicts are centered in that very region. And it’s in this context that Christianity and Islam, two of the world’s great religions, are rapidly approaching open hostility toward each other. )

Đây là một bài báo dám nhìn thẳng vào vấn đề. Chống khủng bố hay kiến tạo dân chủ hay bảo vệ nhân quyền chỉ nói lên phân nửa của sự thật. Sâu thẳm bên trong nó hàm chứa sự thù hận giữa Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo. Thù hận như thế nào bắt nguồn từ đâu, xin để các nhà nghiên cứu và các sử gia lên tiếng. Có một điều quan trọng là các quốc gia Á Châu và Nam Mỹ nếu muốn sống yên thì không nên dính líu vào cuộc chiến tranh tôn giáo này. Những sự kiện mới đây cho thấy, các quốc gia trong khối NATO can dự vào các cuộc chiến tranh Iraq, Syria, A Phú Hãn và Lybia như Pháp, Bỉ, Đức…đều đã “nếm mùi” khủng bố.

- Reuters ngày 30/7/2016: “Nhân vật đứng đầu văn phòng chính trị của Taliban có  trụ sở ở Qatar đã viếng thăm Bắc Kinh từ 18-22/7/2016 và đã có cuộc họp với các giới chức Trung Quốc. Một viên chức cao cấp của phái đoàn nói rằng, “Chúng tôi đã thông báo cho phía Trung Quốc biết về sự chiếm đóng của các lực lượng xâm lăng và những cuộc thảm sát của họ đối với dân A Phú Hãn. Chúng tôi yêu cầu  các giới chức lãnh đạo Trung Quốc giúp chúng tôi đưa vấn đề này ra trước các diễn đàn quốc tế và giúp chúng tôi lấy lại tự do từ những lực lượng chiếm đóng.”

Chưa biết Hoa Lục sẽ đóng vai trò thế nào trong cuộc xung đột tại A Phú Hãn trong khi Tổng Thống Obama nói rằng cuộc xung đột phải được giải quyết qua đường lối ngoại giao.

Tình hình Syria:
- AP ngày 20/7/2016: “Một nhóm phiến quân do Hoa Kỳ đỡ đầu được gọi là “ôn hòa” nói rằng họ sẽ cho mở cuộc điều tra chuyện một em bé 10 tuổi bị chặt đầu được chiếu trên hệ thống liên mạng vì cáo buộc làm gián điệp và cho rằng đây chỉ là hành động cá nhân chứ không phải chính sách của cả nhóm.” Tin mới nhất cho biết Mỹ đã cắt viện trợ cho nhóm này sau khi đoạn băng thu hình chặt đầu em bé khủng khiếp được tung ra.

Tòa Đại Sứ & Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Việt Nam (Đà Nẵng ngày 15/7/2016) :” Chương Trình Hợp Tác Thái Bình Dương  2016 (Pacific Partnership 2016) đã khởi động/mở đầu sáng nay, 15/7/2016 ở Thành Phố Đà Nẵng, Việt Nam, năm thứ ba liên tiếp, với sự tham gia của Tàu Bệnh Viện Hoa Kỳ USNS Mercy (T-AH 19) và tàu Hải Quân Nhật Bản, JSDS Shimokita (LST-4002). Năm nay, Tàu Bệnh Viện Khánh Hòa của Hải Quân Việt Nam cũng cùng tham gia. Đây là lần thứ 7 trong vòng 11 năm sự kiện này đã diễn ra tại các tỉnh, thành phố của Việt Nam.”
- CBS News ngày 26/7/2016: “Vào ngày Thứ Ba 26/7/2016, quân đội của chính phủ Syira đã kêu gọi phiến quân vứt bỏ vũ khí và ra hàng khi họ tiến chiếm được khu vực mới ở tây bắc ven thành phố Aleppo, xiết chặt vòng vây khu vực thị tứ của phe phiến quân nơi 300,000 dân sinh sống. “ Theo AFP ngày 30/7/2016, Bộ Quốc Phòng Nga loan báo mở thêm bốn hành lang nhân đạo (humanitarian corridors) để dân chúng thoát ra khỏi thành phố đang bị bao vây. Tin tức cho biết khoảng 169 người dân đã thoát ra ngoài bằng hành lang này, 69 phiến quân đã hạ vũ khí và 59 người đã được điều trị các vết thương. Tổng Thống Assad cũng ban hành lệnh ân xá cho các phiến quân đầu hàng, giao nạp vũ khí cho chính quyền trong vòng ba tháng.

Nếu phần còn lại của Aleppo thất thủ, số phận của phe nổi dậy coi như đã an bài, chấm dứt cuộc nội chiến kéo dài năm năm và chỉ còn lại cuộc chiến giữa quân chính phủ và Nhà Nước Hồi Giáo. Có thể Mỹ cũng sẽ âm thầm chấp nhận một giải pháp như vậy để hợp tác với Nga hầu tiêu diệt Nhà Nước Hồi Giáo? Lật đổ Ô. Assad hay tiêu diệt ISIS, cái nào quan trọng hơn và cái nào cần làm trước? Chỉ có hai giải pháp thôi mà đôi khi chọn một cũng rất khó. Giống như đánh Xóc Đĩa chỉ có hai cửa Chẵn-Lẻ mà nhiều con bạc cháy túi. Vào ngày 30/7/2016, Huffington Post có bài viết nhan đề, “Syria Không Phải Cuộc Chiến Của Hoa Kỳ” (Syria Is Not America’s War To Fight) đã viết, “Hoa Kỳ cần chấp nhận một chính sách trước hết là không làm hại. Đứng ngoài cuộc chiến. Không tạo thêm thảm kịch. Nhận dân tỵ nạn trốn chạy để tìm mạng sống. Trợ giúp nhân đạo cho những ai có thể giúp được. Đó là kế hoạch mà dân chúng Hoa Kỳ có thể hãnh diện.” (The U.S. should adopt a policy of first do no harm. Stay out of the conflict. Don’t add to the tragedy. Accept refugees fleeing for their lives. Provide humanitarian aid to those within reach. That would be an agenda of which Americans could be proud.)

Tình hình Biển Đông:
- Tòa Đại Sứ & Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Việt Nam (Đà Nẵng ngày 15/7/2016) :” Chương Trình Hợp Tác Thái Bình Dương  2016 (Pacific Partnership 2016) đã khởi động/mở đầu sáng nay, 15/7/2016 ở Thành Phố Đà Nẵng, Việt Nam, năm thứ ba liên tiếp, với sự tham gia của Tàu Bệnh Viện Hoa Kỳ USNS Mercy (T-AH 19) và tàu Hải Quân Nhật Bản, JSDS Shimokita (LST-4002). Năm nay, Tàu Bệnh Viện Khánh Hòa của Hải Quân Việt Nam cũng cùng tham gia. Đây là lần thứ 7 trong vòng 11 năm sự kiện này đã diễn ra tại các tỉnh, thành phố của Việt Nam.”

- AP ngày 16/7/2016: “Sau khi tiếp xúc với Thủ Tướng Lý Khắc Cường trong Thượng Đỉnh Á-Âu tại Mông Cổ, Thủ Tướng Hunsen trong một bản công bố cho biết Trung Quốc sẽ viện trợ 600 triệu Mỹ Kim để hỗ trợ cho cấu trúc bầu cử, giáo dục và y tế của Cambodia. Đổi lại Cambodia sẽ hỗ trợ cho Trung Quốc trên các diễn đàn quốc tế.” Căm Bốt đi với Trung Quốc vừa có tiền, vừa được Trung Quốc che chớ vừa làm đối trọng với Việt Nam. Ai dám nói Ô. Hunsen không khôn ngoan? Vào ngày 18/7/2016,  theo ABC News, “Ô. Labor Tom Malinowski - Phụ Tá Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách nhân quyền đã tới Căm Bốt và có cuộc họp với Ngoại Trưởng Ouch Borith sau hơn một tuần xảy ra cái chết của nhà báo Kem Ley- người kịch liệt chỉ trích chính phủ đương thời. Báo cáo của cảnh sát Căm Bốt cho biết hung thủ thú nhận giết Ô. Kem Ley là do quỵt nợ nhưng người ta tin rằng vụ này có động cơ chính trị.”

- Business Insider ngày 16/7/2016: “Trung Quốc kêu gọi Nhật Bản đừng can dự vào những tranh chấp ở Biển Đông khi tham dự hội nghị thưởng đỉnh khu vực- diễn đàn mà Bắc Kinh ra sức lôi kéo các quốc gia hỗ trợ lập trường của Trung Quốc sau khi có phán quyết của tòa án quốc tế. Sự đối đáp giữa Thủ Tướng Lý Khắc Cường và Thủ Tướng Shinzo Abe gây lo ngại về những căng thẳng tại vùng biển tranh chấp sau khi Tòa Trọng Tài Thường Trực phán quyết chống lại Trung Quốc. Bên lề Thượng Đình Á-Âu của khoảng 50 quốc gia họp tại Ulan Bator, Mông Cổ - Ô. Lý Khắc Cường yêu cầu Ô. Abe hãy ngưng kích động và can dự vào vấn đề Biển Đông.”

- Tạp Chí Forbes ngày 17/7/2016: “Trung Quốc cho phổ biến hình ảnh một oanh tạc cơ có khả năng chở bom nguyên tử bay gần Bãi Cạn Scarborough. Đây là một chuỗi những hành động mới nhất của Hoa Lục báo hiệu khả năng một cuộc chiến với Hoa Kỳ - Hoa Lục trên lãnh thổ Phi Luật Tân.” Và theo AP,Trung Quốc ra lệnh phong tỏa một vùng tại Biển Đông để tiến hành một cuộc tập trận ngay sau khi có phán quyết của tòa Hague.Thế nhưng trưởng phòng hành quân của Hải Quân Hoa Kỳ cho biết HKMH của Mỹ vẫn tiếp tục có mặt tại Biển Đông.

Sự kiện cho thấy Hoa Kỳ chỉ có ảnh hưởng lên một số quốc gia riêng lẻ như Việt Nam, Phi Luật Tân, Tân Gia Ba chứ không thể ảnh hưởng tới tổ chức ASEAN bởi ba lý do: Thứ nhất, mọi quyết định của ASEAN phải đạt đồng thuận 100%, một quốc gia không đồng ý là không thể có bất cứ quyết định gì. Thứ hai, do vừa là láng giềng khổng lồ, vừa có tiền, Hoa Lục đã “mua” được một số quốc gia như Thái Lan, Lào, Căm Bốt cho dù Ô. John Kerry đã nỗ lực vận động kêu gọi ASEAN đoàn kết để chống lại Trung Quốc. Thứ ba, lập trường “xìu xìu ển ển” của Mỹ tại Biển Đông khiến một số quốc gia Đông Nam Á không tin tưởng vào Mỹ. Bằng cớ vào ngày 25/7/2016, Ô. Obama đã gửi cố vấn tối cao về An Ninh Quốc Gia Susan Rice qua Bắc Kinh để gặp Ô. Tập Cận Bình. Trong buổi gặp gỡ, Bà Susan Rice nói, “Sự lệ thuộc lẫn nhau giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc có nghĩa là sự thành công của Trung Quốc cũng là quyền lợi của Hoa Kỳ và rằng hai quốc gia đã chứng tỏ hai bên có thể làm việc với nhau trên một số vấn đề lớn của toàn cầu chẳng hạn như sự biến đổi khí hậu.”
- VOA tiếng Việt ngày 19/7/2016: “Ngoại Trưởng Philippines cho hay chính phủ nước ông đã bác bỏ đề nghị của Trung Quốc để thảo luận về vụ tranh chấp lãnh thổ trong Biển Đông, bởi vì Bắc Kinh sẽ không cho phép phán quyết do Toà Trọng Tài đưa ra hồi tuần trước được coi như là căn bản cho các cuộc đàm phán.”

Đúng vậy, phán quyết của Tòa Hague phải là căn bản pháp lý cho mọi cuộc thương thảo nếu có với Bắc Kinh. Nếu Đường Lưỡi Bò đúng thì cả Biển Đông thuộc về Trung Quốc rồi thì còn bàn cãi gì nữa? Theo tôi nghĩ, tranh chấp Biển Đông chỉ có thể giải quyết dứt khoát một lần, nếu như Hoa Lục và các quốc gia như Việt Nam và Phi Luật Tân cùng nhờ tòa án quốc tế về luật biển phân định lằn ranh. Và điều kiện tiên quyết mà Việt Nam có thể ngồi chung với Trung Quốc để thảo luận là: Trung Quốc phải trả lại Hoàng Sa lẫn Gạc-Ma cho Việt Nam. Thương thảo với Trung Quốc mà không đặt vấn đề Hoàng Sa là chính thức từ bỏ chủ quyền của Việt Nam trên các hòn đảo này. Trước khi bàn tới “ba cái lẻ tẻ” hãy tập trung nỗ lực lấy lại Hoàng Sa trước -vấn đề trọng đại của đất nước. Ngày 26/7/2016, Ô. John Kerry cho biết Hoa Kỳ sẽ hỗ trợ việc tái tục những cuộc thảo luận song phương giữa Hoa Lục và Phi Luật Tân và đã tới Manila. Tại đây ông tuyên bố, “Trung Quốc và Phi Luật Tân cần mở một trang sử mới và tiến hành những cuộc thương thảo về những khu vực tranh chấp ở Biển Đông.”

- AP ngày 20/7/2016: “Phó Tổng Thống Joe Biden nói chuyện với thủ tướng Úc Đại Lợi và một số nhà lãnh đạo khác vào ngày 19/7/2016 để tái khẳng định nỗ lực gia tăng sự hiện diện tại Châu Á Thái Bình Dương  và duy trì địa vị cường quốc Châu Á của Hoa Kỳ.” Sở dĩ ông phó phải đi “thuyết khách” vì sau khi có phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực về Biển Đông, Hoa Kỳ đã khuyên các quốc gia Đông Nam Á không nên có thái độ khiêu khích hoặc làm mạnh quá khiến Úc Châu lo ngại là Hoa Kỳ nhượng bộ hoặc thỏa hiệp với Hoa Lục tại Biển Đông.

- Reuters ngày 21/7/2016: “Năm tàu đánh cá dong buồm tiến tới hòn đảo duy nhất mà Đài Loan hiện đang chiếm giữ ở Biển Đông để bày tỏ thái độ phản đối phán quyết Hague nói rằng Ba Bình chỉ là bãi đá (rock) chứ không phải đảo cho nên quyền hạn đối với khu vực tài nguyên phong phú chung quanh bị giới hạn (trong vòng 12 hải lý). Trang trí bằng cờ Đài Loan, tàu mang theo trứng, mì gói, rời cảng ở miền Nam cho chuyến hải hành kéo dài một tuần lễ tới “Đảo” Ba Bình cách xa 1000 hải lý (1600km).”

Nhận Định:
Vào ngày 25/7/2016 theo tin AFP từ Vạn Tượng, “Các quốc gia Đông Nam Á vào ngày hôm nay đã né tránh trực tiếp chỉ trích Bắc Kinh là quốc gia đã tuyên bố chủ quyền gần như toàn bộ Biển Đông trong một bản tuyên bố nhạt nhẽo (diluted statement) sau những ngày bất đồng ý kiến - đã giúp cho siêu cường Trung Quốc một chiến thắng ngoại giao. Mười thành viên của ASEAN đã né tránh đề cập tới phán quyết của tòa án được Liên Hiệp Quốc hỗ trợ - bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc khiến Bắc Kinh phẫn nộ.”

Sự kiện cho thấy Hoa Kỳ chỉ có ảnh hưởng lên một số quốc gia riêng lẻ như Việt Nam, Phi Luật Tân, Tân Gia Ba chứ không thể ảnh hưởng tới tổ chức ASEAN bởi ba lý do: Thứ nhất, mọi quyết định của ASEAN phải đạt đồng thuận 100%, một quốc gia không đồng ý là không thể có bất cứ quyết định gì. Thứ hai, do vừa là láng giềng khổng lồ, vừa có tiền, Hoa Lục đã “mua” được một số quốc gia như Thái Lan, Lào, Căm Bốt cho dù Ô. John Kerry đã nỗ lực vận động kêu gọi ASEAN đoàn kết để chống lại Trung Quốc. Thứ ba, lập trường “xìu xìu ển ển” của Mỹ tại Biển Đông khiến một số quốc gia Đông Nam Á không tin tưởng vào Mỹ. Bằng cớ vào ngày 25/7/2016, Ô. Obama đã gửi cố vấn tối cao về An Ninh Quốc Gia Susan Rice qua Bắc Kinh để gặp Ô. Tập Cận Bình. Trong buổi gặp gỡ, Bà Susan Rice nói, “Sự lệ thuộc lẫn nhau giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc có nghĩa là sự thành công của Trung Quốc cũng là quyền lợi của Hoa Kỳ và rằng hai quốc gia đã chứng tỏ hai bên có thể làm việc với nhau trên một số vấn đề lớn của toàn cầu chẳng hạn như sự biến đổi khí hậu.” (Meeting Xi, Rice said the U.S. and China's interdependence meant that China's success was also in America's interest, and said the two nations have demonstrated that they can work together on major global issues such as climate change.) Thật lạ đời! Mình qua tận nơi chúc mừng sự thành công của Trung Quốc và coi sự thành công đó cũng là “lợi ích” của chính mình, mà lại đi “xúi” đàn em chống lại Trung Quốc thì cũng giống như ông tướng bỏ chạy rồi ra lệnh cho binh sĩ dưới quyền tử thủ. Chính vì thế mà khi Ô. Obama tuyên bố kế hoạch “Xoay Trục” năm 2012 tại Đối Thoại Sangri-La Tân Gia Ba nhưng sau đó “đánh trổng bỏ dùi”  khiến các nhà bình luận thế giới nói rằng Ô. Obama đã gửi đi một tín hiệu rất mù mờ (a mixed signal) không ai hiểu Mỹ muốn gì cả. Thực ra thì cũng dễ hiểu thôi. Hiện nay Hoa Kỳ đang ở vào thế “tiến thoái lưỡng nan”. Tiến thì phải đụng độ quân sự với Trung Quốc mà đụng độ với Trung Quốc cũng có nghĩa là hai bên cùng chết. Mà lùi thì mất hết. Mất Biển Đông trước, mất Á Châu sau và Hoa Kỳ lúc đó lui về thế thủ và không còn giữ được địa vị siêu cường nữa. Vì tính không ra cho nên Hoa Kỳ cứ “xìu xìu ển ển” là như vậy. Ngoài ra, theo Reuters ngày 28/7/2016, “Bộ Quốc Phòng Trung Quốc cho biết Nga và Hoa Lục sẽ tổ chức cuộc tập trận chung tại Biển Đông vào Tháng Chín và nói rằng những cuộc tập trận nhằm gia tăng sự hợp tác và không nhắm vào bất cứ quốc gia nào.” Đối với các nước nhỏ, khôn ngoan nhất là khoan động thủ, nhất mực cảnh giác và chờ xem tình hình diễn biến như thế nào.

Sự hung hăng bất chấp luật pháp quốc tế của Hoa Lục, việc hợp tác hải quân Nga-Hoa, thái độ dè dặt của Mỹ, sự không thống nhất trong nội bộ ASEAN làm cho tình hình Biển Đông đã phức tạp lại còn phức tạp hơn. Và có thể rồi đây Hoa Lục cũng vẫn tiếp tục theo đuổi con đường bành trướng lãnh thổ bởi vì: Một nước nhỏ mà không tuân thủ lập pháp quốc tế hoặc vi phạm luật pháp quốc tế thì sẽ bị các siêu cường “bẻ cổ” ngay. Nhưng siêu cường có “ngồi xổm” lên luật pháp quốc tế thì cũng “huề cả làng” rồi lâu “cứt trâu hóa bùn”, mọi việc đều êm xuôi, coi như không có chuyện gì xảy ra. Quy luật của thế giới Ta Bà này muôn đời vẫn là “Cá lớn nuốt cá bé”. Cho nên một số “cá bé” muốn không bị bắt nạt phải có bom nguyên tử là như vậy. Miền Nam trước đây có câu nói rất bình dân nhưng rất thâm thúy: “Xin đừng hỏi tại sao”.

Đào Văn Bình
(California ngày 31/7/2016)

Khai Dân TríĐào Văn Bình

2016/06/18

HY VỌNG VƯƠN LÊN TỪ TUYỆT VỌNG: 70 NĂM SẬP BẪY (02)

HY VỌNG VƯƠN LÊN TỪ TUYỆT VỌNG
Bài số 2

70 NĂM SẬP BẪY

HỒ TẤN VINH

A. NGƯỜI CHỦ MƯU
Hồ Chí Minh là người đem tai họa đến cho nước Việt Nam. Mấy ngày nay, gốc gác của HCM tràn ngập trên các trang thông tin.  Chính báo chí Trung Cộng với đầy đủ chi tiết và hình ảnh công khai cho biết thiếu tá HỒ TẬP CHƯƠNG đã đóng vai giả làm ‘cha già của dân tộc’ VN. Tin này có vẽ là thật 99 phần trăm. Sử gia Phạm Quế Dương, Giáo Sư Nguyễn Khắc Mai cũng đã đặt vấn đề. TS Hà Sĩ Phu cũng đã lên tiếng. Chỉ còn thiếu DNA nữa mà thôi.

Tuy nhiên có ba việc mà HCM đã thật sự có làm 100 phần trăm lận.

1/ HCM đã mời ‘cố vấn Trung Cộng’ qua trực tiếp chỉ huy giết hơn 170 ngàn người Việt trong cái gọi là ‘cải cách ruộng đất.

2/ Người ta đã nói nhiều về công hàm của Phạm Văn đồng và đổ tội cho Phạm Văn Đồng. Nhưng nếu không có lệnh của HCM, Phạm Văn Đồng không thể một mình ký cái công hàm ngày 14/9/1958 thừa nhận tuyên bố lãnh hải của Trung Cộng trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa.

3/ HCM là người ra lệnh đánh Miền Nam để thống nhứt đất nước. Thống nhứt đất nước chỉ là một ước mơ tình cảm, nhưng tai hại thực tế thì vô cùng. Nó tạo mâm cơm để CSBV đem dâng trọn nước VN cho Tàu. Nếu đất nước còn chia đôi, làm sao quân Trung Cộng giả dạng thường dân đến được tận Bình Dương hay Trà Vinh?

Cho nên, không cần đến chuyện HCM là giả hay thiệt, một Chủ Tịch nước mà phạm một trong ba tội kể trên là kể như là tội đồ của Việt Nam rồi - thiên thu phỉ nhổ. Huống hồ gì phạm cả ba tội chồng lên nhau.

B. KẺ THI HÀNH
Trung Cộng không cho Ngoại Trưởng Nguyễn Cơ Thạch tham dự Hội Nghị Thành Đô năm 1990 giữa giới lãnh đạo hai đảng Cộng Sản Trung Quốc (Trung Cộng) và Cộng Sản Việt Nam (Việt Cộng). Trong Hội Nghị, Nguyễn Văn Linh, Đổ Mười, Phạm Văn Đồng đã năn nỉ Trung Cộng cho Việt Nam làm một tỉnh tự trị và đã được chấp thuận. Sau Hội Nghị, Nguyễn Cơ Thạch mất chức Bộ Trưởng luôn cả chức Ủy Viên Trung Ương. Nguyễn Cơ Thạch đã đánh giá về Hội nghị Thành Ðô: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu.

Hội nghị Thành Ðô là một thảm bại ngoại giao của đảng Cộng Sản Việt Nam. Nó cho thấy Trung Cộng đã khống chế toàn bộ lãnh đạo Việt Nam để dần dần thực hiện kế hoạch thôn tính. Khng chế về mặt đối ngoại, khống chế về mặt tổ chức nhân sự cũng như cơ cấu nhà nước của Việt Nam.

Từ đó ta có thể hiểu mỗi lần có Đại Hội đảng là VN phải phái người qua Tàu nhận chỉ thị hay Tàu phái người qua VN ban chỉ thị về thành phần nhân sự. Từ các Tổng Bí Thư đến các Ủy Viên đều do Tàu chọn.

TS-Viện Sĩ Benoit de Tréglodé, một chuyên gia uyên thâm về châu Á, nhất là Đông Nam Á. Ông từng sống ba năm ở VN khi còn Trường Viễn Đông Bác cổ (École Francaise d’ Extrême Orient). Hiện ông là Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Đông Nam Á hiện đại (Institut de Recherche de l’Asie du Sud-d’Est contemporain).

Benoit de Tréglobé viết, "Không có điều gì xảy ra ở VN mà không có dấu ấn chính trị của Trung Quốc và không chịu ảnh hưởng của đảng CSTQ" . . . "Các nhà lãnh đạo VN hiểu rằng 4 vị trí cao nhất - Tổng bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Nước, Bộ trưởng Quốc phòng cần có sự thỏa thuận của ĐCSTQ".

Vì là do Tàu tuyển chọn, không thể trông chờ từ ‘tứ trụ triều đình’ đến các Ủy Viện Bộ Chính Trị quây mặt chống lại Tàu. Vậy nhiệm vụ của đảng CSVN do Trung Cộng đóng dấu là cái gì? Trung thành với Trung Cộng, đảng CSVN chỉ có một nhiệm vụ quan trọng duy nhứt phải làm là ‘không làm cái gì hết’, chờ tế bào ung thư do HCM cấy từ năm 1945 từ từ lan rộng ra toàn cơ thể mà chết không thuốc chữa.

Đó là cái nguyên lý ngu xuẩn của cái mưu lược mang vẽ thông minh ‘ba không’ (bị đánh không nhờ ai giúp, bị đánh không trả đòn và bị đánh không giận!).

Đó là cái lý do cho đến bây giờ (sau gần 30 năm) không cho tổng kết cuộc chiến chống Trung Cộng 1979-1988. Không cho tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh bảo vệ biên cương. Không cho Quốc Hội bàn về Biển Đông. Không cho kiện Trung Cộng ra Toà Án Quốc Tế. Không cho biểu tình chống Tàu. Và gần đây nhứt, không cho công bố toàn bộ hồ sơ Formosa-Hà Tĩnh.

C. KẾT QUẢ
Sau 70 năm, chứng ung thư bây giờ đã đến giai đoạn cuối. Hết thuốc chữa rồi. Dương Khiết Trì chắc ăn quá, sướng miệng gọi CSVN là đám con hoang cũng không ai dám trả lời mà còn phải gởi Nguyễn Sinh Hùng, Trương Tấn Sang sang Tàu nghiêng mình, sụp lạy!

Nhìn đâu cũng nát bét.

Văn hóa, lịch sử ư? Có tên Tiến Sĩ tôn Mạc Đăng Dung là kẻ đã cởi trần quỳ lạy dâng đất cho tướng Tàu làm Mạc Thái Tổ!

Đạo đức ư? Con cái khôn lớn nhờ ơn đức cha mẹ. Mong đợi cái đạo đức gì với những hậu duệ của những người từng đấu tố cha mẹ mình để chứng tỏ lập trường giai cấp thất học của mình?

An ninh, quốc phòng ư? Đi lại tự do không ai dám xét giấy tờ, cả 100 ngàn quân Trung Cộng giả thường dân có mặt khắp cùng đất nước. Trung Cộng bây giờ có khả năng giết bất cứ ai tìm cách chống đối chúng.

Không có cách nào kể hết đâu vì nó sai bét trên mọi phương diện.

Tôi xin sử dụng những tin tức mới nhứt về tài chánh.

CTV Danlambao viết:

Bước vào năm 2016, dưới sự lãnh đạo tài... tiền của bầy sâu-chuột Ba Đình, 90 triệu người dân ôm một núi nợ to to, khoản 2,6 triệu tỷ đồng, tương đương với chừng 110 tỷ đôla, tương ứng với khoản 60% tổng sản sản phẩm quốc gia (GDP)...

Trước mắt chỉ biết trung bình mỗi người dân phải trả nợ cho các chúa chổm Ba Đình 1.100 USD.

CTV Danlambao - 2016/06/16

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói:

“Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức (CBCC), viên chức. Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước (NSNN), con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.

... 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức. Đó là chưa kể người dân chúng ta phải gánh chịu tình trạng quan liêu, sách nhiễu, vòi vĩnh, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ trong số 2,8 triệu công chức này.

Lê Thọ Bình - 2016/06/09 - VietTimes

Và đây là danh sách 6 tổ chức chính trị - xã hội, ăn lương để trang đim mà không làm gì cả: Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam (92,435 tỉ đồng); Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (551,505 tỉ đồng); Trung ương Hội LHPN Việt Nam (158,685 tỉ đồng); Hội Nông dân Việt Nam (346,515 tỉ đồng); Hội CCB Việt Nam (80,830 tỉ đồng); Tổng LĐLĐ Việt Nam (273,770 tỉ đồng). Nếu tính luôn cả dự toán ngân sách cho Liên minh Hợp tác xã Việt Nam thì tổng chi lên đến 1.615,710 tỉ đồng.

Xài thả cửa. Xây tượng đài thả dàn. Xài vô trách nhiệm. Nhưng không sao hết. Tiền của xã hội chủ nghĩa là tiền của chung, nghĩa là không của ai hết! Đó là cái yên chí của cán bộ CSVN dầu cao hay thấp. Khỏi cần hiểu biết kinh tế nhiều, cái kiểu này là chẳng mấy chốc sập tiệm. Hơn 70 năm giăng bẫy, Trung Cộng chực sn ở bãi đáp để hào hiệp đứng ra thu dọn tàn cuộc dùm.


HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 18 tháng 6 năm 2016
(còn tiếp)

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh