Showing posts with label Điếu Cày. Show all posts
Showing posts with label Điếu Cày. Show all posts

2014/12/17

TẠI SAO LIÊN THÀNH MUỐN DIỆT HẾT NHỮNG NHÀ ĐẤU TRANH CHỐNG CSVN?

TẠI SAO LIÊN THÀNH MUỐN DIỆT HẾT NHỮNG NHÀ ĐẤU TRANH CHỐNG CSVN?
 
Định Nguyên
                       
            Thời gian mấy năm gần đây, sinh hoạt của người Việt hải ngoại rất sôi động và phân hoá. Tác nhân chính trong vụ nầy là “trận chiến Biến Động Miền Trung (BĐMT)” do ông Liên Thành (LT) phát động, nhân danh chống cộng để gây chia rẽ cộng đồng và hận thù tôn giáo (Phật giáo và Thiên Chúa giáo).  Từ đó, đối với những người chống cộng quá khích và tôn gíao cực đoan, ông ta đã trở nên một người hùng, hơn thế nữa, một nhân vật lãnh đạo về chính trị và tình báo. 
             
            Liên Thành, vị lãnh tụ chính trị:
            Cứ theo dõi sinh hoạt của ông ta cùng phe nhóm thì biết: “Mời quý vị tham dự lễ ra mắt sách của Thiếu tá Liên Thành”, “Mời quý vị tham dự buổi họp báo của Thiếu tá Liên Thành”, “Mời quý vị tham dự buổi hội luận của Thiếu tá Liên Thành”, “Mời quý vị nghe cuộc phóng vấn Thiếu tá Liên Thành do Chính Khí Việt thực hiện”…nhất nhất cái gì cũng “Thiếu tá Liên Thành” cả.  Có thể nói, LT đã trở thành một nhân vật tầm cỡ, một khuôn vàng thước ngọc của những kẻ sau lưng ông.   Chuyện cố gắng vươn lên để hướng dẫn đồng hương đấu tranh chống bạo quyền cộng sản là một việc đáng hoan nghênh.  Ông LT không có mục đích ấy.  Khi đã trở thành ông vua không ngai, LT có những việc làm rất đáng ngờ.
 
            Khi Điếu Cày (ĐC) từ nhà tù VC tới phi trường LAX, một số người VN mang Cờ Vàng ra đón, LT lập tức chống đối việc nầy, qua đó mở chiến dịch tấn công Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (ĐC) ngay. Khác với với các “đệ tử” của mình, lên tiếng bằng cách viết báo, viết emails…trên các diễn đàn; thủ lãnh LT muốn “triệu” ĐC đến hài tội.  Tuy tự xưng “người lính VNCH”, nhưng rõ ràng ông LT muốn mọi người phải coi mình là VIP nên hành động như một cấp lãnh đạo chính trị của người Việt hải ngoại.  Không được ĐC hồi đáp, LT tiếp tục truy kích nhân vật nầy bằng mọi phương tiện sẵn có, bất chấp sự phê bình can ngăn của người khác.  Ngày 26 tháng 11 năm 2014, trong cuộc phỏng vấn do ông Bùi Dương Liêm phụ trách trên truyền hình Hoa Thịnh Đốn, LT vẫn lớn giọng tố cáo ĐC là “cò mồi”, là “trá hàng” ra hải ngoại để hoạt động cho VC, chỉ trích những người ủng hộ ĐC, ban tổ chức cho ĐC gặp gỡ đồng hương vùng Hoa Thịnh Đốn là dàn dựng để tôn xưng ĐC.
 
            Ý nghĩa chính trị nào cho việc LT truy sát ĐC?
 
            Để chống xâm nhập, bảo vệ thành trì chống cộng?  Thành trì chống cộng là cái gì, ở đâuNếu cho rằng thành trì chống cộng là tập thể người Việt hải ngoại vô hình, vô tướng, vô tổ chức, rải đều khắp thế giới… thì rõ ràng LT đang sống trong ảo tưởng.  Làm gì có ranh giới và sự thuần nhất trong một “cộng đồng” như thế mà bảo vệ?  Vả lại, khi sự “xâm nhập” của ĐC được Mỹ cấp phép thì chống cách nào đây?  Lý do chống ĐC nầy khó thuyết phục được ai.  Còn lý do nào khác?  Chống một cựu cán binh VC?  Không ai nghĩ như thế!  Chống hành vi chính trị của một cá nhân hoặc đoàn thể nào người ta căn cứ vào việc làm của cá nhân, đoàn thể đó trong quá khứ kéo dài đến hiện tại, xa hơn là tương lai (như CSVN chẳng hạn), không ai có thể kết tội người khác chỉ dựa vào chuyện quá khứ, nhất là khi quá khứ đã “cleared” như trường hợp ĐC.  Ông ta là cựu cán binh chế độ VC trước 1975 nhưng hiện nay ông ta đã quay lại chống chế độ đó và đã bị tù trên 6 năm. Hiện tại, vừa đến Mỹ, ông ta chưa làm gì để có thể căn cứ vào đó mà kết án “cò mồi” hay “con bài chiến lược của CSVN” cả.  Luận tội ông ta vì quá khứ như thế, vì hiện tại như thế là một việc làm hết sức bất bình thường, nếu không phải vì một âm mưu nào khác
 
            Âm mưu đó là gì nếu không phải giúp người khác triệt hạ uy tín và tiếng nói của ĐC trong tương lai với bất cứ giá nào.
 
            Hiện nay, LT cùng “đệ tử” còn đi xa hơn, công khai tố cáo tất cả các nhà đấu tranh trong nước!    
 
            Cũng trên TV Hoa Thịnh Đốn ngày 26 tháng 11 năm 2014 nói trên, LT đã công khai tố cáo tất cả những nhà đối kháng trong nước.  Sau đó, cái gọi là “Nhận định của Tịnh Ngọc” công khai phổ biến trên “net” với nội dung tương tự.  Theo đó, Bùi Tín, Dương Thu Hương, Nguyễn Chính Kết, Cù Huy Hà Vũ, ĐC…đang ở hải ngoại; HUỲNH NGỌC TUẤN, LINH MỤC NGUYỄN VĂN LÝ, HOÀ THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ, BÙI HẰNG, ĐỔ THỊ MINH HẠNH, TRẦN HUỲNH DUY THỨC, LÊ QUỐC QUÂN, MẸ NẤM, HUỲNH THỤC VY…đang đấu tranh hoặc vì đấu tranh mà bị cầm tù trong nước đều là những nhà tranh đấu cuội, những con bài của VC cả!
 
            Điều khôi hài và hết sức khó hiểu là chấp nhận hay không chấp nhn Cờ Vàng đều bị LT Tịnh Ngọc chống tuốt!  Điếu Cày bị chống vì “không chấp nhận Cờ Vàng” nhưng Đặng Chí Hùng chấp nhận Cờ Vàng ngay từ lúc đầu cũng bị chống với lý do “được VC huấn luyện không kỵ Cờ Vàng”!  Cả hai, ĐC lẫn Đặng Chí Hùng, theo ông LT Tịnh Ngọc, đều là “cò mồi” của VC cả.  Tại sao VC huấn luyện Đặng Chí Hùng không kỵ Cờ Vàng” mà không huấn luyện ĐC như thế?!  Trí não của LT Tịnh Ngọc có vấn đề gì chăng?
 
            (Mời đọc thêm bài “PHẢI ĐỀ PHÒNG NHỮNG BÀI VIẾT NGUY HIỂM” của tác giả Chính Tâm Nhân trên diễn đàn Ba Cây Trúc, ngày 12/16/2014).
           
            Ý nghĩa chính trị nào cho sự tố cáo đồng loạt nầy?
 
            Có người cho rằng LT Tịnh Ngọc muốn chỉ điểm/tố cáo những nhà đấu tranh đang ở trong nước để VC tiêu diệt.  Tôi không nghĩ như thế. VC đã biết hoạt động của những người đấu tranh nầy từ khuya, không cần LT Tịnh Ngọc tố cáo.  Vậy thì LT Tịnh Ngọc và đồng bọn muốn gì khi tố cáo TẤT CẢ những nhà đấu tranh? Câu trả lời thuyết phục nhất là LT Tịnh Ngọc muốn giúp VC triệt hạ tiếng nói/uy tín của những người nầy mà thôi. Từ lâu, người dân ngưỡng mộ/ủng hộ/ hy vọng nơi những người đấu tranh yêu nước can đảm nầy; bây giờ nếu họ biết những nhà đấu tranh nầy chỉ là con bài của VC họ sẽ không còn ủng hộ nữa!  Các nhà đối kháng sẽ bị cô lập, tiếng nói và sự kêu gọi của họ chẳng ai thèm nghe!  LT Tịnh Ngọc và đồng bọn đang giúp VC vô hiệu hoá mọi cố gắng đấu tranh chống bạo quyền CSVN
 
            Đó mới là đòn chính trị thâm độc của LT Tịnh Ngọc và bè nhóm
 
            Tôi thách ông LT Tịnh Ngọc và những kẻ sau lưng ông chứng minh ngược lại.  Các vị chống cộng ở điểm nào?  Chống cộng thì phải làm ngược lại những gì cộng đang làm chứ.  Cộng bán nước, mình hô hào giữ nước.  Cộng độc tài, mình cổ võ tự do.  Cộng độc đảng, mình đòi đa nguyên đa đảng.  Cộng đàn áp dân oan, mình ủng hộ họ.  Cộng trấn áp và trù dập những nhà đấu tranh, mình bênh vực che chở họ…Trong khi cộng đang chụp mũ, trấn áp, trù dập những nhà đấu tranh, quý vị cũng làm như thế mà sao bảo là chống cộng?!   Có thể sự hiểu biết của tôi còn nông cạn, chưa nắm vững vấn đề, xin quý vị hãy vì danh dự của những cựu sỹ quan/viên chức VNCH, của những người tri thức/trí thức, những người có học và tự trọng hãy chứng minh mình là người chống cộng đi.  Nếu không chứng minh được như thế một cách thuyết phục mà chỉ phản ứng bằng cách lặp lại những luận điệu cũ rich và vô liêm sỉ như chụp mũ, nói quanh co lấy được, xúc phạm cá nhân… thì rõ ràng quý vị đang âm mưu núp bóng Cờ Vàng và Chính Nghĩa Quốc Gia để tiếp tay cho VC trước mũi mọi người! 
 
            Ngoài ra, LT Tịnh Ngọc còn muốn làm nhụt chí đấu tranh của người trong nước, báo cho họ biết rằng: “chúng bây liệu mà lo làm lo ăn, đừng có tham gia chống nhà nước.  Nếu tranh đấu mà bị nhà nước bắt bỏ tù, và dù được Mỹ giải thoát qua Mỹ, chúng bây cũng không được hoan nghênh đâu, như ĐC vậy”!   
 
            Liên Thành, nhà tình báo số một tại hải ngoại
            Đọc BĐMT sẽ thấy LT là một nhà tình báo kỳ tài tự tôn: “…Hoàng Kim Loan là một trong những điệp viên xuất sắc của cộng sản, hoạt động trong lòng “địch” gần 20 năm.  Trong 15 năm đầu, không một cơ quan tình báo nào của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà phát giác được hắn.  Nhưng Hoàng Kim Loan không ngờ lần nầy, hắn gặp một đối thủ tuổi đời ngoài 30, chỉ hơn phân nửa tuổi hắn, vào nghề sau hắn 18 năm, nhưng đầy khả năng, lòng can đảm, ý chí sắt đá của một Sĩ- quan Quân–lực Việt Nam Cộng Hoà và đang là nhân viên công lực trong lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia.  Viên sĩ quan trẻ tuổi nầy đã bẻ gãy kế hoạch của Hà Nội và Hoàng Kim Loan…Cho dù có muốn khiêm tốn, tôi cũng phải mạnh dạn thưa rằng viên Sĩ quan đó là tôi, Đại-uý Liên Thành, Chỉ Huy Trưởng CSQG/Thừa-thiên và thị-xã Huế.(BĐMT, trang 187). 
 
            Rõ ràng, LT đã tự cho mình là một thiên tài tình báo số một của VNCH, qua mặt luôn các cấp chỉ huy cấp vùng và cấp trung ương của ông ta.   Phải chi, với tài năng tuyệt vời ấy, LT chịu khó với tay vào Sài Gòn, giúp đỡ các các cấp chỉ huy an ninh tình báo trung ương tiêu diệt các tên VC gộc Vũ Ngọc Nhạ, Huỳnh Văn Trọng, Lê Hữu Thuý, Phạm Ngọc Thảo…trong cái gọi là Cụm Tình Báo A22 của VC nội tuyến trong Dinh Độc Lập qua hai đời Tổng thống Đệ I và Đệ II/ VNCH thì biết đâu miền Nam VN còn tồn tại!!!
 
            Biết rằng chuyện đã qua nhưng tiếc vẫn cứ tiếc.  Bây giờ, thử rà soát khả năng và ý nghĩa tình báo của LT qua hai trường hợp mới xẩy ra:
 
            - Trường hợp những nhà đấu tranh trong nước.
            Ông LT Tịnh Ngọc xác định rằng, với cái nhìn tình báo của ông, hơn nữa với “tin tức nhận được với độ chính xác cao” từ quốc nội thì những nhà đấu tranh trong nước đều là “cò mồi” của VC cả!  Khoan nói khả năng tình báo của ông, tin tức tình báo mà ông nhận được do ai cung cấp? Theo tôi, chỉ có hai nguồn cung cấp thôi:  Một, mật báo viên của LT trong nước báo.  Hai, do chính VC cung cấp!  LT còn cài mật báo viên trong nước?  Chuyện nầy thật khó tin.  Trong những ngày hổn qua hổn quân vào tháng Tư năm 1975, từ tướng cho đến binh nhì ai cũng lo bỏ của, bỏ thân nhân chạy lấy người thì làm sao LT có cơ hội và thì giờ để cài người ở lại?  Hơn nữa, LT là người “dông” trước mà, cài lúc nào?  Biết tương lai đất nước thế nào, biết mình sống chết ra sao mà càiCứ cho là có những người trong nước khoái “tinh thần chống cộng”của LT nên cung cấp tin tức cho LT đi thì họ là ai, nguồn tin do họ cung cấp đáng tin đến mức độ nào?  Nếu là những người dân thường, họ dễ gì mà moi được tin tức thuộc loại “an ninh quốc phòng” từ một nhà nước độc tài toàn trị và quỷ quyệt như CSVN?  Như thế nguồn tin độc lập và chống cộng trong trường hợp nầy không thể có.  Còn lại một nguồn thứ hai: VC!   Đây thực sự mới là vấn đề cò mồi cần được nghĩ đến.  Khả năng nầy rất cao.  VC biết rằng quyền lực của họ có thể bị đe doạ bởi những người tranh đấu nhưng chưa có cách nào trừ khử để khỏi bị thế giới lên án nên chúng “nhờ” hải ngoại làm giúp.  Như thế, nguồn “tin tình báo có độ chính xác cao” rất có thể xuất phát từ VC qua trung gian của ai đó có liên hệ với LT.  LT “cắn câu” và đánh những nhà đấu tranh giùm cho VC!  Cho dù LT không phải là “VC nằm vùng” thì ông ta cũng đang tiếp tay đắc lực cho VC.  LT đã mắc mưu, đã thua trí VC rồi.
 
             Khả năng tình báo của LT chưa đáng là học trò hạng bét của VC!
 
-Trường hợp ĐC
            Không hiểu lấy tin tức ở đâu mà ngay khi ĐC vừa đến Mỹ, LT đã tố cáo ông ta là cán binh cộng sản thuộc Sư Đoàn Sao Vàng, là tên cò mồi, là con bài chiến lược của CSVN?!  Chuyện “cán binh thuộc Sư Đoàn Sao Vàng” thì dễ hiểu vì tìm hồ sơ lý lịch của ĐC không khó, nhưng chuyện “cò mồi”, “con bài chiến lược của CSVN”…ông LT căn cứ vào đâu mà dám tố cáo ĐC một cách chắc nịch và sớm sủa vậy? Nên nhớ, ngoại trừ những nhân vật quan trọng trong cuộc của Mỹ và CSVN, người dân quốc nội cũng như hải ngoại không ai biết VC trục xuất ĐC cho đến khi ông ta lên máy bay qua Mỹ!  Từ phi trường Nội Bài (hoặc Hồng Kông) đến Mỹ, thời gian trên dưới 24 giờ đồng hồ, dù khả năng tình báo lỗi lạc cách mấy, LT cũng không thể có đủ thời gian và phương tiện để “điều nghiên” dự mưu chính trị của ĐC được.  Đây chính là chìa khoá của vấn đề!  Tại sao LT dám khẳng định một điều mà thời gian và chứng liệu cả hai đều bất khả thi như thế?! “Người trong cuộc” nào đó đã “lệnh” cho LT đánh ĐC bất chấp chứng liệu chăng? Ai vậy?! 
 
            Cho dù thế nào đi nữa, phản ứng của ông LT trước sự xuất hiện của nhân vật ĐC không phải là phản ứng của một nhà tình báo chuyên nghiệp.  
 
            Trong tình báo, không ai vội tiêu diệt “đối tượng/đầu mối” khi “nó” vừa mới xuất hiện mà cần phải theo dõi hoạt động cùng đường đi nước bước của “nó” để có thể tóm trọn ổ khi cần.  Việc tiêu diệt “đối tượng/đầu mối” ngay chỉ xẩy ra trong trường hợp khẩn cấp để “bịt đầu mối”!  LT có mục đích gì khi muốn trừ khử ĐC một cách vội vã?  Để vinh danh Cờ Vàng?  Đây chỉ là điều bịa đặt vô lý và lố bịch.  Chỉ còn lại một lý do: LT muốn “bịt đầu mối” để trừ hậu hoạ!  LT muốn vô hiệu hoá tiếng nói/ảnh hưởng của ĐC sau nầy
 
            Nếu thế thì LT đã làm theo nhu cầu và quyền lợi của ai?        
            LT là còn bài của VC?  Rất có thể!
            LT làm tay sai cho một thế lực quốc tế phi dân tộc nào đó?  Nghi lắm chứ!  
 
            Giải thích cách nào thấy cũng không sai mấy.  Tuy vậy, nếu có ai khó tính, không đồng ý cả hai điều nêu trên thì chỉ còn cách lý giải thứ ba:  LT chỉ là một “cái bình vôi hải ngoại”, huyênh hoang để chứng tỏ vai trò lãnh tụ ảo của mình, hoặc để kiếm sống qua ngày chứ khả năng của LT tầm thường, rất tầm thường về cả hai lãnh vực chính trị lẫn tình báo!         

ĐỊNH NGUYÊN
Sacramento, CA trung tuần tháng 12 năm 2014
                                                                                          
Khai Dân TríĐịnh Nguyên

2014/11/22

ĐIẾU CÀY, NGƯỜI VỪA THOÁT NGỤC ĐỘC TÀI ĐỎ LẠI PHẢI HỨNG ĐÁ “ĐỘC TÀI VÀNG”!

ĐIẾU CÀY, NGƯỜI VỪA THOÁT NGỤC ĐỘC TÀI ĐỎ LẠI PHẢI HỨNG ĐÁ “ĐỘC TÀI VÀNG”!
 
ĐỊNH NGUYÊN
        
         Khi ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (ĐC) từ nhà tù VC tới phi trường LAX, một số người VN mang Cờ Vàng ra đón.  Nghe nói có một người nào đó dúi vào tay ĐC một lá Cờ Vàng nhưng ông ta từ chối.  Chuyện nầy đúng hay sai tôi không rõ (và tôi cũng không quan tâm). Những ngày tiếp theo, tôi biết có một số người lên án ĐC về chuyện nầy.  Họ buộc ĐC phải chấp nhận Cờ Vàng như một thiện chí đầu tiên, một hành động tiên quyết cho tinh thần chống cộng của ông ta tại hải ngoại.   Bên cạnh đó cũng có một số đông bênh vực ông ĐC, và hiện nay sự bênh chống nầy đang còn rất sôi động.  Bên bênh cho rằng nhóm cực đoan vinh danh Cờ Vàng để chống ĐC là nhóm “Độc tài Vàng”, có người đi xa hơn rất dễ bị hiểu lầm, gọi nhóm cực đoan nầy là “Giặc Cờ Vàng”, với lý luận là đám nầy đã lạm dụng và làm hoan ố Cờ Vàng, làm mất chính nghĩa quốc gia, làm cho các nhà đấu tranh trong nước có thể chùn bước, và như thế là phá hoại sự tập hợp chống cộng của trong lẫn ngoài nước.  Bên chống thì cứ đoan quyết ĐC là tên VC thuộc Sư Đoàn Sao Vàng (Công Trường 5) qua Mỹ là để “nội tuyến” nhằm thi hành nghị quyết 36 của VC! 
 
            Biết rằng trận chiến nầy sẽ không có người thắng kẻ thua mà chỉ làm cho sự hợp lực chống cộng đi vào ngõ cụt nên tôi xin có một số ý kiến/phân tích cá nhân về việc nầy và mong được chỉ giáo từ những bậc thức giả trong tinh thần xây dựng và tương kính. 
 
                 CÓ NÊN BUỘC ĐC SUY TÔN CỜ VÀNG KHÔNG?  
           
            Nếu tôi có dịp đi đón ĐC, tôi cũng sẽ cầm Cờ Vàng theo để ông ta biết tôi là ai.  Nhưng tôi sẽ không cần dúi lá Cờ Vàng đó vào tay ông ta.  Tôi cũng không chủ trương buộc ông ta phải chấp nhận và suy tôn lá cờ đó như tôi.  Làm như thế chỉ là một sự cưỡng bức chính trị, không những không có tác dụng tích cực mà hoàn toàn không cần thiết cho sự nghiệp chống cộng chung của dân tộc.  Nó vừa phi chính trị vừa xa thực tế, thiếu kinh nghiệm/hiểu biết lịch sử!
 
            ĐC chống độc tài bán nước VC và thực dân TC.  Chúng ta cũng làm như thế.  Điều tối quan trọng là làm sao để cùng ông ta “hợp đồng tác chiến” chống kẻ thù chung.  Chuyện cờ quạt sẽ tính sau (Khi ĐC đã đồng hành với chúng ta, chuyện đứng dưới Cờ Vàng là chuyện phải đến, ông ta không có một sự lựa chọn nào khác.  Hôm nay sinh hoạt với hội đoàn này, ngày mai hội luận đoàn thể khác…, và ai ai cũng đứng dưới Cờ Vàng cả, ông ta chạy đi đâu?).  Sự thúc bách ông ta, lăng nhục thoá mạ ông ta một cách vô lý ngay từ phút đầu là một việc làm hoàn toàn phi chính trị, có thể đưa ông ta vào thế ác cảm với Cờ Vàng, chống lại Cờ Vàng, coi thường Chính Nghĩa Quốc Gia, coi thường ý thức/sự hiểu biết chính trị và tinh thần chống cộng của tập thể người Việt hải ngoại. Tôi không nghĩ ĐC đã phải chịu khổ nhục kế để trá hàng (ngồi tù đã hơn 6 năm), được Mỹ và VC đưa qua “nội tuyến”, sau nầy lãnh đạo cộng đồng, hướng sinh hoạt cộng đồng theo lệnh của Hà Nội.  Đây chỉ là một sự tưởng tượng, một sự phỏng đoán và quy kết vừa quá sớm sủa vừa không có căn bản thực tế.  Cộng đồng người Việt hải ngoại không phải là một hệ thống quyền lực hàng dọc như một chính phủ, nó chỉ là một cộng đồng mở, không có lãnh đạo cao nhất, không có tổ chức ban ngành từ trên xuống với trụ sở rõ ràng…thì ông ta “nội tuyến” ở đâu?  Tại nhà của ông ta?  Nếu thế thì trong tập thể người Việt hải ngoại biết cơ man nào là kẻ “nội tuyến”!  Không cần nói ai cũng biết, họ có mặt khắp nơi, ẩn danh cũng có, trước mắt chúng ta cũng có, đủ mọi thành phần.   Chúng ta đã làm được gì để chống lại họ?  Không làm gì được cả!  Nếu biết chắc ĐC “nội tuyến” thực, chúng ta có quyền trục trục xuất ông ta không?  Chắc chắn cũng là không! Đã bất lực trước tình trạng “nội tuyến” đông đảo và công khai nầy, tại sao không tìm đối sách khác với ĐC mà tiếp tục đặt thêm vấn đề “nội tuyến” với ông ta?! Có người cao hứng đòi “khai trừ” ĐC ra khỏi cộng đồng!  Thiệt hết chỗ nói, ĐC viết đơn xin gia nhập cộng đồng hồi nào mà đòi “khai trừ”?  Nếu có khả năng khai trừ để “thanh lọc” cộng đồng, tại sao những tên công khai theo VC như Phùng Tuệ Châu (Luật sư?), Nguyễn Ngọc Lập (Thiếu uý TQLC), Nguyễn Phương Hùng (BĐQ), Lý Kiến Trúc (SQ/CTCT, Chủ nhiệm tờ Văn Hoá) hiện sống và làm việc công khai tại Nam California mà không ai làm gì được?!  Thành ra, sự hô hoán ĐC “nội tuyến” và đòi “khai trừ” ông ta ra khỏi cộng đồng đúng là một sự hô hoán và đòi hỏi rỗng tuếch, một suy nghĩ rất ngắn tầm không có giá trị thực tế nào!  “Thêm bạn bớt thù”, cho dù ĐC là “cán binh VC” cũ, nhưng đã có thành tích chống cộng khó ai bì, tại sao không dành thời gian tìm hiểu để, nếu có thể, lôi kéo ông ta đi với mình?  Trong lúc tranh tối tranh sáng, chưa biết ông ta sẽ làm gì mà đã kiếm cớ đánh phủ đầu rồi!  Chính trị ở đâu?  Tình báo ở đâu?  Sinh hoạt cộng đồng trở nên bát nháo và vỡ vụn vì tính quá khích của một số, đặc biệt là vì ý thức yếu kém của các “lãnh tụ” sứ quân (kể cả “lãnh tụ” tự phong). Sinh hoạt chính trị mà không có viễn kiến, chỉ biết la hét và chống đối sẽ không làm nên tích sự gì.   Chắc chắn như thế!      
 
            Tuy không đồng tình với người gọi nhóm cực đoan nầy là “Giặc Cờ Vàng” nhưng tôi cực lực phản đối những kẻ cho rằng phải vinh danh Cờ Vàng mới là người chống cộng thực sự. Những thành phần dân tộc chống cộng khác không hoặc chưa vinh danh Cờ Vàng đều không đáng tin, đều là “Việt gian”, “bưng bô, liếm đít” cộng sản cả!  Nếu nhìn cho kỹ, nghĩ cho cùng, chính nhóm vinh danh Cờ Vàng nầy đánh ĐC ngay khi ông ta vừa đặt chân đến Mỹ là những kẻ tiếp tay cho VC đắc lực nhất!  Ai căm thù ĐC nhất?  Việt Cộng!  Ai lo sợ việc làm của ĐC nhất?  Cũng Việt Cộng!  Ai muốn diệt ĐC nhất?  Dạ thưa, cũng Việt Cộng!  Vậy thì việc đánh phủ đầu nhằm vô hiệu hoá tiếng nói của ĐC do đám nầy chủ trương rất phù hợp với ý đồ của VC.  Ý nghĩa nào cho Cờ Vàng?  Ý nghĩa nào cho Chính Nghĩa Quốc Gia!?
 
CỜ VÀNG VÀ SỰ NGHIỆP CHỐNG CỘNG
 
            Cờ Vàng là hồn thiêng sông núi, là biểu tượng của tự do dân chủ.  Đúng, nhưng chỉ đối với chúng ta, những người Việt Quốc Gia, những quân, dân, cán, chính của VNCH.  Thế còn những người không phải người Việt Quốc Gia hoặc cộng sản/cựu cộng sản thì sao? Một khi họ nhận ra được sự gian trá, phản quốc của VC, họ không có quyền chống cộng à?  Những cá nhân/đoàn thể chống cộng trong nước, đặc biệt là người miền Bắc, nhất là các đảng viên, cựu đảng viên cộng sản chưa một lần phục vụ Cờ Vàng, đã từng chống lại VNCH (như ĐC chẳng hạn), chưa quen biết gì, chưa từng là “đồng chí” với chúng ta mà sao lại bắt buộc họ phải suy tôn Cờ Vàng như chúng ta khi họ mới thoát được gông cùm cộng sản, chân ướt chân ráo đến đất tự do?!   Phải biết rằng họ chống cộng không phải vì “lý tưởng Cờ Vàng” mà để có được một chính phủ trong sạch bao gồm mọi thành phần dân tộc, biết bảo vệ tổ quốc, biết tôn trọng quyền tự do, dân chủ, dân quyền, nhân quyền và cơm no áo ấm cho toàn dân.  Chống cộng như thế không đáng được hoan nghênh, không đáng được ủng hộ và cộng tác sao?  TẠI SAO CHỐNG HỌ?  Hô hào đấu tranh cho tự do, dân chủ sao lại có ý tưởng và hành động độc tài không khác gì VC như thế?  Nếu cho rằng phải suy tôn Cờ Vàng mới chứng tỏ được người chống cộng thì có khác gì chủ trương “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” của VC?!  
 
            Nên nhớ rằng VN có thay đổi hay không, VC có sụp đổ hay không hoàn toàn tuỳ thuộc vào ý thức và sức mạnh của toàn dân VN trong nước, kể cả những người cộng sản thức tỉnh. Hải ngoại chỉ là những kẻ đứng nhìn từ xa, ngoài khả năng yểm trợ (nếu có) khó làm được gì hơn!  Nếu cho rằng những nhà đấu tranh trong nước đều “cuội” cả thì dân tộc VN sẽ mãi mãi nằm dưới ách thống trị của VC rồi, còn hy vọng gì nữa?!  Những ai cho rằng chỉ có người Việt hải ngoại, nhất là nhóm chống cộng độc quyền và cực đoan mới là lực lượng duy nhất giải thể chế độ CSVN xin cho bà con làng nước biết tôn kiến.  Nếu không có kế hoạch nào khả thi và khả tín mà chỉ la hét, chống báng hết thảy mọi người, gây chia rẽ cộng đồng/tôn giáo/dân tộc thì rõ ràng họ là những kẻ chống cộng bằng mồm để làm kế sinh nhai.  Đây là một đại hoạ cho Tổ Quốc Việt Nam!     
     
            Cờ Vàng đã chống cộng trên dưới 70 năm (tạm tính từ Chính phủ Trần Trọng Kim dưới thời Vua Bảo Đại) nhưng đã thất bại.  Ngày 30 tháng Tư, năm 1975 Cờ Vàng đã đầu hàng Cờ Đỏ, và, hiện nay Cờ Đỏ đang bán nước thì mọi người dân đều có quyền chống cộng, phải chống cộng, hà cớ gì Cờ Vàng (đặc biệt ám chỉ nhóm người cực đoan nói trên) bài bác những thành phần dân tộc yêu nước chống cộng khác để đòi độc quyền cho mình?
 
            Cờ Vàng vẫn còn vai trò lịch sử.  Đúng, chúng ta cứ tôn vinh Cờ Vàng và tiếp tục chống cộng dưới ngọn cờ đó.  Nhưng chúng ta chỉ là một thành phần dân tộc, lại là những kẻ thất thế, những kẻ vong quốc ở xa cả nửa vòng trái đất nên vai trò lịch sử của chúng ta rất hạn chế.  Tôi, rất xúc động mỗi lần có dịp chào cờ (Cờ Vàng), hát quốc ca (Tiếng Gọi Công Dân).  Nhưng tôi cũng ý thức được rằng đường về cố quốc của Cờ Vàng không phải là một con đường rộng mở trơn tru đầy hoa thơm cỏ lạ.  Sự “hồi hương” của Cờ Vàng tuỳ thuộc vào sự sụp đổ của chế độ CSVN như thế nào.  Nếu thế lực Cờ Vàng về nước lật đổ được VC thì chuyện “dựng lại Cờ Vàng” là chuyện đương nhiên.  Ngược lại, CSVN sụp đổ vì một nguyên nhân khác, do một thế lực khác chủ động thì chuyện “dựng lại Cờ Vàng” không phải là chuyện đương nhiên nữa mà tuỳ thuộc vào thế lực chính trị mới, tuỳ thuộc vào toàn dân VN quốc nội qua chính phủ và quốc hội mới do họ bầu ra. Trong trường hợp nầy, nếu người Quốc Gia không có thực lực trong sinh hoạt nghị trường tại VN, Cờ Vàng có thể biến mất!  Đây là thực tế trước mắt, điều rất có thể sẽ xẩy ra, chuyện “bất chiến tự nhiên thành”, Cờ Vàng đương nhiên sẽ trở về VN sau khi VC sụp đổ chỉ là ảo tưởng!  Người Việt Quốc Gia nên ý thức như thế để, bằng mọi cách, tạo một chỗ đứng vững vàng trong lòng dân tộc, cùng những cá nhân, đoàn thể yêu nước khác mưu tìm một tương lai tươi sáng cho tổ quốc.
 
            Kẻ nào ở ngoài lãnh thổ VN, không có thực lực, thiếu viễn kiến chính trị, chỉ dựa suông vào Cờ Vàng để đòi độc quyền chống cộng, sẵn sàng chưởi bới, mạ lỵ, chụp mũ các cá nhân, đoàn thể yêu nước khác thì chính kẻ đó đã gián tiếp tiêu diệt Cờ Vàng, đã phản bội lý tưởng quốc gia.
 
     “Sư tử trùng thực sư tử nhục”, không ai có thể xoá bỏ Cờ Vàng, làm ô uế Chính Nghĩa Quốc Gia dễ dàng bằng những người nầy!
 
ĐỊNH NGUYÊN
Sacramento, CA Mùa Tạ Ơn 2014
 
Khai Dân TríĐịnh Nguyên

2014/10/31

CỘNG SẢN VIỆT NAM VÀ MỸ: HAI “ĐỐI TÁC” XUẤT NHẬP CẢNG NHỮNG NHÀ ĐẤU TRANH

CỘNG SẢN VIỆT NAM VÀ MỸ: HAI “ĐỐI TÁC” XUẤT NHẬP CẢNG NHỮNG NHÀ ĐẤU TRANH
 
                                                                                                            ĐỊNH NGUYÊN
 
            Lại thêm một người đấu tranh nữa là ông Nguyễn Văn Hải tức Điếu Cày (ĐC) được Mỹ bốc trực tiếp từ nhà tù VC đưa thẳng qua Mỹ.  Không phải lần đầu, hiện tượng “xuất nhập cảng” người đấu tranh nầy giữa hai “đối tác” CSVN và Mỹ đã xẩy ra lai rai trong thời gian qua như trường hợp của các vị Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Chí Thiện, Trần Khải Thanh Thuỷ, Cù Huy Hà Vũ…Đây là sự trao đổi có điều kiện giữa hai bên.  Cứ mỗi lần Mỹ “nới lỏng” một điều gì thì VC “thả” một tù nhân và đẩy qua Mỹ.  ĐC được thả vì Mỹ vừa nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VC.  Việc trao đổi nầy nếu đặt trên căn bản quyền lợi của toàn dân tộc Việt Nam thì quý biết mấy.  Đằng nầy, việc “xuất nhập” chỉ nhằm giải quyết số phận của những cá nhân đang bị cầm tù.  Căn bản “ngoại giao” nào đã đưa đến hiện tượng kỳ cục khó hiểu nầy?  Nó hoàn toàn có lợi cho VC nhưng tác hại vô cùng lớn lao đối với khát vọng dân chủ của toàn bộ dân tộc Việt Nam.  Riêng Mỹ thì thú thật tôi chưa hiểu nổi vì sao họ làm như vậy.  Có người cho rằng Mỹ hành động như thế hoàn toàn vì lòng nhân đạo.  Tôi không tin vì nhân đạo như thế chẳng khác nào “nối giáo cho giặc”!
 
            Trên phương diện tình cảm cá nhân, tôi mừng cho các vị đã được trao đổi.  Họ đã thoát được gông cùm cộng sản.  Sau bao năm tháng đấu tranh gian khổ, rồi bị tù đày, bị tra tấn, bị đói khát, bệnh tật…bây giờ họ đến được bến bờ tự do thì không mừng cho họ sao được.  Nếu họ là những người bình dân như mấy chục triệu người Việt Nam khác thì sự vui mừng ấy thật trọn vẹn.  Nhưng họ không phải là những người bình dân nên bên cạnh sự vui mừng ấy, tôi lấy làm tiếc, rất tiếc, tiếc cho họ và tiếc cho dân tộc Việt Nam.  Chế độ CSVN tàn bạo, gian manh, xảo quyệt thế giới ai cũng biết, mọi người Việt Nam đều biết.  Thế mà trên dưới chín chục triệu người Việt Nam im thin thít.  Chỉ có họ là những người yêu nước có đủ dũng khí đối đầu trực tiếp với chế độ độc tài.  Họ là những con người của thời cuộc.  Họ là niềm hy vọng của cả dân tộc Việt Nam.  Trong khi họ bị tù, những người Việt Nam yêu nước khác cũng như lương tâm nhân loại trên thế giới không ngừng tranh đấu đòi bạo quyền trả tự do cho họ.  Nhưng bạo quyền không trả họ về trong lòng dân tộc mà tống xuất họ qua một nơi khác: Mỹ!  Họ đã bị bứng ra khỏi đất nước, dân tộc.  Tuy họ thoát được cảnh gông cùm trong nước nhưng lại bị một án tù khác: án đày biệt xứ!  Sự nghiệp đấu tranh TRỰC TIẾP chống bạo quyền bán nước của họ từ nay sẽ chấm dứt.  Từ đây, họ sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng họ sẽ không còn là những con người của thời cuộc nữa.  Họ sẽ không còn là niềm hy vọng cho cả một dân tộc nữa.  Họ như những con cua bị gãy càng, thân bại danh liệt nơi xứ lạ dù có một số người “hơi quen”.  Họ vẫn sống và vẫn vẫy vùng nhưng họ không làm cho VC run sợ nữa.  Những hành động/việc làm của họ sẽ không có tác dụng gì đến tình hình chính trị tại Việt Nam nữa.  Họ như những con cá bị đem từ biển nước quê nhà đến một đại dương xa lắc khác.  Nơi đại dương xa lắc có nhiều “gió chướng” và “sóng vỗ muôn chiều” nầy, những gợn sóng nhỏ nhoi do họ tạo ra (nếu có) sẽ giao thoa và biến mất cùng với những con sóng đỏ-vàng nhập nhằng hằng ngày, không thể đủ sức vượt Thái Bình Dương về vỗ bến quê nhà!  Tôi hoàn toàn không nghi ngờ khả năng và thiện chí của các vị ấy, tôi chỉ nói đến môi trường và hình thức đấu tranh.  Ông ĐC có viết hằng trăm bài đả kích CSVN trên “net” cũng không làm VC giật mình bằng hình ảnh ông và một số bạn bè trương biểu ngữ chống Tàu xâm lăng trước tiền đình Quốc hội VNCH cũ.  Việc tương tự như thế ông không còn cơ hội để thực hiện nữa.  Để chống CSVN, người Việt hải ngoại đã viết, hàng trăm hàng ngàn người viết, viết đã ba bốn chục năm rồi.  Rất tốt nếu quý “tù nhân lương tâm” tiếp sức với họ, nhưng đừng hy vọng quá cao.
 
            Sau năm 1975, CSVN lần lượt tống xuất những thành phần có thể nguy hiểm cho chế độ.  Ngoài những người vượt biên, vượt biển những thành phần khác như ODP, HO, con lai…đều “được” ra đi theo kế hoạch của họ.  Trong khi chúng ta vui mừng vì thoát được địa ngục thì chế độ CSVN cũng vui mừng không kém vì vừa tống xuất được những thành phần nguy hiểm vừa có tiền.  Nói như người Mỹ, đây là win-win situation.  Cả hai bên đều “thắng”, cả hai phía đều có lợi.  Chỉ tội cho dân tộc Việt Nam.  CSVN sẽ rảnh tay thống trị dân tộc Việt Nam lâu hơn.  
 
            Tưởng là “tre già măng mọc”, các thế hệ già bị tống xuất thì các thế hệ trẻ sẽ tiếp tục.  Nhưng VC cứ bổn cũ soạn lại, người trước kẻ sau, những khuôn mặt đấu tranh nguy hiểm cho họ, lần lượt “được” họ “xuất cảng” cho đi tỵ nạn!
 
            Tuy hình thức giống nhau, nhưng chuyện ra đi của những thành phần người Việt Nam sau khi VC cưỡng chiếm miền Nam khác với sự ra đi của những nhà đấu tranh trong thời điểm nầy, thời điểm gần hai chục năm sau khi Mỹ có quan hệ ngoại giao đầy đủ với CSVN (12/7/1995).  Sau khi rút khỏi Việt Nam và tháng Tư năm 1975, Mỹ để lại một đất nước tang hoang cho đồng minh VNCH.  Hàng triệu binh sĩ, công chức VNCH từng chiến đấu/làm việc bên cạnh họ bị VC bỏ tù.  Vì áy náy lương tâm sao đó mà các chương trình di dân/tỵ nạn được Mỹ hình thành và các nước phương Tây hổ trợ.  Kết qua là có khoảng trên dưới ba triệu người được ra đi tỵ nạn, đông nhất là ở Mỹ.  Đây có thể là một hành động nhân đạo hiếm có, chưa có nước nào làm được.  Ý nghĩa chính trị của sự kiện nầy, đối với Mỹ, chưa thành vấn đề vì lúc đó Mỹ và CSVN không nhìn mặt nhau, Mỹ chưa có đối sách đối với kẻ cựu thù nầy.  Nhưng kể từ khi Mỹ bỏ lệnh cấm vận, thiết lập bang giao ở cấp đại sứ với CSVN thì chắc chắn Mỹ đã có đối sách với VNCS.  Khó ai biết chính xác đối sách của Mỹ đó như thế nào nhưng chắc chắn CSVN chưa thể là “đồng minh” chiến lược của Mỹ được.  CSVN cũng thừa biết như vậy, tuy ngoài  mặt ngoại giao, nhưng với họ, Mỹ không phải là người “vừa là đồng chí vừa là anh em” như TC được.  CSVN luôn luôn dè chừng Mỹ,  họ thường cao giọng cảnh giác: coi chừng diễn biến hoà bình, một chủ trương mới của Mỹ nhằm loại bỏ các chế độ độc tài mà không cần chiến tranh!
 
            Mỹ “diễn biến hoà bình” như thế nào? Họ đã và đang truyền bá tư tưởng tự do, dân chủ.  Họ đưa những phát minh tiên tiến như máy vi tính, điện thoại thông minh…cho dân Việt Nam xài, những phim ảnh, sách báo đậm nét tự do dân chủ được đưa qua Việt Nam nhằm ảnh hưởng lên giới trẻ.  Hình ảnh cùng tác dụng của Việt kiều về thăm quê hương.  Người Việt Nam đi du lịch Mỹ như đi chợ cùng đội ngũ đông đão du học sinh…Cứ nhìn sinh hoạt của người Việt Nam trong nước nói chung, của giới trẻ nói riêng thì sẽ thấy Mỹ đã gây được ảnh hưởng như thế nào tại Việt Nam.  Tuy người Tàu (cộng) có mặt khắp nơi trên đất nước Việt Nam, nhưng người Việt Nam không sính tiếng Tàu mà sính tiếng Mỹ; người Việt Nam không xài đồng Nhân Dân Tệ của Tàu mà xài đồng dollar của Mỹ.  Có thể nói, trong khi Đảng CSVN chịu ảnh hưởng nghiêm trọng của Tàu thì ngược lại quần chúng Việt Nam, từ nam chí bắc đã theo lối sống của Mỹ một cách tự nhiên và rất rõ nét.  Mỹ thật sự đã “rửa mặt” sau gần bốn chục năm, kể từ ngày cuốn gói khỏi Việt Nam.  Đó là sự biến đổi (có thể nói là tiến bộ) về mặt đời sống, văn hoá, và xã hội.  Đời sống xã hội thay đổi sẽ dẫn đến sự thay đổi của chế độ sớm nếu có sự hổ trợ tích cực các sinh hoạt đấu tranh chính trị.  
 
            Nhưng, về chính trị, điều khó hiểu là tại sao Mỹ lại giúp CSVN dập tắt tất cả ngọn lửa đấu tranh của người Việt?  Những người đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền… như các vị nêu trên, nếu tạo áp lực buộc VC trả tự do cho họ ngay trong nước để cùng với những người khác tiếp tục đấu tranh thì biết đâu, tình hình Việt Nam sẽ sớm biến chuyển, chế độ độc tài toàn trị CSVN sẽ sớm kết thúc.  Không có ánh đuốc dẫn đường làm sao tiến bước trong đêm đen?  Không có người khởi xướng và lãnh đạo làm sao có phong trào cách mạng?  Không có phong trào cách mạng quần chúng làm sao lật đổ được CSVN?  Đáng ra, bằng cách nầy hay cách khác, Mỹ nên hổ trợ dân tộc Việt Nam duy trì và phát triển ngọn lửa đấu tranh để đòi tự do dân chủ.  Đằng nầy, Mỹ làm ngược lại: tiếp tay với CSVN vô hiệu hoá vai trò và ý chí của những con dân Việt Nam yêu nước, chống xâm lăng, chống chế độ bạo ngược!  Với việc liên tục “nhập cảng” những nhà đấu tranh bị VC trục xuất, Mỹ đã trực tiếp giúp CSVN tồn tại!  Anh em ở hải ngoại cứ chụp mũ nhau liên tục.  “Thằng đó làm tay sai cho VC”, “Thằng kia là VC nằm vùng”…mà ít ai để ý một “tên VC nằm vùng” sừng sỏ khác, làm lợi cho VC hơn bất cứ ai, đó là người bạn đồng minh Hoa Kỳ của chúng ta chứ không ai khác! 
 
Thật khó mà hiểu được Mỹ đang tính toán những gì mà làm những việc trái khoáy như thế?!
 
Lý tưởng tự do, dân chủ của họ để đâu? 
             
Không lý họ khuyến khích dân Việt Nam đấu tranh để chỉ được đi Mỹ?!
 
Không lý họ đang nhập “hàng hiệu” từ Việt Nam, chuẩn bị nhân sự cho một chính phủ thân Mỹ trong tương lai, thời hậu cộng sản?  Nếu thế thì:
 
  Nhanh đi em, gấp đi em
  Cái suối ngây thơ trời cho chẳng mấy chốc mà nguồn khô cạn (Xuân Diệu?)
 
Tuổi đời của các nhà đấu tranh nầy không còn trẻ nữa, lại đau yếu bệnh tật, nếu không “tạo việc làm” cho họ gấp thì một ngày không xa lắm họ cũng chỉ là những kẻ “Sống nhờ đất khách, thác chôn quê người” (Kiều) như những người già Việt Nam tỵ nạn khác!
 
Tiếc thay!
 
ĐỊNH NGUYÊN
Sacramento, CA cuối tháng 10 năm 2014

Khai Dân TríĐịnh Nguyên