Showing posts with label Hoa Lục. Show all posts
Showing posts with label Hoa Lục. Show all posts

2016/11/30

Nhật Ký Biển Đông: Thế Giới Nín Thở Chờ Đợi Ô. Trump

Nhật Ký Biển Đông: Thế Giới Nín Thở Chờ Đợi Ô. Trump

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Mười Một ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
- Al Jazeera ngày 19/11/2016: “Tổng Thư Ký NATO trấn an các đồng minh đã kinh động vì những lời tuyên bố của tổng thống đắc cử Hoa Kỳ là NATO đã lỗi thời. Và rằng NATO rất quan trọng cho sự ổn định của Âu Châu mà sự ổn định của Âu Châu cũng quan trọng cho Hoa Kỳ. Ô. Jens Stoltenberg nói trước một khối nghiên cứu tại Brussels rằng ông tin tưởng Tổng Thống Donald Trump sẽ duy trì cam kết mạnh mẽ với NATO.”

- Reuters ngày 20/11/2016: “Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan nói rằng Thổ không cần gia nhập Liên Hiệp Âu Châu bằng mọi giá và có thể tham gia khối an ninh bao gồm các nước Trung Á, Trung Quốc và Nga. Viễn ảnh Thổ, một thành viên của NATO gia nhập EU càng xa vời sau 11 năm thương thảo. Các nhà lãnh đạo Âu Châu đã kịch liệt chỉ trích thành tích dân chủ nhân quyền của Thổ. ”

- Reuters ngày 20/11/2016: “Thủ Tướng Nhật Abe nói rằng con đường đi đến thỏa hiệp hòa bình với Nga đang ở trước mắt, làm gia tăng hy vọng về sự tiến bộ rõ rệt để giải quyết mối tranh chấp lãnh thổ kéo dài nhiều thập niên và sẽ được giàn xếp trong cuộc họp thượng đỉnh tại Nhật Bản giữa Tháng 12. Ô. Abe đã đưa ra lời tuyên bố này sau khi có cuộc họp bên lề Thượng Đỉnh APEC với Ô. Putin và ông nói thêm, tiến triển sẽ từ từ và không phải là bước nhảy vọt.”

Hiện nay Nhật Bản có nhu cầu cấp bách hòa hoãn với Nga hầu đối phó với Trung Quốc, một tiến trình bị Mỹ ngăn cản nhiều năm.

- AP ngày 22/11/2016: “Thông tấn xã Interfax cho biết Nga vừa triển khai loại hỏa tiễn diệt hạm tối tân nhất tại quốc gia nằm ở cực tây của vùng Baltic, giữa lúc căng thẳng giữa Nga-Tây Phương gia tăng. Thông tấn xã Interfax nói rằng quân đội Nga đã đưa hỏa tiễn diệt hạm Bastion vào tác chiến tại Kaliningrad bao bọc biên giới hai quốc gia Ba Lan và Lithuania. Bộ Quốc Phòng Nga nói rằng cuối tuần rồi, Hạm Đội Baltic đã được trang bị hệ thống phóng hỏa tiễn mới nhưng không nói rõ chi tiết.”

Sở dĩ căng thẳng gia tăng là vì NATO nói rằng Nga đe dọa các quốc gia Đông Âu và Vùng Baltic. Còn Nga thì nói rằng NATO chủ trương đem quân sát tới biên giới Nga và tập trận liên miên.

Tôi không đồng ý với Ô. Obama về chính sách do dự trong việc đối phó với Hoa Lục tại Biển Đông nhưng tôi lại đồng ý với ông về thỏa hiệp hạt nhân ký kết với Ba Tư trong đó có sự can dự của sáu cường quốc Anh, Pháp, Mỹ, Nga, Đức và Trung Quốc. Trong tình thế hiện tại, Ô. Trump khó lòng hủy bỏ thỏa hiệp mang tính quốc tế để chiều theo áp lực của Do Thái tái áp đặt lệnh cấm vận lên Ba Tư. Làm như vậy cũng là hành vi bội ước và trực tiếp gây chiến với Ba Tư. Chính vì thế mà trong lúc tranh cử, khi Ô. Trump đưa ra lập trường này và coi NATO đã lỗi thời, nhiều nhân vật đã từng nắm giữ các chức vụ an ninh cũng như quốc phòng của Đảng Cộng Hòa đã cảnh báo Ô. Trump là người nguy hiểm cho an ninh của Mỹ và nền hòa bình thế giới. Trong khi Ô. Trump chống đối cuộc chiến tranh Iraq và muốn hợp tác với Nga để giải quyết cuộc chiến Syria, nếu ông lại tạo thêm một cuộc chiến với Ba Tư- một cuộc chiến nguy hiểm gấp bội so với Iraq, Syria và Afghanistan thì đúng ông là người bất thường và nguy hiểm cho nước Mỹ, trong đó có Ô. John McCain là nhân vật hiếu chiến chủ trương tái cấm vận Ba Tư.
- CNN ngày 22/11/2016: “200 lính Mỹ và lính Trung Quốc sẽ tiến hành một cuộc tập trận chung trong vài ngày để đối phó với các thiên tai tại Côn Ninh.”

Không biết Mỹ chơi trò gì đây khi vừa kiềm chế Trung Quốc lại vừa tập trận chung và chiến hạm của hai nước ghé các cảng để thăm viếng nhau. Nếu mai đây Hoa Lục và Phi Luật Tân tiến hành tập trận chung tại Biển Đông không biết Mỹ có lên tiếng phản đối không?

- AP ngày 23/11/2016: “Kết thúc chuyên thăm Mông Cổ bốn ngày, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói rằng Ngài không lo lắng chi đến chuyện Ô. Trump đắc cử tổng thống và hy vọng rằng chính sách của nhà kinh doanh này sẽ phù hợp với thực tế.”

- AP (Tokyo) ngày 22/11/2016: “Tổng thống đắc cử Donald Trump nói rằng ông sẽ rút lui khỏi Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TTP) nhưng các lãnh đạo của Vành Đai Thái Bình Dương lại muốn đẩy mạnh nỗ lực mở rộng thị trường mà họ cho rằng sống còn cho sự phát triển. Việc TTP bao gồm 12 quốc gia có thể bị Mỹ bỏ rơi tạo thêm sức đẩy cho một thỏa hiệp tương tự do Trung Quốc đề xướng mà Hoa Kỳ không có chân trong đó.” Theo San Francisco Chronical ngày 22/11/2016, Thủ Tướng Nhật Bản Abe nói rằng Hiệp Định TPP mà không có Mỹ thì hoàn toàn vô nghĩa.

- Washington Post ngày 23/11/2016: “Trung Quốc phản công lại đe dọa của Tổng Thống Tân Cử Donal Trump là sẽ dùng cấm vận để lấy lại lợi thế cạnh tranh thương mại cho Hoa Kỳ. Trong chiến dịch tranh cử Ô. Trump đe dọa áp đặt thuế xuất 45% trên sản phẩm nhập cảng từ Trung Quốc và nói rằng Trung Quốc là quốc gia nhào nặn hối xuất (hạ giá) đồng bạc.”

- AP ngày 24/11/2016: “Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan khẳng định rằng nhiều thành phần tại Hoa Kỳ và Âu Châu đã gán ghép cho Tổng Thống Đắc Cử Donald Trump là độc tài chỉ vì ông không phải là ứng cử viên mà họ ưa thích. Ô. Erdogan kêu gọi họ tôn trọng dân chủ.”

- AP (Budapest) ngày 25/11/2016: “Thủ Tướng Hung Gia Lợi cho biết ông đã nói chuyện qua điện thoại với Tổng Thống Tân Cử Donald Trump và Ô. Trump đã mời ông thăm Hoa Thịnh Đốn. Thủ Tướng Viktor Orban trong một cuộc phỏng vấn được đưa lên nhật báo thương mại Hung Gia Lợi cho biết Ô. Trump đã nói với ông rằng Ô. Trump coi trọng Hung Gia Lợi. Ô. Orban thường xuyên chỉ trích các giới chức Hoa Kỳ đang làm suy yếu hệ thống “kiểm soát và cân bằng” (check and balance) từ khi ông nắm quyền vào năm 2010 và vào Tháng Bảy ông đã nói rằng chính sách di dân của Ô. Trump tốt hơn cho Âu Châu và Hung Gia Lợi. Ô. Orban đã dựng hàng rào tại biên giới phía nam để ngăn là sóng di dân tràn vào Tây Âu và ông cảm thấy vị trí của Hung Gia Lợi cải thiện rất nhiều với Ô. Trump.”

- Reuters ngày 26/11/2016: “Bộ Quốc Phòng Ba Tư cho biết họ dự trù mua phi cơ chiến đấu Sukhoi Su-30 của Nga để hiện đại hóa không quân và nói thêm rằng Tehran có thể lại cho phép Nga sử dụng phi trường trong các chiến dịch không kích của Nga ở Syria.

Tôi không đồng ý với Ô. Obama về chính sách do dự trong việc đối phó với Hoa Lục tại Biển Đông nhưng tôi lại đồng ý với ông về thỏa hiệp hạt nhân ký kết với Ba Tư trong đó có sự can dự của sáu cường quốc Anh, Pháp, Mỹ, Nga, Đức và Trung Quốc. Trong tình thế hiện tại, Ô. Trump khó lòng hủy bỏ thỏa hiệp mang tính quốc tế để chiều theo áp lực của Do Thái tái áp đặt lệnh cấm vận lên Ba Tư. Làm như vậy cũng là hành vi bội ước và trực tiếp gây chiến với Ba Tư. Chính vì thế mà trong lúc tranh cử, khi Ô. Trump đưa ra lập trường này và coi NATO đã lỗi thời, nhiều nhân vật đã từng nắm giữ các chức vụ an ninh cũng như quốc phòng của Đảng Cộng Hòa đã cảnh báo Ô. Trump là người nguy hiểm cho an ninh của Mỹ và nền hòa bình thế giới. Trong khi Ô. Trump chống đối cuộc chiến tranh Iraq và muốn hợp tác với Nga để giải quyết cuộc chiến Syria, nếu ông lại tạo thêm một cuộc chiến với Ba Tư- một cuộc chiến nguy hiểm gấp bội so với Iraq, Syria và Afghanistan thì đúng ông là người bất thường và nguy hiểm cho nước Mỹ, trong đó có Ô. John McCain là nhân vật hiếu chiến chủ trương tái cấm vận Ba Tư.

Không biết Ô. Trump có hiểu rằng hiện nay Ba Tư đang liên kết chặt chẽ về quốc phòng với Hoa Lục và Nga? Ba Tư đã lên tiếng đe dọa sẽ tấn công tất cả những nước nào có căn cứ quân sự của Mỹ như Ả Rập Sê-út, Qatar, Thổ Nhĩ Kỳ…nếu Hoa Kỳ gây chiến với Ba Tư. Do đó, một cuộc chiến với Ba Tư sẽ là cuộc chiến toàn cầu chứ không phải cuộc chiến khu vực và sẽ là thảm họa cho Hoa Kỳ trong lúc Hoa Kỳ đang dính líu vào năm cuộc chiến tại Iraq, Afghanistan, Syria, Lybia và Yemen và trong lúc nội tình Hoa Kỳ đang chia rẽ trầm trọng. Theo The Huffington Post ngày 27/11/2016, chỉ nội cuộc chiến Afghanistan kéo dài 16 năm đã là gánh nặng cho Ô. Trump rồi, “Hoa Kỳ đã tốn kém 115 tỉ đô-la cho cuộc chiến kéo dài nhất lịch sử nước Mỹ. Cuộc chiến đã lấy đi sinh mệnh của 1,865 lính Mỹ, làm bị thương 20,224 người (tính tới 16/11/2016) và rất nhiều chấn thương làm tan nát cuộc đời cựu chiến binh. Thế mà mục tiêu chính do Tổng Thống Bush Con và Obama đặt ra vẫn chưa đạt được. A Phú Hãn đang thất bại.” (The United States has spent $115 billion on this longest war in its history. The conflict has taken the lives of 1,865 Americans and wounded 20,224 (as of Nov. 16), many with life-shattering injuries. Yet the main goals set forth by Presidents George W. Bush and Barack Obama havent been achieved: Afghanistan is failing.)

Đây cũng là giải pháp tốt đẹp phần nào giải quyết những phức tạp của biên giới Miên-Việt do lịch sử để lại khi ba nước Việt-Mên-Lào là một dưới thời Thực Dân Pháp. Dưới thời thuộc địa, tiền bạc xài chung, công chức, nông dân kể cả thương buôn qua lại biên giới để làm việc, buôn bán, cày cấy, lấy vợ lấy chồng giống như trong một nước vậy. Nay một nhóm chính trị gia hoạt đầu Miên có khuynh hướng “bài Việt” kích động tự ái dân tộc, chụp mũ cho chính quyền “bán đất” cho Việt Nam khiến gây căng thẳng và nguy hiểm cho hai nước mà có thể có “bàn tay lông lá” Hoa Lục đứng sau lưng.
Cựu Ngoại Trưởng Henry Kissinger cách đây ít lâu có nói rằng đời ông đã chứng kiến bốn cuộc chiến tranh của Mỹ, khởi đầu thì hăng hái lắm nhưng cuối cùng không biết kết thúc thế nào. Có lẽ rồi đây với nhiệm kỳ bốn năm Ô. Trump cũng không thể kết thúc cuộc chiến Afghanistan trong danh dự ngoại trừ giái pháp ký một thỏa hiệp “hòa bình” với Taliban giống như Hòa Đàm Paris 1973 rồi rút hết quân, mặc cho số phận của chính quyền Kabul muốn ra sao thì ra. Hoặc tái lập một liên minh quốc tế giống như lúc đầu (2001) bao gồm Mỹ, NATO, Úc Đại Lợi, Gia Nã Đại, Tân Tây Lan đổ khoảng hai, ba trăm ngàn quân vào, trực diện và tiêu diệt hết phe Taliban rồi ở lại khoảng năm, mười năm nữa để giữ an ninh và bảo vệ cho chế độ Kabul rồi sau đó rút quân. Nhưng không biết Quốc Hội, dù đang do Cộng Hòa nắm giữ và dân chúng có ủng hộ giải pháp này không. Cuộc chiến A Phú Hãn và Iraq giống như cái rọ, con cá chui vào thì dễ nhưng không thể nào ra thoát vì cuộc chiến nơi đây vừa là “thánh chiến” vừa ý thức hệ vừa là thanh lọc sắc tộc vô cùng phức tạp. Ô. Bush Con đã để lại một di sản nhức nhối cho nước Mỹ.

Do đó Ô. Trump phải hết sức thận trọng. Giai đoạn “cường điệu và kích động” (rhetoric) để lấy lòng cử tri đã qua. Bây giờ ông đã là tổng thống. Trách nhiệm của ông là đem lại thịnh vượng cho nước Mỹ và bảo vệ an ninh, hòa bình cho toàn thế giới chứ không phải tạo nên thảm họa cho thế giới. Chính vì hiểu được tầm mức quan trọng của thỏa hiệp hạt nhân với Ba Tư, Ô. Obama đã phải nhắc nhở Ô. Trump nhiều lần về vấn đề này. Theo tôi nghĩ, chỉ nội chuyện kéo các đại công ty tư bản từ Hoa Lục và Mễ Tây Cơ trở về Mỹ để tạo công ăn việc làm cho tầng lớp công nhân đã bỏ phiếu cho ông đã là muôn vàn khó khăn, huống chi lại tạo thêm những cuộc khủng hoảng. “America First” cũng có nghĩa là Hoa Kỳ không thể chết thế hoặc hy sinh tất cả cho tham vọng của Do Thái. Hãy tập trung nỗ phục hồi nền kinh tế, tạo công ăn việc làm cho dân chúng, đoàn kết đất nước, trước khi có những phiêu lưu trên mặt trận đối ngoại. Đừng coi thường sức mạnh tiềm tàng của Đảng Dân Chủ đang như con hổ bị thương và 90% hệ thống truyền thông lúc nào cũng sẵn sàng chống đối và nhận chìm ông.

- The Phnom Penh Post ngày 26/11/2016: “Hôm qua, Thủ Tướng Hunsen và Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ký một văn thư yêu cầu chính phủ Pháp hỗ trợ về mặt chuyên môn qua việc in lại bản đồ biên giới Miên-Việt thời thuộc địa với một tỷ lệ lớn hơn để giúp phân định biên giới.”

Đây cũng là giải pháp tốt đẹp phần nào giải quyết những phức tạp của biên giới Miên-Việt do lịch sử để lại khi ba nước Việt-Mên-Lào là một dưới thời Thực Dân Pháp. Dưới thời thuộc địa, tiền bạc xài chung, công chức, nông dân kể cả thương buôn qua lại biên giới để làm việc, buôn bán, cày cấy, lấy vợ lấy chồng giống như trong một nước vậy. Nay một nhóm chính trị gia hoạt đầu Miên có khuynh hướng “bài Việt” kích động tự ái dân tộc, chụp mũ cho chính quyền “bán đất” cho Việt Nam khiến gây căng thẳng và nguy hiểm cho hai nước mà có thể có “bàn tay lông lá” Hoa Lục đứng sau lưng.

- Reuters ngày 29/11/2016: “Nữ Tổng Thống Nam Hàn Phác Cận Huệ đã yêu cầu quốc hội quyết định xem khi nào và bằng cách nào bà có thể từ chức do vụ tai tiếng khuynh loát quyền hành, đẩy đất nước vào cuộc khủng hoảng chính trị chưa từng thấy khiến cả triệu người xuống đường phản đối. Đảng Dân Chủ - đảng đối lập chính - bác bỏ yêu cầu này và gọi đó là âm mưu né tránh bị truất phế và sẽ tiếp tục thúc đẩy việc luận tội tại quốc hội vào Thứ Sáu này.”

Phải chăng đây là sự vận hành của tự do dân chủ hay sự hư đốn của nhân cách lãnh đạo khiến đất nước Đại Hàn đi vào hỗn loạn giống như Thái Lan. Đảng nắm quyền thì lo củng cố quyền lực bằng mọi cách, đảng đối lập thất cử thì lo chống phá. Rồi khi nắm được quyền rồi, đảng đối lập lại hư đốn giống như kẻ tiền nhiệm của mình. Và cái vòng luẩn quẩn xoay quanh miếng mồi ngon “quyền lực và quyền lợi” đó cứ tiếp diễn mãi. Còn dân chủ, tự do chỉ là chiêu bài để chính thống hóa cho quyền lực. Dường như nhân loại bây giờ, các chính trị gia đều hùng biện và mỵ dân giỏi, nhưng tìm được người yêu nước thương nòi, kinh bang tế thế, trong sạch…thì hiếm hoi như lá mùa thu.

Tình hình Syria:
- AFP ngày 20/11/2016: “Bộ Ngoại Giao Syria tuyên bố sẽ không chấp nhận một đề nghị của Liên Hiệp Quốc công nhận một vùng tự trị cho phe phiến quân tại đông Aleppo như một phần của thỏa hiệp ngưng bắn.”

Đây là một đề nghị vô cùng lạ đời, rõ ràng thiên về phe nổi dậy do Mỹ và Tây Phương hỗ trợ. Nếu đề nghị được thực hiện tức chia cắt đất nước Syria và đó không phải là nhiệm vụ của Liên Hiệp Quốc. Liên Hiệp Quốc phải đóng vai trung gian hòa giải, gửi lực lượng gìn giữ hòa bình, cứu trợ và không thiên vị bất cứ quốc gia, phe phái nào.

- VOA News ngày 23/11/2016: “Tổng Thống Ai Cập al-Sissi nói rằng việc đất nước ông ưu tiên hỗ trợ cho chế độ của Ô. Assad để chống lại những phần tử cực đoan là cần thiết cho sự ổn định của khu vực.” Như vậy Ai Cập đã từ bỏ lập trường đứng trong liên quân Ả Rập do Saudi Arabia lãnh đạo tiến vào Syria để lật đổ Tổng Thống Assad.

- Reuters (Beirut) ngày 26/11/2016: “Tin tức từ phe nổi dậy, chính phủ và nhóm quan sát viên cho biết quân đội chính phủ đã chiếm giữ những khu vực quan trọng nằm về phía đông Aleppo của phe phiến quân nhưng những cuộc giao tranh dữ dội vẫn tiếp diễn để tranh giành những khu vực đông dân cư còn lại.” ABC News nhận định rằng, cuộc chiến Aleppo sẽ quyết định toàn bộ cuộc chiến Syria và dường như chiến thắng đang ngả về phe chính phủ.

Tình hình Biển Đông:
- Reuters ngay28/11/2016: “Trung Quốc lo ngại về việc Phi Luật Tân bắt giữ 1200 Hoa Kiều trong chiến dịch truy quét nạn cờ bạc trên mạng lưới điện tử khiến có thể gây căng thẳng khi bang giao giữa hai quốc gia trở nên nồng ấm trong mấy tháng vừa qua. Theo Sở Di Trú Phi Luật Tân, 1200 Hoa Kiều làm việc tại Căn Cứ Không Quân Clark trước đây của Hoa Kỳ nghi ngờ là tổ chức cờ bạc.”

Không phải nói xấu người Trung Hoa. Đất nước Trung Hoa cổ là đất nước vĩ đại. Nhưng Ba Tàu đi đến đâu đều mang theo tật xấu như hối lộ chính quyền, tổ chức ăn chơi trác táng như “nhất dạ đế vương”, cờ bạc, đầu cơ tích trữ, buôn gian bán lận và ăn ở bẩn thỉu, nhất là các nhà hàng.

- International Busisness Times ngày 24/11/2016: “Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte thúc giục Hoa Lục ban hành lệnh cấm đánh cá tại Bãi Cạn Panatag/Scarborough Shoal hiện còn đang tranh chấp. Tổng thống Phi Luật Tân dường như đã sẵn sàng đơn phương ban hành sắc lệnh cấm đánh cá tại vùng bãi cạn giàu tài nguyên này. Ô. Duterte nói rằng không kể vùng bãi cạn là của ai, bảo vệ nó là việc làm hợp lý.” Theo Reuters, Hoa Lục đang suy nghĩ về việc để ngư dân Phi Luật Tân ra vào vùng bãi cạn này với lý do bang giao giữa hai nước đã được cải thiện.

- VOA News (ThiTu Island) ngày 24/11/2016: “Phi Luật Tân sẽ xây một hải cảng tại Biển Đông vào năm tới nhằm củng cố tuyên bố chủ quyền của mình tại vùng biển này. Hành động chắc chắn đưa tới phản ứng của các nước cùng tuyên bố chủ quyền tại đây, nhất là Trung Quốc. Thế nhưng Ô. Eugenio Bito-onon-cựu thị trưởng của thị trấn Kalayaan nhỏ nhất tại Quần Đảo Trường Sa nói rằng hải cảng sẽ thuận tiện cho 200 dân trên Đảo Thị Tứ, phần lớn là 200 ngư dân và 50 lính Phi luân phiên đóng tại đây. Hải cảng sẽ là bến đậu cho tầu đánh, tàu tuần tra và cả thuyền du ngoạn (yacht).”

- Reuters ngày 18/11/2016: “Theo một tổ hợp nghiên cứu (think tank) tại Hoa Kỳ, Việt Nam đã mở rộng một phi đạo trên Trường Sa Lớn thuộc chủ quyền của mình tại Biển Đông, hiển nhiên là để đáp ứng lại việc xây dựng các cơ sở quân sự của Trung Quốc trong vùng. Những hình ảnh ghi nhận được từ vệ tinh cho thấy tháng vừa qua Việt Nam đã kéo dài một phi đạo ở Trường Sa Lớn, từ 760 mét ra 1200 mét. Tổ hợp nghiên cứu cũng nói rằng đường băng kéo dài có thể được sử dụng cho các máy bay vận tải, tuần thám và phi cơ chiến đấu. ”

Từ cuộc tiếp đón nồng hậu của Ô. Tập Cận Bình tới những lời chúc mừng nồng nhiệt của Ô. Putin dành cho Ô. Duterte chúng ta thấy nhiều khi trên đời này cách đối xử với nhau - nhất là nước lớn đối với nước nhỏ - vô cùng quan trọng. Đã qua rồi thời kỳ trịch thượng “Tôi viện trợ cho anh thì tôi là ông chủ”. Đôi khi ta mất hết bạn bè cũng chỉ vì ta quá tự cao tự đại. Cũng theo Sputnix News, nhân dịp này Ô. Putin cũng đã có cuộc họp riêng với Ô. Trần Đại Quang điều đó chứng tỏ rằng Nga rất coi trọng Việt Nam, cửa ngõ để Nga tiến vào Đông Nam Á qua Kế Hoạch Viễn Đông. Trong lúc Mã Lai, Thái Lan, Lào và Kampuchia đã ngả theo Hoa Lục, nếu Ô. Trump hủy bỏ Hiệp Định TPP (Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương) để bảo vệ nền kinh tế của mình theo chủ trương “America First” thì chắc chắn Đông Nam Á sẽ vuột khỏi tay Hoa Kỳ.
Trung Quốc đã kết án hành động này. Theo tôi, đây là thái độ “vừa đánh trống vừa ăn cướp”. Việc Trung Quốc biến cải các bãi đá ngầm là vi phạm luật pháp quốc tế và hủy hoại môi trường như phán quyết của Tòa Hague. Còn việc mở rộng một hòn đảo đã có sẵn là việc làm hợp pháp và không hủy hoại môi trường. Hai việc đó hoàn toàn khác nhau. Vả lại việc mở rộng Đảo Trường Sa Lớn không đe dọa an ninh bất cứ quốc gia nào trong vùng cho dù Việt Nam có bố trí hỏa tiễn phòng không, diệt hạm trên đó. Xin nhớ cho Biển Đông không phải biên cương hay biên giới của Trung Quốc. Trung Quốc đã dựa vào một bản đồ điên khùng vẽ bậy từ thời Tưởng Giới Thạch (1947) rồi căn cứ vào đó khẳng định lãnh thổ của mình và đã bị Tòa Hague bác bỏ. Vùng Trường Sa là của Việt Nam và một phần của Phi Luật Tân, dứt khoát Hoa Lục hay Đài Loan không thể “xí phần” hay có tiếng nói tại đây.

- Popular Mechanics ngày 18/11/2016: “Cơ quan truyền thông của chính phủ Trung Quốc báo cáo rằng hàng không mẫu hạm đầu tiên mang tên Liêu Ninh đã ở vào vị thế sẵn sàng chiến đấu. Tuy nhiên dù nói mạnh như thế nhưng các bằng chứng cho thấy chiếc HKMH duy nhất này chỉ có khả năng huấn luyện và khả năng chiến đấu thì rất kém.”

Chưa biết khả năng tác chiến của nó tồi như thế nào, thế nhưng nếu nó nghênh ngang ở Biển Đông thì ngoại trừ Hoa Kỳ và Nhật Bản, các quốc gia Đông Nam Á sẽ “ớn da gà” vì hỏa lực hùng hậu của nó.

- Reuters ngày 18/11/2016: “Thủ Tướng Nhật Bản Abe mô tả Ô. Donald Trump là một lãnh tụ đáng tin cậy sau khi gặp gỡ vị tổng thống đắc cử vào ngày 17/11/2016 để làm sáng tỏ tuyên bố của Ô. Trump trong khi tranh cử khiến gây lo ngại cho các đồng minh. Sau cuộc họp vội vã kéo dài 90 phút tại Trump Tower, Khu Manhattan, Ô. Abe nói với các ký giả rằng cuộc nói chuyện khiến tôi tin tưởng rằng chúng ta có thể xây đắp sự tin cậy nhưng không cho biết thêm chi tiết vì đây không phải là cuộc hội kiến chính thức. Còn Ô. Trump trên Facebook, kèm theo tấm hình của hai người đã viết rằng thật vui có Thủ Tướng Abe ghé thăm nhà và cũng là khởi đầu của tình bạn lớn.” Tuy nhiên theo San Francisco Chronical ngày 22/11/2016, “Lo ngại tại Nhật Bản gia tăng về việc Ô. Trump có thể thi hành những điều ông nói trong lúc tranh cử là Nhật Bản phải đóng góp thêm cho 50,000 lính Mỹ đóng tại Nhật Bản theo thỏa hiệp an ninh hỗ tương. Hiến pháp hòa bình của Nhật được soạn thảo dưới sự điều khiển của Hoa Kỳ sau Đệ II Thế Chiến trong đó cấm sử dụng quân đội để giải quyết những xung đột quốc tế, nhưng chính quyền Nhật đã giải thích lại bản hiến pháp đó và cho phép Nhật có thể sử dụng quân đội trong một số trường hợp.”

Sau thất bại từ Đệ Nhị Thế Chiến, Nhật Bản là quốc gia vô cùng khôn ngoan. Họ giã từ quan điểm kiêu ngạo mình là con cái của Thái Dương Thần Nữ và trở nên khiên tốn, lấy liên minh Mỹ-Nhật là nền tảng để bảo vệ an ninh và phát triển đất nước. Tôi nghĩ rồi đây Ô. Abe sẽ “chiều lòng” Ô. Trump chút ít để Ô. Trump “lấy điểm” với nhân dân Mỹ rồi mọi chuyện cũng sẽ đâu vào đó. Làm chính trị lớn mà cứng nhắc, không uyển chuyển, không biết mình biết người thì “từ chết tới bị thương”. Còn chuyện Ô. Trump yêu cầu Nhật Bản đóng vai trò quan trọng hơn về quân sự trong vùng cũng không dễ dàng như người ta tưởng. Nếu Nhật Bản chạy đua vũ trang hay gửi chiến hạm tới Biển Đông, có thể nổ ra chiến tranh với Hoa Lục, điều mà Nhật Bản cố tránh. Chiến lược hay nhất vẫn là Nhật Bản cùng với Mỹ giúp cho các nước trong vùng như Việt Nam và Phi Luật Tân mạnh lên về quân sự thì chính họ trở thành rào cản tự nhiên chống lại Hoa Lục. Nay Phi Luật Tân có thể sẽ bỏ Mỹ theo chính sách trung lập, chỉ còn lại Việt Nam. Việt Nam sẽ vẫn là trọng điểm chiến lược trong chính sách Xoay Trục của Mỹ dù Ô. Trump hay Bà Clinton.

- Sputnix News & Reuters ngày 20/11/2016: “Bên lề Thượng Đỉnh APEC (Hợp Tác Kinh Tế Châu Á-Thái Bình Dương) khi gặp gỡ người đồng cấp Nga ở Peru, Tổng thống Phi Luật Tân Rodrigo Duterte đã bày tỏ sự ngưỡng mộ những phẩm chất lãnh đạo của Ô. Vladimir Putin và nói thêm rằng ông Putin là người đại diện cho một đất nước tuyệt vời. Ông Duterte cũng ghi nhận rằng, ngày nay các quốc gia Tây Phương đang cố gắng tấn công và hăm dọa các quốc gia nhỏ bé, điều đó cho thấy sự đạo đức giả của họ. Để lấy ví dụ, ông nêu lên sự hiếu chiến của Mỹ đã gây ra các cuộc xung đột trên thế giới như tại Việt Nam, Hàn Quốc, Iraq và Afghanistan. Ô. Duterte đe dọa theo chân Nga, rút chân ra khỏi Tòa Án Hình Sự Quốc Tế (International Criminal Court) vì đã lên án cuộc chiến chống ma túy của ông.” Theo tin tức mới nhất ngày 28/11/2016, Ô. Duterte đã gọi sự đe dọa của Tòa Án Hình Sự Quốc Tế là “cứt” (bullshit). Theo CNBC ngày 28/11/2016: “Tổng Thống Duterte sẽ gửi bộ trưởng ngoại giao, bộ trưởng quốc phòng đi Nga trước chuyến viếng thăm của ông vào Tháng 12. Trong cuộc phỏng vấn với RT, Ô. Duterte nói rằng ông không sẵn sàng liên minh quân sự với ai nhưng ông mong muốn có mối liên hệ mật thiết với Mạc Tư Khoa và Bắc Kinh và hợp tác với những người bạn mới là Trung Quốc và Nga để cho thế giới này hòa bình/yên ổn hơn.”

Từ cuộc tiếp đón nồng hậu của Ô. Tập Cận Bình tới những lời chúc mừng nồng nhiệt của Ô. Putin dành cho Ô. Duterte chúng ta thấy nhiều khi trên đời này cách đối xử với nhau - nhất là nước lớn đối với nước nhỏ - vô cùng quan trọng. Đã qua rồi thời kỳ trịch thượng “Tôi viện trợ cho anh thì tôi là ông chủ”. Đôi khi ta mất hết bạn bè cũng chỉ vì ta quá tự cao tự đại. Cũng theo Sputnix News, nhân dịp này Ô. Putin cũng đã có cuộc họp riêng với Ô. Trần Đại Quang điều đó chứng tỏ rằng Nga rất coi trọng Việt Nam, cửa ngõ để Nga tiến vào Đông Nam Á qua Kế Hoạch Viễn Đông. Trong lúc Mã Lai, Thái Lan, Lào và Kampuchia đã ngả theo Hoa Lục, nếu Ô. Trump hủy bỏ Hiệp Định TPP (Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương) để bảo vệ nền kinh tế của mình theo chủ trương “America First” thì chắc chắn Đông Nam Á sẽ vuột khỏi tay Hoa Kỳ.

- Reuters ngày 20/11/2016: “Nhân Thượng Đỉnh APEC tại Peru, trong các cuộc họp riêng với các nhà lãnh đạo Phi Luật Tân và Việt Nam, Chủ Tịch Tập Cận Bình nói rằng những tranh chấp tại Biển Đông cần giải quyết song phương. Lời tuyên bố của Ô. Tập Cận Bình cho thấy các đối thủ của Bắc Kinh muốn các tổ chức quốc tế can dự vào cuộc tranh chấp, trong đó có cả Mã Lai, Đài Loan và Brunei là các quốc gia cùng tuyên bố chủ quyền. Theo các nhà phân tích, Trung Quốc thiên về chiến lược “chia rẽ và chinh phục” thay vì để các đối thủ ngồi chung với nhau. “

Lập luận của Ô. Tập Cận Bình không có gì lạ và đã có từ lâu. Đó là chiến lược “lấy hợp tung để phá liên hoành”. Hoa Lục muốn đàm phán tay đôi với từng nước để không cho “phe thứ ba” ám chỉ Mỹ hay các tổ chức quốc tế can dự vào. Trước đây dưới thời Tổng Thống Aquino, Phi Luật Tân đã dứt khoát không đàm phán tay đôi với Hoa Lục. Nay Ô. Duterte có thể sẽ đàm phán tay đôi với Trung Quốc. Còn Việt Nam, lập trường dứt khoát vẫn là: Cái nào có thể đàm phán song phương thì đàm phán song phương, chẳng hạn như việc phân định lằn ranh ở Vịnh Bắc Việt hoặc vấn đề Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam. Những vấn đề này không liên quan đến quốc tế. Nhưng còn vấn đề Biển Đông, ngoài việc tranh chấp chủ quyền biển đảo, nó còn liên quan đến sinh mệnh của thế giới tức hải lộ chiến lược, sự hiện diện quân sự đáng sợ của Trung Quốc tại Biển Đông và tương lai có thể áp đặt Vùng Nhận Dạng Phòng Không. Nếu Việt Nam chủ trương đàm phán tay đôi tức đẩy Hoa Kỳ ra khỏi Biển Đông. Sở dĩ ngày hôm nay Hoa Lục e ngại Việt Nam là vì- ngoải khả năng phòng thủ- sau lưng Việt Nam còn có Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc Châu, Ấn Độ và Âu Châu. Nếu Việt Nam đẩy tất cả các thế lực này ra khỏi Biển Đông, tức đứng chơ vơ một mình. Cho nên đối với Việt Nam, quốc tế hóa Biển Đông là chiến lược giữ nước và phát triển đất nước. Đầy Hoa Kỳ ra khỏi Biển Đông là tự sát. Cho nên tôi vẫn duy trì quan điểm là Ô. Duterte hiện đang theo đuổi một chính sách ngoại giao vô cùng nguy hiểm cho bản thân và đất nước ông. Dù quá khứ thực dân tủi nhục và đau buồn, nhưng việc ông liên tục có những lời phát biểu chống Mỹ không phải là hành động khôn ngoan. Trung lập có nghĩa là làm bạn với tất cả các siêu cường. Do đó nếu đã “chống Mỹ” thì không còn trung lập nữa. Hãy nhìn vào quốc gia khổng lồ là Ấn Độ, truyền thống theo chính sách trung lập nhưng không bao giờ chống Mỹ và dĩ nhiên phải cảnh giác với Hoa Lục nhưng cũng không bao giờ công khai bày tỏ lập trường chống Trung Quốc.

Hiện nay tại Biển Đông, Hoa Kỳ đang ở vào vị thế “hạ phong” do tám năm do dự của Ô. Obama. Thế nhưng mất Biển Đông là mất Đông Nam Á. Mất Đông Nam Á là mất luôn Á Châu. Lúc đó Hoa Kỳ sẽ mất luôn vị thế siêu cường và an ninh của Mỹ bị đe dọa. Cho nên bằng mọi giá Hoa Kỳ sẽ phải nắm lấy Biển Đông và theo tôi không một thế lực nào có thể đẩy Hoa Kỳ ra khỏi vùng này. Bất cứ quốc gia nào không hiểu điều đó sẽ phải trả một giá rất đắt.

Nước Mỹ, cứ tám năm hay bốn năm, chính sách đối ngoại sẽ không còn giống như trước nữa. Nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của Ô. Trump, chắc chắn thế giới sẽ đổi thay. Mọi người đang nín thở chờ đợi, chưa biết “kiết-hung” thế nào. Chúng ta chờ xem.

Đào Văn Bình
(California ngày 30/11/2016)

Khai Dân TríĐào Văn Bình

2016/11/17

Nhật Ký Biển Đông: Đông Nam Á Vuột Khỏi Tay Hoa Kỳ

Nhật Ký Biển Đông: Đông Nam Á Vuột Khỏi Tay Hoa Kỳ

Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng Mười Một ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
- BBC News ngày 1/11/2016: “Hai phi cơ chiến đấu tàng hình đã lướt qua 60 giây trên đầu nơi biểu diễn máy bay Zhuhai tổ chức tại Tỉnh Quảng Đông - nơi tụ họp lớn nhất của các nhà chế tạo máy bay và khách hàng. Trước đây loại máy bay này chỉ được các người viết chuyên đề (bloggers) qua các trang điện tử. Phi cơ chiến đấu J-20 là biểu tượng cho tham vọng của Bắc Kinh muốn hiện đại hóa và nâng cao khả năng tác chiến của quân đội. Loại máy bay J-20 do Nhóm Kỹ Nghệ Máy Bay Thành Đô chế tạo, nó có vẻ giống như chiến đấu cơ tàng hình F-22 Raptor của Mỹ mà nhà bình luận Bradley Perret của Aviation Week nói rằng đây rõ ràng là bước tiến quan trọng nâng khả năng tác chiến của không quân Trung Quốc.”

- Business Insider ngày 2/11/2016: “Một viên chức cao cấp của Bộ Quốc Phòng Nga nói với đài truyền hình Nga rằng Nga đã đưa Na Uy vào danh sách các quốc gia có thể bị Nga tấn công bằng bom nguyên tử sau khi Na Uy đồng ý để 330 thủy quân lục chiến Mỹ triển khai tại đây. Trong khi đó Na Uy nói rằng phản ứng của Nga về 330 thủy quân lục chiến Mỹ làm nhiệm vụ huấn luyện tại Na Uy là lố bịch.”

Đây cũng là kinh nghiệm cho các quốc gia có quân ngoại nhập đóng trên đất nước mình. Hiện nay thủy quân lục chiến Mỹ đang đóng tại Darwin - Úc Châu. Nếu chiến tranh Mỹ-Hoa nổ ra, chắc chắn Úc sẽ nằm trong mục tiêu tấn công của Trung Quốc.

- Washington Post (Hà Nội) ngày 7/11/2016: “Việt Nam và Ái Nhĩ Lan đã đồng ý gia tăng hợp tác về giáo dục giữa Đại Học Quốc Gia Hà Nội và Đại Học Quốc Gia Cork, năng lượng thiên nhiên, dữ liệu về kỹ thuật và y tế nhân chuyến thăm viếng của Tổng Thống Michael Higgins. Tổng Thống Higgins và Chủ Tịch Trần Đại Quang đã thảo luận về việc hai quốc gia có thể trở thành nhịp cầu cho mối liên hệ phát triển với các quốc gia trong Liên Hiệp Âu Châu và Đông Nam Á. Trong số thỏa hiệp được ký kết và chứng kiến bởi Ô. Quang và Ô. Higgins là ba dự án điện gió tại Miền Nam (Sóc Trăng) với tổng số đầu tư lên tới 2.2 tỉ đô-la.”

Tình hình Syria:
- UPI ngày 11/11/2016: “Trong cuộc gặp gỡ Thủ Tướng Nga Medvedev tại Jerusalem, Thủ Tướng Do Thái Netanyahu nói rằng Ba Tư không thể có bom nguyên tử, quân đội Ba Tư không thể có ảnh hưởng trong việc giải quyết cuộc nội chiến tại Syria.”

Đây cũng là bài học đáng giá cho các nước nhỏ, nên mua vũ khí của Anh, Pháp hay Nga hơn là của Mỹ để tránh “ngọn roi nhân quyền”. Điển hình là vào ngày 1/7/2016 Bộ Trưởng Quốc Phòng Thái Lan công bố quyết định mua tàu ngầm tấn công của Trung Quốc thay vì mua của Mỹ. Ngay cả Việt Nam, dù Mỹ tuyên bố gỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, nhưng tới nay đã qua năm tháng mà Việt Nam vẫn chưa mua bất kỳ một loại vũ khí nào của Mỹ. Tin tức mới nhất cho biết Ô. Duterte đã ngưng hợp đồng mua 26,000 khẩu súng trường M-16. Như vậy trên hành tinh này chỉ có Hoa Lục và Phi Luật Tân là hai quốc gia dám đốp chát thẳng thừng với Mỹ. Không biết số phận của Ô. Duterte có giống Ô. Saddam Hussein hay Ô. Qadaffi không? Nhưng theo tôi, hai ông này chết là vì không có siêu cường nào hỗ trợ. Nếu Mỹ tìm cách lật đổ Ô. Duterte chắc chắn Hoa Lục và Nga sẽ nhảy vào cứu để tranh giành ảnh hưởng tại Biển Đông vốn là trọng điểm chiến lược của Đông Nam Á và Á Châu. Lúc đó Phi Luật Tân và Đông Nam Á sẽ nát như tương và chắc chắn sẽ là thảm họa cho Hoa Kỳ vì Trung Quốc ở gần mà Hoa Kỳ thì ở xa.
Đây là lo ngại của Do Thái bởi vì nếu Ba Tư có ảnh hưởng lớn tại Syria thì chí nguyện quân Hezbola tại Li Băng sẽ mạnh lên mà Hezbola lại là kẻ tử thù của Do Thái. Do đó tình hình Syria ngày càng trở nên vô cùng phức tạp. Syria hiện nay đang bị các thế lực ngoại bang chi phối, từ Nga, Mỹ tới Ả Rập Sê-út, Thổ Nhĩ Kỳ, Ba Tư nay tới Do Thái và trong tương lai có thể Trung Quốc sẽ can dự vào. Syria giống như cô Kiều lọt vào tay từ Tú Bà, Sở Khanh, Mã Giám Sinh, Bạc Hạnh, Bạc Bà tới Thúc Sinh, Từ Hải…thì đương nhiên đời hoa phải tan nát cuối cùng phải nhảy xuống Sông Tiền Đường để tự vẫn may mà được bà vãi Giác Duyên cứu vớt.

Tình hình Biển Đông:
- Reuters ngày 1/11/2016: “Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngưng kế hoạch bán 26,000 khẩu súng trường cho cảnh sát quốc gia Phi Luật Tân sau khi Thượng Nghị Sĩ Ben Cardin bày tỏ ý định phản đối vì những lo ngại vi phạm nhân nhân quyền của Phi Luật Tân.”

Có thể đây là biện pháp bắt đầu trả đũa của Mỹ, bởi vì vi phạm nhân quyền không phải lý do chính đáng để Mỹ ngưng bán vũ khí cho một đồng minh chí cốt. Mỹ bán cho Ả Rập Sê-út mấy chục tỉ đô-la vũ khí kể cả bom chùm CBU dù Ả Rập Sê-út là quốc gia vi phạm nhân quyền khủng khiếp và đối xử tệ hại với phụ nữ. Ô. Duterte là nhân vật hành động khó lường. Nếu Trung Quốc bán hoặc cho không Phi Luật Tân 26,000 khẩu súng trường- thực ra chẳng đáng giá bao nhiêu- thì thật bẽ bàng và bang giao Mỹ-Phi càng trở nên chua chát hơn. Ô. Ronald dela Rosa- giám đốc cảnh sát quốc gia Phi Luật Tân nói rằng ông rất thích súng Mỹ vì đáng tin cậy nhưng đã nghĩ tới Trung Quốc là nhà cung cấp mới. Theo Reuters ngày 2/11/2016, “Tổng Thống Duterte đã quở trách Hoa Kỳ vì quyết định ngưng bán 26,000 khẩu súng trường cho Phi Luật Tân và gọi những người đứng sau quyết định là là điên khùng, trẻ con và có thể tìm mua từ Nga và Trung Quốc.”

Đây cũng là bài học đáng giá cho các nước nhỏ, nên mua vũ khí của Anh, Pháp hay Nga hơn là của Mỹ để tránh “ngọn roi nhân quyền”. Điển hình là vào ngày 1/7/2016 Bộ Trưởng Quốc Phòng Thái Lan công bố quyết định mua tàu ngầm tấn công của Trung Quốc thay vì mua của Mỹ. Ngay cả Việt Nam, dù Mỹ tuyên bố gỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, nhưng tới nay đã qua năm tháng mà Việt Nam vẫn chưa mua bất kỳ một loại vũ khí nào của Mỹ. Tin tức mới nhất cho biết Ô. Duterte đã ngưng hợp đồng mua 26,000 khẩu súng trường M-16. Như vậy trên hành tinh này chỉ có Hoa Lục và Phi Luật Tân là hai quốc gia dám đốp chát thẳng thừng với Mỹ. Không biết số phận của Ô. Duterte có giống Ô. Saddam Hussein hay Ô. Qadaffi không? Nhưng theo tôi, hai ông này chết là vì không có siêu cường nào hỗ trợ. Nếu Mỹ tìm cách lật đổ Ô. Duterte chắc chắn Hoa Lục và Nga sẽ nhảy vào cứu để tranh giành ảnh hưởng tại Biển Đông vốn là trọng điểm chiến lược của Đông Nam Á và Á Châu. Lúc đó Phi Luật Tân và Đông Nam Á sẽ nát như tương và chắc chắn sẽ là thảm họa cho Hoa Kỳ vì Trung Quốc ở gần mà Hoa Kỳ thì ở xa.

- AFP ngày 1/11/2016: “Mã Lai và Hoa Lục ký kết thỏa thuận về quốc phòng và cam kết hợp tác chặt chẽ với nhau ở Biển Đông, dấu hiệu Thủ Tường Najib Razak ngả sang Trung Quốc khi mối bang giao với Mỹ sói mòn vì tai tiếng tham nhũng. Chuyến viếng thăm sáu ngày của Ô. Najib ghi dấu thêm một bước thoái bộ của sách lược Xoay Trục về Á Châu chỉ hai tuần sau khi Tổng Thống Duterte- một đồng minh lâu đời của Mỹ viếng thăm Trung Quốc với tinh thần hợp tác (with olive branch in hand). Hội kiến tại Nhân Dân Đại Sảnh, Ô. Najib và Ô. Tập Cận Bình đã ký chín thỏa thuận về quốc phòng, thương mại và các lãnh vực khác. Trước cuộc viếng thăm, Ô. Najib nói rằng chuyến viếng thăm này sẽ đưa liên hệ giữa hai quốc gia lên tầm cao lịch sử. Theo Reuters, báo chí Trung Quốc tường thuật rằng Ô. Najib còn nói, các cường quốc thực dân trước đây xin đừng lên tiếng dạy dỗ về các vấn đề nội bộ của các quốc gia mà họ đã có lần trục lợi. Ngoài ra Ô. Najib còn mời Ô. Tập Cận Bình thăm viếng Mã Lai.”

Sau giây phút say men chiến thắng, giờ đây mặt Ô. Trump tỏ ra đăm chiêu cho dù lưỡng viện quốc hội và hảnh pháp nằm trong tay Đảng Cộng Hòa. Ít có vị tổng thống nào “hên”, may mắn như vậy. Ngoài những vấn để khẩn cấp của nước Mỹ như di dân, bảo hiểm y tế và công ăn việc làm, Ô. Trump đang phải đối phó với các vấn đề nóng bỏng của thế giới như cuộc chiến Iraq, Syria, sự căng thẳng với Nga-NATO có nguy cơ bủng nổ Đệ III Thế Chiến và nhất là Biển Đông nơi Trung Quốc đang chiếm thế thượng phong. Nếu không khéo Mỹ sẽ mất Phi Luật Tân và Đông Nam Á cũng sẽ vuột khỏi tay Mỹ.
Thực ra thì vấn đề tham nhũng của Ô. Najib không ảnh hưởng tới nền an ninh hay quyền lợi của Hoa Kỳ. Thế nhưng Hoa Kỳ vẫn cứ lên tiếng như thể mình là người cầm cân nảy mực về luân lý, đạo đức cho cả hành tinh này…cho nên mất lòng và từ đó mất dần đồng minh. Hoa Kỳ hành động như một ông hương cả ở trong làng, xách ba-toong, đi đâu cũng chỉ trích, phê phán chỗ này chỗ kia. Dân làng tuy ngán sợ uy quyền của ông, nhưng ai cũng chán ghét vì lúc nào cũng lên mặt dạy đời trong khi chuyện nhà của ông cũng nát bét.

- VOA News ngày 2/11/2016: “Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Susan Rice, Ngoại Trưởng John Kerry đã gặp Ô. Dương Khiết Trì- nhân vật nắm chính sách đối ngoại của Đảng Cộng Sản Trung Hoa vào ngày 1/11/2016 tại Nữu Ước, thỏa thuận giải quyết những khác biệt một cách xây dựng và mở rộng hợp tác trên những thách thức của khu vực và toàn cầu. Tòa Bạch Ốc đã đưa ra bản công bố ngắn nói rằng ba người đã gặp nhau ở Nữu Ước để duyệt lại những tiến triển mà Hoa Kỳ và Trung Quốc đã đem lại sự ổn cố và xây dựng cho quan hệ song phương giữa hai nước. “

Rõ ràng Ô. Obama đang theo đuổi chính sách hòa hoãn với Hoa Lục và có lẽ cũng chẳng còn chính sách nào khác hơn trong khi Hoa Lục đang đẩy Hoa Kỳ ra khỏi vùng Đông Nam Á.

- VnExpress ngày 2/11/2016: “Tổng thống Phi Luật Tân Rodrigo Duterte hôm nay dự lễ thả 17 ngư dân Việt Nam bị cáo buộc xâm phạm vùng biển Philippines. Tại lễ phóng thích, ông Duterte nói với các nhà ngoại giao và quan chức chính phủ rằng ông đã ra lệnh xóa bỏ cáo buộc nhằm vào ngư dân Việt Nam do họ chỉ vào vùng biển Philippines để tránh thời tiết xấu. Theo AFP, mười bảy người đàn ông trên ba tàu cá bị bắt vào ngày 8 Tháng 9,2016.”

Đây là dấu hiệu đáng mừng chứng tỏ Ô. Duterte không theo đuổi chính sách xa lánh Việt Nam cho dù đang hòa hoãn với Trung Quốc.

- Reuters ngày 8/11/2016: “Vị đại sứ Phi sắp nhậm chức tại Bắc Kinh nói rằng việc Hoa Lục cho phép ngư phủ Phi Luật Tân trở lại Bãi Cạn Scarborough chứng tỏ Hoa Lục tuân thủ phán quyết của Tòa Hague dù không chính thức thừa nhận.”

Hiện nay Hoa Lục, về phía đông bắc đang bị Mỹ bao vây bởi lực lượng quân sự đóng tại Nam Hàn, Nhật Bản. Còn về phía đông nam bị ngăn chặn bởi lực lượng Mỹ đóng ở Phi Luật Tân. Để ngư phủ Phi trở lại Bãi Cạn Scarborough là chuyện nhỏ, kéo Phi Luật Tân về phía mình và đẩy Mỹ ra khỏi Phi mới là món lợi lớn. Đây là kế “dùng con tép câu con cá”. Lời tuyên bố của ông tân đại sứ Phi cho thấy Hoa Lục đang ở thế thượng phong.

- Reuters ngày 10/11/2016: “Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte chúc mừng Ô. Trump đắc cử tổng thống và nói rằng ông sẽ ngưng cãi cọ với Hoa Kỳ. Trong cuộc thăm viếng cộng đồng Phi Luật Tân tại Mã Lai, Ô. Duterte nói rằng Tôi muốn chúc mừng Ô. Trump. Muôn năm.“

Một số người trong nghành truyền thông Hoa Kỳ đã so sánh Ô. Trump với Ô. Duterte nhưng theo tôi sự so sánh này có vẻ gượng ép. Ngoại trừ lúc còn trẻ, từ lúc tranh cử cho tới nay Ô. Trump chưa bao giờ nói lời thô tục và chửi thề ai. Những lời tuyên bố nảy lửa của ông đều là những lời nói thẳng vào vấn đề của đất nước như: khủng bố Hồi Giáo, thất nghiệp, di dân bất hợp pháp, vấn đề hư đốn tham nhũng của các chính trị gia tại Hoa Thịnh Đốn, sự khống chế của các tập đoàn “vận động hành lang/đút lót cho các chính trị gia ” …và ông nói không hề giấu diếm theo kiểu “trung ngôn nghịch nhĩ” cho nên đã bị đối thủ bẻ quẹo và gán ghép. Do đó, một cách công bằng nhất chúng ta không thể so sánh Ô. Duterte với Ô. Trump và cũng không nên tiếp tục so sánh như vậy. Bây giờ Ô. Trump đã là tổng thống, chúng ta có quyền phê phán những gì ông sẽ làm cho đất nước Hoa Kỳ và liệu ông có đem lại hòa bình và ổn định cho thế giới không. Và chúng ta cũng không nên bới móc thêm chuyện Bà Clinton đúng-sai, mà cần hướng về phía trước (move on) để quên đi quá khứ đau buồn. Nước Mỹ đã chia rẽ trầm trọng trong thời gian tranh cử, chúng ta không nên đào sâu thêm hố chia rẽ nữa. Muốn một đất nước hay một cộng đồng tan hoang thì cứ chia rẽ, phổ biến luận điệu chia rẽ, cổ vũ cho sự chia rẽ và nuôi dưỡng đầu óc, tư tưởng chia rẽ… thì đúng như câu nói, “United we stand, divided we fall”. Chính vì ý thức được điều này mà Bà Clinton đã gọi điện thoại chúc mừng Ô. Trump và đọc diễn văn chấp nhận thua cuộc. Còn Ô. Obama cũng đã tiếp đón Ô. Trump tại Tòa Bạch Ốc để chuẩn bị bàn giao quyền lãnh đạo đất nước và giúp vị tân tổng thống chu toàn trách nhiệm và nhất là không để đất nước Hoa Kỳ - dù một giây một phút không có người lãnh đạo. Tất cả các chính trị gia Hoa Kỳ đều hành động như thế đã hơn 200 năm rồi.

Còn đối với Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) Ô. Trump chỉ hù dọa vậy thôi để kiếm phiếu và kích động tự ái dân tộc trong lúc tranh cử. Nay đã là tổng thống, ông phải có trách nhiệm bảo vệ vị thế lãnh đạo của Hoa Kỳ trên toàn thế giới. Theo tôi, Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) là sợi dây nối kết cuối cùng để qua hợp tác kinh tế Hoa Kỳ có thể nắm giữ được các đồng minh Á Châu và là đối trọng với sức mạnh kinh tế gần như vô địch của Hoa Lục. Ông phải cho “đàn em” nó sống, nó có lời khi làm ăn buôn bán với ông thì nó mới theo ông chứ. Nay ông đóng cửa rút cầu, không cho đàn em sống thì chúng nó sẽ bỏ đi và đang bỏ đi… thì vị thế siêu cường của ông tiêu tan. Vả lại số thâm thủng mậu dịch của Mỹ với Việt Nam chỉ là năm, ba tỉ mỗi năm thì “nhằm nhò” gì đối với Mỹ. Hơn thế nữa Việt Nam bây giờ đang là trọng điểm chiến lược trong kế hoạch Xoay Trục của Mỹ tại Đông Nam Á một khi Phi Luật Tân đã bỏ đi. Cho nên tôi hoàn toàn đồng ý với ông Đại Sứ Ted Osius là Ô. Trump, Bà Clinton hay ông Trời ông Đất gì đi nữa cũng không thể hủy bỏ Hiệp Định TPP. Vì tầm mức quan trọng của TPP mà thủ tướng Mã Lai đã gọi điện thoại cho thủ tướng Nhật Bản yêu cầu nhắc nhở Ô. Trump nên ở lại với Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương nhân cuộc họp sắp tới đây.
Còn quần chúng, do quá thương yêu, tin tưởng vào một ứng cử viên nào đó thì vẫn còn bàng hoàng, chua xót khi kết quả bầu cử không đúng ý mình. Và họ có thể xuống đường biểu tình, đập phá. Nhưng những ai còn nghĩ đến tương lai của đất nước đều phải tự chế và hành động trong khuôn khổ luật pháp. Tự do và dân chủ chỉ tồn tại trên nền tảng “trọng pháp”. Nếu kỷ cương và luật pháp tan vỡ thì lúc đó bạo lực sẽ lên ngôi, dân chủ tự do cũng chết theo và con người sẽ “nói chuyện” với nhau bằng súng đạn, bom tự sát và bằng bất cử phương tiện nào để tranh thắng. Tôi tin chắc rằng những cuộc biểu tình chống đối kết quả bầu cử đang diễn ra trên đất Mỹ rồi cũng sẽ tan biến để trả lại đời sống bình thường cho người dân. Nước Mỹ đang phải đối đầu với những vấn đề vô cùng khó khăn chứ không dễ dàng như người ta tưởng.

Sau giây phút say men chiến thắng, giờ đây mặt Ô. Trump tỏ ra đăm chiêu cho dù lưỡng viện quốc hội và hảnh pháp nằm trong tay Đảng Cộng Hòa. Ít có vị tổng thống nào “hên”, may mắn như vậy. Ngoài những vấn để khẩn cấp của nước Mỹ như di dân, bảo hiểm y tế và công ăn việc làm, Ô. Trump đang phải đối phó với các vấn đề nóng bỏng của thế giới như cuộc chiến Iraq, Syria, sự căng thẳng với Nga-NATO có nguy cơ bủng nổ Đệ III Thế Chiến và nhất là Biển Đông nơi Trung Quốc đang chiếm thế thượng phong. Nếu không khéo Mỹ sẽ mất Phi Luật Tân và Đông Nam Á cũng sẽ vuột khỏi tay Mỹ.

Trước thực tế của nước Mỹ và tình hình thế giới đó, Ô. Trump có thể:

- Giữ nguyên quan hệ đồng minh chiến lược với NATO, Nhật Bản và Nam Hàn nhưng buộc các quốc gia này chia xẻ thêm trách nhiệm với Hoa Kỳ. Ô. Trump sẽ gặp Thủ Tướng Nhật Abe vào tuần tới.

- Ông sẽ hủy bỏ hoặc giảm nhẹ cấm vận để đối lấy sự giàn binh bố trận của Nga tại vùng Baltic và Đông Âu…như thế tình hình căng thẳng với Nga tại Âu Châu sẽ giảm bớt. Hai Ô. Trump và Putin đã gọi điện thoại nói chuyện với nhau và thỏa thuận “Sẽ cùng làm việc để thúc đẩy bình thường hóa quan hệ Mỹ - Nga. Theo điện Kremlin, tổng thống Putin đã tuyên bố sẳn sàng đối thoại với chính quyền mới của Hoa Kỳ trên cơ sở bình đẳng, theo nguyên tắc tôn trọng lẫn nhau và không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau”.

- Ông sẽ hợp tác với Nga để giải quyết vấn đề Syria, không đòi hỏi phải lật đổ Ô. Assad hầu tập trung nỗ lực tiêu diệt Nhà Nước Hồi Giáo. Như thế số phận của phe phiến quân do Ô. Obama tài trợ, huấn luyện và nuôi dưỡng đã an bài. Trong diễn văn tranh cử, nhiều lần Ô. Trump nhấn mạnh chúng ta không biết họ (phe phiến quân) là ai, ý nói họ có thể là khủng bố hoặc khủng bố trá hình hoặc chỉ là một hình thức khác của “Nhà Nước Hồi Giáo” và có thể là “cục nợ” của Mỹ và đồng minh.

- Ông sẽ xét lại Hiệp Định NAFTA (Thỏa Hiệp Tự Do Mậu Dịch Bắc Mỹ) hình thành dưới đời Ô. Bill Clinton để cứu nguy dòng chảy kỹ nghệ Hoa Kỳ ùn ùn rời bỏ đất nước qua Mễ Tây Cơ chế tạo hàng hóa rồi đem trở lại bán rẻ cho dân Mỹ, khiến xí nghiệp Mỹ đóng cửa hàng loạt, công nhân thất nghiệp.

- Ông sẽ tăng thuế xuất hàng nhập cảng từ Hoa Lục để giải quyết vấn nạn thâm thủng mậu dịch lên tới 580 tỉ đô-la mỗi năm. Khi hàng nhập cảng từ Trung Quốc rẻ, hàng Mỹ chết. Khi hàng Trung Quốc đắt lên và nhiều khi là đồ dổm/rởm, thì kỹ nghệ chế tạo của Hoa Kỳ sống lại và dân chúng có công ăn việc làm.

- Còn đối với Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) Ô. Trump chỉ hù dọa vậy thôi để kiếm phiếu và kích động tự ái dân tộc trong lúc tranh cử. Nay đã là tổng thống, ông phải có trách nhiệm bảo vệ vị thế lãnh đạo của Hoa Kỳ trên toàn thế giới. Theo tôi, Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) là sợi dây nối kết cuối cùng để qua hợp tác kinh tế Hoa Kỳ có thể nắm giữ được các đồng minh Á Châu và là đối trọng với sức mạnh kinh tế gần như vô địch của Hoa Lục. Ông phải cho “đàn em” nó sống, nó có lời khi làm ăn buôn bán với ông thì nó mới theo ông chứ. Nay ông đóng cửa rút cầu, không cho đàn em sống thì chúng nó sẽ bỏ đi và đang bỏ đi… thì vị thế siêu cường của ông tiêu tan. Vả lại số thâm thủng mậu dịch của Mỹ với Việt Nam chỉ là năm, ba tỉ mỗi năm thì “nhằm nhò” gì đối với Mỹ. Hơn thế nữa Việt Nam bây giờ đang là trọng điểm chiến lược trong kế hoạch Xoay Trục của Mỹ tại Đông Nam Á một khi Phi Luật Tân đã bỏ đi. Cho nên tôi hoàn toàn đồng ý với ông Đại Sứ Ted Osius là Ô. Trump, Bà Clinton hay ông Trời ông Đất gì đi nữa cũng không thể hủy bỏ Hiệp Định TPP. Vì tầm mức quan trọng của TPP mà thủ tướng Mã Lai đã gọi điện thoại cho thủ tướng Nhật Bản yêu cầu nhắc nhở Ô. Trump nên ở lại với Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương nhân cuộc họp sắp tới đây. Có lẽ rồi đây Ô. Trump cũng sẽ ghé thăm Việt Nam như ba ông Bush Con, Bill Clinton và Obama để tái cam kết “Hoa Kỳ vẫn là đồng minh tin cậy của các quốc gia Đông Nam Á và Hoa Kỳ sẽ làm chủ Thái Bình Dương để bảo vệ an ninh và thịnh vượng cho vùng này.” Theo tôi, Ô. Trump có thể hủy bỏ Hiệp Định NAFTA, nhưng nếu ông hủy bỏ Hiệp Định TPP sẽ là hành động tự sát. Trong khi cả thế giới đổ xô đến Đông Nam Á để hợp tác, làm ăn buôn bán mà Mỹ lại bỏ đi thì đó là hành động điên khùng. Qua những buổi thuyết trình của các cơ quan an ninh, tình báo về những vấn đề tối mật của quốc gia trong thời gian vừa qua, có thể Ô. Trunp đã nhìn thấy vấn đề. Trước đây khi tranh cử người ta đã đánh giá thấp Ô. Trump và đã thất bại. Nay ông thắng cử, thật lạ lùng, người ta vẫn cứ đánh giá thấp Ô. Trump. Chúng ta chờ xem những phỏng đoán trên có đúng hay không.

Đào Văn Bình
(California ngày 17/11/2016)

Khai Dân TríĐào Văn Bình

2015/12/15

Nhật Ký Biển Đông: Tương Lai Syria Đi Về Đâu?

Nhật Ký Biển Đông: Tương Lai Syria Đi Về Đâu?

Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng Mười Hai ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
-AFP (Bắc Kinh) ngày 1/12/2015: “Bắc Kinh ra lệnh tạm ngưng hoạt động cả ngàn nhà máy và cho phép học sinh ở nhà khi làn khói đen của khí thải vượt mức an toàn 25 lần.” Đây là thảm họa của phát triển kinh tế thế giới nói chung, đặc biệt với Hoa Lục.

-Reuters ngày 1/12/2015: “Human Rights Watch kêu gọi Tổng Thống Obama cho mở cuộc điều ra 21 viên chức Hoa Kỳ, kể cả cựu Tổng Thống Bush Con, Phó Tổng Thống Dick Cheney, Giám Đốc CIA George Tenet, Bộ Trưởng Tư Pháp John Ashcroft và Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Condoleezza Rice về các hành vi tra tấn các nghi can khủng bố ở trại tạm giam.”

-Business Insider ngày 2/1/2/2015: “Nga thử nghiệm thành công loại hỏa tiễn diệt vệ tinh ASM-135 ASAT vào tháng này, ghi dấu một giai đoạn mới trong tiến trình quân sự hóa không gian toàn cầu. Với sự thành công này, Nga cùng Trung Quốc đã trang bị cho quân đội của mình những vũ khí chiến lược trong trận chiến ở không gian.”

Chỉ trong vài năm nữa thôi, cuộc chiến giữa các siêu cường sẽ không còn diễn ra trên mặt đất. Nếu các vệ tinh bị tiêu diệt thì các thứ như: hàng không mẫu hạm, hỏa tiễn liên lục địa, máy bay ném bom chiến lược sẽ trở nên vô dụng.

-AFP ngày 5/12/2015: “Iraq yêu cầu Thổ Nhĩ Kỳ phải rút ngay lập tức lực lượng, bao gồm thiết giáp và pháo binh vừa triển khai tại khu vực Bashiqa phía bắc Mosul mà không có sự đồng ý của nước này. Sự triển khai là một vi phạm nghiêm trọng tới chủ quyền lãnh thổ của Iraq.” Iraq cũng đã gửi thư khiếu nại lên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Thế nhưng ngày 14/12/2015 Thổ Nhĩ Kỳ đã rút binh sĩ ra khỏi vùng này để tránh gây căng thẳng với Iraq. Nhưng bộ trưởng ngoại giao Thổ Nhĩ Kỳ lại nói rằng số quân tại đây tăng hay giảm tùy theo nhu cầu và vẫn chưa nói rõ rút lui toàn bộ hay chỉ rút lui một phần.

-AP (Yemen) ngày 11/12/2105: “Chính quyền Yemen được quốc tế công nhận và phiến quân Shiite hiện đang kiểm soát Thủ Đô Sanaa từ Tháng Chín đã đồng ý tiến hành cuộc ngưng bắn kéo dài một tuần trước cuộc đàm phán ở Genève.” Thế nhưng theo Reuters ngày 14/12/2015: “Hai chỉ huy quân sự cao cấp của Saudi Arabia và United Arab Emirates đã chết bởi hỏa tiễn cùng khoảng hơn mười binh sĩ Vùng Vịnh, Yemen và Sudan khi cuộc giao tranh bùng phát trước cuộc đàm phán dự trù vào 15/12/2015.”

-AP (Kabul) ngày 12/12/2015: “Các tay súng đã đột nhập vào Tòa Đại Sứ Tây Ban Nha tại Thủ Đô Kabul sau khi cho nổ bom ở khu vực ngoại giao của thủ đô A Phú Hãn, tiếp đó là cuộc giao chiến với lực lượng an ninh kéo dài cả tiếng đồng hồ trong khi nhân viên tòa đại sứ núp ở dưới hầm trú ẩn.” Điều này cho thấy tình hình A Phú Hãn vẫn chưa thể nào ổn định dù Hoa Kỳ, Anh, Úc và Gia Nã Đại đã đem quân vào đây từ năm 2001 và tiêu tốn cả ngàn tỉ đô-la.

-AP (Nam Vang) ngày 12/12/2015: “Các nhân viên y tế Campuchia cho biết họ đã phải chuyển tới một quận ở vùng đông bắc 10 người chết và hơn 100 người bị ói mửa trong hai biến cố khác nhau có liên quan đến việc ăn thịt chó và uống rượu đế (rice wine).

Không biết tin này có làm mấy tay mê món “sống ở trên đời”, dựa mận, cây còn, mộc tồn, cờ tây, người Việt Nam ta…ớn da gà không? Ngày xưa nếu đói quá phải ăn thịt chó thì cũng có thể thông cảm. Ngày nay thịt cá ê hề sao lại còn ăn món “bất nhân” này?

-AFP ngày 12/12/2015: “Ứng cử viên Donald Trump tấn công ngược lại tỉ phú ‘đần độn’ Saudi Arabia sau khi ông hoàng tử này gọi Ô. Trump là nhục nhã cho Đảng Cộng Hòa, cho nước Mỹ và phải rút lui khỏi cuộc tranh cử. Hoàng Tử Alwaleed bin Talal đã phản ứng về lời đề nghị của ứng cử viên đang dẫn đầu - là Mỹ tạm thời cấm không cho người Hồi Giáo vào Hoa Kỳ.”

Hiện nay dư luận Hoa Kỳ đang tranh cãi về đề nghị này. Một số ủng hộ, một số cho là điên khùng và chắc chắn không có ông tổng thống Hoa Kỳ nào dám làm vậy. Nếu cấm mấy ông bà Muslim vào Hoa Kỳ thì thế giới Hồi Giáo sẽ điên lên và đồng loạt cấm người Mỹ vào các nước Hồi Giáo như Saudi Arabia, United Arab Emirates, Quata, Ba Tư, vùng Trung Đông, Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Nam Dương, Mã Lai, Phi Châu…thì nước Mỹ sẽ “xụm bà chè” ngay. Con người kể cũng lạ. Vì mình là người có lập trường ôn hòa cho nên  ghét người có lập trường quá khích. Thế nhưng trong khi chống kẻ quá khích, chúng ta có thể từ từ biến thành kẻ quá khích lúc nào không hay. Có điều  ít hai chịu tìm hiểu tại sao càng chống khủng bố, khủng bố càng lan rộng. Business Insider ngày 12/12/2015 cho biết, “Trong khi Phương Tây tập trung vào việc đẩy Nhà Nước Hồi Giáo ra khỏi Syria và Iraq, theo phóng viên New York Times, nhóm khủng bố có tầm ảnh hưởng ở Lybia ( ISIS & ISIL) đang phát triển mạnh khi họ xây dựng một thủ đô phòng hờ nếu căn cứ địa Raqqa, Syria thất thủ. Phóng viên này dùng danh từ ‘báo động và kinh hoàng’ (shocke and alarmed) khi mô tả về sự lớn mạnh của nhóm khủng bố này.”

Nếu không khéo, cuộc chiến “chống khủng bố” có thể biến thành cuộc “thánh chiến” trên quy mô toàn cầu giữa Hồi Giáo và Hoa Kỳ cùng các quốc gia Tây Phương, Úc Châu, Gia Nã Đại. Mới đây Hoa Kỳ vừa có hai sự kiện tuy nhỏ nhưng đáng để chúng ta lưu ý. Một thầy giáo ở Atlanta, Georgia đã hỏi một nữ học sinh 13 tuổi là “Có đem theo bom ở túi đeo lưng không ?” Sau đó hiệu trưởng đã phải ngỏ lời xin lỗi. Một nữ nhân viên của Nha Cải Huấn bị thu hình khi bà này tấn công một nhóm đàn ông Hồi Giáo khi họ đang cầu nguyện tại Lake Chabot Regional Park, San Francisco. Theo KABC-TV, khi một người đàn ông Hồi Giáo nói rằng “Tôi kính trọng Jesus” thì người đàn bà tức giận nói rằng, “ Đầu óc của mày bị chế ngự mất rồi, bị tầy não. Đầu óc mày không có gì hơn là thù ghét, toàn là thù ghét. “ (Your mind has been taken over, brainwashed. And you have nothing but hate, nothing but hate.) Và bà đã dùng cây dù để đánh người đàn ông và ném vào anh ta một ly cà-phê.

Từ ngàn xưa tới giờ “thiên hạ đại loạn” cũng chỉ vì người lãnh đạo tham quyền cố vị, tham nhũng, bè phái, gia định trị thối nát, không lo cho dân mà chỉ lo vơ vét, hôn quân ám chúa, hoang dâm vô độ, không biết nghe lời nói phải, chà đạp lên luật pháp quốc gia, các đảng phải tranh giành quyền lợi xé nát đất nước. Nếu là hoàng tộc thì tranh nhau ngôi báu... chứ “dân ngu cu đen” làm sao có thể làm loạn thiên hạ được. Do đó Khổng Tử dạy con người phải tu thân. Càng làm lớn, càng giữ ngôi vị cao trong chính quyền lại càng phải tu thân hơn hàng thứ dân: “Lo trước cái lo của thiên hạ. Vui sau cái vui của thiên hạ” Đó là đạo trị quốc của Thánh Đức đời xưa. Nhưng than ôi! Ngày nay tìm đâu ra Thánh Đức? Chính trị gia “xôi thịt”, “ma giáo” và “Nhạc Bất Quần” thì nhiều, còn các bậc hiền đức dường như đã chết hết cả rồi. Chính trị ngày nay không còn là mộng kinh bang tế thế, trị quốc an dân của bậc sĩ phu, mà là “nghề” để kiếm danh kiếm lợi và tương lai cho con cháu.
-AFP (Podgorica) ngày 12/12/2015: “ Vài ngàn người thuộc các đảng đối lập thân Nga đã biểu tình phản đối Montenegro gia nhập NATO và đòi hỏi vấn đề phải được trưng cầu dân ý.”

-Reuters ngày 12/12/2015: “Tổng Thống Yahya Jammeh của Gambia tuyên bố nước ông- trước đây là một chính quyền thế tục - nay là một nước Cộng Hòa Hồi Giáo với mục đích để quốc gia ở vùng Tây Phi này xa lìa quá khứ thuộc địa.”

-AFP (Moscow) ngày 13/12/2015: “Một khu trục hạm Nga ở Biển Aegean đã phải dùng súng hạng nhẹ bắn cảnh cáo để tránh đụng chạm với một tàu chiến Thổ Nhĩ Kỳ đang tới gần. Sau đó Moscow đã triệp tập tùy viên quân sự Thổ về biến cố này.” Cùng ngày, AFP cho biết quân đội Thổ đã cấm binh sĩ nghỉ phép tại Nga trong lúc Nga và Thổ vẫn còn rối bời bởi biến cố Thổ bắn rơi máy bay Nga.” Reuters ngày 14/12/2015, bộ trưởng ngoại giao Thổ Nhĩ Kỳ nói rằng sự kiên nhẫn của Ankara có giới hạn sau khi Moscow đã phản ứng  “quá lố” về biến cố nói trên. Theo Reuters) ngày 14/12/2015, “Phát ngôn viên Điện Kremlin cho biết sẽ không có cuộc gặp gỡ song phương giữa tổng thông Nga Putin và tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan dự trù vào 15/12/2015.

-Fox News ngày 13/12/2015: “Ứng cử viên Donald Trump nói rằng Bà Hillary Clinton đã giết cả trăm ngàn người do quyết định ngu xuẩn lúc bà làm bộ trưởng ngoại giao- lời tuyên bố gây sững sờ trong cuộc phỏng vấn với đài truyền hình Fox News. Ông Trump còn nói rằng chính sách ngoại giao của Ô. Obama về Phi Châu và Trung Đông đã khiến cả trăm ngàn người thiệt mạng. Bà Clinton đã tạo ra  bao rắc rối do chính sách ngoại giao ngu xuẩn của bà. Hãy nhìn những gì bà ta làm ở Lybia, Syria. Hãy nhìn vào Ai Cập. Ai Cập là một mớ xà bần “. (She is the one that caused all this problem with her stupid policies. You look at what she did with Libya, what she did with Syria. Look at Egypt, what happened with Egypt, a total mess.)

Như một vở kịch được lập đi lập lại từ 200 năm nay, mỗi mùa tranh cử tổng thống, nước Mỹ giống như một cuộc đả lôi đài. Người ta bươi móc, tố cáo, triệt hạ, bôi bẩn nhau, kể cả nghe lén (Watergate) để giành ghế tổng thống, người dân hoang mang, chia rẽ, không biết phải nghe ai. May mà nước Mỹ rộng lớn, chứ nước Mỹ mà nhỏ bé thì đã chia năm xẻ bảy rồi. Trong thời gian vận động tranh cử kéo dài hơn một năm, do nhu cầu kiếm phiếu cho nên chính sách ngoại giao của Mỹ có thể phải thay đổi để chiều lòng cử tri, do đó nhiều quốc gia nhỏ bé có thể chết oan. Vì Mỹ là một siêu cường đang bá chủ thế giới cho nên cả thế giới phải theo dõi diễn tiến của cuộc bầu cử để “liệu hồn”  điều chính chính sách ngoại giao sao cho thích hợp với tình hình chính trị của Uncle Sam.

-AFP (Nairobi) ngày 13/12/2015: “Chính phủ Hoa Kỳ ra lệnh cho các nhân viên không có nhu cầu khẩn cấp cũng như gia đình phải rời ngay Burundi- một quốc gia Đông Phi mà thủ đô hiện đang tràn ngập trong bạo động. Cuộc nổ súng vào ngày 11/12/2015 là cuộc bạo loạn tệ hại nhất kể từ khi cuộc đảo chính vào Tháng Năm thất bại và Tổng Thống Pierre Nkurunziza đang tìm cách kiếm thêm nhiệm kỳ thứ ba sau khi ông thắng trong một cuộc bầu cử đầy tranh cãi mới đây vào Tháng Bảy.”

Từ ngàn xưa tới giờ “thiên hạ đại loạn” cũng chỉ vì người lãnh đạo tham quyền cố vị, tham nhũng, bè phái, gia định trị thối nát, không lo cho dân mà chỉ lo vơ vét, hôn quân ám chúa, hoang dâm vô độ, không biết nghe lời nói phải, chà đạp lên luật pháp quốc gia, các đảng phải tranh giành quyền lợi xé nát đất nước. Nếu là hoàng tộc thì tranh nhau ngôi báu…chứ “dân ngu cu đen” làm sao có thể làm loạn thiên hạ được. Do đó Khổng Tử dạy con người phải tu thân. Càng làm lớn, càng giữ ngôi vị cao trong chính quyền lại càng phải tu thân hơn hàng thứ dân: “Lo trước cái lo của thiên hạ. Vui sau cái vui của thiên hạ” Đó là đạo trị quốc của Thánh Đức đời xưa. Nhưng than ôi! Ngày nay tìm đâu ra Thánh Đức? Chính trị gia “xôi thịt”, “ma giáo” và “Nhạc Bất Quần” thì nhiều, còn các bậc hiền đức dường như đã chết hết cả rồi. Chính trị ngày nay không còn là mộng kinh bang tế thế, trị quốc an dân của bậc sĩ phu, mà là “nghề” để kiếm danh kiếm lợi và tương lai cho con cháu.

-Fox News ngày 13/12/2015: “Ông Già Noel bị cấm. Lời thề trung thành với ngọn cờ, nền cộng hòa, dưới sự che chở của Thượng Đế không còn được đọc hàng ngày nữa. Lễ Thanksgiving được thay thế bởi Harvest Festival và các cuộc tụ hội Giáng Sinh được thay thế bằng Hội Hè Mùa Đông. Bà hiệu trưởng mới Eujin Jaela Kim đã đưa một sự thay đổi chính trị toàn diện cho Trường Công Lập ở 169 Sunset Park, Brooklyn khiến phụ huynh và giáo chức lo ngại.” (Santa Claus is banned. The Pledge of Allegiance is no longer recited. “Harvest festival” has replaced Thanksgiving, and “winter celebrations” substitute for Christmas parties. New principal Eujin Jaela Kim has given PS 169 in Sunset Park, Brooklyn, a politically correct scrub-down, to the dismay of teachers and parents.)

Có thể bà hiệu trưởng này đã viện dẫn điều khoản “tách biệt giữa tôn giáo và quốc gia” (separation of church and state) được ghi trong Hiến Pháp Hoa Kỳ. Điều khoàn này quy định các hoạt động của quốc gia, các cơ sở của quốc gia (công viên, trường học, dinh thự, trại lính) không được dùng để hỗ trợ, giúp đỡ, xúc tiến bất cứ tôn giáo nào. Chính vì thế mà vào năm 2006 Quận Hạt Dixie đã phải tháo gỡ một phiến đá cẩm thạch trên đó có khắc Mười Điều Răn Của Chúa (Ten Commandments) ra khỏi bậc thềm của tòa thị chính quận hạt. Vào năm 2003, Chánh Án Roy Moore của Alabama đã bị một hội đồng về đạo đức cách chức vì đã không tuân lệnh tháo gỡ phiến đá khắc Mười Điều Răn Cúa Chúa ra khỏi trụ sở của Tòa Án Liên Bang. (MONTGOMERY, Alabama (CNN): Alabama's judicial ethics panel removed Chief Justice Roy Moore from office Thursday for defying a federal judge's order to move a Ten Commandments monument from the state Supreme Court building.)

Tự do tôn giáo có cái lợi mà cũng có cái hại. Mọi tôn giáo đều bình đẳng. Tôn giáo dòng chính /đa số chiếm 85% cũng ngang bằng với tôn giáo 1%, kể cả đạo thờ Quỷ Sa-tăng (Satanism) hiện có 100,000 tín đồ trên toàn thế giới. Mới đây các tượng Quỷ Sa-tăng đã được khánh thành tại Thành Phố Detroit và Oklahoma của Hoa Kỳ. Quán xét vào lịch sử nhân loại chúng ta thấy, một sự thay đổi tín ngưỡng/tôn giáo sẽ kéo theo sự thay đổi toàn diện về lịch sử, chính trị, văn hóa, phong tục, lối sống gia đình, xã hội, luân lý, đạo đức cho nên chiến tranh tôn giáo tức thánh chiến (Jihad &Crusade) là loại chiến tranh khủng khiếp nhất.

Sự kiện cho thấy Hoa Kỳ rất lo ngại một sự đụng độ quân sự giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ. Nếu nó xảy ra thì thật dở khóc dở cười. Không bênh Thổ thì không được. Nhưng bênh thì kéo cả nước Mỹ vào một cuộc xung đột với Nga vì chuyện tào lao do lỗi lầm của Thổ, trong khi nước Mỹ đang nhức đầu với bao chuyện trọng đại của thế giới. Sự kiện cũng cho thấy Hoa Kỳ đã bắt đầu nghi ngờ Thổ “có lòng kia khác” lợi dụng quan hệ đồng minh với Mỹ và NATO để theo đuổi mục đích riêng tư. Chưa biết Thổ sẽ phải chấn chỉnh lại thái độ của mình như thế nào. Nhưng dù thế nào đi nữa thì Mỹ cũng phải “ngậm đắng nuốt cay” không thể bỏ Thổ. Vì nếu bỏ Thổ thì Mỹ và Đồng Minh không còn bàn đạp để tổ chức những cuộc không kích Nhà Nước Hồi Giáo và căn cứ địa an toàn  để huấn luyện, tiếp tế, nuôi dưỡng phe phiến quân đang chống lại chính phủ Syria và nhất là trấn giữ thủy lộ chiến lược của tàu Nga từ Hắc Hải tiến vào Địa Trung Hải. Do đó trong lịch sử nhân loại, nhiều gian thần lộng hành nhưng vẫn được vua thương mến, bao che, dung dưỡng vì không có “nó” thì không được.
-Business Insider ngày 14/12/2015: “Một tàu tác chiến ven biển tối tân nhất của Mỹ mang tên USS Milwaukee trị giá 362 triệu đô-la đã vỡ toang và phải kéo về căn cứ khi mới hạ thủy và vận hành được một tuần lễ. Thượng Nghị Sĩ John McCain gọi đây là một sự hư hỏng không sao tin nổi.”

-Reuters (Dubai) ngày 14/12/2015: “Saudi Arabia loan báo sự hình thành một liên minh bao gồm 34 quốc gia Hồi Giáo để chống lại chủ nghĩa khủng bố. Một danh sách dài bao gồm:  Ai Cập, Qatar, United Arab Emirates, Thổ Nhĩ Kỳ, Mã Lai, các nước Vùng Vịnh và Phi Châu.”

Tình hình Biển Đông:
Tại Biển Đông, Trung Quốc giống như một con sư tử đã săn được con mồi (xây dựng được 10 đảo nhân tạo) đang thong thả thưởng thức bữa ăn (phát triển hạ tầng cơ sở và xây dựng căn cứ quân sự). Ăn xong rồi lại đi săn mồi tiếp, đồng thời liên tục thao diễn quân sự để thị uy. Chính vì lo sợ viễn ảnh đó, theo  International Business Times ngày 2/12/2015 cho biết, “Tổng Thống Obama sẽ cùng lãnh đạo các nước Đông Nam Á tổ chức hội nghị thượng đình đặc biệt tại Hoa Kỳ vào năm tới, ghi đậm “hợp tác chiến lược” mà họ nỗ lực tiến tới tháng qua giữa lúc ảnh hưởng và sự khẳng quyết của Hoa Lục gia tăng trong vùng. Ô. Obama đã đạt lời mời khi ông ở Manila và Kuala Lumpur vào Tháng Mười Một khi tham dự Thượng Đỉnh ASEAN.”

Trong khi đó Đài Loan (Trung Hoa Dân Quốc) - anh chàng láu cá này “nhờ gió bẻ măng”. Theo VOA tiếng Việt ngày 13/12/2015: “Đài Bắc hôm 12/12, khánh thành một ngọn hải đăng và cầu cảng mới được tân tạo trên đảo Thái Bình mà Việt Nam gọi là Ba Bình ở biển Đông. Đích thân Bộ trưởng Nội vụ Đài Loan Trần Uy Nhân đã tới dự lễ khánh thành trên hòn đảo có diện tích lớn nhất ở Trường Sa. Ông Trần cùng các quan chức của Đài Loan trước đó đã đáp máy bay ra hòn đảo hiện do Đài Bắc kiểm soát này. Các quan chức cũng đã công bố một tấm biển do đích thân Tổng thống Mã Anh Cửu ký lên, trên đó khắc dòng chữ tuyên bố rằng hòn đảo nằm ở biển Nam Trung Hoa và vùng nước lân cận là “một phần lãnh thổ không thể tách rời của Đài Loan”. (*) Trong khi đó chính quyền Việt Nam nói rằng, “Việt Nam có đầy đủ căn cứ pháp lý và chứng cớ lịch sử khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mọi hoạt động của các bên tại khu vực này không được sự chấp thuận của Việt Nam đều là bất hợp pháp và vô giá trị.”

Rồi ngày 14/12/2015 Reuters loan tin, “Công ty dầu khí lớn Sinopec đang xây một trạm cung cấp dầu (a filling station) tại Biển Đông trong lúc Hoa Lục mở rộng hạ tầng cơ sở dân sự trong vùng thủy lộ đang tranh chấp, củng cố việc tiến vào vùng biển trọng yếu của Đông Nam Á Châu. Trạm cung cấp dầu với kho chứa được xây dựng trên Đảo Phú Lâm (Woody Island) của Quần Đảo Hoàng Sa phải mất một năm để hoàn tất.”

Rõ ràng Hoa Kỳ chỉ phản đối, răn đe chứ không có hành động cụ thể trừng phạt hoặc ngăn chặn sự bành trướng vi phạm luật pháp quốc tế của Hoa Lục tại Biển Đông.

-BBC News ngày 15/12/2015: “Máy bay trinh thám P-3 Orion của Úc đã thực hiện chuyến bay ‘vì tự do hàng hải’ trên Biển Đông.”

Nhận Định:

1) Thổ Nhĩ Kỳ: Một con ngựa chứng hay ung nhọt của NATO:
CNSNews ngày 1/12/2015: Trong một bài viết nhan đề “Are Trump and Putin right?” Patrick J. Buchanan nhận định như sau, “Nhưng trong cuộc chiến chống ‘khủng bố Hồ Giáo cực đoan’ ai thực sự là đồng minh: Edogan- người đang trợ giúp và tiếp tay cho Hồi Giáo Thánh Chiến ở Syria hay Putin người đang bỏ bom nhóm này?” (But in this war against "radical Islamic terrorism," who is the real ally: Erdogan, who has been aiding and abetting Islamic jihadists in Syria, or Putin, who has been bombing them?) Theo AFP ngày 30/11/2015,  “Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan nói rằng ông sẵn sàng từ chức nếu lời cáo buộc của Tổng Thống Putin rằng ông buôn bán dầu lửa với ISIS được chứng minh.” Khi tuyên như vậy Ô. Erdogan không phải là con người khôn ngoan. Nếu ông thật sự “trong trắng” thì ông chỉ cần nói, “Đây là một sự vu cáo trắng trợn. Tôi yêu cầu kẻ vu cáo trưng bằng cớ. Nếu không, họ phải xin lỗi chính phủ và nhân dân Thổ Nhĩ Kỳ về việc làm thiếu đạo đức này.” Bởi vì nếu họ trưng được bằng cớ thì Ô. Erdogan tính sao? Từ chức hả? Có chắc không? Nếu không thì ông ăn nói làm sao với thế giới? Chính vì thế mà từ ngàn xưa tới giờ, những bậc minh quân đều ít nói mà chỉ để cố vấn, quần thần nói, để mình có thể sửa chữa. Hiện nay báo chí thế giới nghi ngờ Thổ Nhĩ Kỳ:

-Tiếp tế thiết bị quân sự cho quân khủng bố.
-Huấn luyện binh sĩ ISIS.
-Chữa trị thương binh ISIS tại bệnh viện Thổ Nhĩ Kỳ.
-Mua dầu hỏa của ISIS.
-Gửi binh sĩ chiến đấu cùng với lực lượng ISIS.

Theo Reuters ngày 2/12/2015, Thứ Trưởng Quốc Phòng Nga Anatoly Antolov tố cáo, “Thổ Nhĩ Kỳ là nguồn tiêu thụ chính số dầu ăn cắp từ chủ nhân chính của nó là Syria và Iraq. Theo tin tức mà chúng tôi thu nhận được, Tổng Thống Erdogan và gia đình đã can dự vào việc buôn bán tội lỗi này.” Tuy nhiên phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ lên tiếng bênh vực Thổ Nhĩ Kỳ khi nói rằng, “Không có sự thông đồng của chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ trong một số hoạt động mua bán dầu bất hợp pháp từ IS. Chúng tôi hoàn toàn không tin đó là sự thật.”

Thế nhưng trên The Week ngày 3/12/2015,  Michael Brebdab Dougherty có bài viết “Giờ đây Thổ Nhĩ Kỳ trở thành gánh nặng/món nợ khổng lồ của NATO và Hoa Kỳ”  (Turkey is now a huge liability for NATO and America) và kết luận như sau, “Giống như nhiều quốc gia khác trong vùng, đồng minh Hoa Kỳ là Thổ Nhĩ Kỳ tạo nhiều rủi ro và lợi chắng bao nhiêu. Sáu mươi ba năm là thời gian quá tốt trong lịch sử bang giao. Nhưng đây là lúc chúng ta từ từ giảm bớt để đi tới một sự chia tay/ly dị êm thắm.” Like so many other states in the region, Turkey's alliance with the United States is now high-risk and low-upside. Sixty-three years is a pretty damn good run in the history of diplomacy. But now is the time to ease our way to an amicable divorce. Reuters ngày 4/12/2015 tiết lộ tin độc quyền, “Kể từ khi Thổ Nhĩ Kỳ bắn rơi máy bay Nga vào tuần trước, Hoa Kỳ đã âm thầm không đòi hỏi Thổ Nhĩ Kỳ phải đóng vai trò tích cực hơn nữa trong chiến dịch không kích Nhà Nước Hồi Giáo do Hoa Kỳ lãnh đạo, một đòi hỏi đã có từ lâu lắm rồi. Một giới chức Hoa Kỳ tiết lộ với Reuters rằng, hành động này của Hoa Kỳ nhằm cho có đủ thời gian để căng thẳng giữa Thổ và Nga lắng dịu.”

Có thể Nga nhìn thấy nhu cầu thực tiễn, hợp tác với phe phiến quân mạnh nhất là Quân Đội Syria Tự Do được Mỹ hỗ trợ để tiêu diệt phe IS chứ không chấp nhận nói chuyện bất cứ với phe phiến quân nào do Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia nuôi dưỡng hoặc các nhóm “thanh chiến”, khủng bố al-Qaeda. Ngày hôm nay, 15/12/2015,  Ô. John Kerry tới Moscow, trong cuộc hội đàm với Ô. Lavrov trước khi gặp Tổng Thống Putin, ông nói, “Hoa Kỳ và Nga cần phải tìm một lập trường chung để chấm dứt cuộc nội chiến ở Syria và khôi phục sự ổn định cho đông Ukraine. Thế giới sẽ lợi lạc khi các siêu cường thỏa thuận với nhau trước những cuộc khủng hoảng lớn.”
Sự kiện cho thấy Hoa Kỳ rất lo ngại một sự đụng độ quân sự giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ. Nếu nó xảy ra thì thật dở khóc dở cười. Không bênh Thổ thì không được. Nhưng bênh thì kéo cả nước Mỹ vào một cuộc xung đột với Nga vì chuyện tào lao do lỗi lầm của Thổ, trong khi nước Mỹ đang nhức đầu với bao chuyện trọng đại của thế giới. Sự kiện cũng cho thấy Hoa Kỳ đã bắt đầu nghi ngờ Thổ “có lòng kia khác” lợi dụng quan hệ đồng minh với Mỹ và NATO để theo đuổi mục đích riêng tư. Chưa biết Thổ sẽ phải chấn chỉnh lại thái độ của mình như thế nào. Nhưng dù thế nào đi nữa thì Mỹ cũng phải “ngậm đắng nuốt cay” không thể bỏ Thổ. Vì nếu bỏ Thổ thì Mỹ và Đồng Minh không còn bàn đạp để tổ chức những cuộc không kích Nhà Nước Hồi Giáo và căn cứ địa an toàn  để huấn luyện, tiếp tế, nuôi dưỡng phe phiến quân đang chống lại chính phủ Syria và nhất là trấn giữ thủy lộ chiến lược của tàu Nga từ Hắc Hải tiến vào Địa Trung Hải. Do đó trong lịch sử nhân loại, nhiều gian thần lộng hành nhưng vẫn được vua thương mến, bao che, dung dưỡng vì không có “nó” thì không được.

2) Tình hình Syria chưa biết đi về đâu:
Dưới sự trợ giúp của Nga, Syria dần dần tái chiếm một số thành phố, phi trường cũng như trọng điểm chiến lược nhưng phe ly khai và Nhà Nước Hồi Giáo dù bị thiệt hại, vẫn tồn tại.

- Ngày 1/12/2015 CNN cho biết: “Tổng Thống Obama cảnh báo tổng thống Nga về sự can thiệp vào cuộc nội chiến ở Syria khi nói rằng chắc Ô. Vladimir Putin biết trước nước ông sẽ đối đầu với nhiều hiểm nguy khi tham gia vào cuộc chiến đẫm máu này... Ám ảnh Afghanistan năm xưa vẫn còn đó.”

Thật lạ! Ô. Obama biết khuyên Nga chớ nên can dự vào cuộc chiến đẫm máu và phức tạp tại Syria. Thế tại sao ông lại hỗ trợ cho phe  nổi dậy, gửi biệt kích và tiếp tục gửi thêm biệt kích để quân Mỹ chiến đấu trên bộ và đã ném cả thảy 5 tỉ đô-la vào cuộc chiến này? Tại sao ông biết khuyên bạn ông nguy hiểm, đừng dính vào, nhưng chính ông lại dính vào và dính mạnh hơn nữa? Tại sao ông không ngưng yểm trợ phe phiến quân, rút hết lực lượng đặc nhiệm về nước để “Nga lãnh cái búa”, chống khủng bố một mình…có phải sướng hơn không? Tại sao không đợi cho Nga “ôm đầu máu” thảm bại như Afghanistan năm xưa như lời ông nói, rồi nhảy vào thanh toán cả IS lẫn chính quyền Syria có phải vừa đỡ tốn kém, vừa gọn nhẹ không? Dường như có cái gì “lấn cấn” về quyền lợi ở bên trong cho nên Ô. Obama mới nói thế. Tin mới nhất cho biết Mỹ sẽ gửi 200 đặc nhiệm ưu tú để chiến đấu ở Iraq nhưng cũng được tự do hoạt động ở Syria, với mục tiêu đánh vào” bộ não và hệ thống thần kinh của IS”. Thủ Tướng Iraq Abadi hoan nghênh việc triển khai này nhưng nói rằng hoạt động của lực lượng đặc nhiệm Mỹ phải được Iraq chấp thuận và phải phối hợp với quân đội Iraq. Ô. Abadi nhấn mạnh, trong khi Iraq cần sự trợ giúp quốc tế nhưng không cần sự hiện diện của quân đội ngoại quốc. Thế nhưng theo Reuters, Liên minh đang cầm quyền nói rằng  Thủ Tướng al-Abadi sẽ tự đào hố chôn sự nghiệp chính trị của mình và làm suy yếu cuộc chiến đấu chống ISIS nếu cho phép Hoa Kỳ triển khai lực lượng đặc nhiệm trên xứ sở này.

Rõ ràng sách lược của Ô. Obama là “rách đâu vá đó”, hành động tùy theo sự chống đối của phe đối lập nhất là của Ô. John McCain, chứ không có một sách lược nào cho nước Mỹ. Từ “Cuộc chiến Iraq xong rồi” (Iraq War is over) tới rút quân…sẽ không bao giờ gửi quân tới Iraq nữa… tới gửi 550 quân… rồi gửi thêm 200 biệt kích. Không biết tới bao giờ lại đem 150,000 quân vào đây giống hệt như Ô. Bush Con năm xưa ? Reuters ngày 1/12/2015 loan tin từ Baghgad, “Nhóm vũ trang rất mạnh Iraq Shiite Muslim phản đối và thề sẽ chống lại bất cứ cuộc triển khai quân Mỹ vào đất nước này sau khi có tin Mỹ sẽ đem lực lượng tinh nhuệ vào Iraq để chống quân IS. Thủ lãnh Kata'ib Hezbollah thề săn đuổi và Mỹ sẽ trở thành mục tiêu chính của nhóm này. Nhóm Badr Organisation và Asaib Ahl al-Haq do Ba Tư hỗ trợ và được chính phủ che chắn cũng đưa ra lời cảnh cáo tương tự. Họ nói với phóng viên Reuters rằng họ không còn tin tưởng vào Mỹ nữa sau cuộc xâm lăng 2003.”  Bài báo bình luật tiếp, “Vai trò quân sự rộng lớn của Nga tại nước láng giềng Syria, và sự tham gia của Nga vào ban điều hợp an ninh tình báo tại Baghdad trong đó có cả Ba Tư và Syria - có thể làm mối lo sợ của Hoa Kỳ gia tăng là họ sẽ mất thêm chỗ dựa chiến lược tại một vùng quan trọng nhất thế giới.”

Để bồi thêm “Hội Chứng Iraq” ngày 1/12/2015, MintPressNews cho biết, phát biểu trên tờ báo Đức Der Spiegel trước khi Quốc Hội Anh biếu quyết xem có nên can dự vào cuộc chiến chống IS tại Syria, Tướng Michael Flynn- nguyên tư lệnh Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ nói rằng, cảm xúc mù lòa sau cuộc tấn công 9/11 đã khiến Hoa Kỳ và đồng minh quyết định sai lầm có tính chiến lược để chống lại al-Qaeda và gọi hậu quả của Cuộc Chiến Iraq ngày hôm nay là sai lầm khủng khiếp. Sau cuộc tấn công vào New York và Washington năm 2001, phản ứng của chúng ta là, ‘bọn khốn kiếp này ở đâu? Hãy giết chúng nó. Hãy đi bắt hết chúng nó.’Thay vì hỏi, ‘Tại sao họ tấn công chúng ta?’ chúng ta lại hỏi, ‘bọn này ở đâu?’ Thế là chúng ta tiến vào con đường sai lầm chiến lược.” (The former top US Special Forces chief claimed on Sunday that blinding emotion after the 9/11 attacks led the United States and its allies to take the wrong strategic decisions to counter al-Qaeda, calling the subsequent Iraq War a “huge error.” The admission by Michael Flynn, made to German newspaper Der Spiegel, comes as British MPs prepare to vote on extending the UK’s bombing campaign against the Islamic State into Syria following the massacre in Paris….after the 2001 attacks on New York and Washington. “Our response was, ‘Where did those bastards come from? Let’s go kill them. Let’s go get them.’ Instead of asking why they attacked us, we asked where they came from. Then we strategically marched in the wrong direction.)

Đây là những tin không vui cho Mỹ. Vừa ân hận vừa ám ảnh vì sai lầm trong Cuộc Chiến Iraq cho nên không dám gửi nhiều quân mà chỉ nhỏ giọt bằng lực lượng đặc nhiệm. Khi quân Mỹ vào rồi, lực lượng nhỏ bé này vừa chống ISIS ngoài tiền tuyến, vừa chống quân Shiite Muslim sau lưng - coi chừng lại sa lầy một lần nữa. Không biết các chiến lược gia ở Tòa Bạch Ốc có hiểu rằng Mỹ vào Iraq lần này với bộ mặt mới, với tình cảm mới và với hoàn cảnh mới chống quân khủng bố chứ không phải chống lại Saddam Hussein như 12 năm trước nữa. Khi người chồng bỏ nhà ra đi đã 12 năm, nay quay trở lại với bà vợ cũ, liệu tình cảm có cỏn mặn mà như xưa không? Ngày 3/12/2015, tại Belgrade Ô. John Kerry nói rằng, “Oanh kích không thôi chưa đủ mà cần có bộ binh mà lực lượng này có thể là quân đội hiện có của Syria và liên quân Ả Rập chứ không phải quân Tây Phương. Ông nói thêm, ISIS có thể bị đánh bại trong vài tháng nếu có cuộc ngưng bắn giữa chính phủ Syria và phe phiến quân ôn hòa. Ông thúc giục thế giới hỗ trợ cho giải pháp hòa bình do Hoa Kỳ, Nga và một số nước khác đang làm rối beng lên.” Vào ngày 14/12/2015, sau khi họp với Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, xuất hiện tại Bộ Quốc Phòng cùng với Bộ Trưởng Ashton Carter và một số vị tướng, Ô. Obama nói rằng Hoa Kỳ tăng cường hành động đẻ chống lại đầu não của Nhà Nước Hồi Giáo tại Iraq và Syria và lực lượng liên minh đã tấn công mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”

Trong khi đó, theo AFP ngày 2/12/2105: “Trong hai tuần lễ vừa qua, Nga và Syria đã tổ chức cuộc tập trận chung tại Tỉnh Latakia để chuẩn bị cho cuộc tấn công vào Idlib - vùng lân cận do phe ly khai nắm giữ.” Hiện nay Nga tăng cường lực lượng tại Phi Trường Shaayrat nằm ở miền trung Syria để làm căn cứ cho phi cơ chiến đấu khi quân chính phủ đã kiểm soát được Thành Phố Homs và tiến dần về Thành Phố Cổ Palmyra. Công việc chuẩn bị gần hoàn tất. Pháo binh cũng đã được triển khai. Đây là phi trường quân sự thứ hai của Nga tại Syria.”  Nga giúp Syria mở rộng vùng kiểm soát, tạo thành quả trên chiến trường để có ưu thế trên bàn hội nghị.

Dù vào bàn hội nghị, nhưng lập trường của Nga vẫn khác biệt với Mỹ. Tại Hội Nghị An Ninh Âu Châu tổ chức tại Belgrade (Serbia) Ngoại Trưởng Lavrov nói rằng chỉ có chính phủ Syria và những ai chống lại chủ nghĩa cực đoan mới được tham gia cuộc thương thảo về hòa bình cho Syria. Không có chỗ cho quân khủng bố tại bàn hội nghị. Không thể chấp nhận được chuyện cứ tiếp tục chia nhóm khủng bố thành hai thành phần xấu và ôn hòa. Lời tuyên bố ám chỉ ISIS và các nhóm phiến quân do Hoa Kỳ hỗ trợ chống lại chế độ của Ô. Assad.”

Còn Tổng Thống BasharAssad nói rằng chính quyền của ông sẽ không thương thảo với các nhóm vũ trang và gọi đó họ là quân khủng bố mà chỉ thương thảo với các nhóm đối lập chính trị. Trong khi đó theo AFP, nhóm có liên hệ với Al-Qaeda đã bác bỏ kết quả của cuộc họp giữa các thủ lĩnh của phe nổi dậy đồng ý thương thảo với Tổng Thống Assad trong một hội nghị do Saudi Arabia tổ chức. Còn Nga thì tố cáo cuộc họp các nhóm ly khai đó không đại diện cho ai cả.” Ngày 14/12/2015 Reuters cho biết, các Ô. Lavrov và John Kerry đã đồng ý về những điều kiện tiên quyết để tiến hành một cuộc họp sắp tới về vấn đề Syria trong cuộc điện đàm.

Dường như đây là một hành động xích lại gần Mỹ. Theo AP ngày 12/12/2015: “Tổng Thống Putin loan báo Nga vừa để nghị yểm trợ không kích cho nhóm ly khai Syria mạnh nhất do Mỹ và NATO hỗ trợ và kêu gọi hợp tác mạnh hơn nữa với Hoa Kỳ và liên minh do Hoa Kỳ lãnh đạo- một lời đề nghị cho thấy Moscow mong muốn thu hẹp sự khác biệt quan điểm về cuộc khủng hoảng Syria.”  Theo Reuters ngày 14/12/2015, “Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nga cho biết Nga đã tiến hành khoảng hơn một chục cuộc không kích để yểm trợ cho Quân Đội Syria Tự Do để chống lại quân Nhà Nước Hồi Giáo. 

Có thể Nga nhìn thấy nhu cầu thực tiễn, hợp tác với phe phiến quân mạnh nhất là Quân Đội Syria Tự Do được Mỹ hỗ trợ để tiêu diệt phe IS chứ không chấp nhận nói chuyện bất cứ với phe phiến quân nào do Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia nuôi dưỡng hoặc các nhóm “thanh chiến”, khủng bố al-Qaeda. Ngày hôm nay, 15/12/2015,  Ô. John Kerry tới Moscow, trong cuộc hội đàm với Ô. Lavrov trước khi gặp Tổng Thống Putin, ông nói, “Hoa Kỳ và Nga cần phải tìm một lập trường chung để chấm dứt cuộc nội chiến ở Syria và khôi phục sự ổn định cho đông Ukraine. Thế giới sẽ lợi lạc khi các siêu cường thỏa thuận với nhau trước những cuộc khủng hoảng lớn.”

Hy vọng lời tuyên bố này khởi đầu cho chiến lược mới của Hoa Kỳ, thay vì đối đầu và kiềm chế Nga, sẽ là hợp tác để tạo ổn định cho thế giới. Thế nhưng tình hình Syria vẫn vô cùng phức tạp và chưa biết tương lai đi về đâu. Ngoài ra, chỉ cần một hành động thiếu suy tính của Thổ Nhĩ Kỳ hay Saudi Arabia thì mọi chuyện đều có thể đổ vỡ.

Đào Văn Bình
(California ngày 15/12/2015)

(*) Đài Loan tức Trung Hoa Dân Quốc Tưởng Giới Thạch đã chiếm đảo này dưới thời VNCH năm 1956.

Khai Dân TríĐào Văn Bình