Showing posts with label Minh Mẫn. Show all posts
Showing posts with label Minh Mẫn. Show all posts

2012/09/30

Nhất Phi góp ý với Minh Mẫn về "Trẻ hóa Phật sự"

 Minh Mẫn

Đọc mấy bài viết gần đây của anh Minh Mẫn thấy anh có vẻ quá lo lắng cho tâm trạng của các vị "tôn giáo bạn" quá!
Chức sắc tôn giáo bạn quan trọng tới mức như vậy sao? Có quá đáng, quá lời không khi cho rằng chỉ khi nào các chức sắc "tôn giáo bạn" (Thiên Chúa hay Tin Lành?)"tỏ ra nhiệt tình sốt sắng hoan hỷ" thì "may ra đại hội IX sẽ thay lời nói về "đổi mới tư duy" và chứng minh được là TH PG TP đã trẻ hóa Phật sự"(!!?). Sao anh Minh Mẫn hiểu rõ tâm trạng họ thế?
Xin lưu ý anh Minh Mẫn: khi viết về một đề tài nghiêm túc với đối tượng là chư Tôn Đức (dầu sao anh Minh Mẫn cũng là "nhà tu xuất" mà, phải không?) không nên dùng những từ ngữ dung tục trong tâm cảm sân hận hay mang tính dè bỉu mỉa mai đối với quí Ngài. Mình phước đức bao nhiêu, đã làm được những lợi ích gì cho đạo pháp và dân tộc chưa mà lớn tiếng chê bai nặng nề quí Ngài vậy?
Ngoài ra, cũng xin thân tình nhắc nhở anh Minh Mẫn: mình là người lớn, có thể là một Phật tử nữa, trong bài viết góp ý về Phật sự thì không nên chêm vào những thứ lai căng "ô kê - ô kiếc" chi, nghe không được lịch sự lắm và thậm chí hơi vô lễ.
Tôi không phải chức sắc trong giáo hội, chỉ là 1 Phật tử bình thường thôi nhưng tôi có thể thông cảm và chia sẻ sự khó khăn của quý Ngài đối với vấn đề trẻ hoá nhân sự bộ máy lãnh đạo hiện nay.
Tôi nghĩ rằng đâu hẳn hễ trẻ tuổi đời thì gọi là trẻ! Xã hội thiếu gì những "cụông  trung niên" với cách nghĩ cách làm hết sức bảo thủ, lạc hậu, an phận thủ thường, theo kiểu "ai sao tui vậy, ai làm bậy tui làm theo"! Thua xa mấy "chàng thanh niên lâu năm", năng nổ xông xáo và hết sức táo bạo với tinh thần dám nghĩ dám làm.
Huống nữa kinh nghiệm, đạo hạnh mới là vấn đề cốt tuỷ của một lãnh đạo tôn giáo, chứ không phải hễ "khi người ta trẻ" (chữ của Phan Thị Vàng AnhNP) là người ta sẽ lãnh đạo tốt!
Việc chuyển giao một thế hệ, đối với tổ chức thế tục mà người ta còn  hết sức thận trọng, lên cả kế hoạch dài hạn và thực hiện từng bước rất chậm, rất lâu, đến sốt cả ruột. Có khi tuyên bố, cam kết trong cả mấy nhiệm kỳ mà vẫn chưa thực thi được.
Huống hồ, ở đây là một tổ chức tôn giáo, tức lãnh đạo về tinh thần là chính, vốn đặt nặng về kinh nghiệm, về đạo đức và đạo hạnh, đạo phong lên trên hết. Ngoài ra, theo thiển ý của tôi, quí Ngài hiện nay vẫn chưa gọi là già. Giáo hội vẫn cần quý Ngài ở những vị trí trọng yếu, ít nhất là trong giai đoạn hiện nay, trong nhiệm kỳ này.
Anh Minh Mẫn có vẻ bực bội vì Đại hội Đại biểu Phật giáo TP. Hồ Chí Minh nhiệm kỳ VIII (2012-2017), không thực hiện đúng những gì đã cam kết, đã tuyên bố lâu nay.
Xin anh vui lòng nêu cho mọi người biết: có một Đại hội nào, ở đâu, thuộc tổ chức nào, quốc gia nào tính từ Quốc hội trở xuống mà việc thực thi đúng như cam kết được trọn vẹn 100%? Hay chỉ là 80,70% thôi? Thậm chí chỉ 60%  thôi cũng đã là giỏi lắm rồi.
Vì sao như vậy? Vì một lẽ đơn giản là bản chất toàn bộ hiện hữu mà ta đang "cho là thấy" đây, hết sức tạm bợ vô thường, hay thay đổi, biến hoại từng giây, từng sát-na. Mong cầu một điều gì đó phải diễn tiến như ý muốn chủ quan của mình (điều này trong kinh, Phật dạy là "Chớ hy vọng tương lai") là thiếu hiểu biết, là vô minh.
Đề ra kế hoạch tốt đẹp, hoàn hảo đến mấy đi nữa cũng chỉ là kế hoạch, là ý thức chủ quan. Giữa ý tưởng chủ quan và thực tế luôn có một cự li. Thực tế chứng minh chưa bao giờ có một kế hoạch gì, ở bất cứ lĩnh vực nào việc khi thực thi nó lại đạt đến mức100%. Tính toán siêu đẳng như NASA kia kìa, ấy vậy mà Apollo 13 vẫn bị sự cố nghiêm trọng, tàu con thoi Challenger còn bị nổ tung nữa là!
Nói vậy, không phải để bào chữa cho quý Ngài, các Ngài không khiến tôi làm việc này và cũng không cần một Phật tử bình thường như tôi lên tiếng bênh vực. Thật ra, đối với việc trẻ hoá bộ máy lãnh đạo, không riêng gì Giáo Hội PGVN, mà bất cứ tổ chức nào cũng đều mong muốn.
Tuy nhiên, như chúng ta đã biết, ngoài lý do chủ quan (không muốn thay đổi, chỉ hô hào suông để lấy điểm), thực tế khách quan cho thấy làm được điều này không dễ chút nào. Có lẽ anh Minh Mẫn hoặc nhiều vị sẽ nói:Biết làm không nổi thì thôi, đừng tuyên bố, cam kết làm chi, làm suy giảm niềm tin của mọi người.
Tôi thì có suy nghĩ hơi khác một chút: Thà là có tuyên bố, có cam kết cũng được gọi là "gióng lên một tiếng chuông" cũng là một hình thức "ký hợp đồng miệng" với xã hội, còn hơn là xếp xó, bỏ ngoài tai không thèm đếm xỉa, thậm chí còn lên án việc trẻ hoá nhân sự lãnh đạo, đặc biệt là lãnh đạo ở cấp cao.
Tuyên bố còn đây, "hợp đồng" còn đó, "món nợ" này đến lúc hợp cơ duyên cũng phải giải quyết thôi!
Anh Minh Mẫn hãy bình tâm nhìn xung quanh đi, sẽ thấy những điều tôi đã thưa không phải là vô căn cứ.
Là những người Phật tử thuần thành, chúng ta quan tâm, lo lắng đến sự thịnh suy của Giáo hội là điều hiển nhiên, nhưng cũng chính vì là Phật tử cho nên chúng ta cũng cần phải nhớ về lời Phật dạy về lý nhân duyên. "Cái này có vì cái kia có, cái này không vì cái kia không". Nhân chưa đủ, duyên chưa có, thời chưa hợp thì quả chắc chắn sẽ chưa thành.
Còn nếu đặt câu hỏi là: khi nào nhân duyên hội đủ, thời cơ khế hợp? Thì vấn đề đó nằm ngoài phạm vi của bài viết này.
Nhất Phi - PTVN
Cư sĩ Minh Mẫn phúc đáp Nhất Phi về "Trẻ hóa nhân sự, Phật sự"

Trước nhất, tôi xin cám ơn anh Nhất Phi và các phản hồi góp ý. Thứ đến, xin có vài lời phúc đáp anh Nhất Phi và những ai quan tâm đến vấn đề trẻ hóa nhân sự, Phật sự trong các cấp GHPGVN hiện nay:
1/ Sao anh Nhất Phi biết tôi lo cho tôn giáo bạn qua vài câu trong bài như thế? So sánh, tỷ giảo, khích tướng...chỉ là phương tiện. Trong cuộc đua nếu không có đối thủ thì làm sao cố gắng vượt mức. Trong xã hội có những đoàn thể tương tự, nếu không nhìn người để tự mình tiến, cứ nằm ỳ ỷ lại thì tổ chức sẽ ra gì?
2/ Cám ơn anh Nhất Phi đã thể hiện tâm chất của một Phật tử chân chính đối với chư tôn túc mà tôi còn thua xa, bởi  tôi còn quá nhiều tâm sân hận phàm tục khi nhiệt tình đối với đạo nên lời lẽ thiếu nghiêm túc. (ở trong chăn mới biết chăn có rận!!!)
3/ Vấn đề trẻ hóa, tôi đâu buộc phải trẻ tuổi, trong bài tôi đặt vấn đề có thể trẻ trong cung cách làm việc cơ mà!
4/ Cái khó khăn không chỉ đối với quý ngài mà bất cứ tổ chức nào cũng có khó khăn, nhưng không có nghĩa vì khó khăn mà nằm ỳ một chỗ?
5/ Đạo hạnh và tuổi tác đâu phải chỉ có trực tiếp lãnh đạo mà gạt tuổi trẻ ra ngoài? cố vấn chỉ đạo để kèm và hướng dẫn lớp trẻ làm việc cũng cần lắm chứ; nếu đợi tuổi trẻ có kinh nghiệm, có đạo hạnh để lãnh trách nhiệm thì lúc ấy lớp trẻ cũng đã trở thành tuổi già!!! và đâu phải tuổi trẻ nào cũng bảo thủ, lạc hậu, an phận thủ thường, bạn chưa thấy có những Tăng ni trẻ rất xông xáo hoằng pháp tự nguyện các vùng sâu vùng xa mà bị một vài thầy chức sắc địa phương bảo thủ, cố chấp gây trở ngại thì sao?
5/ Ngôn từ của một xã luận khác với ngôn từ của một thỉnh nguyện thư hay văn bản hành chánh, sao gọi là thiếu nghiêm túc?
6/ "Chàng thanh niên lâu năm", năng nổ xông xáo và hết sức táo bạo với tinh thần dám nghĩ dám làm. Anh cho biết "chàng thanh niên lâu năm nào" đã năng nổ xông xáo và hết sức táo bạo với tinh thần dám nghĩ dám làm trong GH hiện nay??? Nếu từng có những chàng như vậy thì GH qua 30 năm không thể như vậy. Ngay cả văn thư hành chánh mãi đến nay vẫn chưa thấy tiến bộ thì chàng nào xông xáo tiến bộ hơn?
7/ Tôn giáo cần đạo hạnh và tuổi tác, nhưng đây là nghiệp vụ và tổ chức hành chánh, cần phải năng động, không thể so sánh khập khiễng.
8/ Việc thực hiện cam kết khi tranh cử của thế tục, họ cũng chưa thể hoàn toàn 100%. Không ai đòi hỏi toàn hảo như thế, nhưng ít ra phải thể hiện đươc từ 10-20%. Chẳng lẽ với lý do khó khăn mà 30 năm qua vẫn không có gì thay đổi? Nếu có thay đổi tiến bộ, năng động thì  PG đã không mất tín đồ hàng ngày nơi vùng xa vùng cao!
9/ Tính tạm bợ, vô thường là cốt lỏi của PG nhìn vào sự diễn tiến của cuộc sống, nhưng không vì thế mà không dám đặt niềm tin cho kế hoạch ngắn và dài hạn cho Phật sự. Bảo là vô thường mà không chịu trách nhiệm công việc thì đóng cửa lo tu hơn là lãnh đạo một tổ chức .
10/ "...Thà có tuyên bố cam kết còn hơn... " sao nói giống thế tục hứa rồi không giữ lời? Tu sĩ là "trụ pháp vương gia, trì Như Lai tạng", cảm thấy cái gì làm được hãy nói, nói mà không làm thì người thế nào???
Tóm lại, chúng ta không cầu toàn, nhưng là một tôn giáo toàn triệt, sứ giả của tôn giáo ít ra phải thể hiện thiện chí, khả năng và nhiệt tâm để từng bước chứng tỏ hiệu quả của lời hứa khi nhận lãnh trách nhiệm trước tiền đồ đạo pháp.
                                                MINH MẪN
                                                   29/9/2012

http://bit.ly/PhkPio


Khai Dân TríMinh Mẫn

2012/09/19

MÁI ẤM CHÙA PHẬT MINH – BẾN TRE

MINH MẪN

Cách thị xã Bến tre 7km, cách Mỹ Tho 20km và cách Vũng Liêm, Vĩnh Long 45km, vào sâu trong làng, chùa Phật Minh mang dáng dấp cổ kính với cây cao bóng mát phủ sân; trong đó 70 tâm hồn non trẻ đang được sưởi ấm bời lòng từ bi của sư cô Ngộ Mai.

Một buổi sáng, do Phật tử Vũng Liêm giới thiệu, về hướng Bình Đại, huyện Châu Thành, Bến Tre, Xã Giao Hòa giáp chân cầu mà trước kia là bến phà, quẹo vào làng quê của xứ dừa, cổng chùa xuất hiện như khiêm tốn ẩn mình giữa không gian tĩnh lặng. Thật tình mà nói, nhiều người có tâm hồn từ thiện rất ngán ngẫm mỗi khi nghe nói đến các nhà mở, các mái ấm, các viện mồ côi do xã hội đảm trách hay tôn giáo cai quản. Mạnh thường quân đến viếng, hầu hết đều cảm nhận rằng các cháu ăn mặc rất bẩn, sinh hoạt bừa bãi, thiếu vệ sinh, không ngăn nắp và việc ăn uống cũng chưa tương xứng với sự ủng hộ của những tấm lòng hào hiệp dành cho trẻ con trong các tụ điểm nuôi trẻ mồ côi như thế, ngược lại, các vị cai quản lại quá thừa thải trong mọi phương tiện sinh hoạt như xe cộ, điện thoại cầm tay, áo quần, trà nước…chưa nói đến một ngân khoản khá lớn dành cho việc giao tế của viện.

Chúng tôi thật ngỡ ngàng khi gặp sư cô Ngộ Mai, người vừa là trụ trì một cổ tự, vừa là bà mẹ của 70 đứa trẻ không mẹ cha, đang xúm xít trong một ngôi chùa mà chỗ ăn chỗ ở chưa đủ không gian sinh hoạt hợp lý. Lần đầu gặp sư cô, không ai nghĩ người là trụ trì chứ chưa nói là bà mẹ hào hiệp của những mãnh đời bất hạnh. Cô cho biết nguyên nhân đầu tiên thành lập chùa mồ côi là khi gặp trẻ con sắc tộc vùng cao nguyên, đói ăn, bắt trùng dế và bất cứ con gì ăn được đều cho vào mồm; chúng thất học, thậm chí lang bạt vì không có mẹ cha, từ đó sư cô phát tâm nuôi các con em bị bỏ rơi. Khi nghe kể như thế, người đối diện liên tưởng ngay có lẽ sư cô là người sắc tộc, vì vóc dáng quê mùa, ăn nói cục mịch chân chất, đen đúa, thậm chí ăn mặc xuề xòa như một nông dân chân lấm tay bùn, nhưng khi biết ra, sư cô là đệ tử của cố HT T. Minh Phát, chùa Ấn Quang, được thầy đưa về đảm nhận ngôi chùa nầy trên 25 năm, nuôi trẻ trên 20 năm.

Phật tử Vũng Liêm đến thăm viếng lần đầu, không gặp do sư cô đi đám lấy tiền nuôi các cháu, mãi 18 năm sau, quần chúng các nơi mới biết nơi đây có nuôi trẻ mồ côi, tức hai năm trở lại chùa mới được sự hỗ trợ của các nhà hảo tâm khắp nơi. Có lẽ vì thế mà thợ đang xây dựng thêm chỗ cho các cháu cư trú sinh hoạt. Nhiều đoàn đến thăm, phát quà, các cháu đều quy tụ trên chánh điện.

Hiện nay, sư cô nuôi 70 em, lớn nhất là vào đại học được 4 cháu, hoặc các ngành nghề khác nhau. Nhỏ nhất là còn nằm nôi; hai cháu đang học lớp 12. các cấp còn lại có 50 cháu. Lớp mầm lá có 12 cháu. Sư cô được một số người tình nguyện làm bảo mẫu không lương. Các tình nguyện viên như thế được 25 vị.



Các trẻ bị bỏ rơi trong bệnh viện khi sanh xong, được bác sĩ gọi cho sư cô đến bảo lãnh. Hiện hai cháu được hơn một tháng tuổi. Một cháu khác được năm tháng đang nằm sốt, có lễ cần hơi ấm của mẹ, nhưng cháu thiêm thiếp trong nôi được bao phủ tình thương của sư cô và các bảo mẫu. Theo sư cô, việc lo cái ăn, cái học cho các cháu không đáng ngại bằng lúc ốm đau, những lúc như thế, sư cô vay mượn khắp nơi để đưa các con đi bệnh viện. Với tình thương và trách nhiệm như thế, nhiều cháu trưởng thành, ra ngoài lập nghiệp, vẫn không quên ân đức nhà chùa nên thường trở về thăm viếng bà mẹ nhân ái và mái ấm nhà chùa nơi thôn quê êm ả!

Tuy cái ăn cái mặc chưa được đầy đủ, tươm tất, nhưng vẫn không thiếu so với những trẻ con nơi thôn quê nghèo khó nầy. Hàng ngày sư cô giao cho các bảo mẫu trông nom cơ sở để chạy vạy kiếm tiền. Nguồn thu nhập chính của những năm trước là đi đám, bây giờ chùa làm thêm sữa đậu nành cho khách tham quan để có thêm thu nhập, và cũng được sự quan tâm từ các mạnh thường quân gần đây. Mùa Trung Thu nầy được một số huynh đệ Mỹ Tho, Vĩnh Long, Vũng Liêm ủng hộ hàng trăm chiếc bánh, trong đó, một số dân quê nghéo ăn theo mỗi khi có đoàn từ thiện đến ủng hộ.

Một chùa Cô nhi nằm giữa thôn quê nghèo,cuộc sống chung tất phải khó khăn mọi bề, nhưng sư cô, với đầu trần chân đất hòa nhập chung nếp sống cơ hàn, đã tạo được niềm tin đối với quần chúng, vì thế, họ không ngại xa xôi, đến phụ giúp sư cô để góp phần an ủi những mãnh đời bất hạnh mà tương lai là công dân của một dân tộc, biết đâu trong số các cháu, sẽ là một trong những nhân tài cho đất nước.

Rất may là chính quyền địa phương không gây khó khăn cho chùa như một vài nơi mỗi khi mở điểm nuôi trẻ mồ côi; nhờ vậy mà sư cô ngày một phát triển theo hạnh nguyện, vì sư cô vốn xuất thân từ trẻ mồ côi. Chính vì vậy người mới hiểu thế nào là giá trị của một tình thương cần sưởi ấm lòng người.


MINH MẪN
18/9/2012

Địa chỉ:
Chùa Phật Minh
69, ấp 3, xã Giao Hòa, huyện Châu Thành, Tỉnh Bến Tre.
ĐT 0753865049
DĐ 0919638871

Tài khoản ngân hàng:
Nguyễn Thị Liễu (Thích Nữ Ngộ Mai)
7108205010810
ngân hàng Nông nghiệp Agribank


Khai Dân TríMinh Mẫn

2012/09/10

NHẬN ĐỊNH VỀ HAI CHÀNG THANH NIÊN CỦA…

Kính gửi cư sĩ Minh Mẫn bài của nhà văn Huỳnh Ngọc Chênh và phản hồi của KS Lê Quốc Trinh.

Là người nhiều năm nghiên cứu Phật học, xin cư sĩ cho biết nhận định của KS Lê Quốc về Phật giáo như vậy là đúng hay sai? (Xin cư sĩ viết thành bài).

Rất mong nhận được bài của cư sĩ.

Kính chúc cư sĩ nhiều sức khỏe.

Trân trọng,
Thích Minh Trí

TẤT ĐẠT ĐA VÀ NGUYỄN TẤT THÀNH
Đặt hai người nầy bên cạnh nhau chắc chắn tôi sẽ bị ném đá.

Người Phật Giáo, không phải là các thiền sư, cho đó là sự phạm thượng. Người cộng sản cho đây là sự xúc xiểm.

Tôi không theo Phật cũng không theo Cộng nên đối với tôi, đó là hai chàng trai, hai chàng trai rất đặc biệt. Hai người ấy thường xuyên hiện hữu trong tâm trí của rất nhiều người Việt Nam, tôi là người Việt Nam nên không thể không thường xuyên suy nghĩ về họ.
 

Tất Đạt Đa là một chàng trai diễm phúc, có danh hiệu ai cũng mơ tới và không có mấy người có được: Thái tử. Chàng chuẩn bị lên ngôi vua. Chàng có vợ tuyệt đẹp, con ngoan, gia đình hạnh phúc, có người hầu kẻ hạ,  sống trên nhung lụa. Thế nhưng chàng không tự giam mình trong lầu son gác tía. Chàng đi xuống với dân gian. Thời đó, Ấn Độ dân đông nên đời sống rất cùng cực do vậy chàng thấy nhân dân mình đói nghèo, khổ sở quá, khổ khắp mọi nơi. Từ đó chàng quy nạp lên cả nhân gian nầy là một bể khổ, ở đâu cũng khổ, trong hoàn cảnh nào cũng khổ: Sinh, bệnh, lão, tử đều khổ. Chàng chạnh lòng nghĩ rằng phải tìm ra con đường cứu khổ cho nhân dân của chàng và cho cả nhân loại. Thế là chàng, trong một đêm trăng sáng, dứt vợ đẹp con ngoan để ra đi tìm đường cứu khổ cho nhân loại.

Ban đầu chàng có lầm lạc, đi sai đường, nhưng sau đó tỉnh ngộ, sửa sai, đi theo con đường khác và chàng đã thành công, đạt được đại giác ngộ, thấy ra con đường tự giải thoát bản thân và giải thoát cho cả nhân loại.

Con đường của chàng là mỗi người nên từ bỏ tham sân si, lấy từ bi hỉ xả thương yêu mọi người để mà tiến đến sự tự giải thoát. Chàng trở thành Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Con đường của chàng vạch ra đã hơn 2000 năm trôi qua, hiện nay vẫn là lẽ sống của gần cả tỷ người trên hành tinh này.

Chàng trai Nguyễn Tất Thành sinh sau hơn 2000 năm, có hoàn cảnh bất hạnh hơn. Chàng là công tử con một vị quan nhỏ nhưng ông ta trong cơn say đã lỡ tay đánh chết người, bị truất chức quan đuổi về vườn. Con đường học hành để nối nghiệp cha vì thế cũng bị cắt đứt, chàng xuôi vào Nam và lên tàu, vượt biển, theo như chàng tự kể lại, là để tìm đường cứu nước ngay trong độ tuổi hai mươi.

Được sự gởi gấm của cha, khi vừa đặt chân đến trời Tây, chàng đã nhận được sự bảo bọc và dạy dỗ của một nhà cách mạng kiệt xuất thời đó là cụ Phan Chu Trinh.

Nhưng theo như lời chàng kể, con đường cứu nước ôn hòa, đấu tranh dân chủ của cụ Phan là con đường lầm lạc, chàng tự đi tìm con đường khác: Đường Kách Mệnh theo phương pháp đấu tranh bạo lực của ông trùm duy vật bạo lực Lê Nin. Đó là con đường kích động hận thù và đấu tranh bạo lực tiêu diệt nhau giữa các tầng lớp nhân dân để phát triển.

Vài mươi năm sau, chàng về nước cùng nhân dân đứng lên cướp chính quyền từ tay của chính phủ Trần Trọng Kim và của vua Bảo Đại rồi tuyên bố độc lập. Chàng trở thành chủ tịch Hồ Chí Minh.

2012/08/21

MIỀN VĨNH NGHIÊM

MINH MẪN

Miền Vĩnh Nghiêm là tên gọi cho cộng đồng Phật giáo miên Bắc sống trong Nam, sau 1964 Phật giáo thành lập Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, chia vùng hành chánh theo từng miền:
  1. Miền Vạn Hạnh: Bắc duyên hải Trung phần từ Quảng Trị đến Quảng Ngãi, trụ sở ở Huế
  2. Miền Liễu Quán: Nam duyên hải Trung Phần từ Bình Định đến Bình Thuận, trụ sở ở Quy Nhơn
  3. Miền Khuông Việt: Cao nguyên Trung phần từ Kontum đến Quảng Đức, trụ sở ở Ban Mê Thuột
  4. Miền Khánh Hòa: Miền Đông Nam Phần từ Bình Tuy lên Phước LongTây Ninh xuống đến Gia Định,
  5. Miền Huệ Quang: Miền Tây Nam phần Tiền Giang,
  6. Miền Khánh Anh: Miền Tây Nam phần Hậu Giang,
  7. Miền Quảng Đức: Thủ đô Sài gòn, trực thuộc Viện Hóa Đạo,
  8. Miền Vĩnh Nghiêm: Phật tử Miền Bắc di cư và đại diện cho cả Miền Bắc
Đây là kết quả cuộc họp liên tục và cân nhắc của Phật giáo lúc bấy giờ sau khi nhà Ngô sụp đổ
Cuộc họp bắt đầu từ ngày 31 Tháng Chạp năm 1963 tại chùa Xá Lợi, Sài Gòn với:
  1. Ủy ban Liên phái Phật Giáo: Thượng tọa Thích Tâm Châu
  2. Giáo hội Tăng già Bắc Việt: Thượng tọa Thích Tâm Giác
  3. Thiền tịnh Ðạo tràng: Thượng tọa Thích Minh Trực
  4. Giáo hội Nguyên Thủy Việt Nam: Thượng tọa Thích Pháp Tri
  5. Giáo hội Theravada: Lục cả Lâm Em
  6. Giáo hội Tăng già Bắc Việt tại miền Nam: Thượng tọa Thích Thanh Thái
  7. Giáo hội Tăng già Trung phần: Thượng tọa Thích Huyền Quang
  8. Giáo hội Tăng già Nam Việt: Thượng tọa Thích Thiện Hoa
  9. Hội Phật học Nam Việt: cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Truyền
  10. Hội Phật giáo Nguyên thủy: cư sĩ Nguyễn Văn Hiếu
  11. Hội Phật giáo Trung phần: Thượng tọa Thích Trí Quang
  12. Hội Việt Nam Phật giáo: cư sĩ Vũ Bảo Vinh
  13. Ðại diện Phật tử Theravada: cư sĩ Sơn Thái Nguyên.
Như vậy, trên phương diện lãnh thổ, các Miền quy định địa dư rõ ràng, riêng Miền Vĩnh Nghiêm chỉ là danh nghĩa dành cho cộng đồng Phật tử miền Bắc đang sống trong Nam đại diện cho phía Bắc, vì quần chúng Phật tử miền Bắc có mặt tất cả khắp phía Nam, không có địa giới rõ ràng, tuy là đại diện cho Phật tử phía Bắc, nhưng không liên lạc với phía Bắc. Vì vậy gọi là miền Vĩnh Nghiêm là miền lơ lững giữa 7 miền còn lại. Tuy nhiên, nề nếp sinh hoạt tôn giáo và cơ sở vật chất vẫn là một thực tại. Miền Vĩnh Nghiêm lúc bấy giờ do cố HT. T. Tâm Giác làm chánh đại diện.

2012/08/08

TRÒ CON KHỈ CỦA NHỮNG TÊN VÔ Ý THỨC


MINH MẪN
 
Gần đây, cộng đồng Tây Tạng và Bhutan mạnh mẽ lên tiếng với công ty Icon Shoes về việc sử dụng hình ảnh Đức Phật trên đôi giày, nhưng chúng vẫn im lặng, không có lời xin lỗi, không thu hồi những sản phẩm thiếu văn hóa ý thức trên đây.

Văn bản viết: "Thật là điều đáng tiếc, theo truyền thống Phật giáo, hình tượng của Đức Phật và thánh chúng phải được đối xử một cách tôn kính. Việc đưa các hình ảnh này lên trên giày dép là thiếu tôn trọng đối với các Phật tử", Bhuchung Tsering thuộc Phong trào Quốc tế vì Tây Tạng (International Campaign for Tibet) bày tỏ.

Thành viên của Quốc hội Tây Tạng ở Bắc Mỹ, ông Tashi Namgyal, đã viết một lá thư phản đối gửi tới công ty giày dép Icon Shoes nói: "Xin vui lòng xem xét lại việc này và thu hồi lại những đôi giày như thế".

Tôi đi đôi giày có hình Đức Phật được sản xuất bởi công ty của bạn, điều đó đã làm tôi hoàn toàn bị sốc và mất tinh thần trước một thái độ vô cảm như vậy", Namgyal viết.
"Đức Phật được tôn thờ bởi hàng triệu triệu người trên thế giới trong đó có cả người viết lá thư này ... Vì vậy, tôi mạnh mẽ kêu gọi công ty hãy thu hồi tất cả các hàng hóa được bán có hình Đức Phật và ngăn chặn không những việc bán mà còn cả việc sản xuất những sản phẩm như vậy. Hơn hết, tôi yêu cầu công ty phải xin lỗi trên trang web của mình về vấn đề này", Tashi đề nghị.

Cộng đồng Bhutan và Tây Tạng là những nhóm nhỏ ở Bắc Mỹ đã có ý thức bảo vệ hình ảnh thiêng liêng đáng tôn kính của mình trước sự xúc phạm nặng nề như thế. Quần chúng Phật giáo tại Mỹ đâu chỉ có Bhutan và Tây Tạng?

Những năm trước đây, những kẻ vô ý thức cũng đã dùng quyền tự do trên đất Mỹ để in hình Phật vào quần lót, bị cộng đồng Phật giáo phản ứng mạnh, giờ đây lại thêm một hành động vô ý thức, chơi trò khỉ lại tái diễn. Chả lẽ một đất nước tự do cho phép tự do giết người, tự do nhục mạ niềm tin kẻ khác, cho phép xem thường tôn giáo khác dưới nhãn hiệu thương mãi? Pháp luật Mỹ không cho phép nhục mạ kẻ khác, không làm mất phẩm cách kẻ khác thì lại cho phép hạ nhục tôn giáo khác bằng cách đem giáo chủ của người khác cho xuống tận đáy vật dụng tầm thường?

Quần chúng Phật tử trên đất Mỹ cũng như khắp thế giới không chấp nhận việc làm thiếu văn hóa như thế thì luật pháp Mỹ lại chấp nhận?. Thiết nghĩ với lời lẽ ôn tồn của cộng đồng Tây Tạng tại Bắc Mỹ trước việc làm vô văn hóa trầm trọng như thế, không tương xứng! Phật tử hãy mạnh dạn truy tố trước luật pháp về sự nhục mạ nầy. 
 
Phật giáo Việt Nam trong và ngoài nước nghĩ thế nào???


MINH MẪN
08/8/2012


Khai Dân TríMinh Mẫn