Showing posts with label Hoàng Sa. Show all posts
Showing posts with label Hoàng Sa. Show all posts

2014/12/02

Bắc Kinh quyết cắt yết hầu VN!

Bắc Kinh quyết cắt yết hầu VN!

Hà Nhân Văn

BỐI CẢNH Á ĐÔNG – TBD
Sau thượng đỉnh APEC và G20 Úc Đại Lợi, Chủ Tịch Tập Cận Bình công du đảo quốc Fiji, 45% gốc Ấn Độ, mở hầu bao chi viện không hoàn trả 50 triệu đô, họp thượng đỉnh các đảo quốc Nam TBD ngoại trừ Tây Samoa, lãnh thổ Hoa Kỳ. Tháng 9, tân Thủ tướng Ấn vừa đắc cử đã đến Fiji, TT Modi Ấn coi Fiji là một “tiền đồn thân hữu”, nối liền Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương.

Với chính sách cố hữu “Phóng tài hóa thu nhân tâm”, “Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn; Đồng tiền đi sau là đồng tiền dại!”, Chủ Tịch Tập Cận Bình chi ngay tại chỗ, vương quốc Tonga được chi 45 triệu. Đảo quốc Vanuatu cũng được chi xôm tụ, lớn hơn cả Tonga. Vương quốc này dành riêng một đảo “cỏ xanh đến tận chân trời” cho Nhật Bản nuôi bò ăn thịt, chở về Kobé Nhật, cho vào lò sát sinh, xuất cảng qua Tàu và VN, gọi là “bít tết bò Kôbê” và phở tái bò Kôbé (trước đây giá 35$US một tô ở Hà Nội). Bắc Kinh rất ham có một đảo cỏ nuôi bò như Nhật ở Vanuatu.
 

TC ham những gì ở các đảo Nam TBD? Tài nguyên không đáng kể, đưa và mang về cái gì ở các đảo quốc thần tiên này? Lãnh đạo Bắc Kinh từ thời Mao Chu, trông thấy các đảo Nam TBD mà ham! Đưa người xuống đây là ưu tiên.
 

Nhớ lại năm đầu nội các Obama, theo tin AFP dạo ấy, bà NT Hillary Clinton qua Tàu gặp Ngoại Trưởng Dương Khiết Trì, bà làm cao, chỉ gặp Trì ở Thẩm Quyến, tình cờ bà Hillary hỏi Trì: “Cái gì khó khăn nhất của Trung Hoa bây giờ?”. Họ Dương cao hứng dại dột bật miệng nói: Nạn Nhân mãn! Bà Hillary giật mình, bà ý thức được ngay nguy cơ rất lớn của thế giới mà ĐNA và Nam TBD là mục tiêu số một của Bắc Kinh vào thời đại này. Cái nguy cơ ấy trải dài từ ĐNA qua phía Nam và phía Tây. Bất hạnh, rất bất hạnh VN lại là địa bàn chiến lược tiên khởi. Nghĩa là phải làm chủ VN mới có thể làm chủ ĐNA – Biển Đông, tiến xuống Nam Thái Bình Dương.
 

CON ĐƯỜNG MỚI TẬP CẬN BÌNH!
Bố trí và chuẩn bị đã từ rất lâu. Thập niên 1970 sau khi Mỹ rút khỏi VN, cố vấn TC ào vào Nam Vang, bảo trợ chế độ Miên Cộng Pol Pot, với hơn 1500 cố vấn TC. Ý đồ của Mao là nổi bềnh lên, lấy Cao Miên (Pol Mot) làm trọng điểm, áp đảo VN, nhoài tay qua Thái Lan, tung tiền như nước vào Mã Lai và chính phủ trung lập thân Cộng Sukarno Nam Dương, nơi mà Mao – Chu đặt hy vọng nơi 1.5 triệu Hoa kiều, đảng CS Nam Dương, hợp tác với TT Sukarno, có thể nói là đảng CS Hoa kiều.
 

Biển Đông vắng mặt hạm đội 7 Hoa Kỳ, hạm đội Nga không làm nao núng Bắc Kinh. Sau khi cướp được quần đảo Hoàng Sa, Bắc Kinh đã đặt được đầu cầu chiến lược Biển Đông – Đông Nam Á. Chiến lược Đại dương Nam tiến của Đặng Tiểu Bình nối tiếp chủ trương Đại Hán bành trướng của Mao Trạch Đông. Và nay, Tập Cận Bình quyết thực hiện. Không thể tin và không bao giờ tin Tập Cận Bình với giọng lưỡi hòa hoãn của ông ta từ APEC Bắc Kinh đến thượng đỉnh ASEAN Miến Điện và thượng đỉnh G20 Brisbane, Úc Đại lợi. Phải nói rằng, chiến lược chuyển trục của Obama là một phần đóng góp lớn của Hillary từ khi gặp Dương Khiết Trì nhận được chỉ dấu nhân qua cửa miệng họ Dương!
 

Da trắng đã trung hòa ở khắp nơi, chỉ còn lại Nam Thái Bình Dương với Úc và Tân Tây Lan, đảo quốc như Fiji, Tonga, Samoa, Vanuatu vẫn nằm trong tay Úc mà Mỹ không bao giờ bỏ rơi. Pháp còn lại một chút ở Tahiti, Nouvelle Calédonie với Nouméa nơi CĐVN giàu có nhất Nam TBD. Ở thế sống còn, Tập Cận Bình vẫn chấp nhận đương đầu tiến tới bằng con đường hòa hoãn và phóng tài hóa.
 

LỢI DỤNG KHÓ KHĂN CỦA MỸ
Qua thượng đỉnh APEC Bắc Kinh, TC quyết đi tới, xin lập lại bài trước: hòa hoãn với Nhật Bản, xiết chặt tay với Đài Loan và ngầm phá TPP của Mỹ. Nay, Bắc Kinh đã gần như nắm được 12 quốc gia trong APEC. Nga Sô mất uy tín trong thượng đỉnh G20, tiền hội nghị, các nước G7 và nhiều nước khác Á Phi lạnh lùng ra mặt với Putin. Sau phiên khoáng đại khai mạc, Putin lạnh lùng bỏ hội nghị trở về Nga. Bắc Kinh bất chiến tự nhiên thành thắng lớn, vừa có cơ hội ngang vai vế với Mỹ ở G20 Úc.
 

Thẳng đường, họ Tập lao vào Nam Thái Bình Dương. Tập phu nhân mặc y phục hải đảo (Fiji). Cuộc tiếp đón cực kỳ long trọng. Tất cả các nguyên thủ đảo quốc Nam TBD đều theo nhau đến Fiji triều kiến, ước lượng Bắc Kinh chi trên 500 triệu cho chuyến công du của họ Tập đến Fiji. Họ Tập chớp thời cơ, có thể nói ông là đại đệ tử của Kim Dung, ông đã đạt được “tuyệt chiêu”: xử Ls. Lâm Đại Đại, con gái của Thống đốc Lâm Bưu dám giương cao ngọn cờ quyết tử đòi xử Mao Xếnh Xáng! Dùng tòa án để giải quyết biến cố sinh viên Hồng Kông nổi dậy.Rất gai góc! Đối ngoại, hòa hoãn với Nhật, Liên Âu, Úc, Ấn Độ …không đụng Mỹ nhưng triệt để khai thác tình hình phân hóa nội bộ Mỹ 2 năm còn lại của HP Obama, huyền ngọc sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Vẫn là Obamacare, vấn đề di dân, thuế và ngân sách. Đối ngoại cũng sẽ khó khăn không kém, phải đương đầu với 3 “mặt trận lớn”. Với Nga và Ukraine, với Syria – Iraq và khủng bố Nhà nước Hồi giáo chặt đầu người, với Palestine Hamas và Do Thái, với Afghanistan hậu chiến chiến tranh.
 

Tập Cận Bình mở “mặt trận” Hiến Pháp và pháp trị ở quốc nội. Cuộc thanh trừng vĩ đại, vượt rất xa 2 cuộc thanh trừng của Mao Trạch Đông:
1. Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng (1955-1959).
2. “Cuộc cách mạng văn hóa 10 năm”!
 

Bây giờ Tập Cận Bình chuyển hóa. Điều đầu tiên và căn bản nhất “Phải nắm chặt VN bằng bất cứ giá nào. Chiến lược cốt lõi của Tập Cận Bình trước sau vẫn là VN. Việt Nam trước hết!”

HẢI VÂN – ĐÀ NẴNG
TC sẽ không đánh VN bằng quân sự, trên bộ và dưới biển. Bài học 1997 “dạy cho VN một bài học” thất bại ở Thượng du VN, rốt cuộc để lại 60,000 (tài liệu mới nhất 2013: sáu mươi ngàn xác chết Giải Phóng Quân Tàu).
 

Sau thượng đỉnh Việt – Trung Thành Đô 1990 với các mật ước đôi bên đã ký kết, Bắc Kinh theo một chiến lược mới: “Dạy cho VN một bài học Không tiếng súng” để VNCS tự dâng hiến “lấy lại đất cũ của TQ” (!), Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường thực hiện theo lớp lang từ thời Mao Trạch Đông “lấy xưa để phục vụ nay” (!). Làm mới cái xưa, viết lại cái xưa như “VN là đất cũ của TQ” (!) và hoàn tất cái nay bằng tài hóa, không cần súng đạn.
 

TỪ CÁI NHÌN CỦA TÌNH BÁO!
Năm 2005, tình cờ, rất tình cờ một nhân vật cao niên ở Hồng Kông đã nắm được một tài liệu gọi là nghiên cứu mật mà lại không mật cuả tình báo chiến lược Á Đông về đại kế hoạch Đoạt chiếm VN và Biển Đông của TC, gọi là cuộc “giải phóng không tiếng súng để lấy lại đất cũ của TQ từ thời Tần – Hán” (!).
 

Tưởng đâu là chuyện giả tưởng ai ngờ lại là chuyện thật 100% qua vụ dân Vũng Áng nổi dậy đánh phá nhà máy gang thép Formosa và qua 2 vụ: trước đây và nay do Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Đảng bộ TP Đà Nẵng theo lệnh bộ Chính trị ĐCSVN thực hiện (NTD chỉ là một). Theo tấm bản đồ mà một nhà báo lão niên có được, đại cương chia VN ra làm 10 vùng: 1. Đông Bắc. 2. Tây Bắc thượng du. 3. Đồng bằng sông Hồng. 4. Bắc Trung bộ. 5. Nam Trung bộ. 6. Tây Nguyên. 7. Đông Nam bộ. 8. Đồng bằng Cửu Long. 9. Hoàng Sa. 10. Trường Sa. 
 

Thượng du coi như đã ổn định với vùng tự do mậu dịch được ghi trong Thông cáo chung Tập Cận Bình và Trương Tấn Sang 2013, TC tha hồ tự tung tự tác. Thí dụ Hè vừa qua, tỉnh ủy Quảng Ninh cho TC thuê cả trăm mẫu đất rừng với thời hạn 149 năm do công nhân Tàu khai thác, phá rừng trồng cây nông nghiệp. Đồng bằng sông Hồng lấy khu công nghiệp Quỳnh Phụ, Thái Bình làm tiêu biểu (Quỳnh Côi và Phụ Dực). Số báo này, tôi chỉ bàn sơ lược. Hải Vân và Hòa Vang nằm giữa vùng chiến lược số một của Tàu từ Nghệ An đến Quảng Nam, với trọng điểm Vũng Áng – Hà Tĩnh và Hải Vân – Hòa Vang (Thừa Thiên – Quảng Nam).

Từng bước một, từ Thanh Hóa trở vào Hà Tĩnh rồi từ Đà Nẵng – Hòa Vang, Hội An ngược lên Hải Vân, toàn vùng chiến lược của tổ tiên ta từ thời vua Lê Thánh Tôn và chúa Nguyễn Đàng trong như tôi đã trình bày sơ lược vào số báo trước.
 

Đối với TC, đây là vùng quan trọng bậc nhất, điểm tối trọng giữa tuyến chiến lược Nghệ An Hà Tĩnh và Quảng Nam với Chu Lai, trực tiếp quan hệ với chiến lược bành trướng của TC ở Nam Lào, đúng hơn là toàn bộ xứ Lào mà Bắc Kinh nhắm tới từ thập niên 1950. Vùng này chỉ cần “bước qua” là đã sang tới Lào. Bắc Kinh đánh cắp được 2 tài liệu căn bản. Một, của VNCH phát triển kinh tế thời hậu chiến. Hai, Đại học Harvard, Viện phát triển quốc tế với 13 đề án mà Hà Nhân Văn tôi đã trình bày trên mục này trước đây.
 

Bắc Kinh tổng hợp lại làm mồi dụ dỗ Hà Nội.
 

Riêng Bắc Trung bộ, Bắc Kinh nắm được Nguyễn Bá Thanh, xuất thân bần cố, ủy viên Trung Ương Đảng. Đầu tư và phát triển trên một địa bàn qui mô, một vòng cánh cung lớn, phía Nam là Giá Liên chiểu – Dung Quất sẽ là một hành lang chủ yếu trên trục giao thông quốc gia Nam Bắc. Tiếp Đà Nẵng trên đường Đông Tây là Tiên Phước-Quế Sơn. Thị trấn hạt nhân là Tam Kỳ và Vạn Tượng. Khôi phục sân bay Chu Lai, nâng cấp phi trường quốc tế Đà Nẵng.
 

Hà Nội ham quá. Ai mà không ham! Những ai am tường thì đây chỉ là một phần nội dung chính yếu của Mỹ để lại và kế hoạch phát triển của Đại học Harvard (1993), Bắc Kinh có được xào lại làm mồi dụ Hà Nội!
 

Kế hoạch vùng Bắc Trung bộ mới là chính yếu của Bắc Kinh, cực kỳ nguy hiểm cho VN ngay từ hôm nay và ngày mai con cháu, chắt, chút, chít. Vùng này với 670 km duyên hải, 23 con sông, thềm lục địa nhiều tài nguyên, chính yếu là gỗ. Vùng hoa gấm của kỹ nghệ du lịch, thật là “rừng vàng biển bạc”, tuy dân vẫn còn nghèo, một kho tài nguyên nhân lực. Ở đây, tôi chỉ giới hạn ở vùng Hải Vân, Bạch Mã, Cảnh Dương, Lăng Cô, cảng biển Chân Mây… Bắc Kinh đã có sẵn kế hoạch nay mới thòi ra! Chính yếu của nó là cắt đôi VN.
 

Vùng Hải Vân núi non trùng trùng điệp điệp, thuộc tỉnh Thừa Thiên, trước năm 1945 gọi là Thừa Thiên Phủ Doãn (kinh thành), quần đảo Hoàng Sa trực thuộc Thừa Thiên, do sắc dụ của vua Bảo Đại năm 1934. Sách Đại Nam Nhất Thống chí – bộ Học, Quốc Sử giám triều Duy Tân lại đặt Hải Vân vào tỉnh Quảng Nam. Tôi chép ra đây để quí độc giả dùng làm học liệu cho giới trẻ:
 

Núi Hải Vân: ở cách huyện Hòa Vang 38 dặm về phía bắc, mạch này từ các núi Đại Tu Nông, núi Tiểu Tu Nông, núi Tía và núi Kiền Kiền ở biên giới Ai Lao về phía tây, từngđợt kéo đến, ngọn núi trùng điệp, cao vót từng mây thẳng đến sát biển; trên có cửa Hải Vân, là chỗ tiếp giáp giữa Thừa Thiên và Quảng Nam về phía bắc cửa quan ải thì xem Thừa thiên phủ chí, phía nam cửa thuộc địa phận huyện Hòa Vang. Trước cửa quan chừng vài ba trượng, đá núi dựng đứng rất là hiểm dốc. Trước kia họ Trịnh từng đắp lũy để chống Tây Sơn, nên gọi là đỉnh Lũy. Phía nam chân núi là núi Thông Sơn, tục gọi hòn Hành, năm Minh mệnh thứ 4 cho tên là núi Định Hải, có xây pháo đài ở đây; phía tây có núi Sen, núi Sảng là chỗ đường trạmđi qua, năm thứ 7, đều đổi tên làm Thạch Lĩnh, đường núi gập ghềnh, cây đá lẫn lộn; chân núi phía nam kề liền vụng biển, có ghềnh đá đứng sững ở bờ biển, cao thấp lô nhô, như hình non bộ, sóng biển đập vào, nước phun như mưa. Ngoài biển về phía đông bắc nổi vọt một ngọn, năm Minh Mệnh thứ 21 cho tên là đảo Ngự Hải, ở đó có đặt đàiPhong Hỏa, phía bắc của biển Đà Nẵng (sách đã dẫn, Q. VII, tỉnh Quảng Nam, bản dịch, tt. 146-147).
 

Sách địa lý Đất nước ta chép về Hải Vân như sau: “Cửa ải cao 6m. Trước kia có chức “phòng thủ” và quân đội đóng, có “kinh thiên lý” để theo dõi tàu nước ngoài vào Đà Nẵng. Đỉnh đèo có lũy, địa giới Quảng Nam. Từ đèo, nhìn phía tây, núi non trùng điệp, phiá đông, bể lớn bao la. Phía tây bắc là phá Hà Trung. Phía nam một chi núi chạy ra biển rồi dừng lại với bán đảo Sơn Trà. Dưới mặt, vịnh Đà Nẵng trong vòng bán nguyệt. Xa xa cù lao Chàm. Bãi biển Đà Nẵng, cát vàng, cây xanh. Đám núi Sơn Trà. Tất cả, nối vào dãy núi phía tây. Đây là môït trong những phong cảnh đẹp nhất của nước ta. Đường đèo đi hết 20 km: lên 10 km, xuống 10 km. Đà Nẵng cách đỉnh Hải Vân 25 km (từ ngã ba Đường 1A rẽ vào 5 km). (sđd, Hoàng Đạo Thý chủ biên, nxb KHXH, HN 1989).

Hải Vân quan ngày xưa
Biến cố CSVN nhượng Hải Vân cho Bắc Kinh 50 năm, chỉ là một phần kế hoạch xâm lăng VN không tiếng súng mà tình báo Á Đông đã nắm được mấu chốt.
 

Không phải chỉ một Hải Vân! Hải Vân chỉ là một điểm, một tên gọi của toàn bộ kế hoạch bao trùm toàn vùng rừng núi. Thừa Thiên – Quảng Nam, vượt xa Trường Sơn, xin lập lại nối tiếp với Lào, đất rộng nguòi thưa. Cắt đôi, cắt ba VN bằng các vùng đầu tư phát triển của TC. Tài liệu còn cho biết: một là nấp dưới nhãn hiệu khu du lịch sinh thái sẽ xây các khu nghỉ mát ở vùng rừng núi Bạch Mã mà Pháp đã mở mang trước năm 1940. Đây cũng là trung tâm huấn luyện hướng đạo VN trước năm 1945.

Hải Vân quan ngày nay
Từ từ, tằm ăn dâu, TC sẽ mở một sinh lộ mới, vượt Trường Sơn, vượt qua Lào, làm chủ cả Trường Sơn, cắt ngang yết hầu VN, Thừa Thiên và Quảng Nam. Thời hạn 50 năm đâu phải là ngắn, đủ để phá vỡ thế đất sinh tồn và thống nhất Bắc Nam về mọi mặt, nghĩa là TC án ngữ quốc lộ số 1, làm chủ đường hầm Hải Vân khi có biến.
 

TIẾN HÀNH CƯỚP HẢI VÂN VÀ HÒA VANG
Hải Vân và Hòa Vang là phên dậu chiến lược quan trọng nhất của Đà Nẵng. Bắc Kinh đã hạ xong Cồn Dầu qua tay sai Nguyễn Bá Thanh và tập đoàn đầu nậu Việt – Trung, đáng lẽ, cho TC thuê Hải Vân đã từ lâu. Trước hết, như Thượng du miền Bắc, sẽ phá rừng cho nhẵn nhụi, thu góp hết danh mộc đem về Tàu, sau đồi, địa, núi phá tan vị trí chiến lược truyền thống của VN, đem công nhân đổ vào vùng núi Hải Vân – Hòa Vang biến thành Tô giới (the Concession) trong 50 năm rồi tính sau. Hải Vân, đường hầm và quốc lộ 1, đường xe lửa xuyên Việt mặc nhiên nằm trong bàn tay vô hình của Bắc Kinh. Gần nhất, Bắc Kinh sẽ phá tan miền đất địa gấm hoa thiêng liêng của VN, chưa nói đến vấn đề tâm linh và phong thủy.
 

Rồi Ngũ hành sơn sẽ như thế nào? Đoạt Hải Vân dù 50 năm, đây là mưu sâu chước hiểm vô cùng độc của TC. Xin mở bản đồ ra, nhìn vào miền núi rừng Hải Vân và toàn bộ Quảng Nam – Thừa Thiên sẽ như thế nào khi ông Ba Đỏ chễm chệ đứng trên đỉnh núi Hải Vân? Theo tài liệu của tình báo Á Đông, lập khu du lịch sinh thái và công nghệ Hải Vân – Bạch Mã chỉ là một diện dưới cái mũ đầu tư. Cái điểm chính là vô hình vô ảnh cắt đôi VN, mở đường qua Lào và từ Lào lại trở về Biển Đông: Đà Nẵng là tâm điểm.
 

QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VNCS CHỐNG LẠI
Tướng Thống, QĐNDVN lên tiếng cực kỳ chống lại “sự cố” Đảng ủy Thừa Thiên hay bất cứ ai chủ trương cho TC đầu tư và thuê Hải Vân 50 năm. Đồng thời tin từ Hà Nội ngày 22-11 vừa qua, bộ QPVNCS cũng cực lực chống lại việc cho thuê Hải Vân, một hành động vô cùng ngang ngược, dám ngang nhiên cắt yết hầu của Tổ quốc./-


HÀ NHÂN VĂN


Khai Dân TríHà Nhân Văn

2014/08/02

CÙNG SỐ PHẬN CÁC ANH HÙNG HẢI CHIẾN

Đặng Huy Văn: Tôi có quen một người phụ nữ nhà ở ngay gần khu đô thị Ecopark, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Nhà bà ấy chỉ có hai mẹ con vì người chồng đã bị giặc Tàu bắn chết vào sáng sớm ngày 17/2/1979 tại vùng biên giới Hạ Lang, tỉnh Cao Bằng trong cuộc chiến tranh Biên Giới do giặc Tàu phát động để xâm lược Việt Nam. Cô con gái của bà năm nay 35 tuổi, đã có chồng con nhưng hiện giờ cũng đã phải dọn về ở với mẹ vì nhà đất của gia đình cô ấy đã bị giải phóng mặt bằng để xây dựng khu đô thị “Thiên Đường Ecopark” của bè lũ tư bản đỏ. Bà ấy đã buồn rầu kể cho tôi nghe về những năm tháng mẹ con bà đã lên Hạ Lang, Cao Bằng tìm mộ chồng, mộ cha mà cho đến nay vẫn còn trong vô vọng.

Nhân tháng cô hồn năm nay, tôi xin được viết lại bằng văn vần nỗi buồn của một người vợ liệt sĩ đại diện cho những thân nhân liệt sĩ chống Tàu tháng 2 năm 1979. Bởi hình như sau Hội Nghị Thành Đô 1990, đảng CS VN đã không còn coi chồng, cha của họ là những liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ Quốc VN nữa! Than ôi! Hỏi trên đất nước Việt Nam mình giờ đây đang còn bao nhiêu những số phận chịu oan khuất như vậy?

CÙNG SỐ PHẬN CÁC ANH HÙNG HẢI CHIẾN
(Viết theo lời kể của một người vợ liệt sĩ chống Tàu)

Đã nhiều năm em cùng con tìm mộ
Của anh yêu khắp biên ải Hạ Lang
Theo đồng đội xác anh vùi lưng núi
Giặc tới nhanh nên lấp đất vội vàng!

Đó là sáng tháng hai, ngày mười bảy
Năm một nghìn chín bảy chin, anh ơi
Ngày đó em đang mang bầu con gái
Nhận được tin em đau đớn rụng rời!

Đầu 89, khi chiến tranh Biên Giới
Đã kết thúc sau dai dẳng mười năm
Con gái nhỏ đã lên mười một tuổi
Đòi đi theo tìm nấm đất anh nằm!

Qua Hòa An, rồi ngược Đèo Mã Phục
Về Phục Hòa ra hẻm núi Hạ Lang
Em phải địu con sau lưng, trước ngực
Lội trèo qua bao sông núi Cao Bằng

Nửa tháng trời kiếm tìm không thấy mộ
Nhiều nghĩa trang vôi trắng đã ngã màu
Đêm nằm em khóc cùng con gái nhỏ
Xác ba con nay quy tập về đâu? 

Sau chín mươi, năm nào em cũng tới
Các nghĩa trang Biên Giới để kiếm tìm
Nghĩa trang nào cũng mọc đầy cỏ dại
Mồ xác xơ ngập màu tím hoa sim!

Nhiều năm sau người ta còn cấm viếng
Nghe nói vì từ Hội Nghị Thành Đô(1)
Đảng đã coi những anh hùng liệt sĩ
Đánh Trung Quốc là những kẻ tội đồ!

Bởi các anh đã làm phai tình bạn
Bao nhiêu năm giữa hai “bác” Mao, Hồ
Nên dù anh liệt sĩ nhưng đâu có
Ưu tiên gì khi con gái còn thơ!

Đầu năm rồi em cùng con lên núi
Các nghĩa trang giờ đã bỏ tan hoang
Mộ người còn, người dời đi lỗ chỗ
Cổng vào treo biển cấm viếng nghĩa trang!

Và năm nay tháng cô hồn lại tới
Mẹ con em mang áo mũ hương vàng  
Lên Hạ Lang thắp nén nhang trên núi
Viếng cô hồn những người lính tha hương!

Cùng số phận các anh hùng Hải Chiến
Tết Giáp Dần ngã xuống giữa Hoàng Sa(2)
Hồn các anh sẽ ngàn đời bất diệt
Như anh linh Trung Tá Ngụy Văn Thà!

Xin nguyện cầu các anh hùng bất tử
Đã góp sức cùng dân tộc chống Tàu
Sẽ mãi mãi trường tồn cùng Tổ Quốc
Quyết giữ gìn nước Việt tới nghìn sau!


Hà Nội, 2/8/2014
Đặng Huy Văn 


(1). Hội Nghị Thành Đô 1990 là cuộc gặp gỡ đầy bí ẩn giữa TBT Nguyễn Văn Linh, chủ tịch HĐBT Đỗ Mười và cố vấn Phạm Văn Đồng của Việt Nam với TBT đảng CS TQ Giang Trạch Dân, thủ tướng Trung Quốc Lý Bằng để bàn về việc bình thường hóa quan hệ giữa Đảng CS Việt Nam và Đảng CS Trung Quốc. Nội dung của cuộc Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay vẫn còn chưa được tiết lộ. 

Theo một tài liệu không chính thức từ TC2 bộ Quốc Phòng Việt Nam vừa bị rò rỉ, thì Hội Nghị Thành Đô 1990 đã bàn về việc nước ta sẽ sáp nhập vào Trung Quốc qua 3 giai đoạn tại các thời điểm 2020, 2040 và 2060! Nếu không đúng như vậy thì tại sao cho đến hiện tại, đảng CS Việt Nam vẫn còn giữ những thỏa thuận của Hội Nghị Thành Đô 1990 trong vòng bí mật?

Tin động trời: Hội nghị Thành Đô đã quyết định VN thành ...
nguoivietdiendan.com/.../Tin-dong-troi-Hoi-nghi-Thanh-Do-da-quyet-di.


(2). Hải Chiến Hoàng Sa là cuộc chiến đẫm máu giữa Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa quyết liệt chống trả lực lượng hải quân đông gấp bội của Trung cộng tiến vào xâm lăng quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam ngày 19/1/1974. Kết quả, quân ta đã bắn chìm hai chiến hạm và tiêu diệt nhiều lính giặc. Nhưng do quá chênh lệch về lực lượng, cuối cùng Trung Tá Ngụy Văn Thà, Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 cùng 73 người lính Việt Nam Cộng Hòa khác đã anh dũng hy sinh cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo. Kể từ đó, Trung Quốc đã cưỡng chiếm toàn bộ quàn đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà phia chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lúc bấy giờ đã không hề có công hàm phản đối!

Khai Dân TríĐặng Huy Văn

2014/06/08

BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG THÉT GÀO

BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG THÉT GÀO
 

Đảo Lý Sơn đầu tháng 5
Cộng Tàu hộ tống giàn khoan tiến vào(1)
Biển Đông dậy sóng thét gào
Đồng bào ơi đuổi giặc Tàu xâm lăng!
Đâu hồn Phù Đổng Thiên Vương
Ngô Quyền sóng Bạch Đằng Giang thuở nào
Cứu non sông! Cứu đồng bào!
Khỏi Tàu cộng sản kéo vào nước Nam!
 
Trăng đêm Phù Đổng dát vàng
Thiên Vương lên ngựa rời làng cứu dân
Tre ngà thay lưỡi gươm thần
Chém tơi tả xác giặc Ân truyền đời
Đường Lâm tiếng thét dậy trời
Ngô Quyền tuyên thệ đáp lời núi sông
Nước Nam đây của Vua Hùng
Ngàn năm Bắc Thuộc núi sông quyết đòi!

Hoàng Sa súng nổ vang trời(2)
Bắn chìm tàu giặc nối đời xâm lăng
Ngụy Văn Thà quyết không hàng
Thề hy sinh giữ non sông biển trời
Bảy Tư Lính Cộng Hòa ơi
Nghìn năm sau vẫn rạng ngời sử xanh!
Sống anh hùng, chết liệt oanh
Chống Tàu cộng sản lưu danh kiếp đời!

Bởi ai mất biển, mất trời?
Bởi ai đau đớn giống nòi Việt Nam?
Bởi ai Tàu cộng nghênh ngang
Bắn dân, cướp cá, xâm lăng biển nhà?
Bởi ai dâng hiến Hoàng Sa?
Bởi ai Tàu cướp đảo ta dễ dàng?
Ông trời có mắt hay chăng?
Mà cho bè lũ Việt gian tiếm quyền?

Ngàn năm tính sổ ghi tên
Bồ đoàn Chiêu Thống độc quyền hôm nay
Làm thì dở, nói thì hay
Cướp đêm hơn giặc, cướp ngày như quan
Đi đâu cũng gặp dân oan
Đứng ngồi la liệt cửa quan đòi nhà
Đòi đất, đòi mẹ, đòi cha…
Đòi mồ, đòi mả ông bà tổ tiên!

Vài lời vọng hỏi Dân Tiên(3)
Ông là nhà báo ở miền nào ta?
Mà sách ấn bản tiếng Hoa
Tôn vinh ông ấy “cha già” của ai?
Ngàn năm dân tộc truyền đời
Đã bao giờ nhận một người làm cha?
Lạc Long Quân thuở xưa xa
Cũng chưa tự nhận “cha già”, rõ không!

Hỏi ai dâng giặc Biển Đông
Theo Mao tàn phá non sông biển trời?
Ở đâu đau đớn giống nòi
Trông về nước Việt mà thôi lụy Tàu!


Hà Nội, 8/6/2014
Đặng Huy Văn


CHÚ THÍCH:

(1). Từ ngày 2/5/2014, giặc Trung Quốc đã cho hàng trăm tàu hải quân, hải giám, kiểm ngư, ngư chính và tàu cá giả danh hộ tống giàn khoan MD 981 hạ đặt trái phép trên thềm lục địa của Việt Nam cách đảo Lý Sơn 120 hải lý, bất chấp các công ước và luật pháp quốc tế.

(2). Hải Chiến Hoàng Sa: ngày 19/1/1974, giặc Trung Quốc đã dùng một lực lượng hải quân áp đảo cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam từ tay Việt Nam Cộng Hòa. Trong trận Hải Chiến đó, những người lính Hải Quân Cộng Hòa đã kiên cường đánh trả giặc Tàu, đã bắn chìm và bắn hỏng nhiều tàu chiến của giặc. 74 người lính thân yêu của VNCH đã hi sinh đến giọt máu cuối cùng để cứu đảo nhưng trước sức mạnh áp đảo của giặc, Hoàng Sa đã rơi vào tay giặc Trung Quốc xâm lược. Thiếu tá Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 Ngụy Văn Thà đã kiên quyết bám trụ HQ 10 và đã cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo chìm xuống đáy biển Hoàng Sa. Ông là một biểu tượng sống động của tình yêu Tổ Quốc trong Thế Kỷ 20 của Dân Tộc Việt Nam trước kẻ thù xâm lăng truyền kiếp Phương Bắc!

(3). “Nhà báo” Trần Dân Tiên là tác giả cuốn sách “Những mẫu chuyện về đời goạt động của Hồ Chủ Tịch” xuất bản lần đầu tiên bằng tiếng Hoa năm 1948 tại Trung Hoa Dân Quốc (Tưởng Giới Thạch). Mặc dù ông Trần Dân Tiên viết rằng “Tôi viết cuốn sách này với mục đích cho “đồng bào” Việt Nam biết về thân thế và sự nghiệp của chủ tịch Hồ Chí Minh, vị cha già của dân tộc Việt Nam” nhưng lại xuất bản bằng tiếng Hoa cho người Tàu đọc, mãi 10 năm sau mới được dịch ra tiếng Việt và năm 1958 mới xuất bản tại Việt Nam. Đây là một nghi vấn lớn về “nhà báo” Trần Dân Tiên mà sau này mọi người mới ngã ngữa ra, Trần Dân Tiên chính là một bút danh của ông Hồ Chí Minh. Ông dùng bút danh này để viết sách tự ca ngợi mình và tự nhận mình là “cha già của dân tộc Việt Nam”! Trong lịch sử bốn nghìn năm của nước ta, tất cả các vị anh hùng hào kiệt mọi thời đại cũng chỉ dám nhận mình cao nhất là người con ưu tú của dân tộc, chứ chưa có bất cứ ai tự nhận mình là “cha già của dân tộc Việt Nam” cả! Trừ phi, đó là một kẻ cùng dòng giống Hán tặc với Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Tập Cận Bình…

Khai Dân TríĐặng Huy Văn