2014/08/04

Cán bộ nông thôn ép dân, cán bộ thuế ‘ăn vặt’

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 04.8.2014

Cán bộ nông thôn ép dân, cán bộ thuế ‘ăn vặt’

Trong bài tuần trước, tôi đã tường thuật với bạn đọc về những nỗi khổ của người dân nông thôn phải đóng đủ thứ thuế, đóng thuế đến nỗi người dân phải kêu lên nhà không còn hạt gạo mà ăn. Nhưng chưa hết, cái bệnh vô cảm của các “quan nông thôn” còn đáng kinh ngạc hơn. Không cần thông cảm với ai hết, không cần biết tình cảnh bi đát của người dân ngay tại làng xã mình ra sao, phải đóng thuế cái đã rồi sống chết mặc bay, tiền cứ thu tận đáy thùng. Vậy các ông được dân bầu ra hay quan nào chỉ định các ông được làm quan để hành dân, có thể nói thẳng là tàn bạo như thế này đây. Mời bạn đọc và nhân thể mời các quan lớn quan bé nhìn vào những cảnh đau lòng này đã, đang và vẫn còn xảy ra ở nông thôn.

Người đau ốm gần chết cũng phải nộp, người bị nhũn não cũng phải nộp, người ngồi xe lăn cũng phải nộp cái thứ thuế gọi là thuế nông thôn mới.

Chuyện xảy ra tại xã Tân Thủy (Lệ Thủy, Quảng Bình), nhiều người dân phải vay tín dụng đen để nộp tiền xây dựng nông thôn mới.

Gần chết cũng phải nộp xong thuế rồi mới được chết

Bà Phạm Thị Lướt ở Thôn Tân Thái đang tính toán số tiền phải vay để nộp thêm cho bảy khẩu (7 người) trong nhà. Trước bàn thờ của mẹ già, bà Lướt kể, “Đời tui răng cực. Nhà nghèo quá. Năm ngoái, mạ tui già yếu, chỉ còn tính từng ngày là chết. Tui lên thôn, lên xóm xin miễn giảm cho mạ tui vì bệnh nặng thập tử nhất sinh, không có tiền. Rứa mà thôn không đồng ý. Tui cắn răng đi vay nóng 5,400,000 đồng ($255), lãi cắt cổ 30% để nộp cho cả nhà tám khẩu (một kiểu vay tín dụng đen, không nộp đã có xã hội đen vác mã tấu đến nhà đòi giùm). Nộp xong thì mạ tui qua đời. Thế là mạ tui phải nộp xong tiền nông thôn rồi mới được chết! Chừ còn bảy khẩu, đang tính không biết tiền mô mà nộp. Nghèo quá!”

Bà Lướt cũng cho biết thêm, xóm bầu bà vô hộ nghèo vì thực sự khó khăn thì thôn bắt phải chồng tiền đủ chuẩn nộp nông thôn mới của năm rồi mới cho vô hộ nghèo. Thế thì bà cứ nghèo muôn năm!

Đứa bé 9 tuổi bị nhũn não cũng phải nộp thuế

Tương tự, bà Nguyễn Thị Phương, nhà khó khăn, xóm bầu vào loại nhà cận nghèo. Nhưng thôn và cán bộ xã yêu cầu nộp đủ 2.8 triệu đồng ($132) tiền làm đường mới được phép cận nghèo. Vay mượn không ra, địa phương gạch sổ, cho nhà khác đi vay ra tiền.

Đau lòng hơn, có trường hợp cháu Dương Văn Thiện (chín tuổi) ở thôn Tân Lị bị bệnh nhũn não, thường xuyên đi bệnh viện điều trị, cha mẹ không làm được gì ra tiền, cũng bắt nộp đều hơn 1 triệu đồng ($47) để làm đường nông thôn mới.

Bà Nguyễn Thị Thoái, hàng xóm của cháu, cho biết, “Ở trong làng mà không nộp không được, không nộp thì làng bắc loa “kể tội.” Tôi chỉ xin cháu bị bệnh não thì giảm cho cháu một ít, rồi sau ba nó có sức đi mần thuê kiếm tiền nộp thêm cho cháu cũng được, nhưng cán bộ chả giảm cho được một đồng.”

Ôi mấy ông cán bộ nông thôn này chắc không có tim, không còn biết phải ví họ như cái gì đây nữa. Tàn nhẫn đến thế là cùng!

Chỉ được ký tên, không được nhận tiền cứu trợ bão lụt

Hàng loạt người dân ở thôn Tân Lị còn cho biết gia đình họ bị trận bão hồi tháng 10-2013 càn quét thiệt hại nặng. Gần tết Nguyên đán, những gia đình thiệt hại đều rơi vào hoàn cảnh rất nghèo và họ được mời đi nhận quà hỗ trợ bão lụt. Nhưng chỉ được ký, không được nhận vì thôn, xã buộc trả tiền nộp làm đường nông thôn mới.

Anh Dương Văn Điệp sống trong căn nhà xơ xác
cũng bị thôn chặn mất tiền từ thiện bão lụt.

Hoàn cảnh đáng thương tâm như anh Dương Văn Điệp (42 tuổi), nhà nghèo, vợ mất, con gái học lớp 6 ở trong căn nhà tuềnh toàng, đoàn từ thiện cho gói quà cùng tiền mặt 280,000 đồng bị địa phương ách lại. Anh chua xót kể, “Nhà tui nghèo, tưởng có được chỗ tiền đó về mua bánh chưng cúng cho vợ, còn ít tiền mua thịt cho con ăn đỡ thèm thì họ chấn ngang, nói còn mắc nợ tiền làm đường. Tui nói tui nghèo nhưng còn sức lao động, tui mần được thì tui cố gắng nộp, tui ở trong làng chứ có đi mô mô mà sợ. Họ không cho. Họ tính toán hai cha con tui nộp gần 7 triệu đồng, tui nộp 1.6 triệu đồng rồi. Đi phụ thợ mỗi ngày được hơn trăm bạc, mua gạo ăn mắm muối hai cha con, còn lại tui cũng biết giữ để nộp tiền nông thôn mới cùng chòm xóm. Nghèo tui cũng cố nộp nhưng mà họ lại chấn ngang tiền bà con từ thiện tết của cha con tui mà tủi!”

Cùng hoàn cảnh như anh Diệp còn có nhiều gia đình chị khác như chị Nguyễn Thị Lệ, nhà có tám khẩu, thôn bắt đổ đầu, cứ đứa nhỏ đến lớn không làm gì cũng nộp, mẹ già cũng nộp mỗi khẩu (mỗi người) 1.8 triệu đồng. Chị Lệ là một trong những gia đình bị nộp tiền nông thôn mới chậm nên quà tết 280.000 đồng cũng bị cán bộ cấn trừ. Chị Lê Thị Tra (28 tuổi), xóm bầu vào hộ nghèo, thế nhưng khi nhận tiền từ thiện 280,000 đồng cũng bị địa phương cấn trừ thẳng tưng.

Nói tóm lại cán bộ không cần biết giàu nghèo đói khổ ra sao, cứ bắt nộp ngang nhau, dân hở ra có đồng nào là bị chặn ngay kể cả tiền cứu trợ. Thế này thì bầu các ông ra để làm gì? Cư xử với dân như thế, các quan nông thôn này chẳng khác gì bọn xã hội đen.

Gian dối của quan xã: Đường hơn 500 m khống lên cả ngàn mét

Chưa hết, ở thôn Tân Lị, khi trưởng thôn thông báo suất đinh nộp tiền nông thôn mới phải đóng 2.2 triệu đồng, bà Nguyễn Thị Thoái (55 tuổi) cùng nhiều người dân khác không đồng ý, bà phân tích rõ ràng sức dân, thôn áp giá mỗi khẩu (gia đình) nộp 1.8 triệu đồng. Bà Thoái nói, “Thôn, xã áp đặt nộp, cào bằng hết. Không phân biệt nghèo khó với khá giả. Dân đã cực càng thêm cực. Rứa mà họ làm con đường đầu tiên dài 590 m, nhà thầu lại khai khống lên 1,000 m, họ ký với xã hơn 1.1 triệu đồng mỗi mét dài. Dân bực quá phản ứng như thế là gian dối, không cho họ làm, dân tự làm thì giá thành chỉ cần 300,000 đồng mỗi mét. Không biết họ gian dối làm chi mà quá trời!”.

Bà Thoái phát hiện đường 590 m khai khống lên 1,000 m đã bị
ông Dương Đăng Nhân, là cán bộ thôn đánh ngay tại hội trường thôn.

Bà Thoái là người phát hiện vụ việc này đã bị ông Dương Đăng Nhân, làm cán bộ thôn đánh bà Thoái ngay tại hội trường thôn khi bà phát biểu những gian dối về thu tiền hỗ trợ bão lụt của người dân cũng như nhà thầu kê khống con đường lên 1,000 m. Vì bị đánh đau và được nhiều người dân đông tình, bà Thoái đã đưa sự việc này lên cơ quan CA huyện điều tra.

Con đường 590m bị kê khống lên 1,000m.

Xây dựng nông thôn mới cái kiểu này thì thà để người dân sống yên lành với nông thôn ruộng vườn cũ còn hơn. Bày đặt ra “cái mới” không để giúp dân mà chỉ để hành dân thẳng tay và kiếm ăn trên mồ hôi nước mắt của người dân khố rách áo ôm thì không còn gì tàn nhẫn hơn. Hy vọng các quan trên trông xuống cho người dân được một chút “hạnh phúc” thật sự chứ không chỉ là cái khẩu hiệu hô lên cho vui tai các quan.

Đó là vài chuyện ở nông thôn, còn ở “thành thị” và ở các cấp trên trong ngành thuế cũng nhiều chuyện rắc rối không kém.

Cán bộ thuế tác phong lề lối quan liêu và chỉ ‘ăn vặt’

Thật ra đây chỉ là thứ chuyện “biết rồi khổ lắm, nói mãi” ở VN. Ai cũng biết, ai cũng hiểu nhưng ai cũng phải “thi hành.” Cho đến tháng 7-2014 vừa qua, ông Bộ Trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng mới có thì giờ phát biểu trong một cuộc hội nghị của ngành thuế.

Dẫn lại báo cáo của Ngân Hàng Thế Giới về thời gian làm thủ tục hành chính thuế, bảo hiểm… lên tới 872 giờ mỗi năm, ông Dũng cho rằng như vậy là quá cao, còn phiền hà, bởi riêng thủ nộp thuế vẫn còn tới quá nửa, khoảng hơn 500 giờ.

Nhưng vấn đề ông đau đáu hơn cả là nhiều doanh nghiệp, người nộp thuế đang không hài lòng với tác phong, lề lối của cán bộ thuế. Ông thừa nhận, “Nộp thuế giờ khó lắm, nộp thuế trước bạ ở Hà Nội người dân phải thuê làm dịch vụ đấy. Mình tuyên truyền vận động mà người dân phải đi thuê dịch vụ để làm sổ đỏ thì chết. Cái này là nhũng nhiễu cán bộ. Có khi làm chặt sẽ xuống chỉ còn 200-300 giờ. Người dân phàn nàn lắm, vì cán bộ thuế chỉ ăn vặt.”

Chút lòng trinh bạch từ này xin chừa

Cũng theo vị tư lệnh ngành tài chính, hiện vẫn còn tình trạng người nộp thuế phải trải qua rất nhiều loại giấy tờ mới nộp được thuế. Về phía doanh nghiệp, nhiều đơn vị thuộc đối tượng hoàn thuế nhưng phải đợi hằng tuần, hằng tháng để được giải quyết. Ông Dũng nói thêm, “Người nộp thuế phải đi lại nhiều lần, phải chi bồi dưỡng cho cán bộ thuế mới nộp được. Như vậy đau đầu lắm!”

Thưa ông Bộ Trưởng, ông đau đầu còn người dân thì đau cả đời người đấy. Đến việc sốt sắng xin nộp thuế mà cũng phải mất tiền cho cò, chờ đợi như chờ sung rụng thì quả là tội nghiệp cho người lương thiện. Họ không còn dám lương thiện nữa phải tìm đường “lách” thôi. Hay nói như Thúy Kiều “Chút lòng trinh bạch từ sau xin chừa!”

Vì thế chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh phát biểu, “Bộ trưởng Dũng đã nhận xét rất thẳng thắn nhưng tôi nghĩ bức tranh thực tế còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.”

Ông kể, “Một doanh nghiệp được Bộ Khoa Học Công Nghệ công nhận là doanh nghiệp công nghệ, theo quy định, sẽ được miễn ‘thuế thu nhập doanh nghiệp (DN)’ tới 5 năm. Thế nhưng, trong 1 cuộc họp tôi được dự, doanh nghiệp đó đứng lên nói rằng, ‘tôi rất cảm ơn Bộ trưởng nhưng để xin được ưu đãi đó, tôi có thể phải tốn chi phí thời gian và tiền bạc đút lót tương đương số thuế được giảm. Cho nên, tôi xin được nộp thuế như bình thường.”

Nghe câu này chẳng biết các ông cán bộ thuế của nước VN có biết tí “văn hóa xấu hổ” nào không?

TS Doanh nhấn mạnh, “Những vi phạm này có tính hệ thống, liên tục, rất nghiêm trọng. Tình cảnh doanh nghiệp rất khốn khổ. Vậy nên, ngành thuế không thể xem thường.”

Theo vị chuyên gia kinh tế này, Tổng Cục Thuế cần phải làm việc thẳng thắn với cộng đồng DN, nhất là các hiệp hội. DN có thể sợ bị trù, không nói thì các hiệp hội phải dũng cảm nói thay cho DN.

Nói về chuyện xử 'ăn vặt' của cán bộ thuế, ông Bùi Văn Nam - Tổng Cục trưởng Tổng cục thuế - cho biết, “Những hiện tượng tiêu cực như Bộ Trưởng Dũng nói, tôi cũng đã trực tiếp được nghe và đã đi chấn chỉnh ở nhiều địa phương. Ví dụ như ở Sài Gòn, Hà Nội... Sau khi nghe báo đài đưa tin, phản ánh các hiện tượng tiêu cực, chúng tôi ngay lập tức vào cuộc xử lý nghiêm minh.”

Tuy nhiên, những sự vụ đã bị chính ngành thuế xử lý xem ra không hề vặt tý nào. Người đứng đầu ngành thuế cho biết, gần đây nhất là trường hợp chiếm dụng tiền thuế tới 4.599 tỷ đồng ($216,000) của công chức Nông Hồng Văn, thuộc chi cục thuế huyện Phục Hoà, tỉnh Cao Bằng và vụ nhận hối lộ của công chức Huỳnh Trung Hiếu, thuộc chi cục thuế quận 1, Sài Gòn.

Bên cạnh đó, theo thống kê, 6 tháng đầu năm, hệ thống thuế đã phải xử lý kỷ luật hành chính 133 trường hợp vi phạm, trong đó, có tới 7 trường hợp bị xem xét hình sự với 6 trường hợp đã bị kết án tù và 1 trường hợp đang điều tra.

Với thực trạng này, ông Nam thừa nhận, ngành thuế có tuyên ngôn, có quy tắc văn hoá công sở, có quy định về 10 điều kỷ luật, những điều cần xây và chống... nhưng vẫn chưa đủ. Phòng bệnh còn hơn chữa bệnh, chỉ có con đường duy nhất tháo gỡ mọi vấn đề là phải cải cách, minh bạch thủ tục thuế.

Cán bộ thuế quá nhiều quyền hành

Tuy nhiên, bên cạnh vấn đề nhũng nhiễu của cán bộ thì câu chuyện ngành thuế còn nằm ở những quy định và hệ thống văn bản phức tạp mà từ đó tạo nên cơ hội cho “ăn vặt” phát sinh.

Sự phiền hà trong nộp thuế gồm nhiều vấn đề như: số lần kê khai, nộp quá nhiều. Người nộp thuế phải tiếp xúc với cán bộ thuế thường xuyên và cán bộ có rất nhiều quyền, trong khi giám sát không đủ mạnh. Tất cả những điều này nảy sịnh trên một hệ thống quy định thuế phức tạp, cùng một quy định nhưng cách hiểu và cách áp dụng mỗi nơi lại khác nhau. Cán bộ muốn áp dụng kiểu nào cũng được.

Từ đó, dù quy định nhiều và khắt khe nhưng vẫn có nhiều kẽ hở nên mới có chuyện "mặc cả" và chia đôi để được hưởng lợi giữa cán bộ thuế và người nộp thuế. Điều này khiến những người làm ăn ngay thẳng gặp khó, trong khi những kẻ chủ trương tiêu cực vẫn có thể tìm cách "chi" để lách.

Ai cũng ăn vặt, ở đâu cũng ăn vặt

Đúng là cán bộ thuế “ăn vặt” như Bộ trưởng Dũng nói nhưng với thực tế đã diễn ra thì xem ra có nhiều việc không hề vặt tý nào. Mà với hàng chục ngàn nhân viên, làm việc với cả trăm ngàn DN và cả triệu người dân thì mà “ai cũng vặt" và "ở đâu cũng vặt' thì tiêu cực này không hề nhỏ và tất nhiên sự phẫn nộ lại càng lớn.
 

Những hiện tượng tiêu cực trên không chỉ làm ảnh hưởng xấu đến uy tín ngành thuế, đi ngược lại tuyên ngôn "minh bạch, chuyên nghiệp, liêm chính" của ngành mà còn gây hại cho môi trường kinh doanh, làm nản lòng các nhà đầu tư quốc tế.

Ông Nam cam kết, “Chúng tôi đang đẩy nhanh tốc độ, rút ngắn thời gian nộp thuế xuống. Đặc biệt, cuối năm nay ngành phấn đấu 90% số doanh nghiệp sẽ tham gia triển khai nộp thuế qua mạng. Khi mọi việc đã công khai trên mạng thì hi vọng, tình trạng tiêu cực sẽ giảm đi.”

Ông Nam trấn an, “Từ năm ngoái, tôi đã yêu cầu tất cả các cán bộ công chức trong ngành phải ký văn bản cam kết thực hiện nghiêm tiêu chuẩn văn hoá, đạo đức và những điều kỷ luật trong ngành, nghiêm cấm mọi hành vi hạch sách, nhũng nhiễu, cửa quyền."

Làm ở ngành thuế không giàu là ngu

Tuy nhiên, những quy định này đã có từ lâu và việc cam kết không phải lần đầu. Nếu những điều trấn an của ông Bùi Văn Nam - Tổng Cục trưởng Tổng cục thuế - chỉ là những lời hứa như trong hàng trăm cuộc hội nghị khác thì mọi chuyện rồi cũng “huề cả làng.” Ông công chức nào chẳng biết hạch sách dân, bắt dân lòi tiền ra mới ký giấy tờ là vi phạm đạo đức nặng nề của người công chức. Ngay cả học sinh tiểu học cũng biết chứ chẳng cần phải là “tiêu chuẩn văn hoá, đạo đức và những điều kỷ luật trong ngành thuế.” Vấn đề là CON NGƯỜI ĐÃ ĐƯỢC ĐÀO TẠO RA SAO VÀ VIỆC THỰC THI NHƯ THẾ NÀO. Khi mà còn có người nói rằng làm ở ngành thuế mà không giàu thì chỉ là thằng ngu hay thằng dở hơi. Khi mà tác động xã hội còn xấu, quan nào cũng giàu, chỉ khi bị mất trộm mới lòi ra thì khó có biện pháp nào hiệu quả cho một nền hành chánh trong sạch. Hãy nhìn “nghệ thuật giấu tiền” của các quan. Tôi chỉ nêu vài vụ tiêu biểu:

Mất gần 3 tỉ đồng chỉ dám khai mất 5 cây vàng

Cách đây hơn 1 năm, 4 trên trộm đã thực hiện vụ trộm cắp tại nhà riêng của vợ chồng ông Đặng Xuân Thọ - Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum và bà Trần Thị Xuân Lan - trưởng phòng tổ chức Cục thuế tỉnh Gia Lai. Trong lúc tìm kiếm, chúng phát hiện dưới gầm giường một valy khóa số, bên trong có nhiều vàng thẻ đóng gói thành dây bọc trong túi nilon, nhiều nhẫn vàng, bông tai, lắc vàng, dây chuyền vàng... Tổng số tài sản do nhóm trộm lấy tại nhà ông Thọ khoảng 2.792 tỷ đồng ($132,000).

Nhờ tên trộm Lê Đình Đạt bị bắt và khai với CA mới biết vợ chồng ông Đặng Xuân Thọ - Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum và bà Trần Thị Xuân Lan - trưởng phòng tổ chức Cục thuế tỉnh Gia Lai bị mất gần 3 tỉ đồng chứ không phải chỉ có 5 cây vàng.


Vụ trộm xảy ra khi gia đình bà Lan đang đi du lịch. Năm ngày sau bà Lan trở về phát giác nhà bị trộm “viếng thăm,” lấy đi nhiều tài sản quý giá nhưng bà lại trình báo lên công an phường Yên Đổ (TP. Pleiku) là bị trộm đột nhập nhà, nhưng không bị mất tài sản. Khoảng một tuần sau, bà Lan lại có đơn trình báo gửi Công an TP. Pleiku, vào đêm 31/12/2012, nhà bà bị kẻ trộm đột nhập lấy cắp 5 cây vàng (?).

Cổng ngôi biệt thự nhà ông Thọ bị trộm cắt khóa, trộm chiếc xe hơi trị giá 800 triệu.

Nhờ 4 tên trộm bị bắt mới biết tiền vàng nhà quan quá nhiều để cả dưới gầm giường rồi tỉnh bơ đi du lịch. Không biết quan còn giàu đến đâu.

Nhà cán bộ thuế bị trộm hơn 6 tỷ đồng

Ngày 5/12/2011, bà Phạm Thị Thanh Loan (52 tuổi, kế toán trưởng Trung tâm Dạy nghề huyện Bình Chánh, vợ ông Trương Công Chiến – 54 tuổi, Đội trưởng Đội Đăng ký trước bạ thuộc Chi cục Thuế quận Bình Tân, Sài Gòn) đi làm về thì phát hiện nhà bị trộm.Chiếc két sắt đặt trong phòng ngủ bị cạy phá, toàn bộ tài sản bên trong đã bị trộm. Theo trình báo của nạn nhân, tài sản bị mất gồm 10 lượng vàng SJC, 2 bông tai hột xoàn, 1 nhẫn kim cương, $6,000 USD, 12 cuốn sổ tiết kiệm trị giá 5 tỷ đồng đứng tên bà Loan... , tổng trị giá hơn 6 tỷ đồng ($283,000).

Ngoài ra còn những vụ trộm lớn khác như trộm chui vào nhà của ông Phó ban chống tham nhũng tỉnh Đồng Nai lấy chiếc Toyota Altis trị giá trên 800 triệu đồng.

    Ngôi nhà của vợ chồng ông Lăng Văn Hòa - Giám đốc Sở Giao thông Vận Tải
tỉnh Bắc Kạn bị trộm hỏi thăm.

Ông Lăng Văn Hòa - Giám đốc Sở GTVT tỉnh Bắc Kạn trình báo: Ngày 7/5, gia đình bị kẻ gian đột nhập lấy trộm 40,000 USD, 5 cây vàng SJC, 1 lắc tay, 1 đôi nhẫn cưới và số tiền gần 100 triệu đồng.

Đấy là chỉ kể sơ sơ vài vụ trộm nhà quan và hầu hết là các quan làm ở ngành thuế, ngành tài chánh, có thể có quan mất rất nhiều nhưng chẳng dám khai báo làm chi cho… lòi mặt chuột.

“Siêu trộm” Đặng Ngọc Tân khai tại tòa chỉ
ăn trộm nhà quan mới có nhiều tiền.

“Siêu trộm” Đặng Ngọc Tân - thủ phạm đột nhập tư gia của hàng chục vụ trộm tại nhà các đại gia, quan chức ở Đà Nẵng thú nhận trước tòa rằng nhà đại gia, quan chức lắm tiền nhiều của chứ nhà dân thường lấy đâu ra tiền mà đột nhập vào cho mất công. Từ tháng 3/2008 đến 30/4/2011, Tân và đồng phạm Nguyễn Hữu Phước đã thực hiện 45 vụ trộm cắp tài sản, trong đó trót lọt 36 vụ.

Việc ai cũng biết từ lâu sao không làm?

Ở bất cứ đâu cũng ăn vặt hay “ăn lớn” mà chỉ bắt được vài vụ thì chỉ để làm cảnh chứ thực chất không đủ sức làm cho bọn tham quan lùi bước. Phải làm khác đi, làm đến nơi đến chốn chứ không phải chỉ là hứa suông. Hãy thí dụ như chuyện cả nước cùng biết, người Việt ở nước ngoài về VN ai cũng biết, qua cửa phi trường Tân Sơn Nhất phải “cống nộp” mới không bị làm khó dễ, chuyện xảy ra từ “khươm mươi niên” rồi, nay vẫn vậy. Nếu làm đến nơi đến chốn, lắp camera theo dõi ngầm, cho nhân viên bí mật giả dạng khách về VN điều tra và rất nhiều biện pháp giản dị khác nữa, tôi chắc chỉ trong vòng một tuần, nhiều lắm là 1 tháng là tóm được tận ổ không sót tên nào. Chuyện “ăn vặt” này là mối nhục quốc thể, sao chưa làm? Cứ để người dân trong nước xấu hổ mãi với bà con anh em từ nước ngoài về như hiện nay sao?

Đành tiếp tục chờ đợi kết quả thực tế sự cải cách của ngành thuế từ việc bị chính Bộ trưởng Tài Chánh và Tổng Cục trưởng Tổng cục thuế phát giác “ăn vặt” lần này vậy./-

Văn Quang

Khai Dân TríVăn Quang

CÂU KIỀU XƯA CỦA NGUYỄN DU XÉ LÒNG!

Đặng Huy Văn: Nhân ngày Lễ Vu Lan, Rằm Tháng Bảy năm Giáp Ngọ này, tôi bỗng nhớ tới một kỷ niệm đặc biệt về mẹ tôi mà cho đến lúc phải rời khỏi thế giới này, tôi cũng sẽ không thể nào quên được. Đó là một câu chuyện buồn đã xẩy ra với gia đình chúng tôi cách đây hơn 60 năm. Cuối năm 1954, mẹ tôi bị đội CCRĐ quy là địa chủ. Trong khi đó, cha tôi là một đảng viên 1930, đã bị Pháp bắt tù giam 5 năm tại các nhà tù Kon tum và Ban mê thuột. Trong cuộc kháng chiến 9 năm, người thoát ly gia đình làm việc tại tỉnh Thanh Hóa, thời gian 1954-1956 người bị khai trừ khỏi đảng CS VN vì ông nội tôi bị quy là địa chủ phản động nên cha tôi đã bị bắt đi làm việc cưỡng bức tại Vĩnh Linh, bờ bắc sông Bến Hải. 

Tháng 12 năm 1954, gia tài mẹ tôi bị đội CCRĐ tịch thu nên chúng tôi gồm mẹ và 5 anh em trai chúng tôi chỉ biết nằm chờ chết đói. Vào một buổi sáng sớm mùa đông giá lạnh, bất ngờ anh Hai tôi phát hiện mẹ tôi đã treo cổ tự tử. Vì thấy chân bà còn nóng nên chúng tôi đã hạ bà xuống đốt lửa sưởi, hô hấp nhân tạo và thắp nhang cầu cúng trời đất. Không biết do mẹ tôi chưa chết hẳn hay do cầu cúng trời đất mà bà đã sống trở lại. Sau đó mẹ tôi nói, bà đã định tự tử để đội CCRĐ trả lại khoai sắn cho gia đình tôi, mong anh em chúng tôi khỏi bị chết đói để còn đợi ngày gặp lại cha tôi cho đến khi người được trở vê. 

Sau lần đó, 5 anh em tôi dắt díu nhau đi ăn xin rồi đi ở chăn trâu để khỏi bị chết đói. Mẹ tôi thì sống được thêm 52 năm nữa và đã qua đời năm 2007.  Nhưng ông bà nội của chúng tôi thì đều đã bị chết đói năm 1955, chỉ một khoảng thời gian sau đó!

CÂU KIỀU XƯA CỦA NGUYỄN DU XÉ LÒNG!
(Kính viếng hương hồn mẹ thân yêu nhân dịp Lễ Vu Lan)

Đêm đêm nghe tiếng mẹ ru
Câu Kiều xưa của Nguyễn Du xé lòng!(*)
Nhiều ngày gạo hết, khoai không
Em thơ khát sữa đêm đông nối dài!
Đớn đau thay một sáng mai
Nhìn ra thây mẹ treo ngoài mái hiên
Chúng con hoảng hốt gào lên
Cắt dây hạ mẹ xuống nền nhà ngang
Anh con đốt lửa vội vàng
Hà hơi thổi ngạt thắp nhang khấn trời
Mẹ mau sống lại mẹ ơi!
5 con thơ dại ai người dưỡng nuôi?

Phải chăng lời khấn thấu trời?
Mà dần mẹ đã phục hồi nhịp tim
Mẹ huơ tay như kiếm tìm
Đứa em út vẫn ngồi bên mẹ gào
Nhìn 5 con nước mắt trào 
Mẹ rằng vì chẳng thể nào dưỡng nuôi
Thà là mẹ chết đi rồi
Đội Cải Cách sẽ không đòi tịch thu
Để đàn con dại ngây thơ
Còn khoai, còn gạo sống chờ đợi ba!
Bây giờ mẹ đã đi xa
Nhắc về chuyện cũ để mà nhớ thôi

Tảo tần lăn lộn một đời
5 con dần lớn mẹ nuôi đến trường
Chiến tranh tàn phá quê hương
Em Tư nhập ngũ sa trường xả thân
Mẹ đớn đau ngất mấy lần
Bởi em còn cả tuổi xuân huy hoàng!
4 con học lực giỏi giang 
Đều vào đại học rời làng xa quê
Mỗi lần có dịp quay về
Nhìn đôi vai mẹ tái tê cõi lòng
Dù qua trăm núi nghìn sông
Làm sao quên được tấm lòng mẹ thương?

Nhớ Kiều xưa lúc đoạn trường
Liều thân mà vẫn còn vương tình người
Cao sang còn có mệnh trời
Phải đâu cướp được của người mà sang?
Chúng dù nhờ cả ngoại bang
Kéo về tàn phá xã làng xác xơ
Theo chân Trung cộng, Nga Xô
Tiến hành cải cách họ Hồ giết dân!
Bắn oan hàng vạn thân nhân
Những người kháng chiến 9 năm lẫy lừng!

Có lần mắt mẹ rưng rưng
Nhớ thương ông nội đã từng chết oan
Ông nào theo giặc làm quan
Chỉ theo Đề Thám, Cụ Phan suốt đời
Vậy mà cải cách vu Người
Theo Quốc Dân Đảng một thời giết dân!
Mẹ rằng sống phải có nhân
Phải yêu đất nước, quên thân vì người
Đừng theo Tàu cộng đười ươi
Dâng dần biển đảo, đất trời núi sông!
Lễ Vu Lan viếng mộ ông
Con dâng giùm mẹ một vòng hoa tươi!

Nay không còn mẹ trên đời
Con thề mãi mãi nhớ lời mẹ răn!


Hà Nội, 4/8/2014
Đặng Huy Văn 


(*). Câu Kiều xưa của Nguyễn Du xé lòng:

“Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh
“Rụng rời khung dệt, tan tành gối mai
“Đồ tế nhuyễn, của riêng tây
“Sạch sành vét cho đầy túi tham!”

Khai Dân TríĐặng Huy Văn

2014/08/02

CÙNG SỐ PHẬN CÁC ANH HÙNG HẢI CHIẾN

Đặng Huy Văn: Tôi có quen một người phụ nữ nhà ở ngay gần khu đô thị Ecopark, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Nhà bà ấy chỉ có hai mẹ con vì người chồng đã bị giặc Tàu bắn chết vào sáng sớm ngày 17/2/1979 tại vùng biên giới Hạ Lang, tỉnh Cao Bằng trong cuộc chiến tranh Biên Giới do giặc Tàu phát động để xâm lược Việt Nam. Cô con gái của bà năm nay 35 tuổi, đã có chồng con nhưng hiện giờ cũng đã phải dọn về ở với mẹ vì nhà đất của gia đình cô ấy đã bị giải phóng mặt bằng để xây dựng khu đô thị “Thiên Đường Ecopark” của bè lũ tư bản đỏ. Bà ấy đã buồn rầu kể cho tôi nghe về những năm tháng mẹ con bà đã lên Hạ Lang, Cao Bằng tìm mộ chồng, mộ cha mà cho đến nay vẫn còn trong vô vọng.

Nhân tháng cô hồn năm nay, tôi xin được viết lại bằng văn vần nỗi buồn của một người vợ liệt sĩ đại diện cho những thân nhân liệt sĩ chống Tàu tháng 2 năm 1979. Bởi hình như sau Hội Nghị Thành Đô 1990, đảng CS VN đã không còn coi chồng, cha của họ là những liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ Quốc VN nữa! Than ôi! Hỏi trên đất nước Việt Nam mình giờ đây đang còn bao nhiêu những số phận chịu oan khuất như vậy?

CÙNG SỐ PHẬN CÁC ANH HÙNG HẢI CHIẾN
(Viết theo lời kể của một người vợ liệt sĩ chống Tàu)

Đã nhiều năm em cùng con tìm mộ
Của anh yêu khắp biên ải Hạ Lang
Theo đồng đội xác anh vùi lưng núi
Giặc tới nhanh nên lấp đất vội vàng!

Đó là sáng tháng hai, ngày mười bảy
Năm một nghìn chín bảy chin, anh ơi
Ngày đó em đang mang bầu con gái
Nhận được tin em đau đớn rụng rời!

Đầu 89, khi chiến tranh Biên Giới
Đã kết thúc sau dai dẳng mười năm
Con gái nhỏ đã lên mười một tuổi
Đòi đi theo tìm nấm đất anh nằm!

Qua Hòa An, rồi ngược Đèo Mã Phục
Về Phục Hòa ra hẻm núi Hạ Lang
Em phải địu con sau lưng, trước ngực
Lội trèo qua bao sông núi Cao Bằng

Nửa tháng trời kiếm tìm không thấy mộ
Nhiều nghĩa trang vôi trắng đã ngã màu
Đêm nằm em khóc cùng con gái nhỏ
Xác ba con nay quy tập về đâu? 

Sau chín mươi, năm nào em cũng tới
Các nghĩa trang Biên Giới để kiếm tìm
Nghĩa trang nào cũng mọc đầy cỏ dại
Mồ xác xơ ngập màu tím hoa sim!

Nhiều năm sau người ta còn cấm viếng
Nghe nói vì từ Hội Nghị Thành Đô(1)
Đảng đã coi những anh hùng liệt sĩ
Đánh Trung Quốc là những kẻ tội đồ!

Bởi các anh đã làm phai tình bạn
Bao nhiêu năm giữa hai “bác” Mao, Hồ
Nên dù anh liệt sĩ nhưng đâu có
Ưu tiên gì khi con gái còn thơ!

Đầu năm rồi em cùng con lên núi
Các nghĩa trang giờ đã bỏ tan hoang
Mộ người còn, người dời đi lỗ chỗ
Cổng vào treo biển cấm viếng nghĩa trang!

Và năm nay tháng cô hồn lại tới
Mẹ con em mang áo mũ hương vàng  
Lên Hạ Lang thắp nén nhang trên núi
Viếng cô hồn những người lính tha hương!

Cùng số phận các anh hùng Hải Chiến
Tết Giáp Dần ngã xuống giữa Hoàng Sa(2)
Hồn các anh sẽ ngàn đời bất diệt
Như anh linh Trung Tá Ngụy Văn Thà!

Xin nguyện cầu các anh hùng bất tử
Đã góp sức cùng dân tộc chống Tàu
Sẽ mãi mãi trường tồn cùng Tổ Quốc
Quyết giữ gìn nước Việt tới nghìn sau!


Hà Nội, 2/8/2014
Đặng Huy Văn 


(1). Hội Nghị Thành Đô 1990 là cuộc gặp gỡ đầy bí ẩn giữa TBT Nguyễn Văn Linh, chủ tịch HĐBT Đỗ Mười và cố vấn Phạm Văn Đồng của Việt Nam với TBT đảng CS TQ Giang Trạch Dân, thủ tướng Trung Quốc Lý Bằng để bàn về việc bình thường hóa quan hệ giữa Đảng CS Việt Nam và Đảng CS Trung Quốc. Nội dung của cuộc Hội Nghị Thành Đô 1990 cho đến nay vẫn còn chưa được tiết lộ. 

Theo một tài liệu không chính thức từ TC2 bộ Quốc Phòng Việt Nam vừa bị rò rỉ, thì Hội Nghị Thành Đô 1990 đã bàn về việc nước ta sẽ sáp nhập vào Trung Quốc qua 3 giai đoạn tại các thời điểm 2020, 2040 và 2060! Nếu không đúng như vậy thì tại sao cho đến hiện tại, đảng CS Việt Nam vẫn còn giữ những thỏa thuận của Hội Nghị Thành Đô 1990 trong vòng bí mật?

Tin động trời: Hội nghị Thành Đô đã quyết định VN thành ...
nguoivietdiendan.com/.../Tin-dong-troi-Hoi-nghi-Thanh-Do-da-quyet-di.


(2). Hải Chiến Hoàng Sa là cuộc chiến đẫm máu giữa Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa quyết liệt chống trả lực lượng hải quân đông gấp bội của Trung cộng tiến vào xâm lăng quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam ngày 19/1/1974. Kết quả, quân ta đã bắn chìm hai chiến hạm và tiêu diệt nhiều lính giặc. Nhưng do quá chênh lệch về lực lượng, cuối cùng Trung Tá Ngụy Văn Thà, Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 cùng 73 người lính Việt Nam Cộng Hòa khác đã anh dũng hy sinh cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo. Kể từ đó, Trung Quốc đã cưỡng chiếm toàn bộ quàn đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà phia chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lúc bấy giờ đã không hề có công hàm phản đối!

Khai Dân TríĐặng Huy Văn

2014/08/01

Nhật Ký Biển Đông: Rút Giàn Khoan Xong Tập Trận Ra Oai

Nhật Ký Biển Đông: Rút Giàn Khoan Xong Tập Trận Ra Oai

Nhật Ký Biển Đông hạ tuần Tháng Bảy ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

 

-Báo Tempo (Phi Luật Tân) ngày 22/7/2014 đưa tin: “Nga đang thảo luận và có thể cung cấp các hệ thống radar và tên lửa cho Philippines. Động thái này diễn ra giữa lúc căng thẳng đang gia tăng trên Biển Đông giữa Phi Luật Tân và Trung Quốc.” Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao Mỹ không bán vũ khí với giá rẻ cho Phi Luật Tân để đến nỗi Phi Luật Tân phải mua vũ khí của Nga? Hay Phi Luật Tân bắt chước Việt Nam theo sách lược ngọai giao đa phương?

 

-VOV ngày 23/7/2014: “Tại Hội Nghị Bộ Trưởng Ngọai Giao ASEAN-EU lần thứ 20 diễn ra tại Bruselles (Bỉ) các nước bày tỏ quan tâm và ủng hộ quan điểm của Việt Nam giải quyết tranh chấp Biển Đông bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế.”

 

-VOV ngày 23/7/2014: “Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ ngày 22/7 đã thông qua thỏa thuận hợp tác hạt nhân dân sự với Việt Nam. Thỏa thuận sẽ cho phép các công ty của Mỹ thâm nhập sâu hơn vào thị trường điện hạt nhân đang mở rộng của Việt Nam. Thỏa thuận này hiện đã được đệ trình lên Thượng viện Mỹ chờ thông qua trong một phiên họp toàn thể.”

 

-BBC tiếng Việt ngày 24/7/2014: “Cựu Thủ tướng Anh quốc Tony Blair hiện đang ở Hà Nội trong chuyến thăm Việt Nam nhằm thúc đẩy đầu tư và phát triển. Chiều thứ Tư 23/7, ông Blair đã hội kiến Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.


-VOV ngày 24/7/2014: “Trung Quốc đang nạo vét các kênh trên đảo Duy Mộng (Drummond) thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam nhằm tạo điều kiện thuận tiện cho ngư dân và thuyền cung ứng của Trung Quốc tại đây. Giới quan sát cho rằng động thái này một lần nữa cho thấy Bắc Kinh tiếp tục nỗ lực xác lập chủ quyền chủ quyền đối với khu vực này.”

-Voice of Russia tiếng Việt ngày 24/7/2014: “Bộ Ngoại giao Nga kêu gọi Seoul cân nhắc những tác động an ninh từ việc nước này cho phép bố trí tổ hợp tên lửa THAAD của Mỹ. Sự phát triển sự kiện như vậy chắc chắn sẽ tác động tiêu cực đến tình hình chiến lược trong khu vực, kích động cuộc chạy đua vũ trang ở Đông Bắc Á, tạo ra những biến chứng bổ sung cho giải pháp của vấn đề hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên.”

-BBC tiếng Việt ngày 25/7/2014: Ngoại trưởng Nhật Bản thông báo sẽ có chuyến thăm Việt Nam từ ngày 31/7 đến 2/8 nhằm đẩy mạnh hợp tác về an ninh trên biển cũng như trong các lĩnh vực khác.

-VnExpress ngày 27/7/2014: “Trung Quốc đang tiến hành tập trận bắn đạn thật trên vịnh Bắc Bộ, gần sát Việt Nam và sẽ bắt đầu tập trận tại biển Hoa Đông vào ngày 29/7 tới. Cả hai cuộc tập trận này được Bộ Quốc phòng Trung Quốc gọi là huấn luyện thường lệ, theo Bloomberg. Cuộc tập trận trên Biển Đông sẽ kết thúc vào ngày 1/8, cuộc tập trận trên biển Hoa Đông sẽ kết thúc ngày 2/8. Cục Hải sự Trung Quốc ra thông báo  yêu cầu các loại tàu thuyền không được đi vào vùng biển có ‘hoạt động quân sự’ trong thời gian nêu trên.

-The World Post ngày 28/7/2014: “ Artyon Lukin nói rằng chính sách kiềm chế của Hoa Kỳ đã đẩy Trung Quốc và Nga thành lập một liên minh hùng mạnh chống lại đồng minh Phương Tây tạo nguy cơ lớn lao bùng nổ Thế Chiến III.” (Artyom Lukin says the U.S. policy of containment is pushing China and Russia ever closer to forming a powerful anti-Western alliance, greatly raising the possibility of a Third World War) (*)

-Voice of Russia ngày 28/7/2014: “Ngày 23 tháng 7, Trung Quốc đã tiến hành một vũ thử tên lửa mới được thiết kế để tiêu diệt các vệ tinh trên quỹ đạo Trái đất. Đó là tin của Bộ Ngoại giao Mỹ dựa theo các dữ liệu tình báo.Vào tháng Tư năm nay, trong chuyến đi thị sát một đơn vị không quân, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình lần đầu tiên tuyên bố rằng, Trung Quốc phải có khả năng đáp trả quá trình quân sự hóa vũ trụ do các đối thủ của Trung Quốc, trước hết là Mỹ, thực hiện. Tháng 5 năm 2013, Bắc Kinh đã thực hiện cuộc thử nghiệm đầu tiên tên lửa tiêu diệt các vệ tinh. Mỹ lo ngại rằng, Trung Quốc có thể thành lập hệ thống chống vệ tinh có thể cản trở việc chỉ huy quân đội thông qua các vệ tinh”.

-RFI tiếng Việt ngày 30/7/2014: “Tư lệnh lực lượng Mỹ ở Thái Bình Dương cho biết là Hoa Kỳ cũng sẽ do thám các cuộc tập trận đơn phương của Trung Quốc tại vùng Biển Đông trong tuần này, với sự tham gia của 20 chiến hạm.

Theo thông báo của Bộ Quốc phòng Trung Quốc, các cuộc tập trận kéo dài 5 ngày ở Biển Đông đã bắt đầu hôm qua, vào lúc hải quân nước này cũng đang tập trận bắn đạn thật ở Vịnh Bắc Bộ và ở eo biển Bột Hải. Hai cuộc tập trận này sẽ đều kết thúc vào ngày 01/08.” 

-PetroTimes ngày 30/7/2014: “Trong chuyến viếng thăm Phi Luật Tân, Bà Catherine Ashton - phụ trách đối ngọai và an ninh Liên Hiệp Âu Châu khẳng định, tất cả các nước phải tôn trọng luật pháp quốc tế trong việc giải quyết các tranh chấp trên Biển Đông. EU kêu gọi các bên tìm kiếm giải pháp hòa bình thông qua đối thoại và hợp tác với nhau trên tinh thần tôn trọng luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS 1982)”.

-Tuổi Trẻ Online ngày 31/7/2014: “Đô Đốc Nguyễn Văn Hiến-Tư Lệnh Quân Chủng Hải Quân tuyên bố Hải Quân Việt Nam đủ sức đánh bại các cuộc tiến công trên biển.”

-VOA tiếng Việt ngày 31/7/2014: “Tân Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam Hồng Tiểu Dũng cam kết sẽ làm tất cả để củng cố quan hệ chiến lược toàn diện với Việt Nam trong nhiệm kỳ của ông ở Hà nội.”

-AP ngày 1/8/2014: Trong cuộc gặp gỡ với ngọai trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh ngày 1/8/2014, ngọai trưởng Nhật Bản tuyên bố sẽ cung cấp cho Việt Nam 06 tàu tuần duyên trị giá 5 triệu đô-la để Việt Nam tăng cường khả năng thi hành luật pháp trên biển giữa lúc tại Biển Đông căng thẳng lên cao.

Nhận Định:
Trong khi cuộc đối đầu Nga-Mỹ-NATO mỗi lúc mỗi căng thẳng vì vụ máy bay MH17 của Mã Lai chở 298 hành khách rớt ở Đông Ukraine nơi đang diễn ra những cuộc giao tranh giữa quân chính phủ và lực lượng ly khai thân Nga, thì Do Thái tiến quân, bắn hỏa tiễn vào Gaza khiến hơn 1300 người chết trong đó hơn hai phần ba là thường dân gây phẫn nộ trên tòan thế giới, rồi tình hình Libya nát như tương khiến Hoa Kỳ, Pháp phải di tản tòa đại sứ, rồi giao tranh và tàn sát ở Iraq chưa có dấu hiệu ngưng tay khiến Nga phải đổ vũ khí vào để cứu nguy chế độ của Ô. Maliki nhưng Mỹ không phản đối vì Ô. Maliki do Mỹ dựng lên, còn Ô. Kim Jong Un thì dọa cho Tòa Bạch Ốc ăn hỏa tiễn. Trong khi tình hình thế giới rối bời như thế thì Trung Quốc ung dung tập trận để thị uy.

-Cuộc tập trận bắn đạn thật ở Vịnh Bắc Bộ rõ ràng là để răn đe và khiêu khích Việt Nam và có thể làm tổn hại đến việc đánh cá của ngư dân Việt Nam ở vùng này.
-Còn cuộc tập trận ở Biển Đông là để răn đe Việt Nam, Phi Luật Tân và cảnh cáo Hoa Kỳ.

Tuy nhiên Hoa Kỳ cũng chẳng vừa gì. Lấy cớ Hoa Lục gửi tàu tới do thám cuộc tập trận RIMPAC ở ngòai khơi Hawaii, Hoa Kỳ cũng gửi tàu tới để do thám. Chắc chắn hành vi này khiến Hoa Lục vô cùng khó chịu - vì do thám còn có nghĩa là “giám sát” xem anh có làm ẩu không? Biết đâu tập trận chỉ là thủ đọan trá hình để bất ngờ đành chiếm các đảo của Phi Luật Tân  và Việt Nam nếu hai quốc gia này không phòng bị. Đây là phản ứng khá mạnh và linh hoạt của Hoa Kỳ và chứng tỏ giữ gìn an nguy cho Biển Đông không phải chỉ là mối lo của Việt Nam và Phi Luật Tân mà nó còn là mối lo của Hoa Kỳ. Nếu Trung Quốc khống chế được Biển Đông, Hoa Kỳ không còn là cường quốc Thái Bình Dương nữa. Từ siêu cường sẽ rớt xuống thành cường quốc khu vực (regional power) điều mà Hoa Kỳ không bao giờ chấp nhận. Ngòai ra, khi hải lộ quốc tế thông quá Biển Đông tắc nghẽn thì Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan chết trước, cho nên hợp tác ngọai giao, kinh tế và quân sự giữa Nhật Bản, Hoa Kỳ, Việt Nam, Phi Luật Tân là xu thế nổi bật trong giai đoạn hiện tại.

Hiện nay tại Phi Luật Tân đang hình thành luận điểm: Liên minh với Mỹ nhưng phải xây dựng quốc phong tự chủ theo đường lối ngọai giao đa phương. Việc Ô. Abe thăm Phi Luật Tân, Ô. Aquino thăm Nhật Bản và mới đây nhất Nga đang thảo luận việc cung cấp hệ thống radar và hỏa tiễn phòng thủ cho Phi Luật Tân đã chứng minh điều này. Cũng như Việt Nam, Phi Luật Tân nhận thấy ngòai Mỹ thì Nga và Nhật Bản là hai cường quốc có thể làm đối trọng với Hoa Lục, từ đó có thể cùng Mỹ giữ yên Biển Đông.

Sau khi rút giàn khoan Haijang 981, không ai biết Hoa Lục sẽ làm gì. Có lẽ ”tập trận” là việc vừa dễ làm để thị uy vừa để “giữ lửa” (lửa bành trướng). Nhưng hiện nay Hoa Lục đang phải chịu áp lực nặng nề của thế giới với hai ràng buộc:

-Tuân thủ luật pháp quốc tế.
-Dùng Công Ước Luật Biển 1982 để giải quyết những tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông.

Nếu Hoa Lục chịu tuân thủ luật pháp quốc tế thì chẳng khác nào con cọp muốn tung hoành nơi rừng sâu lại bị nhốt vào trong sở thú. Thế nhưng con hổ Trung Quốc khó lòng thóat khỏi sợi giây trói này. Bởi vì khi anh tuyên bố “Trỗi dậy trong hòa bình” thì điều kiện ắt có của hòa bình là tuân thủ luật pháp quốc tế. Nếu không tuân thủ luật pháp quốc tế mà dùng luật của kẻ mạnh thi không thế nói “Hòa bình”. Đây là điều Trung Quốc khó ăn khó nói, khó giải thích với thế giới. 

Trong mấy tháng qua rất nhiều cuộc hội thảo quốc tế về Biển Đông đã diễn ra với chiều hướng vô cùng bất lợi cho Trung Quốc. Trung Quốc hiểu điều đó và đây có thể là lý do rút giàn khoan Haijang 981. Tuy nhiên dù rút giàn khoan nhưng tham vọng vẫn còn nguyên đó. Chiến thuật có thay đổi nhưng mục tiêu không hề thay đổi cho đến khi Trung Quốc hủy bỏ Đường Lưỡi Bò và chấp nhận nhờ trọng tài quốc tế phân xử những tranh chấp chủ quyền biển đảo.

Về mặt chiến lược mà nói việc hủy bỏ Đường Lưỡi Bò hòan tòan có lợi cho Trung Quốc vì nó làm an lòng các quốc gia Đông Nam Á. Sau đó Trung Quốc có thể ngồi vào bàn hội nghị để giải quyết các vùng tranh có chấp thực sự và cùng khai thác chung ở những vùng chồng lấn…thì tôi nghĩ các quốc gia Đông Nam Á sẽ chẳng quan tâm đến chuyện Trung Quốc trỗi dậy để tranh bá đồ vương với Hoa Kỳ. Thế nhưng Hoa Lục lại không làm thế. Việc Trung Quốc đơn phương và ngang ngược công bố Đuờng Lưỡi Bò gom hết 90% Biển Đông về cho mình làm cho các quốc gia Đông Nam Á kinh sợ, từ đó rước Mỹ vào chứ thực sự không quốc gia Đông Nam Á nào muốn Mỹ hiện diện quân sự ở vùng này. Sự hiện diện quân sự của Mỹ tại Đông Nam Á sẽ là nối nguy về an ninh cho Trung Quốc. Để sinh tồn, Trung Quốc sẽ lấy cớ “tranh chấp chủ quyền biển đảo” để huy động sức mạnh hải quân -thông qua tập trận thường xuyên- để đối phó với Mỹ, thị uy với các quốc gia Đông Nam Á, từ đó Biển Đông sẽ vô cùng căng thẳng. Nếu Phi Lụât Tân không có khả năng tự vệ và các căn cứ Subic Bay, Clark nay thêm Palawan trở thành các căn cứ khổng lồ của Mỹ xuất phát hàng không mẫu hạm, tàu ngầm, máy bay B-52 như thời Chiến Tranh Việt Nam thì Biển Đông rồi Đông Nam Á sẽ trở thành bãi chiến trường. Do đó cuộc tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông sẽ còn dai dẳng cho đến khi Hoa Lục và Mỹ thay đổi chiến lược.Trong khi chờ đợi, các nước láng giềng với Trung Quốc cần tăng cường sức mạnh quốc phòng tự chủ, đoàn kết và luôn luôn cảnh giác. Còn ông tân đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam hứa, “Sẽ làm tất cả để củng cố quan hệ chiến lược toàn diện với Việt Nam trong nhiệm kỳ của ông ở Hà Nội” thì hãy cứ nghe và để đó. Phải chăng qua cuộc đụng độ với Việt Nam ở giàn khoan Haijang 981 Trung Quốc đã “học được bài học” và thay đổi chiến thuật? Quan hệ chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc không gì tốt đẹp hơn và cụ thể hơn là hãy trao trả Hoàng Sa lại cho Việt Nam và trước mắt hãy ngưng húc, bắn hỏa pháo vào tàu đánh cá và bắt giữ trái phép, giết hại ngư dân Việt Nam làm ăn hợp pháp tại vùng này và xin đừng kéo giàn khoan tới những vùng còn tranh chấp hay vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam./-
 
Đào Văn Bình
(California ngày 1/8/2014)

(*) Artyom Lukin là phó giám đốc của Research at the School of Regional and International Studies, Far Eastern Federal University (Vladivostok, Russia).

Khai Dân TríĐào Văn Bình