2014/03/17

Tài sản đồ sộ của các quan ở đâu ra?

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 17.3.2014

Tài sản đồ sộ của các quan ở đâu ra?

Câu hỏi này không mới và cũng chưa bao giờ cũ. Ở đâu người dân cũng trố mắt, mỏi cổ, ngước nhìn trước mắt những dinh thự ngất ngưởng, bế thế nguy nga. Toàn là nhà các quan, không là quan đương chức đương quyền thì cũng là quan vừa nghỉ hưu hoặc cũng là nhà của con cháu các quan cả đấy. Dân làm ăn lương thiện thì quá ít hoặc có nhiều địa phương không hề có “đại gia chân đất” nào có được ngôi nhà đồ sộ như thế cả.

Tôi đã từng ở vùng quê nghèo hơn 4 năm và cũng đã có nhiều thì giờ đi thăm những địa phương sát biên giới Campuchia, có nơi biên giới chỉ là một cái barrière bằng một cái thân tre già cũ, chắn ngang con đường hẹp.

Còn người dân thì 90% đều nghèo, đúng nghĩa là nghèo “mạt rệp”. Thế nhưng giữa những miền tưởng như hoang vu đó, nhiều nơi vẫn nổi lên vài cái biệt thự mới toanh, xây theo kiểu cách Tây Tàu đàng hoàng. Hỏi ra mới biết đó là của ông chủ tịch, bí thư xã, huyện chứ không có anh dân nào có nhà cửa như thế.

Trong số 10 căn biệt thự ấy, tôi biết chỉ chừng vài ông, trước năm 1975 là thợ cày, thợ mộc… Gia tài cũng chỉ có căn nhà rách. Tôi không có thì giờ tìm hiểu xem từ ngày ông thợ mộc đó có chức tước, làm ăn như thế nào mà chỉ ít năm đã có cái cơ ngơi lớn như bây giờ. Nó mọc lên giữa những dãy nhà tranh vách lá từ “ngàn xưa” để lại. Người dân cũng quen dần nhưng tất nhiên là họ hiểu hơn tôi về cái sự “lên đời” nhanh chóng của các quan làng, quan xã, quan huyện. Và trong lòng họ nghĩ gì, chán chường ra sao, chẳng có gì khó biết. Có điều họ không nói ra mà thôi. Bởi có nói cũng như không, lại có thể bị các quan thù ghét cho vào sổ đen, chỉ có nước bỏ xứ mà đi thôi.

Nhà quan to nhỏ theo thứ bậc
Cứ xét như thế thì trong cả nước có biết bao nhiêu dinh thự, nhà cửa đồ sộ, đất đai, ruộng vườn của các quan chức. Cứ theo thứ bậc, từ cấp thấp nhà lớn đất to, đến cấp cao hơn thì to hơn “hoành tráng” hơn là đúng “sách vở”. Hiện tượng biệt thự khủng kiểu này lại nằm trong chuỗi hiện tượng những biệt thự khủng khác ở của một số quan chức ở Hà Giang, Hải Dương, Bình Dương… và nhiều tỉnh thành thì sự ồn ào khó tránh khỏi.

Thí dụ cụ thể như ở Bình Dương là nơi tôi có nhiều dịp đi ngang, nhà quan chức huyện hay thị xã thì chừng vài hecta, năm bảy chục mẫu cao su, nhưng lên đến quan đầu tỉnh thì nhà bắt đầu biến thành dinh cơ chứ không còn gọi là biệt thự nữa, đất đai có khoảng 100 mẫu cao su trở lên.

Tòa dinh thự nguy nga của Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương Lê Thanh Cung

Cụ thể như vào cuối năm 2013, nhân vụ kiện giữa ông “Dũng lò vôi” và ông chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương, báo chí đã dẫn chứng rất rõ dân ở đây nói rằng nhà của ông Lê Thanh Cung - Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương giàu vào loại nhất nhì ở tỉnh lỵ này. Ông có một biệt thự trong khuôn viên khoảng 1000m2 được xây dựng theo kiểu kiến trúc hiện đại, nội thất vườn hoa, cây cảnh toàn loại quý tường bao quanh cổng ra vào thật uy nghiêm cung kín. Ông còn có 100ha cây cao su tại Long Nguyên, Bến Cát, Bình Dương. Dân tự hỏi ông Lê Thành Cung - Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương chỉ ăn lương công chức, sao ông cũng có nhà cao cửa rộng, cuộc sống gia đình vương giả, ông lấy tiền của này ở đâu ra? Câu hỏi của người dân rồi cũng rơi tuốt vào im lặng cho đến nay.

Thật ra ở đâu cũng vậy, nhà quan chức đồ sộ, trưởng giả, hoang phí đến độ dát vàng cả ngoài lẫn trong, vậy mà mọi sự vẫn êm re. Dân nói cứ nói, nghĩ gì cứ nghĩ, quan cứ tỉnh bơ, nhà nước cũng “tỉnh” theo. Yên lặng đúng là vàng!

Nếu làm một con số thống kê nhà cửa và gia tài đồ sộ của tất cả các quan chức VN thì không biết phải bao nhiêu trang giấy và phải cử bao nhiêu phái đoàn điều tra bao nhiêu năm để tìm ra sự thật. Bởi gia tài các quan đều đã có kinh nghiệm đầy mình nên “phân tán mỏng” khắp nơi cho anh em chú bác, đàn em đứng tên và sẵn sàng chứng minh nó là “hơp lệ”. Tìm ra sự thật một cái gia tài thôi cũng đã quá khó chứ nói chi đến hàng ngàn cái như bây giờ! Thế nên lâu nay chuyện gia tài của cải của các quan chức VN được coi là một sự tự nhiên, sự tự nhiên của tạo hóa “già thì phải chết, làm quan thì phải giàu”, chẳng ai buồn nhắc đến. Ông nào khai gì cứ khai, quan không kiểm tra, dân lại càng mù tịt.

Thế nên các quan cứ thi nhau khoe khoang sự giàu sang của mình, không còn ké nè, giữ gìn như cái thời ăn con gà cũng phải canh chừng cẩn thận kẻo bị phê bình cảnh cáo. Cái thời ấy qua lâu rồi, bây giờ đền cái thời khoe của và khoe thân. Ai có cái gì cứ việc khoe tuốt tuồn tuột ra cho nó sang, cho đúng “phong cách của dân văn minh quý tộc”!

Ở một quốc gia còn nghèo, đang phát triển như VN, thu nhập bình quân của người dân còn vào loại thấp so với ngay trong khu vực, mà Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam từng nhìn nhận trên báo VnExpress: “Lương Bộ trưởng 40 năm mới mua được nhà thu nhập thấp” thì bao nhiêu năm mới mua hay làm được một căn biệt thự? Câu hỏi của người dân chỉ giản dị có thế nhưng lại giữ một vị trí vô cùng quan trọng trong niềm tin thầm lặng của nhân dân.

Ngay cả ở các tỉnh xa xôi ở miền rừng núi, các quan cũng thi nhau chơi nhà kiểu quý phái và cũng theo thứ bậc hẳn hoi. Bạn đọc hãy nhìn thử vào một tỉnh nghèo như Hà Giang sẽ thấy rõ hơn.

Nhà sàn toàn gỗ loại cực kỳ quý hiếm của các quan tỉnh Hà Giang
Hà Giang luôn được coi là một tỉnh nghèo vùng núi rừng ở VN với hơn quá nửa là những gia đình thuộc “diện nghèo”. Nhưng đối nghịch lại tình cảnh này lại là sự hiện hữu của những ngôi nhà sàn “khủng”, phần lớn làm bằng gỗ “tứ thiết” của các lãnh đạo tỉnh.

Nhà của chủ tịch UBND Hà Giang Đàm Văn Bông

- Ngôi nhà “khủng” bắt mắt và có tiếng nhất hiện nay ở Hà Giang, đầu tiên phải nhắc đến nhà của Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Đàm Văn Bông. Hiện ngôi nhà sàn này đang “hùng cứ” tại thôn Cao Bành, xã Phương Thiện (TP. Hà Giang). Đây là nơi ông Bông vẫn thường xuyên đi về trong ngày. Vật liệu làm ngôi nhà này hầu hết là gỗ trai, gỗ nghiến, một trong những gỗ nằm trong nhóm 2B nghiêm cấm khai thác, vận chuyển và được bảo tồn nghiêm ngặt theo quy định của Chính phủ.

Nhà của Phó bí thư thường trực HDND tỉnh Hà Giang Vương Mí Vàng

- Sang gần bằng nhà chủ tịch UBND tỉnh Đàm Văn Bông là ngôi nhà của phó bí thư thường trực, chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Vương Mí Vàng. 

Nằm trên đường đi 4 huyện nghèo, thuộc diện 30a là Đồng Văn, Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc, ngôi nhà “tọa” tại địa bàn Tổ 8, phường Quang Trung, Thành phố Hà Giang. Theo người dân, muốn có ngôi nhà này phải có vài chục tỷ, chưa kể các trang thiết bị đi cùng. Ngôi nhà này độc đắc bởi nó chỉ làm bằng… một loại gỗ: Gỗ nghiến!

- Ngoài 2 ngôi nhà sàn nổi tiếng của 2 quan chức này, ngôi nhà sàn của ông giám đốc Sở Nội vụ Hà Giang Hoàng Đức Tiến tại xã Vĩnh Phúc (Bắc Quang) cũng nổi danh và được nhiều người biết đến.

Ngôi nhà này “độc” vì nó được làm hoàn toàn bằng gỗ trai. Một thứ gỗ hiện nay đang cạn kiệt ở tỉnh Hà Giang, nó chỉ còn ở khu vực xã Đức Xuân, huyện Bắc Quang. Theo cánh thợ, để có ngôi nhà như thế này ước chừng cũng phải “vứt xuống” vài tỷ đồng.

- Nằm tại khu “đất vàng” thuộc tổ 18, phường Minh Khai (TP. Hà Giang), ông Lưu Đình Phát, phó giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư cùng vợ là bà Chúng Thị Chiên, ủy viên Ban thường vụ Tỉnh ủy, phó chủ tịch HĐND tỉnh cũng “nổi danh” với ngôi nhà sàn bề thế.

Theo người dân trên miền quê “đá nhiều hơn đất” này thì: Nếu không phải “các bác ấy”, dẫu có là đại gia, doanh nghiệp đang làm ăn phát đạt thì cũng khó mua, vận chuyển an toàn các loại gỗ thuộc nhóm”tứ thiết” này để về làm nhà chứ chưa nói gì đến dân thường. Tiền có thể có, nhưng nếu không có quyền làm sao các quan ấy cứ khơi khơi chở các loại gỗ cực kỳ quý hiếm đó về làm nhà mình? Có phải có chức tước là có tất cả không kém gì vua chúa thời xưa?

Chỉ ở một tỉnh xa xôi “hẻo lánh” mà nhà quan đã bề thế như vậy thì các nơi khác, các thành phố khác còn “loạn” đến đâu! Người dân chỉ cón biết xái cổ nhìn và cúi đầu chịu trận. Tiền đâu mà các quan lộng hành đến thế? Nhà nước không biết, nhưng người dân biết hết đấy, dù các quan có “thanh minh thanh nga” gì đi chăng nữa.

Đến lượt quan thanh tra bị “tố”
Ngày 21/2/2014 vừa qua, một bài viết trên Báo “Người cao tuổi” phản ánh về khối tài sản khổng lồ của ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) đã gần như một quả bom nổ tung.

Sự việc vẫn còn đang "nóng hổi" thì mới đây, Báo “Người cao tuổi” tiếp tục đưa thêm thông tin khác không kém phần “đình đám” về ông Truyền và ông Ngô Văn Khánh – Phó Tổng Thanh tra Chính phủ.

Nhưng kỳ này xin tường thuật về vụ nhà cửa đất đai và việc làm của ông Trần Văn Truyền nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) trước khi nghỉ hưu. Nhưng trước hết hãy tìm hiểu sơ qua về tờ báo Người Cao Tuổi. Theo “măng xét” đăng trên báo, đó là  quan chủ quản: Cơ quan Trung Ương Hội Người cao tuổi Việt Nam.
 

Tổng biên tập là ông Kim Quốc Hoa. Tòa soạn đặt tại 12 Lê Hồng Phong - Ba Đình - Hà Nội, Điện thoại: 04.3.7334432 - 3.7334423, Fax: 04.3.7341806

Một tờ báo lâu nay ít được chú ý tới và có vẻ như rất “hiền lành”, cứ tưởng như chỉ có những thông tin “nội bộ” giữa các cụ với nhau. Nhưng bất ngờ đã có những tin tức rất nóng và được hầu hết mọi tầng lớp nhân dân chú ý đặc biệt bởi loạt bài này. Và tất cả những tờ báo lớn, báo mạng ở VN đã loan tin và “vào cuộc:, tung ra nhiều cuộc phỏng vấn tới tấp.

Tải sản của ông Truyền lên đến vài chục triệu Mỹ kim
Báo Người Cao Tuổi đưa tin về việc ông Trần Văn Truyền đang có một khối tài sản khổng lồ cùng rất nhiều biệt thự khủng khiến mọi người ngạc nhiên bán tán xôn xao khắp nơi.

Trước thông tin này, ông Trần Văn Truyền - nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ đã lên tiếng phủ nhận.

Nguyên Tổng Thanh Tra Chính Phủ Trần Văn Truyền

Theo thông tin trên tờ Người Cao Tuổi, ngoài một số biệt thự, lô đất sở hữu trước đây, ông Trần Văn Truyền đang thực hiện một “dự án gia đình” trên lô đất khoảng 30.000m2 (3 ha) tại xã Sơn Đông, TP Bến Tre. Trong khuôn viên đó, ông Truyền đã và đang xây dựng một biệt dinh hoành tráng và 4 căn nhà gỗ lợp ngói đỏ. Những căn nhà gỗ thuộc nhóm gỗ đặc biệt không dùng đến một cái đinh sắt nào.

Dinh cơ sang trọng cuả ông Truyền

Ngoài ra, tin tức từ một số cán bộ ở Thanh tra Chính phủ và cán bộ ở Bến Tre cũng cho hay, ông Truyền còn có 3 cơ ngơi ở TP Sài Gòn, một ở phường Thảo Điền (quận 2), một ngôi nhà ở Quận 5 và một bất động sản ở khu đô thị “5 sao” Phú Mỹ Hưng do người thân đang sử dụng. Và đặc biệt, đến chiếc giường ngủ của vợ chồng ông cũng có giá trị cả tỷ đồng.

Bên cạnh đó, ông Truyền còn có một căn biệt thự trước đây Tỉnh ủy Bến Tre cấp cho ông lúc còn làm Bí thư Tỉnh ủy ở Trung tâm phường 1, TP Bến Tre. Căn biệt thự rộng 300m2 vốn là trụ sở Hội Văn hóa nghệ thuật tỉnh bị đập đi để xây biệt thự cho ông Truyền, nay cho doanh nghiệp tư nhân thuê.

Cũng theo báo Người Cao Tuổi, một tài sản nữa tuy không phải là khủng nhưng cũng là niềm mơ ước của nhiều người dân, đó là một ngôi nhà cấp 4 đất rộng 200m2 trước cổng chùa Bạch Vân, phường 5, TP Bến Tre mà gia đình ông Truyền vẫn đang cho thuê.

Như vậy, nếu những gì tờ báo Người Cao Tuổi phản ánh là đúng sự thật thì khối "tài sản nổi" của ông Truyền đếm sơ sơ cũng lên tới 6 cái bất động sản (3 nhà đất ở Bến Tre và 3 nhà đất ở TP Sài Gòn), trong đó có 2 tài sản khủng là căn biệt thự rộng 30.000 m2 ở Sơn Đông và 1 bất động sản ở Khu đô thị 5 sao Phú Mỹ Hưng. Riêng một nhà đất tại Phú Mỹ Hưng cũng lên tới 3 - 4 triệu USD, thì tổng số "của nổi" của ông Truyền phải chục triệu USD là ít.

Những thông tin đưa ra khiến dư luận bất ngờ và xôn xao về khối tài sản lớn “không tưởng” của cựu Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền. Khối tài sản này quá lớn đến mức nhiều người có vẻ nghi ngờ về tính xác thực của các thông tin này.

Tổng biên tập báo Người Cao Tuổi Kim Quốc Hoa

Trả lời về vấn đề này trên một tờ báo, ông Kim Quốc Hoa, Tổng biên tập báo Người Cao Tuổi khẳng định, tòa soạn có đủ cơ sở về những vấn đề đã nêu liên quan đến khối tài sản khủng của ông Truyền. Sau khi đăng tải các thông tin trên, ông đã nhận được một số ý kiến từ một số nơi nhưng "Báo Người Cao Tuổi hiện vẫn chưa nhận được ý kiến phản hồi của chính ông Truyền”.

Đến việc bổ nhiệm hàng loạt cán bộ trước khi về hưu
Cũng theo báo Người cao tuổi, trước lúc ông Truyền về hưu, chỉ tính từ tháng 3/2011 đến ngày 3/8/2011, ông Trần Văn Truyền đã ký bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp Cục, Vụ tại cơ quan Thanh tra Chính phủ.

Ngày 3/8/2011, ngày mà Chính phủ khoá XIII ra mắt và ông Huỳnh Phong Tranh được bầu làm Tổng Thanh tra Chính phủ, ông Truyền đã “cấp tập” (dồn dập) ký tới hơn 20 quyết định bổ nhiệm cán bộ.

Đặc biệt, riêng trong ngày 3/8/2011, ông ký bổ nhiệm:

- 3 hàm Vụ trưởng và hàm Phó Vụ trưởng ở Văn phòng.
- 3 hàm Cục phó và 1 Trưởng phòng, 1 Phó phòng của Cục 3 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Nam).
- 1 hàm Vụ trưởng và 1 hàm Vụ phó ở Cục 1 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Bắc).
- 1 hàm Cục phó ở Cục 2 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Trung).
- 1 hàm Phó Vụ trưởng Vụ 1 (Vụ Kinh tế ngành).
- 1 hàm Phó Vụ trưởng Vụ 2 (Vụ Kinh tế Tổng hợp, Tài chính – ngân hàng).
- 1 hàm Vụ trưởng Vụ Pháp chế.
- 1 hàm Vụ trưởng Vụ Hợp tác Quốc tế.
- 1 hàm Vụ phó Vụ Đơn-Thư...

Ngoài ra, ông còn bổ nhiệm một loạt lãnh đạo tại Báo Thanh tra, Tạp chí Thanh tra, Trường cán bộ Thanh tra, Trung tâm thông tin, Vụ Tổ chức cán bộ...

Đáng chú ý, trong số những cán bộ được ông ký bổ nhiệm, có nhiều cán bộ không nằm trong diện quy hoạch, năng lực, trình độ chuyên môn kém. Và để cho đúng “quy trình bổ nhiệm cán bộ”, ngay trong ngày 3/8/2011, ông Truyền đã ký Quyết định số 2100/QĐ-TTCP về việc bổ xung quy hoạch cán bộ.

Sai phạm của ông Truyền trong công tác cán bộ là rất rõ ràng bởi theo Điều 15, Nghị định 178/2007/NĐ-CP thì cấp Cục, Vụ, đơn vị trực thuộc Bộ cấp phó không được vượt quá 3 người. Trong khi đó, nhiều Cục, Vụ của Thanh tra Chính phủ, cấp phó có tới 4 – 6 người.

Trao đổi với PV Báo Giáo dục Việt Nam chiều ngày 2/3, Nhà báo Kim Quốc Hoa, Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi khẳng định, Người cao tuổi có đầy đủ bằng chứng về những bổ nhiệm "vội vàng" của ông Truyền. Ngoài ra ông Hoa còn cho biết thêm về thông tin ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng thanh tra Chính phủ đã kê khai tài sản như thế nào? – Vụ này tôi tường thuật trong một kỳ sau.

Ông Truyền nói đất con trai ông cho.
Ông Truyền cũng cho biết, không hiểu vì lý do gì mà tác giả của bài báo đưa ra những thông tin đó, và không hiểu họ đưa những điều đó ra nhằm mục đích gì, nhưng chắc chắn một điều rằng, phần lớn thông tin trong các bài báo đó là không chính xác.

Giải thích về căn biệt thự hoành tráng ở Bến Tre, ông Trần Văn Truyền cho hay, đúng là ông có xây nhưng đó là căn nhà được dựng trên đất của con trai ông mua từ lâu rồi. Sau khi ông nghỉ hưu, ông đã có ý định ở căn nhà dưới phường 1 (TP Bến Tre, tỉnh Bến Tre) mà hồi đó tỉnh bán lại cho ông theo Nghị định 61 (Nghị định số 61/CP ngày 5/7/1994 của Thủ tướng Chính phủ về mua bán và kinh doanh nhà ở, trong đó có việc bán nhà thuộc sở hữu Nhà nước cho người đang thuê), nhưng vì con trai ông đã mua mấy công đất ở thành phố Bến Tre nên ông đã lên đây để ở. Còn căn biệt thự là do một “người em kết nghĩa” của ông xây tặng, hoàn toàn không phải là tài sản từ đồng lương ít ỏi của một vị quan chức như ông. 

Ông cũng khẳng định, căn nhà của ông cũng chỉ là căn nhà rất bình thường, có chăng thì chỉ rộng rãi hơn so với những nhà xung quanh một chút, và nhờ có kiến trúc mà người cháu ở ĐH Kiến trúc TP Sài Gòn thiết kế cho nên ngôi nhà trông cũng có phần sang trọng. Còn chi tiết chiếc giường có giá trị cả tỷ đồng thì hoàn toàn không có.

Theo thông tin mà ông Truyền cung cấp thì diện tích đất nhà ông chỉ khoảng hơn 1 héc-ta. Khu đất này do ngày trước người ta để hoang hóa, con trai ông mua được với giá rẻ chứ không hề có chuyện nhà rộng 3 héc-ta như một tờ báo đã đưa tin. Bên cạnh đó, việc ông Truyền có rất nhiều nhà ở TP Sài Gòn cũng là thông tin không có thật, bởi chính ông cũng đã khẳng định rằng: “Tôi chẳng hiểu những căn nhà đó là ở đâu hay từ trên trời rơi xuống”.

Nhận định về việc tờ báo đã đưa tin không đúng sự thật, ông Truyền chia sẻ trên một tờ báo: “Việc đưa những thông tin đó lên mặt báo có thể sẽ gây kích động và khiến người dân ở nơi đây mất niềm tin vào cán bộ nhất là một cán bộ như tôi đã từng làm Bí thư Tỉnh ủy tại đây”.

Phản biện lại những lời của ông Truyền, Luật sư Phạm Công Út (Đoàn Luật sư TP Sài Gòn), cho rằng, với một người có chức vụ cao trong bộ máy thanh tra Chính phủ mà “kết nghĩa” và được quà tặng có giá trị đặc biệt lớn là điều bất bình thường, có thể xem điều đó có dấu hiệu vi phạm luật Phòng, chống tham nhũng, thậm chí vi phạm pháp luật hình sự.

“Nếu em kết nghĩa tặng quà với giá trị rất lớn, đặc biệt lớn, nhưng hoàn toàn không có mối quan hệ về lợi ích liên quan đến hoạt động công vụ của ông Truyền thì ông Truyền vẫn phải có nghĩa vụ kê khai thu nhập của cán bộ, công chức, viên chức”, luật sý Phạm Công Út nêu rõ.

Và còn rất nhiều tình tiết đang được dư luận xôn xao, không thể kể hết trong số bào này.

Xin để kỳ sau tường thuật tiếp./.
 
Văn Quang

Khai Dân TríVăn Quang

2014/03/16

Làm Thế Nào Để Đến Với Phật?

Làm Thế Nào Để Đến Với Phật?

Kinh Phật không nói về chân lý, đúng-sai, yêu thương - hận thù hai mặt. Cho nên Phật không làm quan tòa để phán xử ai. Muốn biết đúng-sai, có tội hay không có tội xin tới tòa án, luật sư, đừng tới Chùa, đừng hỏi Phật.

Ngòai ra Đức Phât cũng không độc quyền về Chân Lý. Bởi vì Chân Lý từ sự vật đi lên. Khi mà “thị chư pháp không tướng” (1) tức thực tướng của muôn vật (vạn pháp) là Không thì Chân Lý cũng chỉ là hư ảo. Do đó, nếu bạn cứ nằng nặc cho rằng điều mà bạn đang tin là Chân Lý thì xin bạn đừng tìm đến Phật kẻo uổng công.

Phật không phải là một ông thần tạo ra trái đất rồi hủy diệt nó vì phẫn nộ. Trái đất và vũ trụ này tự vận hành bởi quy luật Thành-Trụ-Họai-Diệt mà không một quyền năng nào có thể ngăn cản nổi. Một tỷ năm nữa Ngày Tận Thế sẽ đến và đến một cách từ từ. Tất cả đều chết hết, chẳng ai cứu được ai. Chẳng ai có thể chết thế cho ai. Đó là sự thật rất “chân thật”. Cho nên đến với Phật là đến với lòng thành thật. Khi mình chưa thấy sự thành thật là cần thiết:  Thành thật với mình và với người thì…cũng chưa nên vội đến với Phật.

Phật cũng không phải là một ông thần, bà thần giáng thế hoặc cha mẹ của thần để ban phúc giáng họa khi nhân loại thờ phượng ngài không đúng cách hoặc làm phật ý ngài vì thế mà nhân gian đã nói và sử sách đã ghi “Hiền như Bụt” cho nên không có gì phải sợ hãi Phật. Vì Phật “hiền như Bụt” cho nên hãy đến với Phật như tấm lòng của con đến với cha mẹ.

Vì Phật là ung dung tự tại do đó trong thế giới chứng đắc của thiền sư không có gì bí mật mà chỉ là những gì đơn sơ như hoa nở, suối reo, chim bay, cá lội, trẻ thơ nhớ mẹ, đói ăn khát uống… thật nhẹ nhàng và an lành.

Những cảm nghiệm đó không nảy nở từ những lâu đài tráng lệ, từ những bữa tiệc linh đình, từ nơi quyền thế, từ những trung tâm tài chánh của thế giới, từ những trung tâm quyền lực, từ kế họach, âm mưu bàn tính, từ kinh đô ánh sáng, từ những lễ nghi huyền bí hay những ngôn từ huyền hoặc, hoa mỹ, sấm truyền vu vơ.

Nó là những cảm nghiệm tinh khôi nhất thoát đi từ vũng lầy khổ đau của kiếp người. Đạo Phật vốn đi lên từ Khổ Đế (2) rồi thăng hoa lên từ Khổ để vượt thóat khỏi thân phận cay đắng, nghiệt ngã của kiếp người… từ đó nhìn thấy cuộc đời này có một chút ý nghĩa.   

Do đó trong cuộc sống, người nào chưa từng nếm một chút mùi vị của khổ đau; chưa từng thấy ngoài thế giới vật chất; cuộc sống này còn bao hàm một niềm hoài vọng thiết tha về một cái gì đó vượt lên trên những tương tranh, đố kỵ, tỵ hiềm, những thành công hay thất bại, phú quý tựa như phù vân; những người như thế không thể hiểu Đạo Phật.

Ngoài ra, những ai tự trói buộc mình vào một tín điều, niềm tin, những cấm kỵ nào đó mà không thể thoát ra được - thì cũng không thể hiểu được Phật bởi vì Đạo Phật vượt lên trên mọi ràng buộc câu thúc - nhất là câu thúc về trí tuệ.

Khi bạn nghèo mà bạn không thấy tủi nhục, ray rứt vì nghèo - mà cần mẫn vươn lên trong đạo đức, tuân thủ luật pháp quốc gia và …lúc nào cũng hy vọng. Hiểu được như thế là bạn đã thấy Phật. Xưa kia Đức Phật còn nghèo hơn bạn rất nhiều. Tới bữa trưa ôm bình bát vào thành xin ăn, bữa đói bữa no. Thí chủ cho gì ăn nấy. Áo chỉ ba bộ và là loại áo tầm thường nhất của xã hội lúc bấy giờ, chân đi đất… mà Phật lại trở thành con người vĩ đại nhất hành tinh này. Do đó nghèo không phải là bước đường cùng của con người. Vậy thì đến với Phật là đến với niềm hy vọng.

Khi bạn là người trí thức mà bạn không coi thường người thất học hay người ít học mà tìm cách để giúp họ cũng được học hành như chính mình…như thế là bạn đã đến với Phật. Bới vì chư Phật lúc nào cũng muốn chúng sinh khai mở trí tuệ rộng lớn như biển cả. Do đó, những ai trong đời do kém may mắn mà không được học hành đến nơi đến chốn, nên đến với Phật, nên đi lễ Phật. Với sự giúp đỡ của chùa, thiện tri thức, chư tăng ni, chắc chắn bạn sẽ tự tin, phá bỏ mặc cảm… rồi từ từ tiến lên, giỏi giang như người ta. Xin nhớ rằng đến với Phật là để mở mang trí tuệ chứ không phải để cầu xin. Nếu có cầu xin thì xin” Thấu rõ kinh tạng, trí tuệ như biển”. Và cũng xin nhớ cho không có thứ phước đức nào lớn cho bằng sự thông thái của trí tuệ. Một đất nước tòan là những nhà thông thái sẽ thống ngự hành tinh này. Một đất nước toàn là những người ngu dốt sẽ tự giết nhau mà hủy diệt - hủy diệt cuộc sống, hủy diêt môi trường, hủy diệt tài sản quốc gia và hủy diệt tình người. Tham lam quá độ bằng cách vơ vét của cải và hưởng thụ là sự u mê lớn nhất của trí tuệ.

Chúng ta chưa có can đảm lớn như Phật từ bỏ ngôi vị đông cung thái tử, như Phật Hoàng Trần Nhân Tông từ bỏ ngai vàng. Nhưng khi bạn giàu mà giảm bớt lòng tham, chia sớt một phần nhỏ của cải để giúp người nghèo khó - tức là bạn đã nhìn thấy Phật. Đến với Phật là đến với lòng Từ Bi và Chia Xẻ.


Bạn ơi,

Hãy gội rửa tâm hồn mình để trở về tâm hồn của một bé thơ - chưa bị nhiễm ô bởi bất cứ một ý niệm, thành kiến, ranh giới, tín niệm hay một hệ thống giá trị giới hạn nào.
Hãy để cho đời lường gạt mình để giúp cho đời có một chút ảo tưởng chiến thắng.
Hãy chấp nhận mình là một kẻ thua thiệt để giữ cho đời sống đạo vị khỏi bị hoen ố.
Hảy giúp đỡ người nghèo khó, trợ cấp cho người cô quả cô độc, trẻ mồ côi, người lâm vòng tù tội và hãy yêu mến cuộc sống của muôn loài…
Hãy xây đắp lòng Từ Bi, Hỉ Xả và Đức Hiếu Sinh trước khi bàn chuyện Phật.
Hãy thắp đuốc trí tuệ để lên đuờng tìm Phật.

Đừng chạy lòng vòng hết chỗ này chỗ kia để tìm kiếm Phật. Hãy ngồi xuống, lặng yên “trực chỉ nhân tâm, kiến tánh”  (3) sẽ thấy một ông Phật nằm ngay trong con người mình. Khi “hoa khai” tức hoa trí tuệ đã nở và “kiến Phật” rồi thì “ông Phật” đó đời đời kiếp kiếp ở trong thần thức và không bao giờ còn quy phục tà ma ngọai đạo nữa, giống như “quặng vàng đã trở thành vàng ròng thì không bao giờ trở lại thành quặng.”(4)


Bạn ơi,
            Muốn đến với Phật thì xin bạn:

Hãy im lặng và suy nghĩ.
Hãy suy nghĩ cho đến khi không còn gì để suy nghĩ nữa.
Hãy im lặng để lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.
Hãy ngắm nhìn một bông hoa nở.
Hãy nở một nụ cười và trút bỏ muộn phiền.
Hãy thong thả bước vào thế giới của xả  bỏ.
Hãy để đầu óc trống rỗng, thân thể thư thái, nhẹ nhàng để bước vào Thiền.
Đấy là những điều kiện để đến với Phật.
Sau hết xin nhớ cho đến với Phật là đến với sự an lành, thanh tịnh, sáng suốt và thi vị. 

Đào Văn Bình
(California 15/3/2014)
(1) Bát Nhã Tâm Kinh (The Wisdom Sutra)
(2) Tứ Diệu Đế : Khổ Đế, Tập Đế, Diệt Đế và Đạo Đế mà Tây Phương dịch là “Four Noble Truths”
(3) Tổ Đạt Ma, “Trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật”
(4) Kinh Viên Giác

Khai Dân TríĐào Văn Bình

2014/03/12

Chomsky to Tozen Leaders: Don't Expect a Thank You


)

Khai Dân TríNoam Chomsky

2014/03/10

5 đại án, đừng quên vụ thứ 6

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 10.3.2014


5 đại án, đừng quên vụ thứ 6

Hơn 1 tuần lễ nằm trong bệnh viện, không được dùng internet, tôi cảm thấy như mình bị bỏ rơi lại sau lưng cuộc sống này. Ngay cả việc dùng điện thoại cũng bị hạn chế. Chỉ có một số bạn bè thân thuộc đến thăm, đôi khi tôi cũng không tiếp chuyện được. Cái số tôi thế nào mà cả 2 lần nằm ở BV, tuần báo Văn Nghệ Úc và Thời Báo Canada đều gặp dịp có người về Sài Gòn đến thăm. Các bạn bè và con cháu ở Mỹ gọi điện thoại khá nhiều nhưng đôi khi tôi cũng không có sức để nghe, người nhà tôi thay mặt trả lời.

Thật ra, có những ngày tôi quá mệt, ăn bất cứ cái gì cũng ói ra hết, cứ nằm xuống là ho sặc sụa không tài nào ngủ được đồng thời hệ thống tiêu hóa cũng phát sinh nhiều thứ bệnh bất ngờ. Ngày không ăn, đêm không ngủ suốt 3 ngày như thế mà không tìm ra bệnh gì. Mặc dầu đã 2 lần xét nghiệm máu, chụp hình phổi, đo điện tầm đồ, làm siêu âm, thậm chí bà Bác sĩ trị bệnh cho tôi cho đi khám cả tai mũi họng cũng không kiếm ra bệnh. Cuối cùng đành phải chữa theo kiểu “đau đâu chữa đấy”. Mỗi ngày từ 09g sáng đến 4-5g chiều nằm dài đưa cánh tay ra, vô cùng lúc 3 chai nước biển với đủ loại thuốc và chất dinh dưỡng nuôi tạm cái cơ thể 40kg này. Lúc nào đi đâu cũng phải có người ôm theo cái cần lủng lẳng dây nhợ với 3 chai nước biển toòng teng cứ như đám rước vua ở cung đình thời xa xưa… Nói bao nhiêu cũng không hết nỗi khổ của anh già có thể nói “thập tử nhất sinh” nằm trong BV. Tôi diễn tả như thế để các bạn thông cảm với cánh già chúng tôi nằm BV “sướng” như thế nào.

Ấy thế mà tôi cũng đã chịu đựng được cả tuần lễ rồi bệnh tình dần hồi phục. Tôi phải xin về nhà nằm với lời cam đoan với bà BS già nếu có biến chuyển sẽ trở lại phòng cấp cứu ngay không chậm trễ. Tôi không tiếc nuối gì khi đã sống 80 năm trọn vẹn với nghề nghiệp của mình.

Mới từ đầu năm 2014 đến nay đã có 5 ông bạn cùng lứa tuổi ra đi. Khi về nhà đọc hàng trăm cái meo của bạn bè khắp nơi, nhiều bạn thăm hỏi rất nhiệt tình. Xin cảm tạ tất cả các bạn.

Về nhà rồi mới được tin ông bạn Hà Huyền Chi của tôi cũng vừa bị stroke ngất xỉu phải nằm cấp cứu nhưng cái tin ấy đến cùng lúc với tin ông thi sĩ “bạt mạng” này đã trở lại làm thơ và đi casino đều đều.

Tôi nhớ cách đây gần 1 tháng, ông Trần Thiện Hiệp hiện đang ở Thủ Đức cũng vừa “2 lần từ cõi chết bước ra”, ông gửi e mail mời bạn bè đến chia vui cùng vợ chồng ông. Nhưng ông mời sớm trước cả nửa tháng nên tôi meo lại cho ông rằng “Liệu đến ngày đó tôi và ông còn sống không mà mời sớm thế”. Đúng như “dự đoán”, tôi vào nằm cấp cứu, chút xíu nữa thì chưa biết ai chia buồn cùng ai trước đây.

Cái tuổi già thì đành chịu vậy thôi. “chẳng nên oán trách trời gần trời xa” và cũng chẳng còn gì để tiếc nuối.

Như bạn đọc đã biết, 2 tuần vừa qua tôi không có bài viết cho các báo tôi cộng tác thường xuyên. Đến nay tôi mới có thể trở lại cố gắng làm việc bình thường để thấy mình không sống thừa. Ngồi nhìn lại những biến chuyển thời sự xã hội, trong những ngày vừa qua, tôi chỉ thấy các cơ quan thông tin VN đều nhấn mạnh đến 5 vụ đại án sẽ được đưa ra xét xử vào đầu năm 2014 này. Và một thông tin được dư luận đang đề cấp đến sôi nổi nhất, đó là vụ căn biệt thự “khủng” (đồ xộ) của ông Trần Văn Truyền nguyên Tổng Thanh Tra nhà nước. 

Căn biệt thự “siêu khủng” của ông Truyền đang làm dư luận
xôn xao về sự giàu có của các quan chức

Nhưng khi một số thông tin liên quan đến vấn đề đất đai, biệt thự khủng của ông Trần Văn Truyền, chưa kịp lắng xuống thì vài ngày gần đây, dư luận càng “nóng” hơn với thông tin đăng tải trên báo Người cao tuổi về việc ông Trần Văn Truyền đã ký ồ ạt, bổ nhiệm hàng loạt cán bộ trước khi nghỉ hưu. Nhưng vụ này còn nhiều tình tiết chưa rõ nên tôi sẽ tường thuật vào kỳ sau

5 vụ đán án và 1 vụ bị… bỏ quên

Kỳ này tôi muốn nhắc đến 5 vụ đại án sẽ được đưa ra xét xử vào những ngày đầu năm này. Tuy nhiên tôi lại thấy dường như các cơ quan thông tin ở đây bỏ quên một vụ cũng có thể là đại án thuộc phạm vi báo chí.

Hãy kể về 5 vụ đại án từ cuối năm ngoái còn lại

- Đầu tiên phải kể đến vụ Dương Chí Dũng.

Chắc bạn đọc chưa quên vụ án vụ án ly kỳ này với nhiều tình tiết hấp dẫn nhất trong năm. Tôi chỉ xin nhắc lại sơ lược những nét chính trong các vụ án đó. 

Vụ án Dương Chí Dũng càng trở nên om xòm và phức tạp khi ông Phạm Quý Ngọ đột ngột qua đời. Ông Ngọ là người bị Dũng khai là cầm 510 ngàn USD và 1 triệu USD chuyển cho người khác. Tất nhiên người chết không thể tự biện minh cho mình và cũng không thể đổ cho ai khác. Vậy câu chuyện đến đó có bị “ngắt ngang xương” không? Lời khai của Dương Chí Dũng sẽ là vô giá trị hay còn giá trị? Đó là câu hỏi lớn nhất của người dân đang hào hứng theo dõi vụ án lớn nhất trong “lịch sử tham nhũng” tại VN. Người ta cứ hy vọng rằng chuyến này sẽ tóm được cả một bầy sâu tham nhũng lớn. Nhưng sư ra đi bất ngờ của ông Phạm Quý Ngọ đã làm gián đoạn tất cả, làm “nghẹt cống” đang khai thông.

Có lẽ đây cũng là điều làm đau đầu nhà chức trách. Người ta chưa thể dự đoán được vụ àn này rồi sẽ đi đến đâu. Nếu lời khai của Dương Chí Dũng còn giá trị như biên bản đã ghi trước tòa thì ai sẽ đứng ra làm nhân chứng? Khó có thể có một nhân vật nào, dù cấp cao hay cấp thấp có thể chứng minh được lời khai này đúng hay sai và cũng chẳng ai dại gì đưa đầu ra chịu “báng”. Vụ án có thể bước sang một ngả rẽ khác và số phận của DC Dũng bây giờ trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Cái án tử hình lại chập chờn trước mặt hơn là cái hy vọng được giảm xuống còn chung thân. Đó là suy nghĩ của người dân.

- Vụ thứ hai: Hậu “oan sai” của ông Nguyễn Thanh Chấn.          
Ngày 25/1/2014 ông Nguyễn Thanh Chấn, người trải qua hơn 10 năm tù đày vừa chính thức được “minh oan” bằng quyết định đình chỉ điều tra. Tuy nhiên, đây mới là bước đầu của vụ án từng gây chấn động dư luận cuối 2013. Bởi nhiều người còn kỳ vọng vào những phiên tòa khác đằng sau vụ án này.

 
Ông Nguyễn Thanh Chấn đã làm đơn xin bồi thường 1 tỉ đồng
vì bị ngồi tù oan trong 3.700 ngày

Có nhiều tờ báo loan tin trong gần 3.700 ngày bị bắt oan về tội Giết người, ông Nguyễn Thanh Chấn yêu cầu Tòa án nhân dân (TAND) Tối cao bồi thường 280.000 đồng cho một ngày thu nhập bị mất và tính tổng cộng là hơn 1 tỷ đồng.

Tuy nhiên theo tin mới nhất, ông Chấn đã phủ nhận việc này. Ông Chấn khẳng định: “Tôi không đưa ra đề nghị nào như thế cả. Việc bồi thường hiện vẫn đang được tiến hành liệt kê và cung cấp chứng cứ, chứng minh thiệt hại liên quan cho luật sư để tiến hành các thủ tục đòi bồi thường”. Còn bà Chiến khẳng định: “ Tôi đang chữa bệnh, tôi không hề biết tại sao lại có thông tin nói rằng gia đình đòi số tiền bồi thường trên 1 tỷ đồng!”.

Bà Chiến (vợ ông Chấn) cũng cho hay để kêu oan cho chồng, trong 10 năm qua, bà đã chạy vạy, vay nợ rất nhiều. Hiện gia đình còn nợ không ít, trong đó món nợ lớn nhất là của ông Thân Ngọc Hoạt hơn 100 triệu đồng và 3 sổ đỏ thế chấp vay ngân hàng để lấy tiền đi kêu oan.

Ông Chấn khẳng định: “Trong thời gian tôi ngồi tù, gia đình phải chịu nhiều oan ức, khuynh gia bại sản, đau thương nhục nhã, hệ luỵ đến nhiều thế hệ họ hàng. Gia đình tôi đề nghị và yêu cầu bồi thường thật đầy đủ mọi tổn thất, tổn thương, hệ luỵ ở mức cao nhất”. Như thế, có thể mức đòi đền bù của ông Chấn sẽ còn lớn hơn con số 1 tỉ đồng. Hầu hết dư luận cho rằng đền bù hơn 1 tỉ đồng là còn quá ít so với những thiệt hại về tinh thần và vật chất của ông Chấn.

- Vụ thứ ba là vụ Đại án kinh tế bầu Kiên.

Ngày 20/8/2012, Cơ quan Công an đã khởi tố, bắt tạm giam đối với ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên) về tội “kinh doanh trái phép”. Vụ án Bầu Kiên được coi là một trong 10 “đại án” tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp được VKSND Tối cao đề nghị với Đoàn kiểm tra giám sát của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng do Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh dẫn đầu.

Theo cáo trạng của VKSND Tối cao, bị can Nguyễn Đức Kiên - nguyên Phó Chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB bị truy tố về 4 tội danh, gồm: “Kinh doanh trái phép”, “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Trốn thuế “.

Hai bị can là Trần Ngọc Thanh - nguyên Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội và Nguyễn Thị Hải Yến - nguyên Kế toán trưởng Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội bị truy tố cùng tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Các bị can: Trần Xuân Giá - nguyên Chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB, Lê Vũ Kỳ, Trịnh Kim Quang - đều nguyên Phó chủ tịch HĐQT ACB, Lý Xuân Hải - nguyên Tổng giám đốc ACB bị truy tố về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.

Tổng số tiền thiệt hại do 7 bị can gây ra trong vụ án này là hơn 1.695 tỷ đồng. Nhiều khả năng vụ án sẽ được sớm được đưa ra xét xử trong nửa đầu năm 2014.

Chưa biết vụ đại án kinh tế này sẽ còn dẫn tới đâu và sẽ có bao nhiêu đại gia, đại quan bị đưa ra pháp trường như mấy ông quan ba Tàu hồi này ra tòa cả lũ và nhận án tử hình. Nhiều người dân hy vọng tòa án VN cũng cương quyết làm được như thế, may ra nạn tham nhũng gộc mới bớt được đôi phần, chứ ở VN mà đòi diệt trừ hết sạch tham nhũng với kiểu vừa đánh vừa xoa khó mà chấm dứt được. Họa chăng… trời sập!

- Vụ thứ tư Bác sỹ Tường phi tang xác bệnh nhân.

Đây là vụ án mà nhiều người đang dõi theo và chờ ngày diễn ra phiên xét xử trong năm 2014. Việc phi tang xác nạn nhân của bác sỹ tường đã gây chấn động dư luận và hành động này đã bị lên án mạnh mẽ, nhiều người hy vọng vào một bản án nghiêm khắc trừng trị thích đáng vị bác sỹ “tàn nhẫn” này.

Ngày 14/1, sau hơn 3 tháng xảy ra, tại trại tạm giam công an Hà Nội, cơ quan cảnh sát điều tra tống đạt bản kết thúc điều tra vụ án bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường ném xác bệnh nhân xuống sông Hồng. Bác sĩ Tường bị đề nghị truy tố 2 tội Vi phạm quy định khám bệnh, chữa bệnh, sản xuất pha chế thuốc, cấp phát thuốc hoặc dịch vụ y tế và Xâm phạm thi thể mồ mả, hài cốt.

- Vụ thứ năm Vụ án “quan tài diễu phố” ở Vĩnh Phúc.

Khoảng 15h ngày 17/3, hơn 1.000 người mang quan tài của anh Nguyễn Tuấn Anh đến khu vực trước Bưu điện Vĩnh Phúc đòi công an điều tra nghi án nạn nhân bị đánh chết, xác rơi xuống cống. Nguyên nhân của việc mang quan tài diễu phố là vì gia đình anh Nguyễn Tuấn Anh không đồng tình với kết luận ban đầu của cơ quan điều tra rằng anh tử vong vì bị ngã, chết đuối dưới cống nước.

Người nhà nạn nhân Nguyễn Tuấn Anh mang theo
di ảnh nạn nhân xấu số tới phiên xử

Sáng 6/3 vừa qua, Tóa án Tối cao xét xử phúc thẩm vụ án sát hại anh Nguyễn Tuấn Anh (28 tuổi, trú tại phường Hội Hợp, TP Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc).

Luật sư Lê Thị Oanh, người bảo vệ quyền lợi cho bị hại Nguyễn Tuấn Anh cho biết, trong phiên phúc thẩm sẽ đưa ra nhiều nội dung mới.

Theo đó, những nội dung mới như: 11 sai phạm của cơ quan điều tra gồm 5 sai phạm của Viện Kiểm Sát; 6 sai phạm của Tòa án dẫn tới việc điều tra, truy tố, xét xử không khách quan. Có dấu hiệu các bị cáo chưa khai nhưng cơ quan điều tra đã định sẵn nội dung để báo cáo… Chúng tôi dự tính sẽ đề nghị HĐXX TAND Tối cao trả hồ sơ, điều tra lại.

Phía gia đình bị hại cũng đã gửi đơn kháng án vì cho rằng tòa án cấp sơ thẩm đã bỏ lọt tội phạm và việc bồi thường của các bị cáo đối với gia đình là chưa tương xứng với thiệt hại về tổn thất tinh thần cũng như vật chất đối với gia đình bị hại.

Trong phiên xử buổi chiều (ngày 6/3), Đại diện Viện kiểm sát, giữ quyền công tố tại tòa kiến nghị: hủy án sơ thẩm, trả hồ sơ, điều tra bổ sung lại từ đầu.

Chúng ta hãy chờ xem tòa án các cấp, các nơi sẽ giải quyến năm vụ đại án này như thế nào? Mong rằng lần xét xử này sẽ công tâm, đáp ứng được nguyện vọng của người dân mang lại niềm tin vào luật pháp đã và đang bị sói mòn.

- Còn vụ thứ sáu xin đừng quên.

Chắc bạn đọc còn nhớ vụ bôi xấu, sỉ nhục thanh danh của người phụ nữ “Việt kiều” (các báo ở VN quen gọi các vị người Mỹ gốc Việt là Việt kiều), đó là bà Phạm Thị Thanh Ngọc, hiện đang sinh sống tại tiểu bang Texas - Hoa Kỳ. Nhưng đến nay hầu như báo chí ở VN đã… quên mất vụ này. Xin nhắc lại sơ lược.

Ép tài xế "mây mưa" hơn 30 lần/2 ngày
Hai anh chàng được gọi là “phóng viên” của tờ báo Người Đưa Tin là Diệu Nam và Đoàn Tân đã viết hàng loạt bài bôi xấu, là nhục danh dự bà Ngọc khi bà về VN ở tại tòa biệt thự số ngõ 268 đường Điện Biên Phủ (T.P Hải Dương).

Bài báo viết rất nhiều chi tiết thô tục, đểu cáng cố tình xuyên tạc hình ảnh bà Ngọc. Diệu Nam viết: “Để thỏa mãn dục vọng, kiều nữ này thường liên tục thay đổi các chiêu câu tài xế của các hãng. Theo anh anh T, tài xế lâu năm hãng taxi Rạng Đông, trên địa bàn cho biết, ở Hải Dương có gần chục hãng taxi, thì gần như 80% nam tài xế đã bị N lừa vào "cuộc yêu".

“Chỉ có những tài xế già, trông yếu ớt thì ả kiều này không "thịt", còn đa phần cứ gặp thanh niên trẻ, khỏe lại cao to là không thể cưỡng được các chiêu bài của ả bày ra”, anh T nói”.

Nhiều tài xế bị qua đêm với “nữ dâm tặc”, ngày hôm sau mắt đẫn đờ, chân bước không nổi, chỉ còn chút sức tàn gọi điện cho quản lý hay bạn bè đến đón đưa về… Anh chàng phóng viên Diệu Nam này còn đưa ra hàng loạt tài xế taxi của hãng Mai Linh như Tài xế X, tài xế Q, anh H. tài xế hãng Thành Đông…kể lại những kiểu tống tình và làm tình của chủ nhân ngôi biệt thự. Và anh ta còn kể bà N. ép tài xế "mây mưa" hơn 30 lần trong 2 ngày.

Chân dung anh nhà báo Đoàn Tân, tự đưa lên báo, nhận đã “đi thực tế”
gặp bà Ngọc và bịa đặt xuyên tạc, bôi xấu danh dự của bà Ngọc.

Chưa hết, anh chàng tự nhận là “phóng viên” Đoàn Tân còn làm một bài phóng sự tường thuật chuyện chính anh ta đã “đi thực tế” vào gặp bà Ngọc và bị gạ tình, ép làm tình như thế nào. Đoàn Tân viết “Để tận mắt chứng kiến kiều nữ có sở thích cưỡng dục tài xế taxi, PV đã trực tiếp thâm nhập vào căn biệt thự và giáp mặt người đẹp có một không hai này…”

Bằng những lời lẽ diễn tả thô tục, trắng trợn Đoàn Tân kể mọi chuyện bịa như thật.

Bà Ngọc khởi kiện

Như tôi đã tường thuật trong bài “Nhà báo vô lương tâm hay người phụ nữ bệnh hoạn” số báo ngày 23-1-2014, bà Ngọc đã từ Mỹ về VN nộp đơn kiện. Hồi 14 giờ ngày 15-1 vừa qua, cùng với hai luật sư, bà Phạm Thị Thanh Ngọc - người bị một tờ báo gán biệt danh “kiều nữ Hải Dương” - đã có buổi gặp mặt báo chí VN. Trả lời với báo chí về cội nguồn của những bài báo đăng trên báo “Người Đưa Tin”, bà Ngọc trả lời: “Tôi không hiểu báo đó lấy thông tin từ đâu ra. Tôi hoàn toàn bị oan và báo Người Đưa Tin đã vu khống”.

Bà Phạm Thị Thanh Ngọc, người bị 2 anh phóng viên dởm
quấy hơi bôi nhọ trong nhiều số báo

Nói đến đây, bà Ngọc bật khóc khi được hỏi về những hệ lụy từ sau những bài báo đó, bà nức nở “Tôi rất đau lòng khi bị báo Người Đưa Tin bôi nhọ. Tôi không muốn những người đọc được tiếng Việt đánh giá tôi là một người như báo chí đã bịa đặt. Tôi đã khóc rất nhiều, uất ức rất nhiều bởi dù rất yêu con người Việt Nam, tôi cũng không thể ngờ một ngày mình lại vướng phải chuyện này”.

Bà Ngọc đã gửi đơn tới những cơ quan nào?

Sau cuộc gặp gỡ với báo chí, ngày 14-1 luật sư Hoàng Cao Sang (Đoàn Luật sư TP.HCM) và luật sư Lê Vũ Anh (Đoàn Luật sư TP Hà Nội) với tư cách là người bảo vệ quyền lợi cho bà Ngọc đã gửi đơn tố cáo tới công an Hải Dương về việc bà Ngọc bị vu khống.

Theo đại diện luật sư, với những chứng cứ trong các bài báo, căn cứ vào kết quả điều tra xác minh của cơ quan công an, bà Ngọc sẽ đề nghị xem xét xử lý các cá nhân về tội "vu khống". Theo luật sư Hoàng Cao Sang, theo luật định khung hình phạt tối đa cho tội này có thể lên tới 7 năm tù. Ngoài việc gửi đơn tố cáo với công an Hải Dương, làm việc với báo đưa tin, bà Ngọc cùng đại diện luật sư sẽ tiếp tục có đơn gửi ban tuyên giáo Trung ương, Hội Nhà báo Việt Nam về việc bà bị một số cơ quan báo chí bôi nhọ, vu khống.

Vào chiều 13-1, bà Ngọc đã đến Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Hà Nội để nhờ bảo vệ quyền lợi công dân (bà Ngọc có quốc tịch Hoa Kỳ) trước những sự việc không hay xảy ra cho bà. Phòng Lãnh sự của Hoa Kỳ cũng đã biết câu chuyện và rất thông cảm với bà. Cơ quan này sẽ thực hiện những việc làm đúng theo quy định của họ.

Cần có câu trả lời

Hiện nay hầu hết các báo tại VN hầu như không hề nhắc đến vụ án này khiến dư luận đặt câu hỏi “liệu có bị chìm xuồng hay có vụ dàn xếp nào”? Hiện nay bà Ngọc cũng tạm thời trở về Mỹ, ủy quyền cho các luật sư trong vụ kiện này.

Tuy nhiên đây cũng có thể gọi là một vụ đại án về báo chí. Cần phải làm sáng tỏ từng tội phạm và phải được trừng trị thích đáng để làm bài học cho những tên viết láo, viết tục, sỉ nhục danh dự người khác. Cần phải loại ngay những tên “đồ tể cầm bút” này ra ngoài làng báo. Mặc dù, không hiểu vì lẽ gì, tờ báo Người Đưa Tin đã cho gỡ bài này xuống. Không lẽ như thế đã là đủ?

- Công chúng rất cần được biết CA thành Phố Hải Dương đã điều tra vụ việc này đến đâu? Chuyện bịa đặt hay chuyện có thật? Ai có tội trong việc này?

- Mặt khác Ban Tuyên Giáo Trung Ương và Hội Nhà Báo VN đã giải quyết đơn kiện của bà Ngọc như thế nào?

- Và Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã can thiệp như thế nào để bảo vệ quyền lợi của công nước mình bị làm nhục ở một quốc gia khác.

Tất cả những điều này cần phải được thông tin công khai rộng rãi cho người dân được biết và chỉ có thế họ mới tin tưởng mình được pháp luật bảo vệ. Nếu để chìm xuồng vụ này, biết đâu một ngày nào đó bất cứ người dân nào cũng sẽ bị mấy anh phóng viên dỏm “làm thịt”, quấy hôi bôi nhọ mà không biết kêu cứu vào đâu.

Đừng dung túng cho những hành động đê hèn này. Hãy coi đây cũng là một vụ đại án báo chí phải đưa ra xét xử vào những tháng đầu năm 2014 hầu mang lại niềm tin cho người dân. Nếu không, ai còn dám tin vào báo chí VN nữa! 

Văn Quang

Khai Dân TríVăn Quang

2014/03/08

Trung Quốc: Bắn một mũi tên trúng nhiều cái đích…

Trung Quốc: Bắn một mũi tên trúng nhiều cái đích…
 
Trung Ngôn
 
Là người VN, chỉ những người bẩm sinh chẳng may vừa mù, vừa câm lại vừa điếc mới không nhận ra rằng: TQ không bao giờ từ bỏ mưu đồ biến VN thành “chư hầu” của “thiên triều” Đại Hán. Đúng như người đứng đầu ĐCSVN, ông Lê Duẩn – cố TBT đảng – đã từng khẳng định: “TQ là kẻ thù truyền kiếp của nhân dân VN”. Đây là sự khẳng định một chân lý đã được thực tiễn chứng minh qua hàng ngàn năm lịch sử cho tới hôm nay, tại giờ phút này. Với tôi, những ai nghĩ ngược lại dứt khoát đó là kẻ vong quốc.
 
TQ đã xâm chiếm Hoàng Sa, một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Bằng nhiều thủ đoạn xảo quyệt chúng đã lấn chiếm nhiều vị trí đắc địa trên biên giới phía Bắc. Chúng đang dùng nhiều phương kế để chiếm, kiểm soát và khai thác tài nguyên Biển Đông bằng việc bịa ra và áp đặt cái lưỡi bò phi lý! Dù chúng có lực lượng quân sự áp đảo so với VN và các nước ĐNA nhưng chưa dễ nuốt trôi, vì phải đối phó với sự giáng trả từ các quốc gia, trước hết là từ VN tại vùng biển thuộc chủ quyền, trên dải đất VN chạy dài hàng ngàn cây số, một lực lượng phòng thủ tại chỗ đáng gờm. Có người đã lạc quan rằng (không loại trừ) biết đâu VN sẽ có ĐBP dưới biển! Và đặc biệt là đụng đến lợi ích quốc gia của Mỹ trên Biển Đông. Vì vậy, hiện tại song song với chiến thuật gậm nhấm, lấn dần và gây nhiễu tại nhiều vùng biển, chúng đang xúc tiến mạnh hơn, khẩn trương hơn bằng cách vận dụng binh pháp Tôn Tử: chiếm VN và Biển Đông mà không cần phải tốn nhiều súng đạn. Những biểu hiện rõ ràng nhất là chúng đã, đang và sẽ thực hiện một cách vô cùng dễ dàng, công khai, hợp pháp như hợp tác đầu tư, trao đổi thương mại trên tinh thần 16 chữ vàng và 4 tốt mà hai bên đã cam kết, như được thuê đất dài hạn giá hời (50 năm) tại các khu vực xung yếu về an ninh, quốc phòng trên biên giới phía bắc, Tây Nguyên và các vùng duyên hải có cảng nước sâu ở miền Trung.
 
Với các dự án đầu tư trá hình chúng đã đặt chân vững chắc ở Tây Nguyên, vị trí xung yếu số một của VN (khai thác bauxite); dự án cảng nước sâu Cửa Việt, Quảng Trị; dự án cảng nước sâu Vũng Áng cùng một dự án thép lớn có diện tích trên 3.000 ha (70 năm). Hai cảng này chỉ cách căn cứ Hải quân Du Lâm (đảo Hải Nam) trên 300 km, tạo thành một tam giác lợi hại như một tử huyệt về quân sự khi nổ ra chiến tranh. Chúng đang tìm cách mở một con đường huyết mạch kéo từ Vũng Áng sang Lào. Theo một số tác giả các bài viết xung quanh các dự án của TQ tại Hà Tĩnh và Quảng Trị thì đây sẽ là tử huyệt chia cắt VN hiệu quả nhất. Một ngày mai đây TQ phát động cuộc chiến phía Bắc như 1979 thì quân chi viện phía Nam sẽ  di chuyển ra theo đường nào?
 
TQ đưa người sang VN ngày càng nhiều bằng mọi cách: hợp pháp, bất hợp pháp thông qua “quyền lực mềm” trong đầu tư nhiều dự án, trúng thầu nhiều công trình, giao lưu thương mại hối hả, nhộn nhịp. Đội quân hùng hậu hoạt động ráo riết, quyết liệt trên nhiều lĩnh vực nhằm đạt mục tiêu tối thượng là làm cho VN suy yếu, ngày càng phụ thuộc sâu vào TQ, tạo ra vô vàn sự xáo trộn, phá vỡ mọi phong tục, tập quán VN, Hán hóa nền văn hóa VN, làm bùng nổ các tệ nạn xã hội vốn đã phức tạp lại càng thêm phức tạp. Hàng vạn con gái Việt bị dụ dỗ, mua chuộc để đưa sang Tàu treo quảng cáo bán công khai ở một số đô thị như một món hàng, cùng hàng vạn cô gái khác do nghèo đói đã trở thành vợ của lũ đàn ông Tàu đang sống đàng hoàng, ngang nhiên bất chấp pháp luật tại VN. Thế hệ con lai Tàu sinh ra ngày một đông. Chưa kể còn biết bao nhiêu người Việt bị dụ dỗ, lôi kéo, bị tha hóa trở thành tay sai cho họ quay lưng lại với Tổ quốc, nhân dân mình. Đây sẽ là đội quân dự bị thứ 5 cực kỳ nguy hại. Cũng với cái đội quân này, những năm 1978-1979 TQ đã dựng nên vấn đề “nạn kiều” để mượn cớ gây hấn với ta. Thời đó họ đã là dân Việt gốc Hoa, số lượng cũng ít và phần đông đã sinh sống qua năm, bảy đời ở VN, thế mà theo kết quả khảo sát của Tỉnh ủy và CA tỉnh Quảng Ninh, 100% người Việt gốc Hoa đó không ủng hộ VN trong cuộc chiến tranh biên giới. Thử hỏi với đội quân mới này đông gấp bội, 100% Tàu, lại  được cài cắm có chủ đích cho cả mục tiêu trước mắt và lâu dài trên khắp các vùng, miền cả nước thì nguy cơ sẽ khủng khiếp đến mức nào?
 
Hầu hết ở các dự án TQ, thực chất họ làm gì ngoài các hợp đồng đã  ký phía VN không thể biết, đúng hơn là không có quyền được biết. Tai nạn xảy ra ở một công trình nhiệt điện làm 2 nữ công nhân người Việt chết cháy, cơ quan điều tra muốn vào xem xét hiện trường xảy ra tai nạn cũng không được, bị chủ thầu TQ cấm cản, đành chịu! Họ sản xuất ra sản phẩm như đã cam kết hay đó là hầm ngầm, công sự, kho chứa bom, đạn, bệ phóng tên lửa, chất độc hại, hay vũ khí hóa học… là hoàn toàn thuộc quyền của họ.
 
Những ai quan tâm đến đến vận mệnh đất nước đều lo lắng trước nguy cơ đáng báo động này. Nhưng trớ trêu là tất cả những hành vi mờ ám của người bạn láng giềng phương Bắc lại được các cấp lãnh đạo đón nhận một cách nhiệt tình, hồ hởi, tạo mọi thuận lợi cho họ, bất chấp sự lên tiếng cảnh báo của người dân. Thậm chí người dân còn bị ép buộc, cưỡng chế, chịu thiệt thòi, đau khổ để phục vụ cho những mưu đồ gian trá!
 
Một mũi tên được vút ra nhẹ nhàng mà trúng nhiều cái đích sinh tử: Không còn nghi ngờ gì nữa, VN đã thật sự bị phụ thuộc TQ về kinh tế. Tất yếu dẫn đến lệ thuộc chính trị như mọi người đều đã thấy rõ. Thậm chí phải quên đi cả lịch sử chống Tàu của mình, phải cắn răng, ngậm miệng, hương lạnh, khói tàn trước vong linh những người đã hy sinh để bảo vệ độc lập của Tổ quốc. VN đã trở thành bãi rác tiếp nhận, mua rẻ thiết bị máy móc lạc hậu mà TQ thải loại. Kinh tế suy sụp, tất yếu dẫn đến an ninh, quốc phòng làm sao có thể đủ mạnh để chống lại sự tấn công của TQ khi cần. Đời sống người dân ngày càng chật vật do thất nghiệp, do giá cả thị trường phi mã. Đạo đức xã hội suy đồi, xuống cấp. Lòng tin ngày càng bị xói mòn. Tệ nạn xã hội nhất là ở lứa tuổi thanh thiếu niên càng ngày nhiều, càng phức tạp.
 
Trong quan hệ hai chiều, rõ ràng TQ thu được lợi nhiều nhất, VN bị thua thiệt nhiều nhất, mà đối tượng gánh chịu là người lao động, trước hết là nông dân rồi đến công nhân, người già, người đã nghỉ hưu có mức trợ cấp thấp… Ngược lại, chơi với TQ, các quan chức được hưởng nhiều bổng lộc, các nhóm lợi ích thả sức làm giàu. Người TQ rất tự hào về cái tài “mua” và “gài bẫy” các quan chức tham lam, háo sắc, nhẹ dạ. Cho nên họ đã và sẽ đạt được tất cả những gì họ muốn.
 
Tình hình đất nước nghiêm trọng như thế, nếu không có những thay đổi đột biến trong cung cách quản lý, đảm bảo sự nghiêm ngặt, sự minh bạch, sự giám sát bằng quyền lực nhà nước một cách cương quyết, cứng rắn với đối tượng hợp tác, hữu nghị trá hình, mà cứ tiếp diễn cái đà này dài dài năm này qua tháng khác thì chắc chắn đến một thời điểm không xa, TQ sẽ thâu tóm toàn bộ VN. Sau VN sẽ là các nước trên bán đảo Đông Dương. Và lúc đó thế trận của họ có thể đương đầu cả với Mỹ cùng đồng minh của Mỹ vì họ có lực lượng chẳng những trên biển, trên không mà còn cả trên bộ (lãnh thổ VN) nữa.
 
Thông qua bài viết này, trong một tâm trạng vừa lo, vừa buồn, vừa chen lẫn một nỗi thất vọng xa xôi, tôi chỉ ngày đêm mong mỏi những người đang nắm vai trò “cầm cân nảy mực” quốc gia với sứ mệnh thiêng liêng cao cả đối với Tổ Quốc và dân tộc hãy lắng nghe dân, hãy nhìn rõ, nhìn sâu tận tâm can người bạn phương Bắc đặng cho dân tộc VN ta thoát khỏi số phận bị bắc thuộc một lần nữa.
 
Nhiều quốc gia trên thế giới đã nhận rõ bộ mặt thật của chủ nghĩa bá quyền Đại Hán. Người ta đang bằng mọi giá để Thoát Trung.
 
Còn Việt Nam ta thì sao?
 
Chẳng lẽ không?
 

Trung Ngôn

Khai Dân TríTrung Ngôn