2011/06/06

Bắc Kinh và Washington : Những điều bất ngờ

Bắc Kinh và Washington : Những điều bất ngờ

Nguyên tác :  Conn Hallinan ( Eurasia Review )
Dịch giả : Đan Thanh


Đọc các tít báo đưa về quan hệ Mỹ – Trung có thể khiến người ta đi đến kết luận là căng thẳng hiện nay giữa hai nước liên quan đến những khác biệt về chính trị thì ít mà liên quan đến thuốc thang thì nhiều: Con hổ Trung Quốc "giơ móng vuốt" còn Mỹ thì "quá mềm mỏng" trong đường lối ứng xử với Trung Quốc. Cứ như thể các nhà báo đang ngầm đề xuất việc dùng thuốc (có lẽ một liều Thorazine-thuốc an thần-chăng?) thay vì dùng ngoại giao làm giải pháp.

Có tồn tại những khác biệt thật sự và một cơ sở chung, nhưng sàng lọc chúng ra là một việc mệt mỏi vì phải phân tích sâu. Liệu những căng thẳng đó có phải là vì Bắc Kinh ngày càng hung hãn hơn và đang bắt đầu khẳng định mình trong một thế giới vốn trước kia do Mỹ thống trị ? Hay là vì Washington đang bao vây Trung Quốc bằng một vòng vây đồng minh và các căn cứ quân sự, nhằm ngăn chặn sự nổi lên của một đối thủ cạnh tranh quốc tế đầy hứa hẹn?

Nhìn trên bề mặt, sự đối kháng này giống như cuộc tranh giành vai trò đế quốc giữa Anh và Đức vào cuối thế kỷ 19. Nhưng thế giới vào năm 2011 rất khác với năm 1914. Thế giới bây giờ được kết nối chặt chẽ hơn nhiều, phụ thuộc lẫn nhau hơn nhiều, và hậu quả sinh ra từ đối đầu cũng nguy hiểm hơn nhiều. Giờ đây cứ khi nào một bên nào đó viện đến quân sự, căng thẳng lập tức gia tăng, mà tìm kiếm giải pháp thì khó khăn.


Phụ thuộc về kinh tế

Quan hệ đối tác giữa Bắc Kinh và Washington được xây dựng dựa trên tiền và thương mại. Hiện tại Trung Quốc nắm giữ gần một nghìn tỷ USD trái phiếu kho bạc Mỹ. Mậu dịch hàng năm giữa hai nước đạt hơn 400 tỷ USD, tương đương kim ngạch mua bán của Trung Quốc với toàn thể EU. Cả hai nền kinh tế đều phụ thuộc lẫn nhau; vấn đề của một nước nói chung cũng là vấn đề của nước kia.

Lần lượt là nền kinh tế đứng thứ nhất và thứ hai trên thế giới, Mỹ và Trung Quốc cạnh tranh để tìm kiếm thị phần và nguyên liệu thô.

Trung Quốc hiện là nước tiêu thụ năng lượng thứ hai thế giới. Từ nay tới năm 2015, quá trình bùng nổ công nghiệp hóa ở nước này sẽ cần đến 11,3 triệu thùng dầu một ngày. Do Trung Quốc chỉ tự sản xuất 3,7 triệu thùng dầu một ngày, nên chính sách đối ngoại của họ chủ yếu nhằm đảm bảo một nguồn cung cấp ổn định. Làm sao nhiên liệu ấy đến được Trung Quốc, ai là nhà cung cấp, sẽ là việc phải tính.

Ba nước cung cấp dầu chủ yếu cho Trung Quốc là Arabie Saoudite, Angola và Iran. Điều đó có nghĩa là 80% lượng cung cấp nhiên liệu của Trung Quốc được vận chuyển bằng đường biển qua hai điểm nút: eo biển Hormuz và eo biển Malacca. Cả hai nơi đều do hải quân Mỹ kiểm soát.

Bắc Kinh đã áp dụng một chiến lược hai hướng nhằm giải quyết vấn đề an ninh năng lượng. Thứ nhất, các nhà cung cấp năng lượng Trung Quốc ngày càng tăng cường sử dụng hệ thống đường ống chạy từ Nga và Trung Á. Cả tuyến đường ống Turmenistan-Tân Cương và Đông Siberia-Thái Bình Dương, xuất phát từ Nga, đều đang vận hành.

Thứ hai, Trung Quốc củng cố hải quân và thiết lập một "chuỗi ngọc trai" những hải cảng thân thiện với Trung Quốc ở Myanmar, Sri Lanka, và Gwadar, Pakistan. Cảng Gwadar có tiềm năng trở thành điểm xuất phát của một tuyến đường ống Iran-Ấn Độ-Pakistan-Trung Hoa. Iran và Pakistan đã đồng ý ký kết. Ấn Độ và Trung Quốc đã thể hiện sự quan tâm. Nếu Mỹ gây áp lực thành công buộc Ấn Độ phải rút lui thì Trung Quốc sẽ nhảy vào rót tiền đầu tư.


Trung Quốc củng cố quân đội

Việc Trung Quốc củng cố quân đội phản ánh nỗi lo lắng của họ về hoạt động bảo vệ tuyến đường biển và quyết tâm không lặp lại lịch sử gần đây. Hồi năm 1996, chính quyền Clinton đã gửi hai tốp hàng không mẫu hạm chiến đấu đến eo biển Đài Loan trong một giai đoạn căng thẳng giữa Đài Loan và Đại lục. Do Trung Quốc khi ấy không có hàng không mẫu hạm, cũng không có nhiều vũ khí để làm một cuộc biểu dương quyền lực đáng kể, nên Bắc Kinh đã phải rút lui. Người Trung Quốc chưa quên nỗi nhục đó.

Hải quân Trung Quốc không đem lại một thách thức nghiêm trọng nào đối với Mỹ. Tàu sân bay duy nhất của họ do Nga thiết kế cách đây đã hàng thập kỷ, và chỉ bằng nửa kích thước của một tàu sân bay hạng Nimitz (mà hải quân Mỹ sở hữu tới 10 chiếc).

Trung Quốc có một tên lửa đạn đạo mới với nhiều cải tiến, mà gần đây Đô đốc hải quân Mỹ Robert Willard tuyên bố đó là một mối đe dọa lớn đối với các tàu khu trục của Mỹ. Tuy nhiên tên lửa này chưa hoạt động, và khả năng của nó đến đâu thì chưa biết.

Nhà phân tích quân sự người Trung Quốc Liu Mingfu nói: "Trung Quốc củng cố quân đội không phải để tấn công Mỹ, mà để đảm bảo rằng Trung Quốc sẽ không bị Mỹ tấn công".


Những cử chỉ nghênh ngáo

Việc Trung Quốc nỗ lực đẩy Mỹ ra khỏi khu vực mà Trung Quốc coi là "cốt lõi" cũng đã đặt họ vào xung đột với một số quốc gia phía nam châu Á, vốn có những yêu sách về chủ quyền đảo trên Biển Đông (Biển Nam Trung Hoa) tương tự Trung Quốc. Vài xung đột trong số đó xuất phát từ chủ trương "đánh lẻ" rất mạnh mẽ mà Bắc Kinh theo đuổi. Bắc Kinh yêu cầu mỗi nước có liên quan chỉ được đàm phán với Trung Quốc mà thôi. Tháng 7 năm ngoái, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì nói năng gần như một tên đế quốc khi tuyên bố thái độ phản đối: "Trung Quốc là nước lớn, các quốc gia khác là nước nhỏ, đó đơn giản là sự thật".

Tuyên bố vỗ mặt đó đã tạo cho Washington cơ hội để mở rộng sự ủng hộ đến các nước trong khu vực, bao gồm cả Việt Nam, một nước đã rất hoan nghênh tàu hải quân Mỹ trở lại Vịnh Cam Ranh và đã tiến hành các cuộc tập trận chung với kẻ thù cũ của họ.

Bắc Kinh coi các nỗ lực của Mỹ nhằm "hòa giải" tranh chấp tại khu vực "cốt lõi" của Trung Quốc là một phần của một chiến dịch bao vây Trung Quốc bằng các đồng minh và căn cứ quân sự thù địch. Mỹ hiện có hơn 100 căn cứ ở Nhật Bản, 85 cơ sở ở Hàn Quốc, một ở Philippines, một ở Guam, thậm chí một vài căn cứ ở Trung Á.

Simon Tay, chủ tịch Viện Nghiên cứu Quốc tế Singapore, nói: "Nếu là một nhà tư duy chiến lược ở Trung Quốc thì không cần phải là một nhà lý luận hoang tưởng, bạn đã nghĩ ngay là Mỹ đang cố vận động châu Á chống lại Trung Quốc".

Trong vụ Đài Loan năm 1996 và trong các tranh chấp chủ quyền gần đây trên Biển Đông, những nguy cơ về quân sự đã mang lại kết quả ngược với mong đợi của cả Trung Quốc và  Mỹ. Chính sách ngoại giao pháo hạm (đe dọa dùng vũ lực – ND) của chính quyền Clinton đã châm ngòi cho chương trình củng cố hải quân của Trung Quốc, mà hiện giờ là một thách thức trong khu vực đối với Mỹ. Còn chính sách hung hăng của Trung Quốc đối với các láng giềng nam châu Á của họ tạo cho Washington một lối vào, trong khi lại là bước lùi về ngoại giao của Trung Quốc.

Cũng vậy, thái độ nóng nảy của Trung Quốc đối với Ấn Độ về vấn đề biên giới chung khiến Mỹ có ảnh hưởng lớn hơn ở New Delhi. Xung đột gần đây giữa Trung Quốc và Nhật Bản về quần đảo Senkaku-Diaoyus (Điếu Ngư) gây tranh cãi đã đẩy Tokyo xích lại gần Washington.


Giới hạn của sức mạnh quân sự

Những mối đe dọa về quân sự, kể cả kín đáo, nói chung thường đi tới kết cục là nổ tung trên đầu người tạo ra chúng. Phần nào chúng phản ánh những khác biệt giữa thế giới năm 1914 và thế giới ngày nay. Hồi năm 1914, những cú mạo hiểm của các nước đế quốc nói chung đều có lợi cho họ. Ngày nay khái niệm "mạo hiểm" gần như đồng nghĩa với khái niệm "hăm hở đi quá xa".

Mỹ có lực lượng quân sự hùng mạnh nhất thế giới. Nhưng việc họ lưu trú ở Iraq là một thảm họa mang tính chiến lược, và họ cũng đã sa lầy trong cuộc chiến không thể thắng ở Afghanistan. Họ có thể chiến thắng trong bất kỳ cuộc giao tranh theo kiểu truyền thống nào (nguyên văn: conventional battle, nghĩa là chiến tranh quy ước, không sử dụng vũ khí hạt nhân, sinh học, hóa học, không sử dụng chiến thuật du kích – ND) trên hành tinh này, nhưng càng ngày càng khó thắng trong chiến tranh nói chung. Họ có thể san phẳng Iran, nhưng liệu có ai tin rằng người Iran sẽ đầu hàng không? Khả năng giá dầu tăng vọt – như một hệ quả – làm lung lay các nền kinh tế trên toàn thế giới, sẽ càng lớn hơn.

Ngược lại, Trung Quốc gần đây đã hủy bỏ một thỏa thuận mua bán dầu với Iraq và khoáng sản với Afghanistan, mà chẳng mất một người lính nào. Họ cũng đã đầu tư 120 tỷ USD vào ngành công nghiệp năng lượng của Iran và trở thành đối tác thương mại số 1 của Tehran.

Trong khi Mỹ đang xây dựng căn cứ quân sự mới ở Trung Á và tổ chức Hạm đội Bốn, đe dọa gây chiến ở châu Mỹ Latin, thì Trung Quốc với vai trò đối tác thương mại lớn của châu lục này đã làm vị thế của Mỹ nghiêng ngả.

Hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Trung gần đây diễn ra êm ả, thách thức những luận điệu cho rằng hai người khổng lồ này đang bước vào một cuộc đối đầu. Tuy nhiên, mặc dù Washington và Bắc Kinh có nhiều điều để đồng ý với nhau và cùng rón rén đi qua những điểm họ bất đồng, nhưng căng thẳng vẫn còn đó.

Cả hai bên đều không được phép để quân đội quyết định tiến trình quan hệ giữa hai nước. Dù nói gì đi chăng nữa thì mọi vị đô đốc đều muốn có tàu mới và mọi viên tướng đều muốn có tên lửa mới. Việc của quân đội là đánh thắng – và điều ấy đòi hỏi nhiều thứ bất ngờ.

Nhưng ngày nay những thứ bất ngờ ngày càng đắt đỏ hơn và chắc chắn là sẽ gây tổn thất hơn là giành được vòng nguyệt quế.


Conn Hallinan là người phụ trách chuyên mục trên  tờ Foreign Policy In Focus.

Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ và chư Tăng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị công an ngăn cấm ...

******************************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d'Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : ubcv.ibib@free.fr

Web : http://www.queme.net
*******************************************************************************

 

 

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 5.6.2011

Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ và chư Tăng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị công an ngăn cấm không cho đến tham gia biểu tình trước Lãnh sự quán Trung Cộng theo lời kêu gọi của Học sinh – Sinh viên Saigon

 

 

PARIS, ngày 5.6.2011 (PTTPGQT) - Tin từ Viện Hóa Đạo gọi sang Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris lúc 3 giờ sáng, tương đương 8 giờ sáng giờ Việt Nam, cho biết các chùa thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) bị công an phong tỏa, ngăn cấm không cho chư Tăng rời chùa đến nơi biểu tình trước Lãnh sự quán Trung quốc ở số 39 Đường Nguyễn Thị Minh Khai (Hồng Thập tự cũ), Quận 1, Saigon theo lời kêu gọi của giới Học sinh – Sinh viên vào lúc 8 giờ sáng chủ nhật 5.6.2011. Theo lời kêu gọi cuộc biểu tình sẽ ôn hòa, bất bạo động, cốt nói lên phản ứng của người Việt trước sự kiện tàu hải giám Trung quốc xâm nhập hải phận Việt Nam tấn công tàu Việt Nam thăm dò địa chấn thuộc thềm lục địa Việt Nam cách bờ biển Phú yên 120 hải lí.

 

Tại Thanh Minh Thiền viện, từ sáng tinh mơ đông đảo công an sắc phục và thường phục phong tỏa trước mặt tiền chùa. Hai công an mặc thường phục ngồi ngay trước chánh điện theo dõi các biến động. Trong khi 6 công an mặc sắc phục vào chùa yêu cầu gặp Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ để "làm việc". Vị tri khách lên tầng trên thỉnh Hòa thượng xuống. Nhưng Hòa thượng từ khước nói rằng : Làm việc gì phải có giấy tờ thông báo trước, nêu rõ lý do, không thể tự nhiên đến làm việc như vậy được.

 


Đông đảo Công an thường phục và sắc phục đang canh trước cổng Thanh Minh Thiền viện

 

Công an tại Thanh Minh Thiền viện

 

7 giờ rưởi sáng, 5.6, một Đại đức đưa xe taxi đến rước Hòa thượng Thích Quảng Độ ở Thanh Minh Thiền viện. Xe vào đậu ở sân chùa liền bị công an đuổi đi, không cho rước Hòa thượng.

 

Tất cả các ngôi chùa thuộc GHPGVNTN ở châu quận Saigon đều lâm cảnh tương tự. Đặc biệt chùa Giác Hoa nơi đặt Văn phòng Tổng Thư ký Viện Hóa Đạo ở Quận Bình Thạnh. Từ sáng sớm công an đã vây kín đường hẻm vào chùa và mặt tiền ngoài phố. Thượng tọa Thích Viên Định, Phó Viện trưởng kiêm Tổng thư ký Viện Hóa Đạo, cùng với hai Đại đức Thích Viên Hỷ và Thích Đồng Minh ra đường hướng về phía Lăng Ông đi bộ chừng mấy trăm thước đón xe taxi, thì một đoàn xe moto phân khối lớn công an thường phục và sắc phục đón đường không cho xe taxi ngừng đón. Công an yêu cầu Thượng tọa trở về chùa vì họ có việc cần hỏi.

 


Công an thường phục và sắc phục canh trước hẻm vào chùa Giác Hoa. Hẻm còn đầy chật Công an, nhưng không có hình.

 

Công an sắc phục và thường phục ngăn cấm Ta xi đón Thượng tọa Thích Viên Định

 

Thượng tọa đáp rằng có việc gì phải gửi giấy thông báo trước, nay tôi có công chuyện phải đi không tiếp các ông được. Thượng tọa đón taxi nào cũng bị công an ngăn cấm. Thượng tọa bước thêm mấy trăm mét tới bệnh viện Gia Định đón xe Honda ôm. Công an kẻ trước người sau không cho xe ôm chở. Thượng tọa gọi điện về chùa yêu cầu chư Tăng ra đón, thì lại bị công an trước cổng chùa ngăn chận hỏi giấy tờ xe làm khó. Thượng tọa và các Đại đức đành phải đi bộ về chùa, không thể ra nơi biểu tình như dự tính.

 

Công an bám sát theo Thượng tọa Thích Viên Định về chùa Giác Hoa. Tại đây yêu cầu được làm việc. Thượng tọa từ chối thì họ bảo rằng chỉ xin hỏi thăm vài câu về việc An cư kiết hạ tại Giác Hoa. Nhưng khi ngồi vào bàn, thì công an không hỏi chuyện An cư kiết hạ mà nói thẳng rằng :

 

"Việc Biển Đông để Nhà nước lo, chứ người dân không được làm gì, làm là sái nguyên tắc và sẽ ảnh hưởng đến ngoại giao không tốt". Nghe thế Thượng tọa bảo hôm nay tôi mệt, không nói chuyện được, hẹn hôm khác. Công an lại nói cho hỏi thêm chuyện an cư, Thượng tọa gọi chư Tăng ra hồi đáp rồi bỏ đi.

 

"Việc Biển Đông để cho Nhà nước lo…" là điệp khúc "Để cho Nhà nước no, nhân dân đừng no" mà người dân Việt đã quá hiểu vì mấy mươi năm nghe đến nhàm chán.

 

Trong cuộc điện đàm với Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Hòa thượng cho ông Võ Văn Ái biết rằng : "Mình là người Tăng sĩ nhưng cũng là người công dân. Nước mất, đất tổ bị xâm lấn không ai có thể làm ngơ. Tôi tuổi đã cao nhưng rất phấn khởi và tin tưởng khi thấy giới trẻ Học sinh – Sinh viên còn nghĩ tới chuyện nước non, còn kêu gọi biểu tình để cảnh tỉnh lòng người. Nên tôi và chư Tăng muốn ra tham gia hưởng ứng và ủng hộ giới trẻ. Nhưng ai ngờ Nhà nước lại cho công an ngăn cấm lòng yêu nước thương nòi của người dân !?"

 

Khoảng 10 giờ sáng cùng  ngày 5.6, Đại đức Thích Viên Hỷ có việc phải ra ngoài chùa Giác Hoa. Vừa ra khỏi chùa đã thấy 2 Cảnh Sát Giao Thông, một công an Thành Phố tên Xuân, hai công an quận 1 tên Minh và Tốt, một công an phường tên Tùng. Đại đức nghe công an Tốt nói với nhau rằng : "Xin lệnh xếp bắt thằng này cho rồi !". Tất cả kèm theo bám gót Đại đức Viên Hỷ. Họ cấm Taxi hay Xe ôm không được cho Đại đức đi. Đại đức phản ứng thì họ bảo : Hôm nay Ông không được đi đâu cả. Không được đến chỗ Biểu tình và cũng không được qua các chùa khác. Các chùa đã bị chúng tôi cô lập hết rồi  - lời ông Minh, công an quận Bình Thạnh. Trưa nắng gắt, người thì mệt mà không được quyền kêu Taxi đi làm chuyện Phật sự như dự tính, nên Đại đức đành phải quay trở về chùa Giác Hoa.

 

Trong khi đó, hàng trăm Học sinh – Sinh viên biểu tình trước Đại sứ quán Trung Cộng ở Hà Nội và hàng nghìn Học sinh - Sinh viên tập họp biểu tình trước Lãnh sự quán Trung Cộng ở đường Nguyễn Thị Minh Khai (Hồng Thập tự cũ), Quận 1, Saigon. Một biểu ngữ viết chữ lớn : "CHINA, HÀNG XÓM TO XÁC, XẤU TÍNH !". Sau đây là một vài hình ảnh cuộc biểu tình tại Saigon lúc 8 giờ sáng ngày 5.6.2011 :

 

Tổng lãnh sự Trung Cộng ở 39 đường Nguyễn Thị Minh Khai. Nhiều người biểu tình bình luận :
Họ không biết xấu hổ hay sao mà đứng gác nhiều thế !

Một biểu ngữ viết : Đời đời các ngươi bị Quả báo / Đời đời các ngươi bị Nguyền rủa

Đoàn biểu tình đối diện Lãnh sự quán Trung Cộng

Biểu ngữ trương lên trước Lãnh sự quán Trung cộng

Đoàn biểu tình Sinh viên – Học sinh tiến về Lãnh sự quán Trung Cộng ở đường Nguyễn Thị Minh Khai

Chiếc Kéo của Học sinh- Sinh viên Saigon cắt
Lưỡi Bò trên Biển Đông của Trung quốc

2011/06/02

Chính quyền tự phát đánh Cụ bà 80 tuổi Dân oan ức biết cậy ai khi không có tam quyền phân lập ?

******************************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d'Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : ubcv.ibib@free.fr
Web : http://www.queme.net
*******************************************************************************

 

 

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 31.5.2011

Thượng tọa Thích Viên Định lên tiếng về việc Chính quyền tự phát đánh một cụ bà 80 tuổi - Tổng kết về Lễ Phật Đản tại Quảng Nam - Đà Nẵng và Thừa thiên – Huế - Phúc trình Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ viết sai chuyện Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ra Huế

 

 

PARIS, ngày 31.5.2011 (PTTPGQT) - Viện Hóa Đạo vừa chuyển sang Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế các bản Tổng kết, Tường trình liên quan đến lễ Phật Đản vừa qua tại Quảng Nam – Đà Nẵng, Thừa thiên – Huế, và đặc biệt bài viết của Thượng tọa Thích Viên Định.

 

Thượng tọa Thích Viên Định, Phó Viện trưởng kiêm Tổng thư ký Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), lên tiếng về vụ nhà cầm quyền Cộng sản tỉnh Quảng Trị đột nhập chùa Phước Huệ đánh cụ bà 80 tuổi ngất xỉu. Bài viết có tên "Chính quyền tự phát đánh Cụ bà 80 tuổi – Dân oan ức biết cậy ai khi không có tam quyền phân lập ?". Ấy cũng vì thư khiếu nại gửi nhà cầm quyền của Đại đức Thích Từ Giáo, Chánh Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Quảng Trị, trụ trì chùa Phước Huệ là trụ sở Ban Đại diện, không được phản hồi.

 

Trong khi lễ Phật Đản tại Huế được tiến hành bình thường, thì bản Tổng kết lễ Phật Đản của Hòa thượng Thích Thanh Quang cho thấy sự đàn áp và khủng bố Phật tử tại Đà Nẵng cấm không cho cử hành Đại lễ.

 

Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải các bài viết và tài liệu ấy sau đây :

 

 

Chính quyn t phát đánh C bà 80 tui
Dân oan
c biết cy ai khi không có tam quyn phân l
p ?
Thích Viên Định

 

 

Một nhà nước mà cả ba cơ quan Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp đều bị Đảng Cộng sản khống chế, không có tam quyền phân lập, khi người dân bị đàn áp, đánh đập oan ức thì biết nhờ ai, biết đi đâu để thưa kiện ?

 

Ai cũng biết Quốc Hội đã bị Đảng Cộng sản kiểm soát, dùng để tuyên truyền, hợp thức hoá các chính sách, chủ trương của Đảng, thực chất không còn là cơ quan đại diện cho toàn dân. Nhưng khi nghe tin Mẹ của Đại Đức Thích Từ Giáo ở Quảng Trị bị "Ban Vận Động bầu cử Quốc Hội" đánh ngất xỉu ngay trong sân chùa cũng làm cho mọi người ngỡ ngàng, sửng sốt !?

 

Theo Thư Trình của Đại đức Thích Từ Giáo Chánh Đại diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tỉnh Quảng Trị, Trụ trì chùa Phước Huệ, Đông Hà, về việc "Ban Vận Động bầu cử lợi dụng đi vận động để đánh người trong chùa" gửi lên Viện Hóa Đạo, cho biết :

 

"Theo truyền thống Phật giáo thì sau lễ Phật Đản chư Tăng các chùa tổ chức ba tháng an cư kiết hạ, là truyền thống đã có từ thời đức Phật còn tại thế. Nhưng, vào lúc 15 giờ ngày 19 tháng 5 năm 2011, một nhóm gồm : ông Hồ Ngọc Việt, Trung tá, Đội phó Đội An ninh Thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, ông Đông, Công an Thành phố Đông Hà, ông Hoàng Kim Niên, Đại uý. công an khu vực phường 5 thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, ông Phạm Kim, Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân phường 5, thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, và ông Mai Châu, Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam phường 5, thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, cùng một nhóm người khác không rõ tên xâm nhập vào tận phòng khách của Tăng chúng. Sự xâm nhập ồn ào, vô trật tự đã biến nơi thanh tịnh trở thành hội trường vận động bầu cử. Tăng chúng cùng quý đạo hữu tìm cách giải thích và mời họ ra khỏi chùa trả lại sự tôn nghiêm nơi chư Tăng tu học. Thay vì chấp hành lời thỉnh cầu, nhóm người này lại dùng vũ lực và những lời thóa mạ chư Tăng. Ông Hoàn, Dân phòng, đánh một cụ già làm công quả trong chùa ngã trên sân trước sự chứng kiến của đạo hữu Lê Văn Nhỏ và anh Nguyễn Tưởng cùng đông đảo bà con".

 

Như vậy, không phải một cá nhân nào, một nhóm người nào, mà cả một hệ thống cầm quyền địa phương gồm đủ các ban ngành từ Uỷ Ban Nhân Dân, Công An, Mặt Trận Tổ Quốc, Tổ Dân Phố, Dân phòng…và một số người không rõ danh tánh (?) đã gây ra việc đánh một Cụ già công quả trong chùa trên 80 tuổi.

 

Đây không còn gọi là "nhân dân tự phát" mà là "chính quyền tự phát". Không còn che giấu mà đã công khai giữa thanh thiên bạch nhật.

 

Ban vận động bầu cử Quốc Hội sao lại đánh dân ? Bất nhẫn, đánh một Cụ già trên 80 tuổi, mẹ của một vị sư ? Đây là vận động hay áp bức ? Nếu thật là vận động thì ứng cử viên phải lo đi vận động, lấy lòng dân để kiếm phiếu, sao Nhà cầm quyền lại huy động cả công an, dân phòng đi vận động giùm ? Đây là cuộc bầu cử đại biểu Quốc Hội, đại diện cho toàn dân ? Hay chỉ là màn kịch được Nhà cầm quyền dàn dựng cho nền dân chủ giả tạo ?

 

Đảng Cộng sản chỉ có 3 triệu đảng viên trên tổng số 87 triệu dân, tức chỉ chiếm tỉ lệ chưa đến 3% dân số Việt Nam. Nhưng số đại biểu là đảng viên Cộng sản trong Quốc Hội thường chiếm tỉ lệ đến trên 90%. Vì những cuộc bầu cử vốn là "Đảng cử dân bầu", nghĩa là không phải do nhân dân chọn, mà do Bộ Chính trị Đảng Cộng sản chọn ra bắt dân bầu. Số đại biểu còn lại đều là cảm tình viên của đảng Cộng sản, đã qua sự tuyển chọn kỹ càng của Mặt Trận Tổ Quốc. Những vị đại biểu trong Quốc Hội, rõ ràng, chỉ là "Đảng biểu" chứ không phải là "Dân biểu", không đại diện cho toàn dân.

 

Vì Quốc Hội tại các nước văn minh là cơ quan dân cử, đại diện cho nhiều khuynh hướng, tư tưởng, tôn giáo, đa nguyên, đa đảng của toàn dân tộc.

 

Quốc Hội được Hiến Pháp ghi là "cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất", Nhưng Điều 4 Hiến Pháp lại xác định Đảng Cộng sản là "Lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội". Mà Nhà nước gồm có 3 cơ quan : Hành pháp, Tư pháp và Lập pháp, tức bao gồm cả Quốc Hội. Nghĩa là Đảng Cộng sản lãnh đạo luôn Quốc Hội. Hiến Pháp trùng lập, không rõ ràng. Không biết giữa Đảng Cộng sản và Quốc Hội, cơ quan nào mới thật là cao nhất ? Có quyền lực nhất ? Có lẽ Đảng Cộng sản mới thật sự là cơ quan quyền lực lãnh đạo tối cao chứ không phải là Quốc Hội như qui định.Vì đa số đại biểu Quốc Hội là đảng viên Cộng sản, lại bị Điều 4 Hiến pháp khống chế, nên Quốc Hội thực chất chỉ là công cụ của đảng Cộng sản.

 

 

Vì vậy nên Quốc Hội đã để cho Đảng Cộng sản âm thầm, ký các Hiệp Định biên giới với Trung Cộng, làm mất đất, mất biển, mất Ải Nam quan, mất Thác Bản giốc…Nhất là không ngăn cản được đảng Cộng sản chủ trương cho Trung Cộng khai thác Bau-xít ở Tây nguyên làm ô nhiễm môi trường, tàn phá nền kinh tế, văn hoá, sinh thái và nguy cơ về an ninh quốc phòng rất lớn. Khiến cho nhiều người dân vì lòng yêu nước, đã lên tiếng phản đối, phải chịu cảnh trù dập, khủng bố, tù tội. Mới nhất là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, vì kiện Thủ tướng Nguyến Tấn Dũng về việc ký quyết định cho Trung cộng khai thác Bau-xít ở Tây nguyên mà phải bị kết án đến 7 năm tù, 3 năm quản chế, trong một phiên toà cẩu thả, tồi tệ.

 

Vụ hãng tàu Vinashin làm ăn thua lỗ, làm mất 94.000 tỉ đồng, tương đương 4,5 tỉ đô la Mỹ, một số đại biểu Quốc Hội muốn qui trách nhiệm cho Thủ tướng Nguyến Tấn Dũng và những người liên quan. Nhưng Thủ tướng Nguyến Tấn Dũng lại phân trần, cho rằng, ông chỉ làm theo "chủ trương của Đảng…". Khi biết đó là chủ trương của Đảng Cộng sản, lẽ ra, phải tiếp tục truy cứu trách nhiệm của Đảng Cộng sản, nhưng Quốc Hội lại im lặng. Theo lời biện bạch, phân trần của Thủ tướng Nguyến Tấn Dũng thì đảng Cộng sản mới là cơ quan chịu trách nhiệm chính trong vụ làm ăn thua lỗ này. Nhưng sau đó, chính Bộ Chính Trị đã ra lệnh, không được truy cứu trách nhiệm cho cá nhân và tập thể nào trong vụ Vinashin làm mất của nhân dân hàng ngàn tỉ bạc này.

 

Trong một đất nước tự do, dân chủ và văn minh, nhà nước với ba cơ quan, Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp, phải độc lập với nhau, kiểm soát lẫn nhau, thực hiện đúng chức năng, thì việc điều hành đất nước mới được công bằng, dân chủ và văn minh. Nếu một đảng chính trị, vì quyền lợi riêng tư, khống chế cả ba cơ quan nhà nước, sẽ gây ra các tệ nạn bất công, tham nhũng, hối lộ, cửa quyền, làm cản trở sự đoàn kết và phát triển của đất nước. Các chế độ độc tài, độc đảng, muốn giữ chính quyền, luôn chà đạp lên nhân quyền, dân chủ và tự do của người dân, làm cho dân tộc phải sống trong cảnh bất công, tăm tối và đói nghèo.

 

Thích Viên Định

 

 

Bản tổng kết cuộc đàn áp Đại lễ Phật Đản tại Quảng Nam – Đà Nẵng

 

Qua văn thư mang số 07011.BĐD/BTK viết ngày 19.5 tại Đà Nẵng, Hòa thượng Thích Thanh Quang, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng kiêm Tổng vụ trưởng Tổng vụ Thanh Niên Viện Hóa Đạo, đã trình lên Viện Hóa Đạo Bản Tổng kết Đại lễ Phật Đản tại Quảng Nam – Đà Nẵng. Cuộc đàn áp, khủng bố được Hòa thượng Thích Thanh Quang tóm gọn như sau trong bản Tổng kết :

 

- "Trước ngày Phật Đản, tại Chùa Giác Minh là Văn Phòng Ban Đại Diện/GHPGVNTN Tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng, Trụ Sở của Tổng Vụ Thanh Niên và Gia Đình Phật Tử Vụ GĐPTVN, chính quyền đã ngang nhiên ra thông báo bắt buộc : không được treo băng rôn, biểu ngữ có biểu tượng GHPGVNTN, không được đọc Thông Điệp, Thông Bạch của Thích Quảng Độ…

 

- "Tại Chùa An Cư, thuộc Quận Sơn Trà Đà Nẵng, là trú xứ của Đại Đức Thích Thiện Phúc Đặc Ủy Thanh Niên Ban Đại Diện /GHPGVNTN Tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng, chính quyền đã bức hại cả danh dự lẫn thân xác khiến Đại Đức đã quyết tự thiêu nhưng bất thành.

 

"Các sự kiện nêu trên, chúng con đã cáo bạch qua KHẨN TRÌNH SỐ I và KHẨN TRÌNH SỐ II, Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế thừa ủy nhiệm VHĐ/GHPGVNTN đã ra Thông Cáo Báo Chí phản kháng nhà nước Cộng sản và thông tri đến các cơ quan nhân quyền cũng như công luận quốc tế.

 

"Thế nhưng nhà nước Cọng Sản bất chấp công luận, vẫn ngang nhiên xâm hại trong ngày Đại Lễ Phật Đản như sau :

 

"Ti Chùa Giác Minh :

 

- "Đêm 14.4.âm lịch : một số đồng bào Phật Tử biết chính quyền Cọng Sản sẽ khủng bố, ngăn cấm cử hành Lễ Phật Đản vào sáng rằm ( như các năm trước ) nên họ đến Chùa lễ Phật trước vào đêm 14.

 

"Tất cả đều bị ghi số xe, quay phim, chụp bóng như thông lệ. Những tưởng như thế là đủ, nào ngờ khi ra về, một số bị công an thu giữ giấy tờ, một số bị thu giữ cả xe và hẹn về đồn giải quyết. Cho đến giờ phút nầy, nhiều người vẫn chưa được trả lại giấy tờ và phương tiện.

 

- "Nhiều Phật tử đã cho biết rằng : chính quyền đã đến các nhà dân cũng như họp các tổ dân phố ngăn cấm đồng bào không được đến làm lễ Phật Đản tại Chùa Giác Minh vì đó là chùa của GHPGVNTN, chùa "phản động", ông Thanh Quang sẽ bị bắt, sẽ bị trừng trị…

 

- "Khoảng 3giờ sáng ngày rằm, công an và dân phòng chia thành 3 lớp dày đặc, bao vây tất cả các ngã đường về chùa, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

 

- "Sáng rằm, tất cả Phật Tử từ thành phố Đà Nẵng và các huyện lân cận về dự lễ đều bị chận lại, không một ai lọt được vào chùa.

 

- "Để tránh sự xô xát không cần thiết, Sư Cô Thích Nữ Đồng Tâm, các Huynh Trưởng Nguyễn Chiến, Hồ Đủ, Đổ Thị Thương… đã hướng dẫn đồng bào ngồi tại chỗ, chấp tay thành kính hướng về chùa vào giờ hành lễ.

 

- "Đúng giờ ấn định (8g sáng ) mặc dù bị chính quyền vây khổn và ngăn chận, Chư Tăng Chùa Giác Minh vẫn thứ lớp cử hành Đại Lễ với đầy đủ Nghi Thức Khánh Đản, đặc biệt là tuyên đọc Thông Điệp Phật Đản của Đức Đại Lão Hòa Thượng Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo/GHPGVNTN mặc dù chính quyền cho mở loa phóng thanh hết công suất tại trụ sở dân phòng đối diện với chùa.

 

- "Đến 14g cùng ngày lực lượng bố ráp mới từ từ rút lui. Giờ phút nầy vẫn còn một số Phật tử kiên nhẫn lưu lại để vào lễ bái tại Lễ Đài Phật Đản được tôn tạo ngay tại chánh điện Giác Minh.

 

"Ti Chùa An Cư :

 

- "Cũng như chùa Giác Minh, đêm 14.4 âm lịch, công an, dân phòng đã vây kín chùa An cư, không một Phật Tử nào vào được trong Chùa.

 

- "Sáng ngày rằm Đại Đức Thích Thiện Phúc chuẩn bị qua Lễ Đài Chính tại chùa Giác Minh để dự lễ như hằng năm thì phát hiện ổ khóa tại cổng chùa đã bị chính quyền đổ keo dán chặt với mục đích quản thúc Đại Đức không cho đi ra ngoài

 

- "Quá bức xúc, Đại Đức đã phá ổ khóa để ra đi thì lập tức mấy chục công an và dân phòng đã ập tới xô đẩy Đại Đức trở vào một cách hung hãn, thô bạo khiến Đại Đức đập đầu vào tường để phản đối, nhưng họ vẫn không buông tha nên Đại Đức đã đập đầu vào tường lần thứ hai rất mạnh khiến Đại Đức bất tỉnh. Trước sự phản kháng quyết liệt đó một số Phật tử đã liều mạng khiêng Đại Đức vào chùa để cấp cứu, mãi đến 11g trưa Đại Đức mới hồi tỉnh.

 

"Hiện nay các Phật Tử Chùa An Cư đã đưa Đại Đức đi khám nghiệm và chữa trị, sức khỏe chưa hồi phục".

 

Kết thúc bản Tổng kết, Hòa thượng Thích Thanh Quang viết :

 

"Với một dạ chí thành với Đạo Pháp và Dân Tộc, với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, chúng con cương quyết lên án những hành động phi nhân, xem tôn giáo như thù địch, xem mạng người như cỏ rác, vi phạm trắng trợn quyền tự do tín ngưỡng, chà đạp lên luật pháp Quốc gia do chính nhà cầm quyền Cộng sản ban hành".

 

Tường trình các sinh hoạt Mùa Phật Đản tại Thừa thiên – Huế

 

Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên Huế, trong bản Tường trình mang số 005/BĐD/TTH/TT viết ngày cuối tháng 5.2011 gửi lên Hội đồng Lưỡng Viện cho biết các sinh hoạt Mùa Phật Đản tại Huế như sau :

 

Lễ đài chính Ban Đại Diện GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên, tại Tổ đình Quốc Ân

"Phụng hành nghiêm túc và tuyệt đối bức thông điệp Phật Đản 2555 của Đức Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống, kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN, Ban đại diện GHPGVNTN Thừa Thiên Huế, đã có thông bạch Phật Đản PL 2555, nêu ý nghĩa quan trọng của bức Thông Điệp Phật Đản năm nay, đối với Tổ quốc, Dân tộc và Đạo Pháp, để mong rằng Tăng ni Phật tử, ý thức trách nhiệm, có những việc làm thiết thực mừng ngày Đản Sanh của Đức Từ phụ và cầu nguyện Tổ quốc vinh quang, Đạo pháp trường tồn, dân sinh an lạc thoát cảnh áp bức, đọa đày.

 

"Mùa Phật Đản năm nay, cũng được tổ chức tại Tổ đình Quốc Ân Huế, nơi đây có nhiều sinh hoạt Phật sự, mừng Đại Lễ Phật Đản PL 2555. Ban Tổ chức đã cho thiết trí Lễ đài Phật Đản sớm hình thành sau phiên họp mở rộng vào ngày 25/03/Tân mão. (27/04/2011)

 

"Chiều ngày 06/04/Tân Mão (08/05/2011) , các giới tử xuất gia vân tập tại chánh điện, tụng kinh bái sám để ba nghiệp thanh tịnh, lãnh thọ giới pháp. Lúc 20 giờ, giới tử xuất gia vân tập tại chánh điện. Hòa Thượng Chánh Đại Diện, là Tuyên luật sư khai đạo giới tử. Ở đây Hòa Thượng tuyên luật sư đã nêu ba ý chính làm hành trang cho các giới tử Tân Tỷ Kheo :

 

"1. Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa đây, Hội đồng thập sư của giới Đàn Huyền Quang sẽ đưa các vị lên địa vị cao quý nhất, mà thế gian không ai có được. Đó là các vị sắp chính thức được dự vào hàng Tam bảo, một trong 3 ngôi báu, đó là Tăng bảo. Tăng bảo, trưởng tử Như lai, thay Phật bảo làm sáng tỏ Pháp bảo, để thất chúng nương vào mà thành tựu thắng quả xuất thế. Muốn vậy, các vị phải có đời sống khổ hạnh và phạm hạnh.

 

"2. Sau khi đắc giới, các vị chính thức là vị Tỷ kheo, Bhiksu. Chữ Bhiksu có nghĩa người xuất gia có đời sống của một người xin ăn (khất sĩ), xin áo cơm đàn na thí chủ nuôi thân, xin giáo pháp Đức Phật, tu tâm tập đức, tạo bóng cây chánh Pháp, che mát đời sống tâm linh cho tín chúng. Người xuất gia tu tập, luôn luôn quán chiếu để thấy mình chỉ là kẻ ăn xin, người ăn mày có danh giá gì đâu trong xã hội mà cậy thân lập thế quát tháo, hăm dọa thất chúng. Bhiksu lại cũng còn có nghĩa, người có nội lực thâm hậu, làm cho ma vương quỉ sứ sợ hải (bố ma) không dám mua chuộc, đánh phá.

 

"3. Các tên gọi Thầy, Huynh đệ, Tỷ kheo, Sa môn... là cách xưng hô thân thương, chân tình và gợi cảm nhất trong nhà chùa, chốn thiên môn. Còn Hòa thượng, Thượng tọa... là những danh xưng mang tính hành chánh đời thường, thế tục. Nó là giả danh, không thực, là cái xác không hồn. Không nên lầm lẫn, để mang tịnh tài thí chủ, đi tìm mua cái xác không hồn ấy.

 

Ngày 07/04/Tân Mão (09/05/2011), Tấn đàn Tỷ Kheo gồm 24 giới tử, Tấn đàn Bồ tát gồm 24 giới tử xuất gia, 21 nam nữ giới tử tại gia. Sang ngày 08/04/Tân Mão (10.05.2011) Tấn đàn Thập thiện gồm có 85 nam nữ giới tử. Đồng thời Gia đình Phật tử Thừa Thiên, cử hành lễ thọ cấp tại chánh điện Tổ Đình Quốc Ân cho 17 huynh trưởng Cấp Tín và 17 huynh trưởng Cấp Tấn dưới sự chứng minh của Thượng Tọa Thích Minh Đức, đặc ủy Thanh niên GHPGVNTN Thừa Thiên Huế.

 

"Đại Giới Đàn Huyền Quang tổ chức tại Tổ đình Quốc Ân huế, do : HT. Thích Như Đạt, Đàn Đầu, HT. Thích Diệu Tánh, Chánh chủ Đàn, HT. Thích Thiện Hạnh, Yết ma, HT.Thích Tánh Đạt, Giáo thọ, HT. Thích Tánh Nhơn, Giáo thọ. 7 vị Tôn chứng gồm chư Hòa Thượng, Thượng Tọa thành viên Ban Đại Diện GHPGVNTN Thừa Thiên Huế đảm trách.

 

"Giới Đàn mang Đạo Hiệu của Đức Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang, để đông đảo Tăng ni Phật tử đó đây có cơ hội tưởng nhớ công hạnh của một đấng cao tăng thạc đức đã cống hiến "một đời vì Đạo vì Dân".

 

"Là Phật tử, sống trên mảnh đất quê hương Việt Nam, ai mà không biết từ năm 1975, cho đến nay, 36 năm qua, GHPGVNTN đã hứng chịu nhiều chiến dịch truy quét, đàn áp khủng bố hung hãn từ phía chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Đặc biệt sau sự kiện lịch sử Phật Giáo tang thương phân hóa trầm trọng năm 1981. Ngay từ những ngày đầu nhận lãnh trách nhiệm vận động phục hoạt Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Đức Đệ tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang, Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã phải chịu nhiều đắng cay gian khổ dồn dập, tù tội lao lý bất công do chế độ độc tài đảng trị Cộng Sản Việt Nam. Nhưng bằng chí nguyện và đức độ cao thâm của bậc Bồ tát hóa thân, Ngài cùng với Hội Đồng Lưỡng Viện, uyển chuyển đưa con thuyền Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đang chồng chềnh trên biển cả, đợi ngày cập bến vinh quang.

 

"Nay, dù cho Đức Tăng Thống đã đi xa chúng ta, nhưng chí khí một đời vì đạo vì dân còn đó, lý tưởng vận động đòi lại pháp lý sinh hoạt của GHPGVNTN còn kia, đàn con cháu hậu duệ của Ngài, chúng ta cùng nhau nguyện tiếp tục, không chùn bước, dù phải gặp gian truân.

 

"Các giới tử xuất gia, tại gia của Giới đàn Huyền Quang các huynh trưởng thọ cấp trong dịp nầy đã có duyên may, tiếp nhận Đạo Hiệu của Ngài. Đó chính là lý tưởng mang tính truyền thống, đó cũng là hành trang đã được thọ ký, nặng trĩu trên vai, tiếp tục làm thăng hoa sự nghiệp của Giáo Hội, bảo vệ vẹn toàn Tổ Quốc, Đạo Pháp và hạnh phúc đích thực của Dân tộc.

 

"Ngày 08/04/Tân Mão (10/5/2011), tượng đản sanh được cung nghinh lên lễ đài, đèn, hoa quả trưng bày. Đúng 14 giờ 00, chư tôn và tín đồ đã tề tựu đông đủ, một lễ khai kinh tại chánh điện tổ đình Quốc Ân, với đông đủ chư tôn Hoà thượng, Thượng tọa, Đại đức và 24 giới tử tân Tỷ kheo cùng đông đảo Phật tử thiện nam tín nữ. Lễ khai kinh diễn ra trên 30 phút và tiếp đến tụng kinh Pháp hoa cuốn 1, tụng suốt bảy buổi chiều cho đến chiều 14/4/Tân Mão (16/5/2011) để cầu nguyện :

 

·         Quốc thái dân an.

·         Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sớm được sinh hoạt bình thường

·         Chư thánh tử đạo đã bỏ mình vì đạo pháp.

·         Đức đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, Xử lý thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hoá Đạo GHPGVNTN sớm được trả tự do hành đạo.

·         Chư tôn Hoà thượng, chư Thượng toạ Hội Đồng Lưỡng Viện dồi dào sức khoẻ để bảo vệ tổ quốc, phục vụ đạo pháp và dân tộc.

 

"Ngày 14/04/Tân Mão (16/5/2011), vào 6 giờ sáng, Chư Tôn Hoà thượng, chư Thượng toạ, Đại đức. vân tập chùa Linh Quang, họp tăng kiết giới trường, cung thỉnh luật sư y chỉ cho chư tăng ba tháng hạ an cư, thỉnh Hoà thượng chủ pháp cho buổi lễ thọ An cư và chư tăng tiến hành lễ thọ an cư tại chánh điện chùa Linh Quang. 16 giờ, lễ hoàn kinh và cúng thí thực.

 

"Sau lễ hoàn kinh tạ Phật, một phái đoàn đông đảo chư tăng trong Ban đại diện Thừa Thiên Huế cùng 62 vị huynh trưởng nam nữ Gia Đình Phật tử Thừa Thiên và hai chúng giới tử Bồ tát tại gia và thập thiện, tháp tùng phái đoàn Ban đại diện đến đài Thánh Tử đạo, bên cạnh cầu Trường Tiền. Phái đoàn tôn trí một lãng hoa mang dòng chữ :

 

"Ban đại diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Thừa Thiên Huế
Thành kính đảnh lễ tưởng niệm tri ân các Thánh Tử đạo."

 

 

Phái đoàn chư tăng và Phật tử
tại Đài tưởng niệm Thánh tử đạo

Chư tăng và Phật tử đồng quỳ xuống làm lễ Tưởng niệm

 

"Phật Giáo Việt Nam sau năm 1964, như từ con sông ngòi, lạch hói, vươn mình ra đại dương bao la. Với thời gian 10 năm (64-75) đâu phải là nhiều ! GHPGVNTN chỉ mới sinh hoạt tới mười năm, nhưng khắp các tỉnh thành miền Nam Việt Nam, từ thành thị đến thôn quê đâu đâu cũng thành lập Niệm Phật Đường, Khuôn Giáo Hội, vức Giáo Hội, Từ thiện, Giáo dục, Văn hóa...

 

"Sau khi cưỡng chiếm miền nam Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam đã chiếm đoạt tất cả cơ sở tôn giáo, tài sản cùng nhân sự của GHPGVNTN trao cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam (do Đảng Cộng Sản dựng lên năm 1981), một Giáo Hội thừa sai nằm trong Mặt Trận tổ quốc, cơ quan ngoại vi của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Có danh mà không có thực, có tai không được nghe, có mắt không được thấy, có miệng mà không dám nói những điều mình bức xúc ! Sự khống chế, ràng buộc... của đảng Cộng sản Việt Nam còn khủng khiếp gấp 10 lần hơn Dụ số 10. Cho nên đã hơn 30 năm qua, Giáo hội Phật giáo Nhà nước đã không có cơ hội, hay nói đúng hơn, không có quyền để phát triển Tôn giáo, theo cái học, cái sở tri kiến của mình. 30 năm qua Giáo hội Phật giáo Nhà nước có thành lập thêm được Niệm Phật đường nào không ? 30 năm qua có thành lập thêm được đơn vị gia đình Phật tử mới nào không ? Chẳng lẽ đứa con được khai sinh ra, 30 năm không lớn, không biết đi ?! không biết nói ?!

 

"Trong Thông Điệp Phật Đản PL 2555, của đức Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Xử lý Thường Vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo, có đoạn viết : "Ngôi nhà Việt Nam sau một trăm năm bị ngoại xâm chiếm đóng, sáu mươi lăm năm huynh đệ tương tàn rồi độc tài toàn trị. Đã đến lúc người Phật tử không thể khoanh tay đứng ngó hay than thân trách phận, chờ đợi kiếp sau, mà phải đứng lên noi gương Ngài A Dục từ bỏ con đường bạo lực, mở lượng từ bi, khai thông trí tuệ, nối tiếp con đường Phật 2555 năm trước."

 

"Sau lễ tưởng niệm tri ân các Thánh Tử đạo, phái đoàn trở về trung tâm Lễ đài Phật Đản tại Tổ Đình Quốc Ân. Từ vị trí trung tâm lễ đài, trên cùng, tượng Thái tử Tất Đạt Đa Đản sanh, đứng trên quả địa cầu trong ánh hào quang màu sắc lung linh mầu nhiệm. Đức Thế Tôn nhìn xuống sân dưới Tổ Đình Quốc Ân, có khoảng rộng 1500m2, là một rừng cờ, đèn, pháp cú thư pháp... xen lẫn màu xanh cây cỏ. Núp dưới tả, hữu hai rừng cây che bóng mát là hai dãy lều trại của các huynh trưởng và đoàn sinh gia đình Phật tử Thừa Thiên đến đây từ chiều 14/4 để sáng Rằm dự lễ chính thức. Lều trại, đèn, cờ rực rỡ tung bay hòa quyện tiếng nhạc, ca mừng chúc tụng ngày Đản sanh của đức Phật.

 

Đến chiêm ngưỡng lễ đài Phật Đản tại Tổ đình Quốc Ân, người người già trẻ, nam nữ, đều đứng yên lặng hồi lâu, nhìn lên tượng Phật và chăm chú dõi theo dòng chữ nổi "Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất", bao quanh quả địa cầu chuyển động, luân lưu dưới chân đức Phật, trầm trồ bày tỏ niềm vui mừng hớn hở.

 

"Ngày Rằm tháng 4 Tân Mão (17.5.2011)

 

Các đơn vị tham dự lễ Đại Lễ, từ các huyện Phú Vang, Hương Thủy, Phú Lộc, Hương Trà, Tả Hữu ngạn sông Hương. Lần lượt vân tập tại Lễ Đài dưới cơn mưa tầm tã chưa dứt. Họ đến bằng xe ôm, xe đạp, xe máy, xe thuê bao…

 

Còn các huyện Phong Điền, Quảng Điền gọi điện cho Ban Tổ Chức biết, mưa lớn không vào kịp, xin dự lễ tại lễ đài chùa Long Quang của Hòa Thượng Thích Như Đạt.

 

Mưa càng lúc càng lớn, các cá nhân, các đơn vị, và quần chúng Phật tử càng lúc càng đông, bất chấp mưa gió, về tham dự cho bằng được Đại Lễ Phật Đản PL 2555.

 

Hoà Thượng Thích Như Đạt, Tổng vụ trưởng
Tổng vụ Tăng sự, cung tuyên Thông điệp Phật đản

Đây là tinh thần đáng được tán dương và trân trọng nhất là trong giai đoạn Giáo Hội đang bị theo dõi, khủng bố. Tinh thần nầy không phải ngẫu nhiên, mà nó được phát xuất từ tấm lòng trung kiên đối với đạo và tôn trọng sự nghiệp khó khăn, gian khổ của Giáo Hội đối với Tổ Quốc, Đạo Pháp và Dân tộc.

 

Buổi lễ chính thức được cử hành, dưới sự chứng minh của 3 vị Hòa Thượng : Hòa Thượng Thích Như Đạt, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Tăng sự, Hòa Thượng Thích Diệu Tánh, Thành viên Hội đồng Viện Tăng Thống, Hòa Thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Thư ký Viện Tăng Thống, Chánh Đại Diện GHPGVNTN Thừa Thiên Huế. Mặc dầu trời mưa to, gió lớn, vẫn không bỏ qua một tiết mục nào trong chương trình đã định. Hòa Thượng Thích Như Đạt tuyên đọc Thông Điệp, Hòa Thượng Thích Diệu Tánh, Hòa Thượng Thích Thiện Hạnh niệm hương cầu nguyện, Thượng Tọa Thích Khế Viên điều khiển chương trình.

 

Buổi lễ kết thúc tốt đẹp sau 50 phút, trang nghiêm, thanh tịnh, trong niềm hân hoan của tăng tín đồ tham dự, đem lại niềm tin tưởng vào lãnh đạo và tinh thần sinh hoạt của GHPGVNTN.

 

Phật Đản PL 2555 tại Thừa Thiên Huế, ngoài chùa Quốc Ân là lễ đài chính, còn có 4 lễ đài được thiết trí tại các chùa Long Quang, Kim Quang, Phước Thành và Phước Hải. Tất cả đều sinh hoạt tốt đẹp, ngoại trừ chùa Kim Quang, trong lúc đang trang hoàng lễ đài, nhà cửa chật chội, phải che thêm rạp để mùa Phật Đản, bổn đạo tín đồ lui tới hành lễ có chỗ ngồi nghỉ chân, trà nước.

 

Nhưng vào lúc 11 giờ 30, ngày 12/4/Tân Mão (14/5/2011), Ủy ban Nhân dân phường An Cựu gồm 7 thành viên, đột nhập vào chùa lập biên bản che rạp không xin phép. Thấy phi lý, tăng chúng có mặt tại chùa Kim Quang phản đối kịch liệt. Thấy đuối lý, nên họ đành ra về.

 

Tóm lại, Đại lễ Phật Đản PL 2555 đã được tiến hành tốt đẹp, đơn giản, trầm lặng, trang nghiêm và thanh tịnh, trong niềm vui chan hòa của Tăng tín đồ Phật Giáo Thừa Thiên Huế.

 


Phật tử các giới trước Chánh điện Tổ đình Quốc Ân

Phúc trình Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ
viết sai chuyện Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ra Huế

 

Trong tháng 5 này, trên Mạng truyền thông loan truyền bản dịch cho biết năm nay 2011, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ đã được "tự do" từ Saigon ra Huế dự lễ Phật Đản tại chùa Quốc Ân với sự tiếp đón của 700 Phật tử.

 

Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin thông báo rằng không hề có sự kiện ấy. Vì hiện nay Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ vẫn bị quản chế tại Thanh Minh Thiền Viện ở Saigon. Một lần trong mỗi tháng Hòa thượng chỉ được "tự do" đến bệnh viện tái khám để chữa trị các bệnh kinh niên. Công an theo dõi, kiểm soát mọi đi đứng cũng như tại Thanh Minh Thiền viện. Mặc dù không có văn bản quyết định nào về sự quản chế này. Nhưng thực tại quản chế hành chính tại Việt Nam ngày nay là như thế, hầu hết do khẩu lệnh và công an thi hành nghiêm túc. Trong tình trạng như thế làm sao có chuyện ra Huế dự lễ Phật Đản ?

 

Phải chăng người dịch bản Phúc trình của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã rút "sự kiện sai lạc này" trong Bản phúc trình về Tôn giáo trên thế giới của công bố ngày 17.11.2010, nhưng không cho biết xuất xứ ngày tháng, gây lầm tưởng chuyện xẩy ra trong tháng 5 năm nay ?

 

Trong Bản phúc trình về tình trạng tôn giáo tại Việt Nam của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công bố ngày 17.11.2010 có một đoạn cho biết vào tháng 5.2010 công an đàn áp, ngăn cấm 300 Phật tử đến chùa Giác Minh ở Đà Nẵng dự lễ Phật Đản, cũng như sự tràn ngập công an tại chùa Giác Hoa, chùa Liên Trì ở Saigon gây sợ hãi cho Phật giáo đồ khiến họ không dám tham gia đông đảo lễ Phật Đản. Nhưng liền đó Bản Phúc trình lại viết một chi tiết khá chính xác, song sai sự thực : "Đối lại với sự kiện đức Tăng Thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Thích Quảng Độ không gặp khó khăn gì trong chuyến đi ra Huế đến chùa Quốc Ân thuyết pháp trước khoảng 700 Phật tử về sự quan trọng của Ngày Khánh đản đức Phật. Công an không can thiệp và GHPGVNTN thiết lập một lễ đài lớn giăng các biểu ngữ quanh chùa mà chẳng bị rắc rối (In contrast UBCV Supreme Patriarch Thich Quang Do traveled without difficulty to Quoc An Pagoda in Hue and delivered a sermon to approximately 700 followers about the importance of Buddha's birthday. Security officials did not intervene and the UBCV erected a large platform and hung UBCV banners from the pagoda without incident).

 

Hai ngày sau, 19.11.2010, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế đã ra Thông cáo báo chí bằng Anh ngữ hoan nghênh bản Phúc trình của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về tình trạng đàn áp tôn giáo tại Việt Nam. Tuy nhiên cũng đính chính chuyện không hề có việc Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ra Huế dự lễ Phật Đản tại chùa Quốc Ân.

 

Chúng tôi cho đăng lại bản Thông cáo báo chí ấy dưới đây :

 

 

 

 

For Immediate Release                                                       Paris, 19th November 2010

 

 

UBCV Spokesman Vo Van Ai welcomes the U.S. International Religious Freedom Report and calls for stronger action to promote religious freedom in Vietnam

 

 

Mr. Vo Van Ai, International Spokesman of the Unified Buddhist Church of Vietnam (UBCV) and Director of its Paris-based information office, the International Buddhist Information Bureau, welcomed the U.S. State Department's Annual Report on International Religious Freedom made public by Secretary of State Hillary Clinton this Wednesday.

 

Commending the Report's 26-page chapter on religious freedom violations in Vietnam, he urged the United States to take stronger steps to promote freedom of religion or belief in this country. He also applauded the recommendations by the US Commission on International Religious Freedom (USCIRF), the independent body which makes recommendations to the US Administration on religious freedom policies, to re-designate Vietnam as a "Country of Particular Concern" for its egregious violations of freedom of religion and belief. Vietnam, which was on the CPC blacklist in 2004 and 2005, was removed by President Bush in 2006, in preparation for Vietnam's membership of the World Trade Organization. The Obama administration will make public its list of countries designated as CPCs at the beginning of 2011.

 

"Religious freedom is fundamental everywhere" said Vo Van Ai, "But it is especially Important in one-Party, authoritarian states like Vietnam, where the prohibition of opposition parties, independent NGOs and all forms of alternative thinking has created an ideological vacuum. Today, independent religious forces are the sole surviving voices of civil society. As such, they are the target of unabated repression by the Vietnamese regime".

 

Concerning the Unified Buddhist Church of Vietnam, which is not recognized by the Communist government in Vietnam, despite its 2,000-year tradition and widespread following, Mr. Vo Van Ai stressed that its situation was far more serious than the U.S. State Department's report revealed. For example, the UBCV Supreme Patriarch Thich Quang Do had never, as the US State Department's report affirmed, "traveled without difficulty to Quoc An Pagoda in Hue and delivered a sermon to approximately 700 followers" during the Vesak Festival (Birth of Buddha). On the contrary, Patriarch Thich Quang Do, who remains under effective house arrest at the Thanh Minh Zen Monastery in Saigon, has not been allowed to preach publicly since 1975, even inside his own monastery.

 

In a recent interview for Radio Free Asia on 15.11.2010, Thich Quang Do compared his situation to that of Burmese democracy leader Aung San Suu Ky, released from house arrest on 13th November : "Daw Aung San Suu Kyi was arbitrarily and undemocratically detained, but at least the military junta maintained a semblance of legality. They read out the sentence condemning her to house arrest, and when it was completed, they removed the barriers around her house, and read out the declaration of her release. In Vietnam, the government doesn't even bother with this masquerade. They detain me without any justification or trial. That way, they don't have to justify my condition to the international community. Even when I go to hospital for my monthly visits, the Police follow me, and all my communications are monitored. I know the government's intent – they want to keep me here until I die".

 

Thich Quang Do recalled that all his visits are monitored – in March 2010 Thor Halvorssen, President of the New York-based Human Rights Foundation, was beaten and temporarily detained by Security Police after visiting Thich Quang Do. Security Police told Halvorssen that he should not visit the Thanh Minh Zen Monastery, as it was an "illegal" pagoda. Later, a Japanese monk was fined the equivalent of US$1,000 at Tan Son Nhat airport for the "crime" of paying his respects to the detained UBCV Patriarch.

 

Mr. Vo Van Ai also urged the United States to monitor Vietnam's practices of 'stealth repression" against religious movements such as the UBCV. In order to avoid international condemnation, he said, Vietnam uses sophisticated, covert methods to silence and isolate UBCV monks and nuns, cutting off their contacts with the population and depriving them of the traditional offerings which ensure their livelihood. All over the country, Security Police visit UBCV followers, threatening that they will make them lose their jobs or have their children expelled from school if they continue to attend UBCV pagodas, thus creating a pervasive climate of fear.

 

Mr Ai urged Michael Posner, the US Assistant Secretary of State for Democracy, Human Rights and Labour, to monitor this situation closely during his visit to Vietnam in December 2010 for the annual human rights dialogue between the US and Vietnam, and follow the recommendations of the USCIRF to re-designate Vietnam as a Country of Particular Concern for its systematic violations of religious freedom and human rights.

 

Justifying its recommendations after the publication of the State Department's report this week, the USCIRF declared : "The government of Vietnam continues its systematic and egregious violation of freedom of religion and belief. There continue to be arrests and beatings of religious leaders ; forced closure of pagodas, churches, and religious meetings ; violence directed at Buddhist communities ; and arrests and a beating death experienced by the Catholic community of Con Dau. USCIRF has concluded that these facts meet the CPC threshold and recommends that the United States designate Vietnam again [as a Country of Particular Concern]".

2011/06/01

Tâm sự tuổi già - đôi điều cảm ngộ

Tâm sự tuổi già - đôi điều cảm ngộ

Dương Trạch Tế (Trung Quốc)

Trang Hạ dịch


Tháng năm vội vã, đời người ngắn quá, chớp mắt đã già. Chúng ta nào dám nói đã thấu hết lẽ đời, nhưng ta cảm thấy, chỉ có hiểu đời, mới sống được ung dung, thanh thản. Tôi muốn viết đôi dòng "cảm nhận nhỏ nhoi" gửi tới những bạn già, để được mọi người chia sẻ những "cảm nhận lớn lao" hơn, để ta cùng cố gắng.

1. Cách sống: Qua một ngày, mất một ngày. Vui một ngày, lãi một ngày.

2. Hạnh phúc và niềm vui: Hạnh phúc không tự gọi cửa tìm đến ta, niềm vui cũng không tự rơi từ trên trời xuống, mà đều phải tự tay mình tạo dựng nên. Niềm vui là mục đích cuối cùng của đời mình, niềm vui ở ngay trong những việc vụn vặt của cuộc sống, ta phải tự mình tìm lấy. Hạnh phúc và niềm vui là một thứ cảm xúc và cảm nhận, quan trọng là ở tâm trạng mình.

3. Tiền bạc: Tiền không phải là vạn năng, tăng lực, nhưng không tiền thì vạn sự bất lực (*). Không nên quá coi trọng đồng tiền, lại càng không nên tính toán tiền bạc, nếu hiểu ra, sẽ thấy tiền chỉ là thứ đồ vật ở ngoài thân, khi ta chào đời ta đâu mang tới, khi ta chết đi lại chẳng mang theo. Nếu có người cần ta giúp đỡ, khảng khái mở hầu bao chính là một niềm vui lớn. Nếu tiền bạc mua được sức khỏe và niềm vui, cớ gì chần chừ nữa? Nếu bỏ tiền ra để được an nhàn tự tại, chẳng phải xứng đáng sao! Người hiểu biết là người biết cách kiếm tiền biết cách tiêu pha, làm chủ đồng tiền chứ đừng làm nô lệ cho nó.

4. Học cách hưởng thụ: "Phần đời còn lại ngắn ngủi, càng phải làm cho nó giàu có". Người già phải biết đổi nếp nghĩ cũ, tạm biệt cách sống như tu hành, để làm loài chim vui. Cần ăn thì ăn, muốn mặc phải mặc, thèm chơi hãy chơi, không ngừng nâng cao chất lượng sống, đón nhận những thành quả của thời đại công nghệ, mới là mục đích sống của tuổi già.

5. Sức khỏe quan trọng nhất: Tiền bạc là của con mình, địa vị chỉ tạm thời giữ, vinh quang thuộc về quá khứ, sức khỏe mới là của ta.

6. Khác biệt: Tình yêu bố mẹ dành cho con là vô hạn, con yêu bố mẹ có hạn; Con cái bệnh tật bố mẹ lo âu, bố mẹ bệnh tật con cái hỏi han vài lời là thấy thỏa mãn; Con cái tiêu tiền bố mẹ thì dễ, bố mẹ tiêu tiền con cái thì khó; Nhà bố mẹ chính là nhà của con, nhà con lại chẳng phải nhà bố mẹ. Khác biệt là khác biệt. Người hiểu ra sẽ thấy lo liệu cho con chính là trách nhiệm và niềm vui, chẳng đòi con báo đáp, còn người cứ muốn được con báo đáp, là tự chuốc ưu phiền.

7. Bệnh tật trông cậy ai: Cậy con, bệnh nặng ốm lâu con mệt mỏi vắng bóng. Cậy bạn đời, người già tự lo thân chưa xuể, lấy đâu sức lực mà chăm nhau. Cậy tiền, có lẽ phải vậy.

8. Trân trọng những gì đã có: Ta thường coi nhẹ những gì trong tay, ta thường tiếc nuối những gì không có. Nhưng cuộc sống hạnh phúc đủ đầy lại bởi ta có biết cách cảm nhận cuộc sống chăng. Người hiểu đời sẽ trân trọng và nâng niu những gì đã có, cho nó thêm ý nghĩa trong đời mình, để sống tràn đầy và say mê vui sướng.

9. Cách nắm giữ niềm vui: Phải giữ tấm lòng rộng mở bao dung, để cảm ơn đời và tận hưởng sự sống. So với người trên nào bằng, ngoảnh xuống kẻ dưới thấy đủ, thấy đủ là thấy vui nhẹ nhõm; Nuôi dưỡng nhiều niềm say mê, vui thú ấy nào cạn, ta tự tìm lấy được niềm vui; Tốt với người đời, thường làm việc thiện, vui khi giúp người. Đó là những cách nắm giữ niềm vui, cũng mạnh khỏe trong tâm.

10. Dung dị mới là cốt lõi: Chức cao bổng lộc nhiều, địa vị hiển hách được mấy ai, số đông chúng ta chỉ là thường dân. Nhưng thiểu số ấy chưa chắc đã hạnh phúc, còn đám đông thường dân như chúng ta lại chưa chắc đã bất hạnh, nên ta cần gì nhìn lên đám thiểu số giàu sang đó mà tự ti, thèm muốn. Con người vốn không phân chia đẳng cấp giàu nghèo sang hèn, chỉ phân chia có tận tâm tận lực với sự nghiệp hay không mà thôi, là đã được coi có công với đời, lòng dạ thanh thản, không hổ thẹn với ai, nữa là con người ta đã lui về rồi thì đều giống nhau cả, chốn sau cùng của chúng ta đều là về với thiên nhiên. Kỳ thực, chức cao nào bằng thọ lâu, thọ lâu nào bằng sống vui lâu, sống vui mới chính là hạnh phúc.

11. Hãy sống đích thực cho chính mình: Con người quá nửa đời là hy sinh vì sự nghiệp, gia đình, con cái, thời gian giờ còn lại đâu nhiều, hãy sống đích thực cho chính mình, sống sao thấy vui thì sống, làm những gì mình muốn làm và mong làm, đừng ngại ngần người khác đàm tiếu, bởi ta đâu phải sống hộ người khác, mà ta đang sống cuộc đời của chính bản thân ta.

12. Không cầu toàn: Con người sống trên đời này làm sao có thể vạn sự như ý, tất sẽ có những điều thiếu sót tiếc nuối, càng mong hoàn hảo càng khổ sở, chi bằng thanh thản đối diện hiện tại, tùy hoàn cảnh mà sống.

13. Già và không già: Người già tâm hồn trẻ, tức là không già. Người chưa già nhưng tâm hồn già cỗi, vậy đã già nua. Nhưng mọi vấn đề vẫn cần nghe người già.

14. Chú ý điều độ: Sống là phải vận động, nhưng không nên quá sức; ăn uống đạm bạc thì không đủ dinh dưỡng nhưng thịt cá nhiều cũng không tiêu hóa nổi; Nhàn hạ quá thì quạnh quẽ, nhưng khách khứa lắm lại nhiều lo toan, cho nên việc gì cũng nên giữ lấy chữ "điều độ".

15. Làm một người thông minh: Kẻ ngốc tự chuốc bệnh (vì hút thuốc, nghiện rượu, ăn uống vô tội vạ); kẻ thiếu kiến thức thì chờ bệnh tới (chờ ốm mới đi bệnh viện); còn người thông minh thì phòng bệnh; hãy tốt với chính mình, hãy giữ gìn sinh mệnh của mình.

16. Đừng lầm lẫn: Chờ khát mới uống, đợi đói mới ăn, phải mệt mới nghỉ, buồn ngủ mới ngủ, sinh bệnh mới đi viện, lúc đó đã muộn rồi.

17. Lạc quan và bi quan: Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp phụ thuộc vào cách họ nghĩ, lạc quan thì mọi việc đều suy nghĩ theo hướng có lợi, nếu lạc quan để quy hoạch quãng đời tuổi già, sẽ được sống đầy tự tin và đầy sức sống, ngày tháng trôi qua sẽ đầy màu sắc; nếu dùng cách nghĩ bi quan sẽ sống trong tâm trạng chán nản tiêu cực, tất già sớm chết sớm.

tác giả Dương Trạch Tế

18. Học cách vui chơi: Chơi là một trong những nhu cầu của người già, hãy mang một trái tim thơ trẻ để chọn thú chơi mình thích, trải nghiệm những niềm vui khi chiến thắng, cũng không giận khi thua, không làm nư, từ góc độ tâm lý và sinh lý, người già cũng cần sự hào hứng vừa đủ, để giữ cho tuần hoàn tốt.

19. Làm một người già "mạnh khỏe toàn diện": Mạnh khỏe toàn diện tức là khỏe về thể chất, tâm lý lẫn đạo đức. Mạnh khỏe về tâm lý tức là sức chịu đựng cao, sức kiềm chế tốt và có năng lực giao tiếp thân thiện; Mạnh khỏe về đạo đức tức là luôn có lòng yêu thương, vui vẻ giúp đỡ người khác, tính tình điềm đạm, lòng dạ rộng rãi, thiện tâm tất thọ lâu.

20. Hòa nhập với xã hội: Con người là người của xã hội, không được phép sống tách rời biệt lập, lãnh đạm với đời, phải chủ động tham gia hoạt động công ích tập thể, hoàn thiện bản thân từ trong hoạt động chung, thể hiện được giá trị bản thân, đó mới là một cách sống lành mạnh.

21. Kết giao rộng rãi: Cuộc sống cuối đời nên có nhiều tầng thứ đa dạng, phong phú đầy màu sắc. Một hai người bạn thâm giao nào thể đủ, phải có nhiều bạn bè mới làm cuộc sống tuổi già tươi mới. Để bạn sống mê say vui tươi, muôn hình vạn vẻ.

22. Nỗi đau: Khi con người phải đối diện nỗi đau, chịu đựng, giải thoát cũng như xóa nhòa nỗi đau, nói cho cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân mình, thời gian là vị thầy thuốc tốt nhất, nhưng quan trọng là ở chỗ bạn sẽ chọn cách sống như thế nào trong quãng thời gian ấy.

23. Hoài niệm quá khứ: Vì sao người ta già rồi thường nhớ quá khứ? Con người về già, sự nghiệp đã đi đến chặng cuối, những huy hoàng dĩ vãng đã biến thành mây khói trong mắt, ta đang đứng ở ga cuối của cuộc đời,  gột sạch những dục vọng trong lòng, tinh thần cần thăng hoa, chỉ mong lại tìm thấy được chân tình. Lúc này, chỉ có quay về chơi chốn cũ, gặp gỡ người thân bạn bè, cùng ôn lại những giấc mơ thiếu thời, cùng bạn học cũ hàn huyên lại những niềm vui thời tuổi trẻ, mới cảm thấy được sức sống của thời trẻ. Trân trọng những chân tình, đón nhận những tình thân cũng là một niềm vui lớn của cuộc sống người già.

24. Thuận lẽ tự nhiên: Nếu bạn đã cố gắng hết mình nhưng vẫn không thay đổi được những gì bạn không mong muốn, vậy hãy để nó thuận theo lẽ tự nhiên thôi! Có lẽ đó cũng là một cách giải thoát. Mọi chuyện ở đời làm sao cưỡng ép theo ý muốn, những trái dưa ép chín cũng đâu có ngọt.

25. Thanh thản đối diện cái chết: Sinh lão bệnh tử, quy luật muôn đời, ai người trốn được. Khi cái chết sẽ không buông tha bạn, tại sao ta không đối diện nó, mỉm cười kiêu ngạo. Chỉ những người đã sống cương trực, không hổ thẹn lương tâm, mới có thể bình an thanh thản, cho mình một dấu chấm hết thật tròn vẹn.


2008

Những dòng tâm sự về đạo lý con người này do một blogger Trung Quốc sinh năm 1937 tên là Dương Trạch Tế viết ra, khi viết, ông tròn 71 tuổi. Vốn tốt nghiệp ngành hàng hải năm 1960, phục vụ trong quân đội của Trung Quốc suốt 40 năm mới nghỉ hưu, tuổi già sống trong bệnh tật. Bạn già của Dương Trạch Tế nhận xét, ông là một người khiêm tốn.

Đây là blog của ông già Dương Trạch Tế:

http://yng1937.blog.sohu.com/

Đây là bức ảnh Dương Trạch Tế (giữa) với những người bạn già, người ngồi bên trái chính là người đã chuyển đăng Entry "tâm sự tuổi già" của Dương Trạch Tế lên nhiều trang mạng của Trung Quốc, với mong muốn, chia sẻ tâm sự và triết lý đời người với cư dân mạng, hy vọng nhận được sự đồng cảm.

 

Điều đáng chú ý là, entry "tâm sự tuổi già – đôi điều cảm ngộ" này được lưu truyền tại Việt Nam và được rất nhiều bạn đọc thích thú, tâm đắc, nhưng lại mang tên tác giả là cựu thủ tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ. Nhiều người tích cực lưu truyền, in ra giấy phân phát cho nhiều người già tại các thành phố với lời dặn dò, đây là lời dặn của cựu thủ tướng Chu Dung Cơ. Trong khi trên toàn bộ hàng triệu trang mạng tiếng Hoa không hề có bất kỳ một lần nào xuất hiện tên Chu Dung Cơ dưới bài này.

Tôi cho rằng, sự nhầm lẫn này là do dịch giả hoặc độc giả Việt Nam trước đây. Thật không vui gì khi dịch lại một bản dịch đã có người làm, nhưng tôi thích trả lại sự chính xác cho văn bản này, tôi cũng không thích những sự "sửa chữa" của người dịch cũ, tôi càng mong muốn trả lại tên đích thực cho tác giả và tác phẩm. Có thể tôi khó tính, nhưng tôi có lý.

(*)  Tạm dịch theo cách chơi chữ của tác giả: "vạn năng" đối lập với "vạn vạn bất năng").

http://trangha.wordpress.com/2010/06/18/tamsutuoigia/