2014/04/19

Thi Nhân, Tình Yêu Và Quê Hương

Thi Nhân, Tình Yêu Và Quê Hương


Tôi cũng có một tình yêu lãng mạn
Yêu nụ cười, nhớ ánh mắt tình nhân Vào mỗi khi Thu đến lá rụng dần,
Trên phố vắng, Thu vàng mùa nhung nhớ

Tôi cũng có một đôi lần nức nở
Khi Đông sang nhìn tuyết đổ ngoài song
Cảm thấy buồn vơ vẩn, nhớ mênh mông Đến kỷ niệm, đến cố nhân ngày cũ

Tôi đã ngắm mùa Xuân hoa hé nụ
Nơi vườn hồng ở thành phố Portland
Muôn nghìn hoa khoe sắc giữa trời xanh
Trong thoáng chốc, ngỡ mình trên thượng giới

Tôi cũng thích lang thang khi Hạ tới Ở công viên dưới bóng mát cây xanh ,
Hoặc đắm mình trong làn nước trong anh
Của suối mát, sông dài nơi xứ lạï
Tôi, Thi Sĩ, Tình yêu là tất cả
Vì đó là rung động của con tim,
Một nụ cười, chiếc lá rụng, cánh chim
Cũng đủ khiến lòng thi nhân xúc động

Xin đừng trách thi nhân ưa cõi mộng Vì cuộc đời thực tế có gì vui
Đời sắc không, khi nhắm mắt buông xuôi
Có đem được gì theo ngoài tay trắng

Vậy khi sống tại sao ta lại chẳng
Sống cuộc đời có ý nghĩa thanh cao, Yêu quê hương, yêu đất nước, đồng bào
Bằng tất cả những gì thành thật nhất

Bạn vui chăng khi quê hương đã mất
Bởi tỵ hiềm, bởi đố kỵ, rẽ chia
Bởi lợi danh, nên cốt nhục phân lìa Tội lỗi ấy, Bạn, Tôi cùng gánh chịu

Vậy một phút, Bạn, Tôi cùng truy niệm
Đến những người vì Tổ Quốc hy sinh
Cho chúng ta được sống cảnh an bình
Trong sung sướng, trong tự do, hạnh phúc

Sương Lam

Khai Dân TríSương Lam