PHẠM ĐÌNH TRỌNG
CẢM HỨNG VỀ NGÀY LẬP NƯỚC
Dịp này hai năm trước, mùa mưa bão năm
2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có liền hai bài viết đăng trên tất cả các báo
lớn phát hành rộng khắp cả nước. Hai bài sông dài biển rộng (tràng giang đại
hải), bài nào cũng chiếm gần ba trang khổ 28 X 42 cm của tờ báo 20 trang. Chỉ
đọc tít bài chữ lớn chạy suốt chiều rộng trang báo đã thấy giọng đại ngôn, hùng
hồn, khoa trương đến huênh hoang. Bài viết đăng trên các báo ngày 16. 7. 2010: Phát triển nhanh và bền vững là quan điểm xuyên suốt trong
chiến lược kinh tế và xã hội của đất nước ta. Bài viết đăng ngày
25. 8. 2010 còn cụ thể, thiết thực, hấp dẫn và nức lòng người hơn: Bảo đảm
tốt an sinh và phúc lợi xã hội.
Đất nước có chính quyền nhưng chính quyền
bị các tập đoàn lợi ích chi phối nên đất nước như không có chủ và bị các tập
đoàn lợi ích chụp giật, xâu xé, càng xây dựng, phát triển càng manh mún, ngổn
ngang, nhốn nháo, tan hoang. Nền kinh tế ngày càng ngoài tầm kiểm soát. Tham
nhũng và yếu kém làm cho những tập đoàn kinh tế lớn, nhỏ của Nhà nước cứ thua
lỗ kéo dài, nối nhau đổ vỡ, thất thoát hàng trăm ngàn tỉ đồng tiền thuế mồ hôi
nước mắt của dân, làm rỗng cả nền tài chính đất nước. Xã hội ngày càng bất ổn. Cuộc
sống số đông người dân ngày càng khó khăn và bất an. Thân phận người dân mỏng
manh. Công an giết dân như giết kiến. Ông Thủ tướng, người quản lí xã hội và
điều hành nền kinh tế đất nước không thể không biết thực tế đó. Vậy mà ông vẫn
viết những điều viển vông, huyễn hoặc chỉ để tự dối mình và lừa dối người dân.
Bài viết của người ở cương vị lãnh đạo đất
nước thường gửi tới người dân một thông điệp và nội dung bài viết mang thông
điệp đó. Thông điệp là tầm nhìn của người lãnh đạo đất nước. Thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng đã nhiều lần có bài sông dài biển rộng trên các báo. Người dân bình
thường đều biết vốn liếng chữ nghĩa của Thủ tướng Dũng. Vốn liếng chữ nghĩa
quyết định thị hiếu thẩm mĩ và tầm nhìn. Người lãnh đạo cấp cao có thể sử dụng
vốn liếng chữ nghĩa của thư kí, trợ lí nhưng không thể sử dụng tầm nhìn của
người khác. Vì thế với bài viết kí tên Thủ tướng Dũng, người dân không mong
được nhận thông điệp của đất nước ở một thời khắc lịch sử, không mong được thấy
tầm nhìn của một trí tuệ mà họ chỉ có thể nhận ra được mục đích bài viết.
Mùa bão lũ biến động thời tiết năm 2010
cũng là mùa biến động chính trường, mùa bão lũ nhân sự cấp cao nổi lên trong
những cuộc họp Ban Chấp hành trung ương dồn dập, gấp gáp và nóng bỏng cuối năm
2010 làm công việc trù bị cho đại hội lần thứ XI đảng Cộng sản cầm quyền diễn
ra vào tháng giêng năm 2011. Hai bài viết khoa trương, lạm phát ngôn từ hào
nhoáng, lạm phát cả mĩ phẩm ngôn từ làm đẹp chỉ là hai bản PR, hai lần rập đầu
hứa hẹn của ông Thủ tướng để mong được ở lại ghế đứng đầu Chính phủ nhiệm kì
thứ hai.
Cùng tuổi, cùng thế hệ lãnh đạo đất nước
với thủ tướng Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang từ tốn, kín đáo và có bản
lĩnh chính trị khác hẳn Thủ tướng Dũng. Từ tốn và kín đáo, Chủ tịch Trương Tấn
Sang chưa sử dụng quyền uy rải bài trên các báo. Nhưng tháng tám, mùa bão lũ
năm nay, chỉ là mùa biến động thời tiết, không phải là mùa biến động chính
trường, chưa vào mùa biến động nhân sự cấp cao, con người từ tốn, kín đáo đó đã
công bố một bài viết mang cảm hứng trữ tình về ngày lập nước thì bài viết hiếm
hoi đó không thể vô tình, ngẫu hứng, không thể huênh hoang, trống rỗng.
Cảm hứng về ngày lập nước, Chủ tịch nước
đương nhiên phải cùng cảm hứng với chính thống, cùng cảm hứng với Ban Tuyên
giáo trung ương, cảm hứng ngợi ca: Sau hàng ngàn năm lịch sử, đất nước đã
bao giờ đẹp như hôm nay? Nhưng nhà lãnh đạo đã từng day dứt nói với người
dân về hiện tình đau buồn của đất nước: Trước đây chỉ có một con sâu làm rầu
nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ. Không lẽ cứ để hoài
vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một
con sâu đã nguy hiểm. Một bầy sâu thì chết cái đất nước này. Người còn biết
xấu hổ và đã phải xấu hổ về nạn tham nhũng đang lộng hành phá nước, hại dân thì
không thể chỉ ngợi ca. Nếu chỉ ngợi ca, con người từ tốn, kín đáo đó cũng không
viết bài giành chỗ trên báo chí.
HIỆN TÌNH ĐẤT NƯỚC
Những ngày này người Việt Nam bình thường ở
trong nước hay ngoài nước đều biết rõ đất nước đang đứng trước hai thử thách
nghiệt ngã, hai nguy cơ tăm tối.
Nguy cơ chính trị đưa đất nước trở về thời
ngàn năm Bắc thuộc, đẩy dân tộc Việt Nam vào thân phận nô lệ tủi nhục. Chính
trị đồng hóa dân tộc Việt Nam về ý thức hệ với Đại Hán, mở đường cho Đại Hán
thực hiện tham vọng thôn tính Việt Nam. Nguy cơ mất nước đến từ bên ngoài, nạn
ngoại xâm.
Bắc thuộc như một định mệnh đeo đẳng dân
tộc Việt Nam khi nước Việt Nam nhỏ bé phải ở cạnh nước đế quốc Đại Hán khổng lồ
và tham lam. Vua sáng tôi hiền, dân giầu nước mạnh, trên dưới một lòng thì Đại
Hán chỉ đứng ngoài biên giới Việt Nam mà nhỏ nước miếng thèm khát. Tầng lớp
thống trị hư hỏng, vơ vét của công, bóc lột dân lành, sa đọa hưởng lạc trên nỗi
thống khổ của trăm họ, lòng dân oán giận, dân tộc li tán, lập tức Đại Hán sẽ
tràn đến thôn tính.
Ngày nay, những điều cần có ở Việt Nam cho
cuộc thôn tính của Đại Hán dường như đã quá đủ. Những người Cộng sản nắm chính
quyền đưa giai cấp vô sản lên làm chủ thể, làm chủ đất nước, lấy giai cấp đàn
áp dân tộc, dùng bạo lực chà đạp lên văn hóa và nhân phẩm, thực hiện chuyên
chính vô sản điên cuồng, tàn bạo, đánh phá suốt hơn nửa thế kỉ vào khối đoàn
kết dân tộc làm nên sức mạnh Việt Nam. Không đủ tầm quản lí đất nước, giai cấp
vô sản thống trị xã hội nhanh chóng hư hỏng, hối hả vơ vét của nước, bóc lột
của dân, những người cầm quyền từ vô sản tay trắng nhanh chóng trở thành trọc
phú, sống đế vương trên sự tan hoang của đất nước, sự uất hận của người dân, sự
khốn cùng của đạo lí, sự li tán, suy yếu của dân tộc.