2012/10/14

MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ - Bài số 11


MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ
Bài số 11
HỒ TẤN VINH

5.- ÔNG DIỆM LÀ AI?
Giữa cái tiền bạc, cái danh dự, cái tôn giáo, cái nữ sắc, cái quyền lực, con cái, cha mẹ. . . mỗi người, dầu là chánh khách hay dân thường đều phải chọn lựa một ưu tiên để để trên đầu.
Nếu chọn tiền bạc là ưu tiên thì người đó có thể làm mọi việc – dù có bất lương hay vô sĩ - miễn làm sao có tiền là được. Nếu chọn tình yêu, thì người đó có thể bỏ cả công danh, sự nghiệp để đổi lấy nụ cười của mỹ nhân. Nếu để tôn giáo ưu tiên thì người đó không thể độc ác, gian trá, vì tôn giáo có khác, nhưng không có tôn giáo nào chấp nhận chuyện phi nhân?
Phải biết ông Diệm để cái gì trên đầu thì mới biết ông Diệm là ai.
Trong cuộc khủng hoảng với Phật Giáo, ông nói ‘sau lưng Phật giáo trong nước, hãy còn Hiến Pháp, nghĩa là có tôi’(Đoàn Thêm, tr. 351) và sau đó thì nói nếu tôi chết thì hãy trả thù cho tôi (Tổng  Thống Diệm có nói với Đỗ Thọ: ‘Tôi không biết sống hay chết. Tôi không cần. Nhờ nói với Khánh tôi thương Khánh lắm. yêu cầu Khánh trả thù cho tôi’ Nguyễn Trân, tr. 454).
Hai câu nói này chứng tỏ ông Diệm đã tự để mình trên tất cả. Nhưng không phải chỉ một mình ông mà cả gia đình ông. Trong cách đối xử, gia đình ông có một ý nghĩa đặc biệt. Gia đình ông Diệm không phải chỉ có bà Cả Lễ, Cha Thục, ông Luyện, ông Nhu mà có cả bà Nhu và mụ Luyến. Những người này xếp hàng trên đất nước. Nhưng gia đình ông lại không gồm có đứa con trai duy nhứt – mà không dè ông bắt chước Hồ Chí Minh - chối bỏ. Một người thanh niên, khỏe mạnh, không bị thiến thì có đứa con rơi đâu phải là chuyện động trời. Nhưng cái ý nghĩ rằng mình có thể gạt mình và gạt luôn thiên hạ mới là chuyện trời ơi.

Hồ Sĩ Khuê, một nhân sĩ miền Trung có quen biết ông Diệm, ông Nhu từ thời còn đi học, đã từng cộng tác với ông Diệm và ông Nhu. Nhưng không hề cộng tác khi ông Diệm ông Nhu nắm chánh quyền. Hồ Sĩ Khuê viết:
‘cộng sản miền Nam lớn mạnh nhờ ‘Cộng hòa Nhân vị’ tr. 138).
Nhưng ‘chủ nghĩa Nhân vị’ là gì, đố ai biết? Chữ ‘nhân vị’ này rất được xài khi ông Diệm còn sống, nhưng khi ông chết rồi thì nó cũng chết theo ông. Điều này đủ chứng tỏ nó không có giá trị thời gian và không gian. Nhưng tại sao phải lập ra một Trung Tâm Nhân Vị và trả lương cho các giảng viên đến dạy. Rồi ta lại thấy các công chức cao cấp, các sĩ quan, các cữ nhơn, tiến sĩ đến thọ giáo. Đâu có ai biết rằng đây là một lối trắc nghiệm rất hữu hiệu để tuyển lựa nhân tài. Trong các mưu ma, chước quỷ mà con người có thể nghĩ ra, chưa có ai nghĩ ra kế này. . .
Cách đây 2210 năm, sau khi Tần Thủy Hoàng mất, một đứa con trai soán ngôi. Tần Nhị Thế muốn phân biệt ai trung thành với mình nên cho đem một con nai vào giữa triều đang họp và phán rằng đây là con chiến mã. Quần thần liền cúc cung sụp lạy chúc mừng hoàng thượng có được con thần mã vạn lý! Lèo tèo chỉ một vài tiếng cứ cải bướng! Nhưng kiểu nhà Tần thô bỉ quá. Ông Nhu thâm hơn nhiều.
Trong khóa huấn luyện nhân vị, ai có nhiều thắc mắc, tranh cải thì chứng tỏ người đó ngu quá, không hiểu gì cả, không có khả năng. Ai nghe nói chuyện không đầu không đuôi mà cứ gật đầu khen hay, khen tuyệt thì người đó đã lọt mắt xanh.
Nhưng chuyện Tần Nhị Thế không kết thúc như ta tưởng. Tần Nhị Thế hoàn toàn khác ông Nhu. Nhà vua chỉ xử dụng những người nào dám làm mà không cần nhìn mặt chủ.
Chưa bao giờ giới trí thức Việt Nam bị sĩ nhục nặng nề như vậy. Trong lúc cộng sản bắt buộc ‘trí thức phải đầu hàng giai cấp, thì ông Diệm bày trò trí thức phải tiếp nhận thuyết nhân vị. Cả hai đều kiêu ngạo, lộng ngôn.
‘Ông Nhu chủ trương thuyết Nhân vị, nhưng không khi nào giải thích thuyết ấy ra sao’ NT, tr. 341.
Nguyễn Trân từng là Ủy Viên Tổ Chức của đảng Cần Lao Nhân Vị mà thú thật như vậy thì còn ai dám nói biết cái thuyết mà chính giáo chủ chưa lập ngôn đây?
Sau này, khi các hồ sơ được giải mật, người ta mới biết rằng  ông Nhu không phải là người khởi xướng ra thuyết nhân vị, mà thuyết ấy do State Department bên Mỹ đưa ra để ông Diệm thi hành. Mà trong State Department thì chỉ có nhân viên ngoại giao và CIA, chớ làm gì có triết gia trong đó.
Như vậy những bài giảng của thuyết ấy đều là tự bịa hết. Và ai có thể giải thích cái thuyết nhân vị biến hóa như thế nào mà để bịt miệng đối lập thì phải trói người sống vào bao bố rồi cho đi mò tôm? Cái thuyết ấy biến hóa như thế nào mà một người bị tử hình rồi mà còn bị đem ra chặt làm ba khúc?
Đối với nhân dân miền Nam, ông Diệm đã phạm một tội mà một người có ý thức chánh trị tối thiểu không bao giờ làm. Đó là tội khinh khi quần chúng mà trước đó mình đã cầu cạnh ngoại bang để cho mình cai trị.
Giáng sinh 1954, ở ngay sảnh đường dinh Độc lập, Ông Nhu xẳng giọng nói với Hồ Sï Khuê bằng tiếng Pháp:
Les Cochinchinois sont des traîtres et vous voulez qu’on partage le pouvoir avec eux!’ 

Hồ Sĩ Khuê viết:
‘Cho nên, việc tìm cách chia rẽ các Giáo phái như hiện nay, để khiến Giáo phái tự hủy hoại lấy nhau, là một đòn phép cai trị. Không phải là chánh trị. Tôi đã nhiều lần, mặc dầu ông cười là ‘marotte’ của tôi, trình bày cặn kẻ vấn đề các Giáo phái. Và ông xem lại hồ sơ tôi có ghi ‘Ta có thể dùng quyền lực nhà nước dẹp tan Giáo phái. Nhưng nếu có dẹp được, cũng chỉ dẹp cái ngọn, không bao giờ dẹp nổi cái gốc, vì Giáo phái ăn rễ trong thực trạng Nam bộ yêu nước. Thành ra, ‘cai trị Giáo phái’ càng có kết quả, ‘chính trị Nam kỳ’ của Nhà nước càng hỏng.
Dẹp Giáo phái, rất dễ. Nhưng Cụ không còn nói chuyện chống cộng được với người Nam kỳ. Mà không có lòng dân Nam kỳ Cụ chống cộng với ai?
Tôi kết luận câu chuyện để kiếu từ: ‘Nếu quả người Nam kỳ là ‘traîtres’ như ông nói thì chính quyền Saigon không có tương lai’
Từ đó đoạn tuyệt hẳn, Nhu và tôi không còn gặp nhau nữa’’Hồ Sĩ Khuê, tr. 299.
Có ba danh từ để dịch chữ ‘traître’, đó là phản bội, bán nước hay Việt gian. Nếu dân Nam kỳ vì vô tình ở trên đất ‘thuộc địa Pháp’ là traîtres thì Giám Mục Vĩnh Long Ngô Đình Thục qua bức thư hữu tình gởi cho Toàn Quyền Đông Dương Decoux ngày 21 tháng 8 năm 1944, viết tay bằng tiếng Pháp còn traître hơn nhiều. Mời xem trọn bức thư này trong cuốn sách của Lê Trọng Văn, tr. 19. Sau đây là một đoạn trích trong bức thư dẫn thượng.
‘S’il était prouvé que leur activité a pu nuire aux intérêts de la France, je la désapprouve du fond du coeur, comme evêque, comme annamite, et comme member d’une famille dont  le père a servi la France dès sa première venue en Annam et a exposé maintes fois sa vie pour elle dans les expéditions menées, comme lieutenant de Nguyễn Thân, contre les rebelles commandés par Phan Đình Phùng à Nghe An et Hà Tịnh’.
Tổng Thống Ngô Đình Diệm là người đã từng sống ở Pháp, ở Mỹ mà lại xem miền Nam như một mãnh đất để tranh giành thiên hạ như các chư hầu 2700 năm về trước ở bên Trung Hoa. Nhân dân miền Nam không phải là mục tiêu để ông phục vụ. Ông có coi nước đang gặp nạn và ông có trách nhiệm cứu nước hay suốt cuộc đời, ông chỉ coi việc nước như là một sự tính toán lời lổ, một mối làm ăn mà ông phải ráng trúng thầu? Cái gì ông nghiền ngẫm trong đầu làm sao ai biết, nhưng cái cãm nhận của quần chúng thì không bao giờ sai: Tổng Thống không có tấm lòng nào với dân miền Nam. Dưới con mắt của ông Diệm, nhân dân miền Nam chỉ là những cái lưng cúi xuống để ông đạp lên. Ông không phải là một nhà cách mạng hay ái quốc. Cái tham vọng của ông không vượt quá sự vinh thân, phì gia.
Người làm chánh trị thường khi phải có những quyết định mạnh mẽ và nhanh chóng. Nhưng người sử dụng bạo lực phải biết tự chế và cân nhắc. Vũ lực chỉ được thừa nhận là thích đáng khi nó có lý do tương xứng. Người cầm quyền sử dụng bạo lực vô độ là một bạo chúa. Bạo chúa thì không bao giờ nghĩ đến cái đau khổ mà mình gây cho kẻ khác và cái hậu quả mà mình gây cho mình.

‘Tâm lý Nam bộ xem ông Diệm là người ăn cỗ sẵn’ HSK tr. 257.
Trước năm 1954, Ông Ngô Đình Diệm có thể đã không ưa Pháp. Ông Diệm không có bằng tú tài, chỉ có trình độ diplôme và đi học ba năm trường Hậu bổ, tốt nghiệp đi làm quận trưởng (tri huyện) năm 22 tuổi và mấy năm sau nhảy một lèo lên làm Thượng Thư lúc 32 tuổi, qua mặt tất cả các nhà khoa bảng lão thành đất Thần kinh. Lúc bấy giờ VN đang còn thuộc Pháp, chức vụ quan trọng nhứt Triều đình đương nhiên là do Pháp chọn. Nếu Pháp cố tình nâng đở, kéo một người có tinh thần chống Pháp, đòi độc lập cho VN lên làm Thượng Thư thì rõ ràng mấy thằng Tây này điên hết rồi. Mà chắc có phải vậy không?
Trong lúc ‘ông Diệm là lính nhảy dù, được Mỹ thả từ trên trời rớt xuống’ (Vũ Bằng), Bảy Viễn đứng thẳng lưng cầm súng chống Pháp ba năm (1945-1948). Giá trị của cái lon Đại Tá mà Pháp gắn cho Bảy Viễn không khởi thủy là do tốt nghiệp các khóa huấn luyện quân sự của Pháp và đưa ra chiến trường dưới sự chỉ huy của sĩ quan Pháp mà là do bản lãnh cầm quân chống quân đội Pháp của Bảy Viễn. Bảy Viễn không có đi cầu quyền với ngoại bang. Quyền lực mà Bảy Viễn có là do người Việt cho, mặc dầu đám người Việt đó là tập đoàn sống ngoài vòng pháp luật. Điễm căn bản là ở chỗ đó.

HỒ TẤN VINH
Úc Châu
Ngày 14 tháng 10 năm 2012
(Còn tiếp)


Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh

No comments:

Post a Comment