2012/10/19

MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ - Bài số 13

MỘT CÁI NHÌN LỊCH SỬ
Bài số 13
HỒ TẤN VINH


Không có ai hoàn toàn tốt. Không có ai hoàn toàn xấu. Con người ai cũng có cái tốt cái xấu. Ông Diệm cũng vậy. Chắc chắn Ông Diệm có nhiều điểm tốt, rất là cụt hứng khi vừa tìm ra một điểm tốt thì luôn luôn có cái ‘nhưng’ nó chận họng. 
 
 Đem số vàng bạc, tài sản mà ông đã thâu được so với việc ông ăn uống đạm bạc (cơm vắt, muối mè, cá kho và rau) chứng tỏ là ông trong sạch sao?

Đem mật lệnh cho Đại Úy phi công Huỳnh Minh Đường ném bom đánh chìm hải vận hạm Hàn Giang của hải quân VNCH  chở ra Côn Đảo 216 tù nhân  chính trị chống ông. Để ém nhẹm tội ác của mình, ông phải quyết định giết luôn mấy chục người của thủy thủ đoàn HQ401 là lính hải quân của ông. Đem dự mưu giết người đó so với việc ông tha chết cho một thanh niên Cao Đài  Hà Minh Trí ám sát hụt ông ở Ban Mê Thuột đủ chứng tỏ là ông Diệm nhân từ sao?

Chỉ ngay điễm này thôi, đối với những ai vì lòng trung thành mà công khai suy tôn Ngô Tổng Thống thì tôi cũng vì công lý mà công khai nói với họ rằng họ biểu đồng tình với một tâm địa tàn ác và những âm mưu sát nhân của ông chủ.

Không phải suy tôn khơi khơi chơi mà thôi đâu nhe, mà là đem cả danh dự dòng họ và giá trị tín ngưỡng của mình ra đặt cuộc đó.

- On Sun, 10/23/11, Hoang Thuc An <hoangthucan@gmail.com> wrote:

From: Hoang Thuc An <hoangthucan@gmail.com>
Subject: Re: Thua xa Chu Tất Tiến??? diendan_tudo] Re: [ChinhNghiaViet] Re: Tổng Thống Ngô Đình Diệm Lẫn Anh Em, Thân Quyến Của Ông Tổng Thống Ai Cũng Đều Rất Có Nhiều Tiền Trong Thời Gian Cầm Quyền Miền Nam VN!
To: ChinhNghiaViet@yahoogroups.com


Mật lịnh Ngô Đình:
 Đánh đắm HQ 401 chở 216 tù nhân chính trị ra Côn Sơn
 
I. Tài liệu trong sách: "CHÍN NĂM MÁU LỬA DƯỚI CHẾ ĐỘ GIA ĐÌNH TRỊ NGÔ ĐÌNH DIỆM"
"TỘI ÁC CỦA NHU TRONG VỤ ĐẠI ÚY HUỲNH MINH ĐƯỜNG
"Về vụ Đại Úy Huỳnh minh Đường xin tỵ nạn bên Cam Bốt có một vài điểm như sau:

"1) Đại Úy Huỳnh minh Đường nhận công tác 5.10.63, của Diệm, Nhu đi ném bom xuống chiếc tàu chở những chính trị phạm ra Côn Đảo. Một nguồn tin đáng tin cậy từ Cam Bốt cho biết: là khi Đại Úy Huỳnh minh Đường, nhận lệnh cho phi cơ cất cánh, cấp trên có trao cho Đại Úy một phong thư, và dặn khi nào phi cơ cất cánh rồi, mới mở thư xem.

"Sau khi cất cánh, Đại Úy Huỳnh minh Đường mở phong thư ra, thì thấy rõ là lệnh phải đi giội bom xuống tàu, mà tàu ấy treo cờ Việt Nam. Đại ý trong thư nói là tàu ấy chở những chính trị phạm ra Côn Đảo. Nếu làm xong công tác này, thì sẽ được thăng Thiếu tá và được lãnh một triệu đồng.

"2) Vì không thể làm được việc thất đức, với lòng mến dân yêu nước. Với tinh thần một Sĩ quan Quốc Gia diệt Cộng, Đại Úy không thể theo lệnh đó, lái thẳng phi cơ sang Cam Bốt tỵ nạn.

"Coi đó, sự thâm ác của Diệm, Nhu đã lên cao đến bậc nào." (trang 85).

II. Lời kể của: gopgionews@yahoo.com
ngày Sat, 22 Oct 2011 16:52:42 -0700

Ngày 5-10-1963, chiếc Hải vận hạm Hàn Giang HQ-401 do Hạm trưởng HQ Đại úy Nguyễn Văn Hớn và Hạm phó HQ Trung uý Lê Thành Uyển chỉ huy, rời hải cảng Sàigòn lên đường ra Côn Sơn, trên tàu có chở theo 216 tù nhân chánh trị trong vụ đảo chánh hụt 11-11-1960.

Về phía Quân đội chúng tôi nhận diện có một số chiến sĩ Dù như : Th/tá Phan Trọng Chinh, Tr/úy Nguyễn Vũ Từ Thức, Tr/úy Nguyễn Bá Mạnh Hùng, Đ/úy Nguyễn Văn Thừa, Đ/úy Nguyễn Thành Chẩn… Còn phía dân sự có cụ Phan Khắc Sửu, Bác sĩ Phan Quang Đán, ông Vũ Hồng Khanh, ông Bùi Lượng, ông Phan Bá Cầm, Giáo sư Trần Tương,  Võ sư Phạm Lợi…
    
Vào khoảng nửa đêm bỗng có một chiếc máy bay lạ xuất hiện bay vòng trên đầu chiến hạm và chiếu đèn pha xuống tàu. Hạm trưởng bèn ra lệnh báo động phòng không. Nhưng máy bay lạ chỉ bay vòng có 2 lần rồi bay luôn.
    
Sau ngày 1-11-1963 có một số anh em Quân đội trong vụ 11-11-1960 chạy qua Nam Vang, đứng đầu là đại tá Nguyễn Chánh Thi, trong đó có đại úy Phi công Huỳnh Minh Đuờng trở về Sàigòn. Đại úy phi công Huỳnh Minh Đường mới tiết lộ cho biết, ngày 5-10-1963, Phủ Tổng Thống chỉ thị cho cấp trên của ông, trao cho ông một bức mật thư bảo trao cho tôi, dặn khi nào máy bay cất cánh hãy mở ra đọc.
   
Khi bay lên xong, ông mở ra thì đó là lịnh phải ném bom chiếc tàu HO 401 đang trên đường ra Phú Quốc. Thi hành xong sẽ được thưởng MỘT TRIỆU đồng và thăng một cấp. Nhưng khi ông bay vòng trên đầu chiến hạm thấy chở toàn tù.. . anh biết ngay đó là các anh em Nhảy Dù và các nhà chánh trị vừa bị kêu án. Nên ông quyết định không ném bom, trở về thì chết nên ông bay thẳng qua Nam Vang xin tị nạn.

Sau 1975, Đại uý Huỳnh Minh Đuờng (đúng ra là Huỳnh Ngọc Đường) định cư tại thành phố Seattle cùng với vợ và 2 con. Ông mất vào khoảng năm 2001.(Góp gió là người kể chuyện trên đây tên thật là Võ Văn Sáu là hải quân lúc đó đang phục vụ trên chiếc tàu). 


Tổng thống Diệm sát hại đối lập?
07/04/2012
Nguyễn Tường Tâm
 
Tuy nhiên, một mật lệnh tàn sát tù chính trị dưới thời Tổng Thống Diệm dưới đây cũng khiến người đọc cảm thấy giật mình. Đây là loại tin tức lần đầu tiên được phổ biến. Nội dung đoạn tin ngắn như sau:

Vào đêm 5-10-1963, Đ/úy Huỳnh Minh Đường, được điều động cất cánh với một bức mật mệnh mà chỉ được mở ra  đọc sau khi hoàn toàn đang bay trên trời. Mật lệnh là đánh chìm chiếc tầu HQ 401 chở tù nhân chánh trị trên đường ra đảo Phú Quốc. Anh không thi hành ác lệnh mà lẩn trốn bay qua Nam Vang xin tị nạn.

Đây là đoạn tường thuật ngắn nằm ở trang 31 của bài Tiểu Sử Phi Đoàn I Khu Trục của tác giả Phượng Hoàng Kim Cương. Bài dài 69 trang, từ trang 6 tới trang 75, đăng trên Đặc San Không Quân Tháng 6-2011 của Hội Ái Hữu Không Quân VNCH Bắc California. Địa chỉ 2078 Danderhall Way, San Jose, CA95121, điện thoại (408) 674-2249 hoặc (510) 487-4658. Email: dacsankhongquan@yahoo.com. Chủ nhiệm: KQ Nguyễn Mạnh Khang. Chủ Bút: KQ Thái Ngùng. Thư Ký Tòa Soạn: Chị Thái Ngùng. Đặc Trách Phân Phối: KQ Ngô Văn Kim.
 

        Người làm chánh trị không phải là thánh nhân. Thánh nhân làm chánh trị không được. Nhưng ‘nhân từ’, ‘thành tín’, ‘công bình’ hay ‘liêm chánh’ là những đức tính mà con người dấn thân làm chánh trị theo cái nghĩa cao thuợng là phục vụ, không bắt buộc phải có đủ, nhưng tối thiểu cũng cần có một, nhưng ông Diệm không có một cái nào hết! 

 
Một người muốn đi làm việc thiên hạ thì không thể để việc nhà trên việc nước. Một người muốn đi đường chánh đạo thì không thể xử dụng thủ đoạn tiểu nhân. Những việc này thì ông lại có!
Làm sao đây? 
 
Ông Diệm đánh giá di cư cao, và trả công cho di cư lớn. Xã hội miền Nam đi vào tình trạng phân biệt đối xử dân sự, làm cho sự phân cách giữa chính quyền Sài gòn và nhân dân Nam bộ trở thành dứt khoát.HSK tr.329.

Về cái thanh liêm của ông Diệm cũng có vấn đề. Trước năm 1945, ông Diệm đã từng làm Tuần Vũ và sau đó làm Thượng Thư. Nhưng năm 1945, gia đình ông Diệm nghèo, điều đó chứng tỏ ông Diệm không có lấy tiền của thiên hạ. Không có lấy tiền có thể là từ chối ăn hối lộ hay cũng vì hệ thống công quyền của Pháp quá chặt chẽ, hể ai ăn hối lộ là bị phát giác ngay (anh ruột của ông Diệm là Ngô Đình Khôi đã từng làm Tổng Đốc đã bị bãi chức sớm vì tội ăn hối lộ) tuy nhiên ta nên cho rằng ông Diệm thanh liêm hồi thời đi làm quan.

Nhưng khi làm Tổng Thống, ông Diệm không còn bị ai kiễm soát hay kềm chế nữa thì ông tha hồ. Sau khi mất, tài sản do ông thủ đắc trong 9 năm cầm quyền đánh tan cái huyền thoại thanh liêm của ông. Ngày ông mất, người ta tìm ra liền tại chỗ ông ở và nhà Ngô Đình Cẩn 10 ký lô vàng (sau này thêm 40 ký nữa).

Lại lấy thêm một thí dụ về sự thanh liêm.

Khi còn nghèo khó, ông Diệm có được ông Mai Văn Hàm là một chủ tiệm bán xe đạp ở Hà Nội giúp đỡ tiền bạc. Ông Mai Văn Hàm là người Công Giáo. Mười mấy năm sau, khi nắm được chánh quyền, ngày 31-3-1856, Tổng Thống Diệm cử thương gia Mai Văn Hàm làm Đại Sứ Toàn Quyền tại Vọng Các. Thái Lan không phải là chỗ ngồi chơi xơi nước. Ổ phía Đông Bắc Thái Lan có rất nhiều người Việt định cư lập nghiệp và CS đã đưa cán bộ vào để lãnh đạo quần chúng cho nên cần phải đưa một chánh trị gia lão luyện chịu làm việc ngày đêm mới có khả năng ứng phó với tình thế. Một người chỉ biết ‘bẫm Cụ, vâng Cụ’ không thể làm việc này.

Nếu xét dưới khía cạnh ‘thọ ơn thì đáp ơn’ thì phải khen ông Diệm là ngưới ăn ở có trước có sau.
Nhưng nếu xét dưới khía cạnh công quyền thì lại khác. Vì bổ nhiệm một người chưa từng có một ngày công lao hay kinh nghiệm ở Bộ Ngoại giao, không có qua sách đèn lều chỏng thì rõ ràng ông Diệm đã coi việc nước với việc nhà là một.

Chí công vô tư là bổn phận đầu tiên của một quan lại đối với Vua và Dân. Ngưòi đã từng là quan Nhứt Phẫm Triều Đình thì phải biết rõ hơn ai hết, nó là tiêu chuẩn để phân biệt một ông quan thanh liêm hay không. Nhưng ông Diệm không coi chí công vô tư là cái gì cả.

Không phải ai cũng chơi đồ cổ được. Phải có cơ duyên mới chơi cổ ngoạn được. Có người đứng trước đồ cổ mà không nhận ra hay không biết thích. Có người đâm mê đồ cổ mà không có đồ cổ để ngắm vì cơ duyên chưa tới. Có người có đồ cổ trong nhà mà để mất đi là cơ duyên đã hết. 
 
Đồ cổ là thứ mắc tiền, phải có dư dả tiền bạc thì mới chơi đồ cổ được. Vương Hồn Sển là một người chơi đồ cổ nổi tiếng ở nước ta. Nhưng Vương Hồn Sển là một công chức tầm thường, không phải là một gia đình giàu có. Cái cơ duyên của Vương Hồng Sển là ông ta trúng giấy số. Trúng giấy số trước rồi mới chơi đồ cổ sau.

Chơi đồ cổ là một thú vui tao nhả. Ông Ngô Đình Nhu cũng là người tao nhả. 
 
Cuối tháng 11 năm 1964, Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi nói với Đức Từ Cung tại một ngôi nhà bên bờ sông An Cựu, gần cầu Bến Ngự:
Chúng tôi cũng đã bàn với ông Hồng Dũ Châu, Phụ Tá Đại Biểu Chính Phủ, lo mượn 2 chiếc C.130 lên Đà Lạt để chở trở lại 40 thùng đồ cổ của Đại nội mà trước kia vợ chồng Ngô Đình Nhu đã lấy lên Đà Lạt, tính chuyện trang hoàng cho ngôi biệt thự của họ’ NCT tr.272.

Ông Ngô Đình Cẩn thì được tiếng có hiếu. Mẹ còn sống thì lãnh phần nuôi mẹ. Đối với tổ tiên, ông Cẩn chấm một miếng đất của thiên hạ rộng mấy chục mẫu ở Châu-Ê – có cái đồi chín tầng - rồi mượn phương tiện của Tiểu Đoàn Công Binh ở Huế ủi phẳng cái ngọn, chuẩn bị xây Ngô Lăng.

Một người Huế, Cụ Võ Văn Triêm tả ngọn đồi này ‘phong cảnh không thể chê được và chắc không đâu có được như vậy’ NT tr. 487.

Mấy sự kiện kể lại trên đây, tôi đã từng viết ra cách 5 năm và tôi đã bôi bỏ. Những chuyện Ông Diệm coi việc nước như việc nhà, Ông Nhu coi đồ cổ của nhà Nguyễn như của mình, Ông Cẩn coi đất đai của thiên hạ như Thượng Đế đặc ân cho gia tộc Ngô, xét ra cũng không có gì quá đáng. Kể lại cũng không thanh cao gì. Mọi người khác, tôi cũng vậy, nếu có quyền lực chắc ai cũng làm như vậy.

Tôi phân biệt rõ ràng việc tưởng nhớ ông Diệm là quyền của mọi người. Và tôi tôn trọng cái quyền thiêng liêng đó. Cho nên tưởng nhớ ông Diệm thì cứ làm đi.

 Nhưng công khai thần thánh hóa nhà Ngô, suy tôn anh em ông Diệm là ‘vị quốc vong thân’ và nhứt là tiếp tục mạ lỵ những nạn nhân của anh em ông Diệm là những hành động thách thức. 
 
Tôi buộc lòng phải kể lại những chuyện trên đây để chứng minh gia đình Tổng Thống Diệm cũng có những sai lầm trần tục như mọi người bình thường khác, chớ không có thánh thiện lắm đâu. Ngoại trừ có người nghĩ rằng tham lam là xấu xa đối với mọi người, nhưng tham lam đối với anh em ông Diệm là thánh thiện, vì con người và tài vật trên nước Việt Nam đều đã được Chúa ban cho ông Diệm, cứ lấy mà xài.

Lý Tòng Bá là một tướng lãnh chỉ biết đánh giặc, chẳng những không có dính dáng gì với các âm mưu chánh trị mà còn vì đã có thọ ơn ông Diệm thăng cấp thiếu tá, mặc dầu bị ông Nhu phản đối - việc thăng cấp trong quân đội VNCH lúc đó chỉ do anh em ông Diệm họp với nhau rồi quyết định, chỉ sau này mới do Hội Đồng Tướng Lãnh quyết định - nên có cãm tình cá nhân đối với Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng phải chịu thua:

  ‘không còn cách nào để cứu vãn được chế độ mà đa số dân chúng miền Nam lúc đó mất hết tin tưởng’. LTB tr. 99.

Tôi còn nhớ, sau khi chiếm dinh Gia Long, ai ai cũng hớn hở tươi cười’ LTB tr. 98.

Cảnh quần chúng Sài gòn hoan lạc trước cái chết của ông Diệm và ông Nhu, trong ngày lễ Các Thánh 1963, nói lên sự thù ghét người Nam kỳ đã dành cho hai ông trên đất Nam kỳ’ HSK tr. 332.

Tôi xin nói lại một sự kiện lịch sử không chối cải được. Ngày Tổng thống Ngô Đình Diệm bị giết và chế độ Diệm bị lật đổ, nhân dân miền Nam phấn khởi ăn mừng. 
 
Không có một người nào – dù là Bắc Kỳ di cư hay công giáo - có đủ can đãm công khai thương tiếc Ông Diệm. Tất cả đã nín khe, kể cả Tòa Thánh Vatican.

Cho đến MỘT NĂM SAU, ngày 9 tháng 5 năm 1964 là ngày xử tử Ngô Đình Cẩn, Đức Giáo Hoàng cũng không có công khai xin ân xá dù cho vì một chút hiếu sinh.Tất cả đã im re.


HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 19 tháng 10 năm 2012
(Còn tiếp)


Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh