2014/08/06

NHẬN ĐỊNH THỜI CUỘC: NHỮNG TIẾNG KHÓC THÊ LƯƠNG (04)

NHẬN ĐỊNH THỜI CUỘC
Bài số 4 - bài chót

NHỮNG TIẾNG KHÓC THÊ LƯƠNG
HỒ TẤN VINH

Đã đành không có nước nào chọn nước nào làm láng giềng. Thường thường các nước lớn tìm cách thôn tính các lân bang nhỏ. Nhưng cũng có những nhà Lãnh Đạo biết tự trọng, biết giữ gìn độc lập của quốc gia mình vẫn được các nước lớn đối xử tương kính. Ít khi thấy một nước lớn như Trung Cộng lại nhiều lần, bằng nhiều cách,  bày tỏ miệt thị các người Lãnh Đạo đồng đảng của Việt Nam.
Lạ lùng nhất là tỉnh ủy Quảng Đông mà lại ngang nhiên gửi công văn cho Bộ Ngoại giao Việt Nam yêu cầu phải thực hiện 16 việc phải làm. Một thái đ trịch thượng, coi thường nước ta rất vô lễ mà ta vẫn chịu đựng. (Ngày 20-07-2014 - Thiếu Tướng Quân Đội Nhân Dân Lê Duy Mật, người chỉ huy mặt trận Hà Giang trong cuộc chiến biên giới chống Trung Quốc xâm lược trong những năm 1979 – 1984)
Nhưng cũng phải công bằng mà nói, ít ra muốn được người ta tôn trọng thì mình cũng phải đáng được tôn trọng. Những người Lãnh Đạo Việt Nam ngày nay có được dân mình tôn kính, thương yêu không? Họ có làm được cái gì cho người dân nể phục không?
Sự kiện bị người ta khinh khi, miệt thị mà mình phải câm miệng nuốt nhục là lý do bắt buộc VIỆT NAM PHẢI CÓ THAY ĐỔI. 
 
I.- NHỮNG NGƯỜI KHÔNG MUỐN THAY ĐỔI
Đương nhiên những người đang cầm quyền hiện nay đâu có muốn thay đổi. Họ đâu có muốn quyền hành và lợi lộc mất đi.
Đặc biệt là guồng máy công an đã có thói quen đàn áp người dân theo lệnh của đảng lại càng không muốn mất quyền bắt người và đánh người .

II.- NHỮNG NGƯỜI MUỐN THAY ĐỔI
1.- Những đảng viên hồi tâm
Họ đã tự mình giải ảo để được lương thiện với chính mình. Đa số họ là những người có một tấm lòng vì đại cuộc nên mới gia nhập đảng CS. Bây giờ họ thấy đảng này sai rồi, họ không muốn tiếp tục theo con đường phản dân hại nước, họ tìm một con đường trở về với dân tộc. Họ phải thay đổi đường đi, nhưng trước sau tấm lòng với dân với nước của họ không có thay đổi. Những tấm lòng trắc trở này không phải ai cũng có. Nó vừa là một gánh nặng nhưng nó cũng là một thiên ân.
Sau năm 1975, không phải các Tướng Lãnh của Quân Đội VNCH mà chính là những người CS hồi tâm đã đứng ngay tuyến đầu chống cộng.
Tôi xin trích một đoạn văn của nhà báo Hoàng Thanh Trúc nói về những người can đảm này.

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) Có thể chúng ta sẽ không cùng quan điểm khi nhận xét về nhân cách cá nhân họ. Tuy nhiên không thể nào không công nhận, họ là những người Cộng Sản yêu nước chân chính nhất hiện nay khi họ tự tách ra, vượt lên trên 3 triệu “đồng chí” của họ, gạt bỏ mọi “vinh hoa phú quí” để như vắt máu từ trong trái tim mình nhỏ từng giọt hòa theo dòng lịch sử dân tộc.
Dù đau như đoạn trường bởi nhiều lý do khác nhau nhưng cuối cùng vì văn minh tự do dân chủ, vì lẽ phải công bằng, vì tương lai tiền đồ dân tộc vì vận nước thôi thúc, khẳng khái từ bỏ đảng CS độc tài lạc hậu - Họ là ai?
Nhiều lắm, một thời là tinh hoa của chế độ CSVN như các ông bà: Dương Quỳnh Hoa - Nguyễn Hộ - Trần Xuân Bách - Trần Độ - Hoàng Minh Chính - Vi Đức Hồi - Bùi Tín - Nguyễn Minh Cần - Nguyễn Mạnh Tường - Dương Thu Hương – Lê Hồng Hà - Phạm Đình Trọng - Trần Mạnh Hảo - Huỳnh Nhật Hải - Huỳnh Nhật Tấn. v. v… (VÌ NƯỚC BỎ ĐẢNG – VÌ ĐẢNG BỎ NƯỚC!)

2.- Quần chúng Việt Nam
Dưới sự hướng dẫn của những người đấu tranh DÂN CHỦ và các tổ chức TÔN GIÁO - trong đó tiếng nói của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ của Giáo Hội PGVNTN sẽ rất quan trọng - quần chúng Việt Nam sẽ đóng vai trò quyết định khi thời cơ tới.

III.- HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC
Đem ra so sánh lực lượng không muốn thay đổi và lực lượng muốn thay đổi thì ta thấy rằng lực lượng không muốn thay đổi càng ngày càng yếu đi và lực lượng muốn thay đổi càng ngày càng đông hơn và mạnh hơn. Vì vậy, nếu không cần làm gì hết, đúng ngày đúng giờ, lực lượng không muốn thay đổi cũng phải thua. Đảng Cộng Sản Việt Nam đang hồi tan rả.
Vì vậy, nếu còn chút ít trí khôn thì đảng CS có thể thương thuyết rút lui êm xuyên qua một cuộc bầu cử dân chủ. Tất cả đảng viên có thể được bảo đảm mạng sống và tài sản. Sẽ có một số người cộng sản có uy tín được dân bầu. Chừng đó họ mới có chánh danh.
Đây là một cuộc thu xếp giữa những người sống trong nước - giữa những người cộng sản và dân chúng trong nước - để mọi người được sống an hòa.
Hòa Hợp Hòa Giải Dân tộc chỉ là một danh từ. Nó có ý nghĩa tùy theo nội dung của nó.Nếu chưa thấy được nội dung mà lập tức chống đối thì là nhắm mắt nói càn. Những người Việt đang sống ở ngoại quốc không có tư cách có ý kiến về những thu xếp của người sống trong nước, vì thực tế họ là người ngoài cuộc.

IV.- VIỄN ẢNH TỐI TĂM
Nếu cuộc HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC không thực hiện được như các lực lượng dân tc đòi hỏi thì họ phải có can đảm trực diện đối phương như những kẻ ‘nội xâm’và chống đối bọn chúng như ông cha của chúng ta từng chống ngoại xâm.
Muốn bảo vệ Dân Tộc và Tổ Quốc họ chỉ còn có cách phải xuống đường.
Lực lượng công an đã được Trung Cộng huấn luyện và nhồi sọ - thật sự bọn chúng là tình báo của Trung Cộng - sẽ đàn áp không nương tay. Người dân sẽ phải chết rất nhiều. Nhưng sau hổn loạn họ sẽ thành công.
Những uất ức mà người dân đã tích lũy, bị đè nén trong mấy chục năm qua sẽ có cơ hội bùng nổ. Không có ai có thể tiên đoán nó điên loạn như thế nào. Nhưng chắc chắn sẽ điên loạn.
Những người công an nào chạy kịp qua bên Tàu thì hú vía. Số còn kẹt ở lại rủi nhiều may ít. Nhà cửa, tài sản họ đã vơ vét của dân bấy lâu nay nếu chưa bị phá nát thì cũng sẽ bị tịch thâu.
Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc đâu rồi?
Nếu đảng CSVN không thể bảo vệ danh dự của Tổ Quốc, không thể đem lại tiếng cười cho dân thì mọi người đành phải chuẩn bị nghe những tiếng khóc thê lương.


HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 6 tháng 8 năm 2014

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh