2013/12/04

THÊM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG Ô NHỤC

THÊM MỘT CHẶNG ĐƯỜNG Ô NHỤC
HỒ TẤN VINH

Vào cuối năm 2013, biến cố chánh trị sôi nổi nhứt tại Việt Nam là dự định thay đổi Hiến Pháp 1992.

Nếu đã có đối thoại nghiêm chỉnh giữa Đảng CS và dân chúng qua những bản góp ý chân thành thì Việt Nam đã có thể nhẹ nhàng thoát khỏi tình huống bế tắc hôm nay.

Cuộc đối thoại với dân chúng đã không có xẩy ra và Đảng Cộng Sản Việt Nam đã áp đặt lên đầu người dân một bản Hiến Pháp NHƯ KHÔNG .

Đây là một cơ hội quý báu mất đi. Nhưng nó không phải là lần đầu tiên. Trong quá khứ, đã có rất nhiều dịp để NGƯỜI CỘNG SẢN TRỞ VỀ VỚI DÂN TỘC, nhưng đều bị bẻ trật đường rầy. Ngoại bang đã nắm chặt Đảng Cộng Sản Việt Nam từ lâu. Đường trở về trái ngược quyền lợi của ngoại bang.

Chính nhờ qua các điều lệ nói ngang nói ngược, những lý luận trơ trẻn tự chửi trong văn bản nhục nhã mà một người dân bình thường nào cũng thấy trình độ thấp kém - nhưng nó đã lại được thông qua với tỷ lệ khiêu khích - thì ta phải hiểu rằng bản Hiến Pháp này không phải do một người Việt nào viết mà đã bị Trung Cộng áp đặt và đảng CSVN không thể từ chối. Bản Hiến Pháp này không những sĩ nhục dân tộc Việt Nam mà còn phách lối chửi cha luôn những kẻ làm tay sai.

Khi xưa, Hồ Chí Minh đã đưa nước Việt Nam vào quỷ đạo cộng sản quốc tế, nhưng người dân theo cộng sản thì không biết gì về vụ đó. 

Sau này, Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp khi quyết định đánh chiếm Miền Nam đã đặt nền móng cho sự lệ thuộc Trung Cộng rồi. Lúc đó người dân cũng không biết gì về vụ thông đồng này.

Ngày nay, các ông Chủ Tịch Nước, Tổng Bí Thư  Đảng hay Thủ Tướng Chánh Phủ hay Đại Biểu Quốc Hội chỉ phải thừa hưởng sợi dây trói của Trung Cộng.

Trước sau gì, vấn đề Việt Nam chỉ là một vấn đề ý thức. Ý thức bị gạt và ý thức ai đã gạt mình. Ý thức đau khổ rằng cho đến ngày nay, Đảng Cộng Sản Việt Nam chưa bao giờ tranh đấu cho ĐỘC LẬP CỦA TỔ QUỐC VÀ TỰ DO CỦA NGƯỜI DÂN.

Năm xưa, bà Nguyễn Thị Năm không biết mình đã ở trong danh sách giai cấp địa chủ sẽ bị tử hình, tiêu diệt. Cho nên bà đã cung cấp lương thực nuôi các cán bộ cao cấp và nhận lãnh những nhiệm vụ tuyên truyền trong Hội Phụ Nữ Ái Quốc. Cho đến lúc đạn đã lên nòng nhắm vào bà, bà vẫn tin tưởng rằng vào phút chót Hồ Chí  Minh sẽ cứu bà. Vì cái ‘hiểu lầm’ của bà Nguyễn Thị Năm và đồng bào toàn quốc cũng như bà, nên việc ‘tự cứu mình’ quả là không có cách.

 Ngày nay quần chúng và nhứt là các trí thức Việt Nam hiểu rõ được cái nguyên do của thế kẹt của Việt Nam thì từ từ họ mới có thể tìm cách tự giải vây. 


- Nhà văn Võ Thị Hảo cho rằng ngày 28 tháng 11 năm 2013 là ‘ngày tang tốc cho dân tộc Việt Nam’

Gửi cho BBC từ Hà Nội 28/11/2013, ngày mà Quốc hội khóa VI thông qua bản Hiến pháp sửa đổi (HP), với tỉ lệ tán thành gần tuyệt đối xấp xỉ 98% đã tiếp nối bữa tiệc mừng kéo dài của một nhóm quyền lợi gần như vô giới hạn, nhưng lại là một ngày tang tốc cho tự do và nhân quyền của người dân Việt Nam.



- Thi sĩ QUANG HUỲNH giải bày tâm sự:

Từ ngày tôi bỏ đảng,
Tôi ăn ngủ bình yên,
Miếng cơm nhai trong miệng,
Thơm mát tình nhân gian;
Tôi ra đường ngẩn mặt,
Tự tín và hiên ngang

Từ ngày tôi bỏ đảng,
Xin làm người thật thà,
Tôi không còn gian dối,
Tôi không còn huênh hoang,
Tôi yêu người chơn chất,
Tôi thương nước nồng nàn .

Từ ngày tôi bỏ đảng,
Tôi là người tự do,
Vươn vai và đứng dậy,
Điểm mặt phường dối gian,
Chỉ tên quân bán nước,
Làm tôi tớ ngoại bang.

Bao nhiêu năm lạc  lầm ,
Sống như loài giun dế,
Có đầu nhưng xơ cứng,
Có óc nhưng cạn khô,
Miệng câm như miệng hến
Tôi chết tự bao giờ .

Thân tôi thành máu lạnh,
Vô cảm trước tội tình,
Những người dân khốn khó,
Những tuổi trẻ hy sinh,
Chống giặc Tàu xâm lược,
Đang hứng chịu nhục hình ,


Bây giờ tôi sống lại .
Tôi đích thực là tôi,
Không vọng cuồng tha hóa,
Tôi trở lại làm người,
Người Việt Nam chân chính,
Sống chết vì quê hương .

 QUANG HUỲNH .
( Wichita, 1/11/13 )

- Ngày 30/11/13, tác giả: Nguyễn Gia Kiểng vạch ra hai sự kiện nghịch lý song hành: Đảng Cộng Sản Việt Nam là một lực lượng chiếm đóng nhưng đa số đảng viên cộng sản không muốn tham gia vào lực lượng chiếm đóng này.

Một điều chắc chắn là tuyệt đại đa số nhân dân Việt Nam chống lại đảng cộng sản sau khi nó đã hiện nguyên hình của một lực lượng chiếm đóng và đại đa số đảng viên cộng sản cũng không muốn tham gia một lực lượng chiếm đóng. Điều cũng chắc chắn không kém là chúng ta có thể giành thắng lợi mà không cần dùng tới bạo lực. Các tập hợp của Gandhi tại Ấn Độ và Mandela tại Nam Phi đã đánh bại được những lực lượng chiếm đóng nước ngoài hung bạo hơn nhiều bằng những phương thức thuần túy bất bạo động.

  quẦn chúng và nhỨt là nhỮng đẢng viên cỘng sẢn hỒi tâm PHẢI ý thỨc rõ rỆt trách nhiÊm cỦa mình và PHẢI xác đỊnh đưỢc mỤc tiêu chung thì mỚi có điỀu kiỆn tiẾn hành nhỮng biỆn pháp tranh đẤu bẤt bẠo đỘng như bẤt tuân dân sỰ như TUẦN HÀNH BIỂU TÌNH HAY TỔNG NỔI DẬY.

ViỆc ban hành mỘt HiẾn Pháp PHẢN ĐỘNG CÓ TÁNH CÁCH Thách ThỨc đã giúp thỐng nhỨt ý chí cỦa MỌI CÔNG dân.


HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 4 tháng 12 năm 2013

Những bài viết của tác giả Hồ Tấn Vinh được lưu trữ tại Khai Dân Trí

Khai Dân TríHồ Tấn Vinh